Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Cuối cùng cũng được gặp tiền bối Minh Nhân, trong lòng Vân Nhàn chợt dâng lên cảm xúc phức tạp.
Tin tốt là, mọi người đã thành công tiến vào tâm ma của Phật Đà Mặt Cười.
Tin xấu là, góc nhìn của mọi người là một cái camera.
Không biết có phải do thể tấn công của tiền bối Minh Nhân cao hơn Kỳ Chấp Nghiệp quá nhiều, hay vì bà ta đã bị tâm ma quấn thân nhiều năm, ảo cảnh tâm ma giờ đây chân thực tột cùng. Ngay cả một ngọn cây cọng cỏ, kìa núi kìa sông, đều không kém gì hiện thực; hơn nữa còn cực kỳ rộng lớn, ngay cả trên bậc thang cũng có đông đảo hòa thượng qua lại. Kỳ Chấp Nghiệp bị một người đi xuyên qua bèn ngẩn người nói: “Sư thúc Minh Thanh...?”
Nói là sư thúc nhưng thật ra là một vị tỳ kheo ni, trông tuổi tác tương đương với Minh Nhân.
Vân Nhàn nói: “80 năm trước mọi người đều trẻ trung thật đấy.”
“Phải.” Kỳ Chấp Nghiệp nhìn Minh Thanh chào hỏi Minh Nhân, tiếp đó vội vàng đi xa mà rằng, “Sư thúc Minh Thanh đã viên tịch ba năm trước.”
Không phải đệ tử nào cũng có thiên phú mạnh mẽ tựa Minh Nhân Minh Quang, đại đa số mọi người vẫn không thể đột phá lên tầng Hóa Thần dù có cố gắng cả đời.
Mưa phùn vẫn rơi, đã gặp được Minh Nhân, dẫu thế nào cứ đi theo là được.
Đúng như thiếu nữ kia nói, bậc thang trên núi này dài gần như vô tận, người thường đi một chuyến chắc chắn phải nghỉ giữa chừng. Tuy nhiên có ngẩng đầu nhìn từ đâu đều thấy được mái ngói đỏ thắm của Phật Môn trên đỉnh núi và chiếc chuông lớn nặng nề kia.
Minh Nhân và thiếu nữ nọ không nói chuyện nữa, thay vào đó yên tĩnh đi lên một mạch. Hình như hai người chớ hề thấy quá im ắng hay ngại ngùng, xem chừng cả hai đã quen với cách ở chung thế này.
Đi được một lúc, Kỳ Chấp Nghiệp mới lên tiếng: “Vừa nãy ta làm sao vậy.”
Chả là nhìn vẻ mặt của gã có thể thấy gã gần như nhớ lại, biểu cảm thật sự không tốt gì cho cam. Những người khác đều không nói gì, chung quy kiểu nào thì đây vẫn xem như là chuyện riêng tư của người khác, chỉ có Vân Nhàn mở lời: “Không có gì, ngươi chỉ bị lừa nhẹ thôi.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “... Chỉ có ngươi nhìn thấy thôi à?”
Cơ Dung Tuyết đáp: “Mọi người đều thấy.” Tiết Linh Tú khoanh tay, hừ lạnh một tiếng khó hiểu, cũng may là bây giờ hắn đang tốt bụng, không nói lời châm chọc người khác. Hai người còn lại im lặng gật đầu, chỉ có Tức Mặc Xu khó hiểu: “Các ngươi đang nói cái gì vậy?”
Xem ra có mỗi Ma nữ là chưa thấy, những người khác đều xem hết rồi. Kỳ Chấp Nghiệp muốn nổi giận nhưng không hiểu sao lại không nổi giận nổi, trái lại cổ còn đỏ bừng vì lúng túng. Một lúc lâu sau gã mới khẳng định: “Nếu để ta chọn lại lần nữa, ta vẫn sẽ giết y.”
