Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 106: Nghịch Sen lòng thanh tịnh (20)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



………..



Cho dù Nhóm Vân Nhàn đã hiểu rõ về Phật Môn tại bí cảnh Tứ Phương từ sớm thì nay vẫn không thể mường tượng nổi trước yêu cầu này.



Chỉ có thể phòng thủ không được tấn công, nói một cách nôm na chẳng phải là chỉ chịu đòn mà không được đánh trả ư? Nhưng đây là người của hai nước đang giết đỏ cả mắt, nào phải dị thú dễ lừa gạt, làm vậy há đủ sức đè xuống chiến cuộc?



Tức Mặc Xu: “Ta không hiểu.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi là ma thì hiểu cái gì?”



“Ngươi thì hiểu chắc?” Vân Nhàn cãi lại, “Không biết ai ngày ngày bỏ nhà trốn đi hồi trong bí cảnh, nếu nói người không chịu nổi cách làm này của Phật Môn nhất, chỉ e là ngươi mới đúng.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...”



Một câu “con lừa trọc muốn chết” còn chưa kịp thốt ra, Tức Mặc Xu thấy Vân Nhàn đã giúp nàng ấy nói lại. Nàng ấy hừ lạnh một tiếng có vẻ không tự nhiên, không nói gì nữa.



Phong Diệp chợt thấy trong lòng khó chịu: “Hôm nào ta cũng bị người ta chửi mà chả thấy ngươi giúp ta nói lại.”



Kiều Linh San cạn lời: “Rõ ràng tỷ ấy chửi ngươi nhiều nhất mà...” Bị chửi không thấy khó chịu, bảo gã vá vớ gọt táo cũng không thấy khó chịu, thấy Vân Nhàn nói giúp người khác lại khó chịu, thật sự rất khó đoán được hoạt động tâm lý của Phong Diệp.



Thiếu nữ Minh Nhân quay về Phật Môn thu dọn đồ đạc. Đồ bà ta mang theo không nhiều nhặn gì, y phục để thay, một ít Tịch Cốc Đan và vũ khí dựa trên tường – là một cây côn hoa sen.



Dường như bà ta do dự một mảy, không kiêng dè nam nữ, chạy thẳng đến trước phòng của Minh Quang và đẩy cửa ra.



Vân Nhàn tức thì che mắt, bị ép nhìn thấy phòng riêng của Đại sư Minh Quang qua kẽ tay.



Mọi người lại một phen chấn động.



Đồ đạc trong phòng Đại sư Minh Quang lại khá nhiều, chổi thôi đã có sáu bảy cây. Ông ấy thật sự là người rất hoài cổ, cái gì cũng thu dọn không nỡ vứt đi, pháp y sắp thành đồ cổ vẫn không nỡ thay; song quan trọng nhất là người đã đi mà pháp trượng Đông Cực vẫn dựa vào tường.



Ông ấy hoàn toàn chẳng mang theo vũ khí!



Chẳng mang theo vũ khí có khác nào tự chặt một tay, muốn ra tay cũng khó, Minh Nhân sa sầm mặt, nhìn từng hàng từng hàng.



Tất cả đệ tử Phật Môn xuống núi để lại vũ khí ở trong phòng. Không một ai ngoại lệ.



Minh Nhân nhìn cây côn hoa sen trong tay mình với vẻ rối rắm, cuối cùng vẫn mang vũ khí theo người, bà ta phải đề phòng trước bất kỳ tình huống nào.



Phải nói tiền bối Minh Nhân thời trẻ thật sự khác xa với bây giờ, không ung dung cũng chả hiền hòa như vậy, chạy còn cực kỳ nhanh, cả bọn đi theo phía sau bà ta, cảm giác như mình bị buộc vào sau xe ngựa và bị kéo lê.



“Tiếp theo bà ta sẽ đi đâu?” Kiều Linh San hỏi.



“Ta đoán.” Vân Nhàn đáp, “Nam Sơn Trấn.”



Lần cuối cùng Liên Tọa biến ảo ra hẳn là ngôi chùa đổ nát nọ tại Nam Sơn Trấn, chẳng rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở đó.



Thiếu nữ tên Phương Phỉ, đôi tú nương và thợ mộc kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mới khiến tính tình Minh Nhân thay đổi lớn bực ấy?



“...”



Tuy nhiên, thứ mọi người nhìn thấy trước tiên là cảnh tượng thê thảm dọc đường.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nam Sơn Trấn tọa lạc gần đường biên giới hai nước, lại càng là nơi đứng mũi chịu sào, một số căn nhà mái bằng đã bị thiêu rụi chỉ còn lại tro tàn, trên đường toàn là nạn dân chạy nạn vội vã. Mỗi tội không phải ai cũng chạy trốn, không ít người cầm vũ khí thô sơ, bày thế trận chờ quân địch.



Khí hậu ngày thường tại trấn nhỏ ôn hòa, lại gần núi gần sông, rất nhiều người già đều đến trấn để dưỡng bệnh và chính bản thân họ đã đi lại khó khăn. Nói chạy, họ chạy thoát được sao, lại chạy tới phương nào? Cho dù có người giúp đỡ mà trên đường bị cảm bị say nắng, nói không chừng tính mạng cũng mất, thành thử họ hoàn toàn không dám mạo hiểm.



Người thường dùng biện pháp của người thường, chặt gỗ bên ngoài trấn làm chướng ngại vật, đầu giường chuẩn bị sẵn vũ khí; người tu chân dùng cách của người tu chân, không ra tay với người thường...



“Nguyên tắc này áp dụng trong thời bình.” Cơ Dung Tuyết nói. “Trong chiến tranh, ai hơi đâu quan tâm ngươi có tu vi gì, có phải người thường hay chăng, trong mắt họ chỉ có giết chóc.”



Trong một trấn nhỏ như Nam Sơn Trấn, người tu chân tài giỏi nhất cũng chỉ ở tầng Kim Đan, miễn cưỡng chống đỡ được một đợt xâm lấn, bấy giờ họ đang ở trong nhà dưỡng thương.



Minh Nhân nhìn thấy nạn dân và người bị thương dọc đường, còn có cả thi thể nằm la liệt bên đường, sắc mặt bà ta lạnh như băng, bà ta hối hả chạy về phía ngôi chùa ở Nam Sơn Trấn.



Trên đường đi, dường như bà ta nhìn thấy cánh cửa quen thuộc, trước cửa đặt lung tung mấy chiếc ghế Lỗ Ban được chế tác tinh xảo, ấy là nhà của Phương Phỉ. Cửa nhà đóng chặt, ít nhất trông như bên trong hãy còn người ở.



Minh Nhân chỉ liếc nhìn thoáng qua đã tiếp tục dấn bước về phía trước.



“Thì ra người thợ mộc kia thật sự là cha của Phương Phỉ.” Vân Nhàn nói, “Ta nhớ ông ta mất tay còn chân trông cũng hơi khập khiễng... Đi lại lệ khệ chắc không chạy thoát được.”



Kiều Linh San: “Vậy vì đâu ông ta lại gọi bà lão là sư tỷ?”



Cơ Dung Tuyết đáp: “Vào Phật Môn, duyên trần đã đứt đoạn, mặc cho Minh Quang và Minh Nhân là anh em ruột vẫn gọi nhau là sư huynh sư muội.”



Đi đến gần chùa, trái lại người trên đường càng đông hơn, toàn là dân thường bị thương, này người ruột lòi bụng rách, này người trên vai còn cắm cây đao, đang được người khác dìu, lê từng từng bước từng bước về phía chùa và kêu rên: “Đại sư cứu ta! Mau cứu ta!”



Một ngôi chùa nhỏ bằng ấy đã chật kín người, ngay cả khoảng đất trống bên ngoài chính điện cũng la liệt người bị thương. Mọi người hoặc nằm hoặc ngồi, thảng hoặc gieo lên tiếng khóc nghẹn ngào, đệ tử Phật Môn đang chạy tới chạy lui nhanh chóng cứu chữa. Hiềm một nỗi nhân lực vẫn không đủ, bốn bề toàn là tiếng hô hoán:



“Ở đây!! Sắp tắt thở, sắp tắt thở rồi!!”