Mỗi tội khi đã giết xong, không biết bản thân sẽ biến thành bộ dạng gì. Từ nhỏ gã đã rất lạnh lùng, người thường có lòng thương hại đối với chó mèo con còn gã thì không. Nhìn thấy ai trong Phật Môn viên tịch, mọi người đều đau buồn, gã vẫn không cảm thấy đau lòng. Minh Quang mang gã theo bên cạnh, nuôi dạy gã như con ruột mười mấy năm, trong khoảng thời gian đó không để tay gã dính máu người, tốn không biết bao nhiêu tâm tư và lao lực.
Một khi đã đụng tới sát giới, đoan chắc không tài nào nán lại Phật Môn nữa. Có lẽ ở lại Phật Môn mãi không phải là lựa chọn tốt nhất, nhưng...
“Đừng nghĩ nữa đừng nghĩ nữa.” Vân Nhàn thành thạo sử dụng cách nói “đã đến thì đến rồi” và “cũng như nhau”, cố gắng ngăn gã suy nghĩ, “Nếu thật sự như đại tiểu thư nói, thêm nửa năm một năm nữa là tuổi thọ y mất hết, ngươi còn ra tay không?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Nhìn sắc mặt khó coi của gã, cả bọn đã đoán ra được câu trả lời.
Kết quả tốt nhất là Lý Hương hiền vừa gây án xong lập tức tự thú rồi chết cho rảnh nợ, tuy nhiên y hèn nhát nhất thời thành ra cả đời hèn nhát, cuối cùng vẫn rơi vào kết cục tiến thoái lưỡng nan này.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vừa nói chuyện, mọi người lại quay về đỉnh núi.
Thiếu nữ kia chào tạm biệt Minh Nhân, đi vào chính điện, chắc là đi thắp hương. Lại có một tiểu sa di đi tới, nói với Minh Nhân: “Sư tỷ Minh Nhân, Trụ trì mời tỷ qua đấy.”
Tiết Linh Tú hỏi: “Trụ trì khi ấy cũng viên tịch rồi à?”
Kỳ Chấp Nghiệp gật đầu. Trụ trì đời trước không truyền y bát cho Minh Nhân, cũng không truyền cho Minh Quang, thy vào đấy truyền cho một đệ tử chín chắn không mấy tiếng tăm, cũng bởi vậy mà lúc đó ông ấy gặp phải kha khá lời chất vấn.
Minh Nhân gật đầu, đi về phía nghị sự đường nơi Trụ trì đang ở.
Trong Phật Môn, cỏ cây đều có linh tính, không thể tùy tiện thay đổi. Nghị sự đường 80 năm trước chẳng khác chi bây giờ, Trụ trì quay lưng về phía Minh Nhân, mặc cà sa, bên cạnh có một đệ tử khác đang đứng.
Người đệ tử kia nghe thấy tiếng xoay ngay đầu lại, mặt mày ôn hòa, dung mạo như tranh vẽ, cụp mắt thốt lên: “Minh Nhân.”
Minh Nhân cũng hành lễ, nói: “Sư huynh.”
Mọi người đều từ từ há to miệng: “...”
Trời ơi!
Mỹ nam này lại là Minh Quang ư!!! Hèn chi ngày nào cũng trưng vẻ già trước tuổi đi gặp người, bằng không cam đoan vừa ra khỏi cửa sẽ bị người ta viết thoại bản thành mười mấy hồi yêu hận tình thù với Hợp Hoan tông.
Vân Nhàn ngây người: “Ta không thể chấp nhận nổi.”
“Ngươi nghĩ ta chấp nhận nổi sao?” Kỳ Chấp Nghiệp dùng ánh mắt nhìn người xa lạ, thậm chí còn có vẻ không muốn nhìn ông ấy, “Thật sự không quen cực!”
Phong Diệp nói yếu ớt: “Trông đẹp trai, chính là đại sư. Trông không đẹp trai, chính là con lừa trọc. Mấy cô gái các ngươi lần nào cũng vậy, quá đáng.”