“Người này cũng sắp không xong!! Dược thảo đâu?? Dược thảo đến chưa?? Trong trấn không có Y tu ư?!”



“Có chứ! Nhưng đều chạy hết, không tìm thấy ai! Đại sư huynh đã đến Nam Giới mời, Y tu gần đây đang trên đường đến, đợi thêm chút nữa... đợi thêm chút nữa!”



Tuy rằng công pháp của đệ tử Phật Môn có thuộc tính ôn hòa, đủ sức tạm thời cầm máu, song chung quy họ nào phải Y tu, chỉ đành dựa vào vài đệ tử hiểu dược lý hòng miễn cưỡng chống đỡ.



Minh Nhân vừa đến, tất cả đệ tử đều sáng mắt và reo lên: “Sư tỷ!! Cuối cùng tỷ đã đến!”



Bà ta gật đầu, cấp tốc đảo mắt quanh một lượt, lại phát hiện cho dù ở trong chùa, bầu không khí cũng có phần dao động khó nói nên lời.



“Nguy rồi.” Vân Nhàn mau mắn nhận ra điều bất thường, “Chùa này có cả người của hai nước Pháp Hỷ và Hoành Nguyện!”



Cơ Dung Tuyết sa sầm nét mặt.



Hỏng.



Nghĩ lại, thật chất điều này cũng hợp lý. Vốn dĩ nơi đây là khu vực giao chiến của hai nước, đương nhiên người bị thương có cả hai nước. Chùa chỉ phụ trách cứu chữa người bị thương, đâu lẽ còn phải phân biệt là người Pháp Hỷ hay Hoành Nguyện? Chẳng lẽ là người nước đối phương thì không cứu sao? Chỉ cần đến sẽ có thể ở lại đây.



Nhưng người của Phật Môn lại luôn nghĩ người khác tốt khôn cùng.



Ngay cả Minh Nhân lúc này cũng cảm thấy dù là như vậy vẫn không có biến cố gì. Đều đã bị thương đến mức này, còn hơi sức tranh đấu trong chùa chắc? Chẳng lẽ so với việc mình sống, để kẻ thù chết còn quan trọng hơn?



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Khốn nỗi trên đời này có hạng người muốn kẻ thù phải chết hơn so với việc bản thân được sống.



Bỗng đâu, trong chùa vang lên tiếng la hét chói lói, bất thình lình một tên đại hán vạm vỡ rút đao, đứng dậy chém thẳng vào đầu một nam tử hom hem. Nam tử hom hem lộn nhào né được nhát đao này, xách một đứa trẻ lên, ném ra ngoài điện và bản thân cũng chạy theo ra ngoài, run rẩy kêu: “Cứu mạng!! Cứu mạng!! Giết người rồi!!”



Đầu đứa trẻ đập vào sàn nhà, nó tức thì ré ầm lên, trong chùa lập tức náo loạn.



Vết thương trên bụng tên đại hán vạm vỡ kia chảy máu như suối, chỉ có một chút thảo dược mỏng manh phủ lên trên, hắn dùng tay che lại, sắc mặt dữ tợn, không nói một lời, lại chém một nhát nữa!



Đao chém hụt, làm một người bên cạnh giật nảy mình, ảnh hưởng đến vết thương, người này lập tức đau đớn, trợn trắng mắt, sắp xong đời.



Minh Nhân lao tới, đưa tay nắm ngay lấy đao của hắn, nghiêm nghị quát: “Ngươi làm gì vậy? Ngồi xuống!”



Tên nam tử hom hem sợ đến mức tè ra quần, la lên: “Đại sư, giết hắn đi! Nhanh lên!! Tên này đã giết bao nhiêu người dọc đường, người xem cây đao trên tay hắn đi, toàn là máu! Toàn là mạng người đấy!”



Đứa trẻ vẫn đang khóc oa oa, y kéo thẳng đứa trẻ lại che trước người mình, lắp bắp mà rằng: “Giết ta, giết ta không sao cả. Ngươi tha cho con gái ta đi! Nó mới mấy tuổi, van ngươi tha cho nó một con đường sống đi!”



“...Con gái của ngươi?” Gã to con cười khẩy một tiếng, mạnh mẽ gạt tay Minh Nhân ra, không biết một người bị thương nặng lấy đâu ra sức lực lớn ngần ấy, “Cái tên buôn người mặt thẹo chết tiệt này, ngươi xứng có con gái sao?? Ngươi tưởng không một ai hay trước kia ngươi đã lén bắt cóc bao nhiêu đứa trẻ từ Hoành Nguyện của ta! Ngươi đưa chúng đi đâu rồi?! Đáng chết!!!”



Người này đúng là người Hoành Nguyện Quốc!



Nếu không nhắc đến tên nước, mọi người còn có thể vờ như chẳng rõ, làm ra vẻ thái bình giả tạo, miễn cưỡng ở cùng một chỗ. Ngặt nỗi hắn vừa thốt lên, phần lớn người Pháp Hỉ tức thì lộ ra vẻ mặt bất thiện.



“Ngươi ra tay trước thì thôi, còn kêu bắt cóc trẻ con? Sao, Hoành Nguyện các ngươi mọc tiên thảo à? Sinh ra đứa trẻ nào cũng khiến người ta thèm muốn chắc?”



“Chính là hắn, vừa rồi hắn giết hàng xóm của ta! Một đao chém đầu, ta thấy rõ ràng!”



“Tên Hoành Nguyện đáng giết ngàn đao, còn không biết xấu hổ dám ở đây phát ngôn bừa bãi!”



Những người đi theo sau tên to con đứng dậy, mặt mày đầy sát khí, trên người là vết thương chồng chất, tay cầm đại đao.



Trong chùa tĩnh lặng, đứa trẻ lại bị dọa tới khóc òa, rút vào lòng nam tử hom hem: “Cha... Cha ơi, con sợ!”



Tên nam tử lộ vẻ mặt cay đắng, an ủi: “Không sao, không sao.”



Thì ra là con gái của y thật.



Đã đủ bát nháo còn muốn thêm phiền phức, Minh Nhân cả giận: “Đủ rồi! Tất cả ngồi xuống! Ở đây cãi nhau cái gì? Đây là chùa Phật!”



Bà ta thúc giục linh khí, trói chặt đám người tu vi thấp kém kia khiến họ không thể động đậy, lập tức, trên mặt đám người hiện lên vẻ oán hận.



Trong góc có người lại phẫn nộ mở lời: “Tại sao chỉ trói bọn họ? Tại sao chỉ trói người Hoành Nguyện?”



“Nếu không phải bọn họ muốn giết người, Đại sư trói bọn họ làm gì? Ngươi, tên Hoành Nguyện, còn dám lên tiếng? Nếu không phải ở đây, ông đã cho một đao đâm chết ngươi từ lâu rồi!”



“Là người Pháp Hỉ các ngươi đánh chết người của chúng ta trước!! Chúng ta chỉ đang thu hồi lại đất đai ban đầu của mình, trái lại các ngươi đang kêu gào cái gì?!”



“Các ngươi hệt lũ chuột, chỗ nào cũng có! Chết sớm đi bớt một mối họa cho người ta!”



Thấy lại sắp có người ra dáng muốn xuống tay, Minh Nhân đành thúc giục linh khí một lần nữa, trói chặt tất cả mọi người, chỉ chừa lại những người bị thương đang được cứu chữa.



Ngay cả bà ta cũng không chống đỡ được bao lâu trước tình hình này, cộng lại số linh khí phân tán cho mỗi người sẽ là một sự tiêu hao cực lớn.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Phải nghĩ cách tách hai nhóm người ra! Không thể để bọn họ ở cùng nhau nữa! Hiềm một nỗi tất cả mọi người đều mặc trang phục vải thô bình thường, chỉ cần không nói năng, chẳng một ai phân biệt được ai là người nước nào. Những người bị thương trên mặt đất càng không tài nào cử động, chỉ e chạm vào một chút nữa thôi có khi sẽ xảy ra chuyện.



Như vậy vẫn không ổn, trói người lại thì miệng hãy còn đó.