Tức Mặc Xu vô cùng công bằng chính trực: “Toàn là con lừa trọc! Con lừa trọc trẻ con lừa trọc già con lừa trọc lớn con lừa trọc nhỏ.”
Kiều Linh San: “Thánh nữ đại nhân, đây là linh đài của Kỳ Chấp Nghiệp, nếu ngươi còn chửi gã là con lừa trọc, có thể bị ném ra ngoài đấy.”
Vốn dĩ trong tâm ma có một mình Vân Nhàn đã đủ ầm ĩ, bây giờ mọi người đều ở đây thì dựng cái sân khấu đã đủ sức hát tuồng. Đúng lúc này, Trụ trì xoay người, thấy Minh Nhân và từ ái nói: “Gần đây tu hành gần thế nào rồi?”
Minh Nhân trả lời: “Vẫn chưa đột phá.”
“Con tuổi còn nhỏ mà đã sắp đến tầng Xuất Khiếu thì đương nhiên sẽ khó đột phá, chớ có nóng vội, chớ có phân tâm.” Trụ trì an ủi, “Hôm qua tuần tra theo lệ, con đi Nam Sơn Trấn có phát hiện điều chi bất thường không?”
Phật Môn nằm giữa hai quốc gia Hoành Nguyện và Pháp Hỷ, một mình chiếm giữ một ngọn núi. Trong lãnh thổ của mỗi nước có không ít chùa Phật, cứ cách một khoảng thời gian đệ tử sẽ đến chùa tuần tra, xem có yêu ma quỷ quái nào trông như sắp gây họa hay chăng.
Nam Sơn Trấn nằm ngay dưới chân núi, thuộc Pháp Hỷ Quốc, Minh Nhân suy nghĩ một lát mới đáp: “Tạm thời chưa có.”
Nếu có yêu ma gì gây họa cho nhân gian, hẳn tín đồ sẽ báo cáo. Ngoài cái đấy ra, đúng là không có gì khác. Chung quy chùa là nơi thanh tịnh, ai muốn đánh nhau ẩu đả sẽ tự động tránh xa; gần đây mọi chuyện đều gió êm sóng lặng, ngay cả tiểu yêu còn chẳng có mấy con.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Vậy thì tốt.” Trụ trì lại hỏi, “Thiếu nữ vừa nãy cùng con lên núi là người Nam Sơn Trấn ư?”
“Vâng.” Minh Nhân một mực khổ tu, ngoài người trong Phật Môn ra không có mấy người bạn đồng trang lứa, cho dù có, vẫn không thể lúc nào cũng chạy lên đỉnh núi tìm bà ta. Phương Phỉ là người bà ta gặp lúc chém ma da, cả nhà toàn là tín đồ sùng đạo, hai người trò chuyện ngập tràn niềm vui.
“Xem ra con rất thích nàng ta.” Minh Quang trêu chọc, “Gần đây cứ tìm cơ hội chạy xuống núi hoài.”
Minh Nhân cười: “Chẳng phải sư huynh cũng tìm cơ hội là chạy xuống núi ư? Suốt ngày ngồi trên bồ đoàn, cái gì cũng bị mài mòn hết rồi.”
“Được lắm, trước mặt ta mà các con cũng dám nói những lời này?” Trụ trì trừng mắt vờ điên tiết, cầm pháp trượng lên định đánh người. Minh Quang Minh Nhân ôm đầu bỏ chạy, trên mặt đều nở nụ cười, một lúc sau Trụ trì mới cảm thán: “Thôi. Ai mà chẳng từng trải qua như vậy. Nhớ hồi ta còn trẻ cũng...”
Hai người đều biết Trụ trì vừa bắt đầu “nhớ hồi” là đừng hòng ăn buổi trưa chay, vì vậy họ vội vàng ngắt lời: “Chúng con biết lỗi, chúng con biết lỗi rồi!”