“Vừa rồi ta đã phát hiện đám người các ngươi cứ liên tục cứu người Pháp Hỉ, theo đó làm rất nhiều người của chúng ta bỏ mình! Chẳng phải Phật Môn các ngươi trung lập ư, chẳng phải ở phe nghĩa ư?! Chúng ta tin tưởng các ngươi mới tới, việc này có khác gì giết người!”



“Ngươi có bệnh không? Dược thảo thiếu thốn, ai nặng hơn thì cứu trước không phải là chuyện bình thường à? Ruột người ta lòi ra ngoài rồi mà không cứu mới là giết người đấy, ngươi mở mắt nói dóc gì đây!”



“Ở lại đây hay đi ra ngoài, chung quy cũng là một chữ ‘chết’...”



Mặc cho Minh Nhân có bịt miệng tất cả bọn họ vẫn không thể bịt được ngọn lửa giận dữ ngày càng bùng cháy.



Chẳng rõ là ai cứ liên tục thêm dầu vào lửa, hay thật sự có người nghĩ vậy, tóm lại, việc trói tất cả mọi người chẳng những không làm cho tình hình tốt hơn mà còn tệ hơn. Không tài nào động đậy, điều này giúp mọi người thêm phần thuận tiện quan sát dung mạo của người bên cạnh, vừa nhìn, thù mới hận cũ lại ùa về.



Người bên trái này, chính hắn đã giết cả nhà ta!



Người phía trước này, đốt nhà ta, giẫm nát sạch cây cỏ.



Dựa vào đâu hắn an ổn ở đây cùng ta? Dựa vào đâu mà hắn được cứu?



Không biết ai là người đầu tiên bắt đầu, cũng như ai là người đầu tiên xông vào lãnh thổ của đối phương; có người thứ nhất cố gắng vùng vẫy ắt sẽ có người thứ hai. Linh khí của Minh Nhân đâu được dùng để cứu người, trái lại còn dùng với những người bị thương. Tuy nhiên sức người có hạn, bà ta sơ sẩy một chút, sự trói buộc lỏng ra, một người chạy xộc qua đầy tàn độc, đâm thẳng vào ngực người đối diện!



Từ đầu người kia đã bị thương, nay co giật hai cái, máu chảy ồ ạt, lập tức tắt thở.



Bản tính hung ác của con người có thể bị kích phát, huống chi ngay trong tình cảnh này; chỉ cần khoác lên mình một lý do chính nghĩa, họ đã đủ sức tùy ý tàn sát đối phương không có ranh giới cuối cùng. Vừa thấy máu, người đã chết, lại có người trà trộn trong đám đông cười lớn khoái trá: “Ha ha ha ha! Đáng đời! Lũ người bọn bây nên chết sớm từ 800 năm trước rồi!!”



Trái lại, hắn không nhất thiết có thù oán gì với người đã chết này, nói không chừng hai người hoàn toàn chưa từng gặp mặt. Nhưng bây giờ trong mắt hắn, người Hoành Nguyện nào được tính là người, chết thêm mấy người âu hắn còn vỗ tay khen hay!



Đồng bọn của người nọ ngơ ngác đỡ lấy thi thể mềm nhũn, phát ra tiếng khóc cực kỳ thảm thiết.



Trong tiếng khóc, rốt cuộc hai phe từ giằng co chính thức biến thành hỗn chiến. Minh Nhân dốc hết linh khí toàn thân, ánh vàng lấp lóe, cứu người này, người kia lại đến, cứu người kia, người này lại nguy hiểm. Bà ta hoàn toàn không phân biệt được ai với ai, lại là ai đang giết ai, chỉ đành bất lực can ngăn trong gian nan.



Tuy nhiên trên đời này, trừ khi cả hai bên đồng loạt dừng lại, bằng không ai đủ sức cản ngăn được cuộc chiến quy mô lớn bực này? Ngay cả Trụ trì đến còn không được!



Mấy đệ tử Phật Môn đang cứu chữa bị biến cố này làm cho hãi hùng, luống cuống thốt lên: “Sư tỷ, bây giờ phải làm sao?!”



“Trước tiên dùng Lồng Chuông Vàng cho mỗi người, nhốt bọn họ lại! Tiếp theo... tiếp theo...” Minh Nhân đâu rõ tiếp theo phải làm sao, bà ta nghĩ, nếu tìm ra mấy kẻ cầm đầu mãi châm ngòi thổi gió kia, tình hình sẽ được cải thiện. Song, Trụ trì đã nói không được đánh trả. Không được đánh trả, không được tấn công, bà ta phải ngăn cản cách nào?



Nhóm đệ tử Phật Môn đành nghiến răng khổ sở chống đỡ. Bọn họ tản ra, trói buộc những người đang đánh nhau đỏ mắt tới bên cạnh mình và dùng Lồng Chuông Vàng. Mỗi tội vẫn chẳng hể giải quyết được tình thế nguy cấp. Từng nhát từng nhát chém của nhóm người bao vây tấn công giáng xuống người nhóm đệ tử, những người mang tu vi yếu kém đều đã cắn răng thổ huyết, người bên cạnh vẫn còn gầm lên: “Thả ta ra!! Ta muốn giết hắn!!! Thả ta ra báo thù!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Một ni cô phát ra tiếng kêu đau đớn, Minh Nhân lo lắng hỏi trong lúc hỗn loạn, “Minh Thanh! Muội sao vậy?!”



Bà ta xoay đầu lại, đồng tử co rút mạnh.



Vì tập trung đối phó với bên ngoài, Minh Thanh chớ hề quan sát, đã bị người được bảo vệ thọc một đao vào cổ họng. Biểu cảm người này cuồng điên, có lẽ hắn vô ý. Song, thấy Minh Thanh chỉ ôm vết thương với vẻ mặt đau đớn, không có phần ý tứ muốn đánh trả, lá gan hắn lớn hơn vài phần. Nay đối mặt với cái nhìn khinh bỉ của mọi người, hắn biện bạch: “Ta không... Là nàng ta! Chính là nàng ta, vừa rồi nàng ta không chữa trị cho người Hoành Nguyện, thà vòng qua nhìn người ta chết! Đúng vậy, chính là nàng ta!! Ta làm nàng ta bị thương là có lý do!”



Minh Thanh đang hấp hối vẫn còn giải thích: “Ta không... Ta không cố ý... Mọi người đều như nhau cả...”



“Ngươi không có? Ngươi nói không có là không có chắc?” Người nọ, “Nơi này là địa bàn của Pháp Hỉ, ngày thường Phật Môn thu không ít tiền hương hỏa nhỉ? Ngoài mặt không dám làm thật chứ ngấm ngầm giở trò thì có!”



“Ngươi im miệng đi!” Có người thật sự không nhịn được nữa, “Ngươi không thấy nàng ấy không đánh trả sao?! Nếu là ta, ta đã đánh chết ngươi từ lâu, đồ lòng lang dạ sói! Vừa rồi nàng ấy còn bôi thuốc cho ngươi đấy!!”



Người nọ chột dạ: “Ngươi là người Pháp Hỉ, đương nhiên ngươi nói vậy rồi!!”



Thấy đồng môn bị thương nặng còn bị nói xấu vơ đũa cả nắm trước mặt mọi người là thế, sắc mặt chúng đệ tử cứng đờ, tâm cảnh dao động, Lồng Chuông Vàng lại lóe lên, hỗn chiến càng thêm kịch liệt. Minh Nhân nhìn cảnh tượng ngày càng rối mù và máu chảy đầy đất khắp nơi, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt.



Vì đâu dù mình làm gì cứ như sai hết? Đều chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn? Nhưng mình còn có thể làm gì nữa?



Mình chỉ muốn cứu người thôi mà! Bọn họ cũng chỉ muốn cứu người thôi mà! Tại sao phải tự chém giết lẫn nhau như vậy!



Mặc cho thế nào, bà ta phải cố gắng ngăn chặn cuộc chiến vô nghĩa này trước tiên, Minh Nhân che chở Minh Thanh ở phía sau, thay thế vị trí của người ấy, đồng thời phát tín hiệu cầu cứu. Đúng lúc này, bỗng đâu từ xa đánh tới một luồng ánh đen!