Kỳ Chấp Nghiệp bày tỏ: “Xem ra Trụ trì nào cũng dông dài y nhau.”
“Có thể là Trụ trì dông dài chứ không phải ông ấy là người dông dài.” Vân Nhàn lên tiếng, “Nếu chờ đến khi ngươi làm Trụ trì, ngươi sẽ còn lải nhải hơn ông ấy. Mà thôi, chúng ta vào đây lâu thế này, rốt cuộc tâm ma của tiền bối Minh Nhân ở đâu?”
Tâm ma của Kỳ Chấp Nghiệp nào có nhiều chuyện nhà cửa nguyên nhân hậu quả, cũng chớ hề êm đềm bằng này.
Tức Mặc Xu kêu: “Chờ thêm chút nữa.”
“Dù thế nào nhất định phải nhớ chuyên tâm tu hành, đừng để ngoại vật quấy nhiễu. Minh Quang, con nhớ kỹ. Minh Nhân, con càng phải thế, sau này trọng trách trên vai con không kém bất kỳ ai, việc con phải gánh vác cũng nhiều hơn, bất kỳ chuyện nhỏ nào cũng không thể xem nhẹ.” Trụ trì nhìn Minh Nhân, lời nói mang ý nghĩa riêng, xong lại hỏi, “Gần đây không hiểu sao luôn khó thắp hương, ta luôn cảm thấy có chuyện gì sắp xảy ra. Minh Nhân, con chắc chắn Nam Sơn Trấn không có gì bất thường sao?”
Câu hỏi vừa dứt, toàn bộ không gian đã dừng lại trong nháy mắt.
Cả bọn trơ mắt nhìn hạt mưa dừng lại giữa không trung, lá rụng khựng lại trên cành. Bên ngoài chính điện không xa, thiếu nữ Phương Phỉ vừa bước qua ngưỡng cửa, tà áo tươi sáng tung bay, cái nhìn của Trụ trì dừng lại trên mặt Minh Nhân.
Giữa khung cảnh tĩnh lặng ấy, chỉ có Minh Nhân chậm rãi xoay đầu lại nhìn ra ngoài viện yên bình. Bà ta xoay đầu lại, khẳng định chắc nịch:
“Không có.”
Vừa dứt lời, cảnh tượng đột ngột thay đổi, trời mưa liên miên ban nãy bỗng chốc chuyển thành giông tố đan xen. Trước mắt cả bọn hoa lên, trong nghị sự đường đã có đầy các đệ tử Phật Môn đang ngồi, ai nấy đều trưng vẻ mặt nghiêm nghị.
Trụ trì ngồi trên ghế chủ tọa, Minh Nhân ở bên phải ông ấy, vẻ mặt khó đoán.
Một đệ tử vội vàng nói: “Trụ trì, tự dưng hai nước Hoành Nguyện và Pháp Hỷ khai chiến. Thật sự quá đột ngột! Hôm qua ta vốn định báo cáo hình như hai nước đang thử chiêu binh mãi mã, nhưng ta hoàn toàn không ngờ lại nhanh chóng bực này…”
Bên dưới xôn xao.
“Sao đột nhiên khai chiến chứ?? Nửa tháng trước... không, mấy ngày trước, rõ ràng vẫn còn tốt đẹp mà?!”
“Không chiêu binh, cũng không mua vũ khí. Bởi vì lúc đầu đánh nhau đâu phải binh lính giao tranh, mà chính là dân chúng phổ thông đấy!”
“Điên rồi chắc?! Dân thường đánh nhau thì mắc gì khiến hai nước khai chiến? Quốc chủ không cân nhắc hậu quả hả? Nguyên nhân ban đầu là gì?”