Lại là một người tu chân cấp cao!



Sắc mặt nặng nề, Minh Nhân đưa tay đỡ luồng ánh đen này, mọi người không hiểu chuyện gì, hãy còn đang tàn sát nhốn nháo. Luồng ánh đen này từng bước ép sát, gần như mỗi lần đều lấy đi một mạng người, máu tươi bắn tung tóe, càng thêm thảm khốc cùng cực. Minh Nhân điên tiết: “Ngươi muốn giết thì cứ giết ta! Ngươi giết những người này làm gì?!”



Nhưng lời nói của bà ta chìm nghỉm trong tiếng la chém giết. Ánh đen tiếp tục tìm kiếm mục tiêu, lần này nhè vào nam tử hom hem mang theo đứa trẻ. Minh Nhân lập tức phản ứng, kéo y về phía mình, binh khí vung ra thẳng về hướng luồng ánh đen kia. Lập tức, trên không trung phát ra tiếng xương gãy rợn người!



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chuyện quá khẩn cấp, bà ta đã không còn nhớ lời Trụ trì dặn nữa. Khói đen dần tan đi, xuất hiện trong tầm mắt mọi người chính là nam tử vạm vỡ lúc đầu ra tay.



Tu vi ít ỏi của hắn gần như không có hiệu quả dưới một đòn của Minh Nhân, xương cốt toàn thân đều vỡ vụn, hắn lập tức hộc máu tươi và bỏ mạng.



Minh Nhân sững sờ tại chỗ, cúi đầu nhìn tay mình.



Rõ ràng đánh về phía luồng ánh đen kia... Vì đâu? Mình đã lỡ tay? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?



Nam tử hom hem bên cạnh liên tục dập đầu: “Đa tạ! Đa tạ Đại sư đã giúp chúng ta đánh lui con chó Hoành Nguyện!”



Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.



Dường như Minh Nhân nhận ra điều gì đó: “Nào phải, ta không có. Ta đâu rõ hắn là người Hoành Nguyện... Không, ta đâu giết hắn! Là người tu chân mới đến! Tại sao các ngươi lại nhìn ta như vậy? Ta nói thật, đệ tử Phật Môn đến đây để cứu người, không phải để...”



Có người đờ đẫn cắt ngang lời nàng: “Vậy ngươi mang vũ khí đến làm gì?”



Hắn chỉ vào cây côn hoa sen vẫn còn dính máu tươi.



Minh Nhân: “Ta dùng để phòng thân!”



“Vậy tại sao những người khác đều không mang?” Người nọ, “Ngươi đến cứu người, chẳng lẽ chúng ta còn giết ngươi?”



Minh Nhân: “Rõ ràng hồi nãy các ngươi đã...”



Bà ta đối mặt với cái nhìn hận thù như biển máu của một nửa nhóm người Hoành Nguyện, chỉ cảm thấy hết đường chối cãi, không nói nên lời.



Vì đâu mình phải cứu loại người này?



Không, Trụ trì nói, không được có tâm phân biệt, không được...



Người nọ nói đầy hận thù: “Các ngươi toàn cùng một giuộc! Chết đi!”



Không xa, Minh Quang thấy tín hiệu xin viện trợ bèn hối hả chạy đến, trên người đầy máu, chậm rãi dừng lại.



“... Minh Nhân.” Ông ấy ngạc nhiên, “Muội đã làm gì?”



..........



Lời tác giả:



Hồi ức tàn sát còn một chương nữa, số chữ quá nhiều nên tính toán sai, ước chừng ngày mai hoặc ngày kia sẽ hoàn thành phó bản này



Lần đầu tiên có cảm giác số chữ không theo kịp cốt truyện, đầu óc của tôi: Tui còn muốn viết! Tay của tôi: Tui không ổn rồi



Nhìn ra tôi thiên vị nhân vật phản diện này thật, lỡ tay viết nhiều. Chung quy cũng là phản diện duy nhất có đầu óc tốt trong toàn câu truyện cho đến nay.