“... Nghe đệ tử báo cáo là do hai nhà tranh giành ruộng canh. Hai nhà đều cho rằng đối phương lấn sang đất nhà mình một tấc, lời qua tiếng lại mấy ngày liền, có một người ra tay không có chừng mực, dùng cuốc đánh chết một người bên kia. Khốn nỗi nhà bên kia là người Hoành Nguyện chứ không phải người Pháp Hỷ, chuyện này khiến mọi người phẫn nộ, liền, liền... đánh nhau luôn.”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nguyên do thật sự vớ vẩn, vớ vẩn đến mức khó tin. Tranh giành ruộng canh là chuyện quá đỗi bình thường, người trong thôn đều phải cãi nhau một trận mỗi khi đến mùa gieo trồng. Tuy nhiên đánh chết người thì khác. Huống chi đã đánh chết người mà còn đánh chết người nước khác, vậy thì càng khác!
Đánh chết một người sẽ là tai họa ngập đầu đối với một gia đình này, song đối với một số người, người chết lại chẳng phải là người, chẳng qua đó chỉ là một ngòi nổ tình cờ cống hiến sinh mạng.
Hai Quốc chủ cùng ngầm làm một việc ấy là giả câm giả điếc, trắng trợn tuyên truyền thù hận trong nước. Thay vì nói rành rọt là “đánh” thì chẳng nói, trái lại còn suốt ngày kêu trời trách đất than người chết kia vô tội đáng thương bằng nào, người bên kia lại cả vú lấp miệng em vô nhân tính ra sao, cứ vậy thể diện quốc gia bị chà đạp dưới chân. Dựa vào đâu? Vì đâu?!
Bình thường chiêu binh đều phải dùng biện pháp cưỡng chế, nay lại không tốn một binh một tốt nào. Đám người dân trong nước bị nhồi nhét tư tưởng mấy chục năm đều vô cùng phẫn nộ, chỉ cần có người đầu tiên điên tiết xông về phía biên giới nước đối phương ắt sẽ có người thứ hai, thứ ba... Tiếp đó lại kêu bằng cái mỹ danh là “phái binh hòng bảo vệ dân chúng” của mình, cứ qua lại như vậy tới khi khai chiến.
Hai quốc gia này vốn dĩ là một nước, tín đồ đông đảo cùng cực. Trụ trì nghiêm mặt, nói: “Đã tiếp nhận nạn dân chưa?”
“Đã tiếp nhận và vẫn đang tiếp nhận rồi ạ. Gần như gọi tất cả đệ tử chưa bế quan xuống cứu người, nhưng mà...” Người đệ tử kia bày ra vẻ mặt đau khổ, “Nếu trận chiến này chỉ kéo dài vài ngày thì còn may, chứ đánh nhau vài tuần vài tháng, chùa của chúng ta thật sự không tài nào tiếp nhận khối người thế này.”
Không phải nói cứu là cứu được. Người thường cần thuốc men trị thương tích, cần cơm ăn, cần nơi che gió che mưa để nghỉ ngơi. Dầu một ngôi chùa dù có lớn đến đâu, dầu dỡ bỏ hết tượng Phật đi chăng nữa, thì sẽ chứa được bao nhiêu người, tiếp nhận được bao nhiêu nạn dân đây? Vậy những người còn lại thì sao? Họ chạy đi đâu? Cho dù cả ngọn núi đều kín người ở vẫn không chưa đủ một phần trăm người của hai nước!
“Trước tiên mặc kệ đủ hay không.” Trụ trì quyết đoán thật nhanh, “Cố gắng hết sức chữa trị cho những người bị thương nặng trước, có thể ngăn cản thì ngăn cản, ta sẽ lên đường đến Pháp Hỷ.”
Mọi người đều đáp “vâng”, hấp tấp rời đi.
Trụ trì đứng dậy, Minh Nhân cũng đứng lên theo, thưa: “Trụ trì, con đi cùng người.”
“Minh Nhân, con vẫn đang trong giai đoạn quan trọng.” Trụ trì do dự, “Không thể xem thường chuyện này...”
“Chính vì không thể xem thường nên con mới phải đi.” Minh Nhân không né tránh, nói, “Sau này nếu con kế nhiệm Trụ trì, chẳng lẽ chuyện gì xảy ra cũng ngồi trên núi tu luyện ư?”
Trong mắt bà ta tràn ngập vẻ kiên định. Đây là lần đầu tiên bà ta tiếp xúc với công việc của Phật Môn, bà ta là người có tu vi cao nhất trong thế hệ trẻ, bà ta nhất định phải đi.
Trụ trì nhìn bà ta thật sâu, thở dài một tiếng.
“Chuyện này không liên quan đến tu vi.” Ông ấy bảo, “... Thôi được. Con đi theo ta.”
“...”
Đến Pháp Hỷ Quốc, Quốc chủ đang ăn hoa quả trong điện. Thấy hai người đến, hắn còn chẳng thèm nhấc mí mắt trong khi giọng điệu lại vô cùng tôn kính: “Pháp sư đã đến, cung nghênh cung nghênh! Người đâu, dâng trà cho Pháp sư!”
Hai người hành lễ với hắn, trên đường đến Trụ trì thấy khói lửa khắp nơi, nào có tâm trạng uống trà gì, chỉ nói: “Quốc chủ, về chuyện khai chiến này, lão nạp...”
“Khai chiến nào? Ta đâu có muốn.” Quốc chủ bình chân như vại, “Nhưng bên kia đã đánh tới, chẳng lẽ phương trượng muốn người dân trong nước của ta ngồi chờ chết ư? Họ là người, họ có lòng trung thành, bên kia đã ức hiếp đến tận cửa, lẽ nào còn không đánh trả?”
Từ giọng điệu của hắn, Minh Nhân đã tỏ tường hắn hoàn toàn không bận tâm chuyện này. Bà ta cả giận thốt lên: “Rõ ràng chính người Pháp Hỷ các ngươi ra tay đánh người trước, giết chết một người bên kia, không sám hối cũng thôi đi, lại còn khiêu khích chiến tranh!”
Trụ trì gắt: “Minh Nhân!”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Chúng ta ra tay đánh người trước là cái quái gì? Vị Pháp sư này, ngươi đừng nói bừa!” Quốc chủ ngồi ngay ngắn nói, “Ngươi chỉ thấy chúng ta quăng cuốc kia, vậy ngươi có nghĩ đến đó đang trong tình huống nào không? Có thể ép người dân của ta đến mức phải dùng cách thức kịch liệt này để tự vệ, làm sao ngươi biết bên kia có cầm đao, có cầm gậy, có ra tay muốn giết người hay không? Chẳng lẽ để hắn chết mới là hợp lý hả!”
“Ngươi...” Minh Nhân chưa từng thấy người nào vô lý như vậy, bà ta ép mình bình tĩnh lại mà rằng, “Ban đầu rốt cuộc là ai lấn sang ruộng canh một tấc trước?”
Quốc chủ đáp: “Không biết.”
Minh Nhân không tài nào tin được đã chất vấn: “Không biết?! Ngươi đang đùa chắc? Ai phạm lỗi trước, người đó sai, nên sám hối xin lỗi, chứ không phải còn tiếp tục mắc thêm lỗi lầm.”
“Nhưng ta thật sự không biết. Không hỏi, không tra. Mà thôi hai vị Pháp sư, chuyện này thật sự quan trọng tới vậy à? Bao năm qua Hoành Nguyện lén cướp thuyền chở hàng của nước ta, người và của cải đều mất hết, chẳng rõ ép chết bao nhiêu người. Lúc đó vì đâu các người không đến? Chẳng lẽ treo cổ tự tử thoải mái hơn bị cuốc đánh chết à? Muốn nói ai sai, chẳng phải là bên kia sai trước còn gì?”
Quốc chủ nhìn bà ta bằng ánh mắt mà Minh Nhân khó diễn tả, đoạn mỉm cười. Nụ cười đó mang theo chút láu cá làm người ta chê trách, hệt bát canh có ruồi chết nổi lềnh bềnh: “Ấy ấy, hai vị Pháp sư. Chúng ta đều biết Phật Môn là nơi thanh tịnh, không thể đánh đánh giết giết. Cho nên chùa chưa bị phá đấy thôi? Các người muốn tiếp nhận nạn dân thì cứ tiếp nhận đi, chúng ta mặc kệ.”
“Chúng ta mặc kệ, các người cũng đừng quan tâm đến chúng ta nữa. Được không?” Hắn nhỏ giọng đề nghị, “Hay là thế này, Pháp Hỷ quyên thêm một pho tượng Phật Tổ thân vàng nữa? Bằng vàng ròng, mười mét. Không, hai mươi mét!”
Minh Nhân trừng mắt nhìn hắn, trong lòng bức bối, khó diễn tả nên lời. Trụ trì chỉ lặng lẽ nhìn Quốc chủ, không nói một lời, phẩy tay áo bỏ đi.
“Ê, đừng đi chứ! Pháp sư nói một con số đi, chúng ta xây là được mà! Thế được không?”
“...”
Âm thanh bị bỏ lại phía sau, Minh Nhân đi theo sau lưng Trụ trì, thấy những người khác trưng ra vẻ mặt kỳ quái, cố tình đối xử với hai người như phường tới làm tiền. Bà ta tức đến mức suýt nữa ngất xỉu, mím môi kêu: “Lại đến Hoành Nguyện Quốc...”
“Không cần đi nữa.” Trụ trì nói, “Với mục đích như vậy chỉ e đã vô phương cứu chữa. Đi cũng vô dụng.”
Minh Nhân: “Nếu bắt Quốc chủ này giam vào Phật Môn...”
“Minh Nhân.” Trụ trì ôn hòa nhìn bà ta, trong mắt có nỗi buồn bã, “Trước tiên không nói, chúng ta không tài nào làm thế. Thứ hai, dẫu rằng thật sự làm vậy, hắn đi rồi, những người khác vẫn sẽ tiếp tục làm theo cách của hắn. Có thể bắt một hai người chứ có bắt được hết tất cả những người thuộc phe chủ chiến của Pháp Hỷ ư?”
Minh Nhân á khẩu không trả lời được.
“Trận chiến này tuyệt đối sẽ không có hồi kết tốt đẹp.” Trụ trì nhìn về phía chân trời, nói tiếp, “Dạo này người Bắc Giới lại lén lút vào Tây Giới, hình như lại có động tĩnh khác thường.”
“...” Minh Nhân im lặng một thoáng, mới đề nghị, “Trụ trì, hay để con đến chùa đi. Con cũng là một trợ lực không nhỏ. Cảnh giới không quan trọng, con còn trẻ, còn thời gian, chứ người chết rồi thì không cứu được nữa.”
Trụ trì nhìn bà ta thật sâu, không hiểu sao đã do dự rất lâu.
Cả đám Vân Nhàn cảm nhận được thời gian dừng lại đột ngột, có vẻ điều này xuất hiện ở bất kỳ thời khắc nào cần phải lựa chọn. Nhưng lúc này trong không gian tĩnh lặng, Minh Nhân vẫn nhìn Trụ trì với vẻ mặt cố chấp, chớ hề do dự chút nào.
Minh Nhân khẩn cầu: “Trụ trì! Cho dù con ở trên núi, con cũng không thể tĩnh tâm được!”
“... Được. Con đi đi.” Cuối cùng Trụ trì vẫn bày tỏ, “Minh Nhân, con nhất định phải nhớ kỹ. Cứu người chính là cứu người, đừng cân nhắc xem con cứu ai, đừng sinh ra tâm phân biệt. Còn nữa, điều quan trọng nhất...”
Ông ấy đanh giọng: “Mặc cho thế nào, đệ tử Phật Môn chúng ta chỉ phòng thủ, tuyệt đối không được đánh trả! Tuyệt đối không được. Không được làm hại bất kỳ ai, nghe rõ chưa?!”