Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khó lòng để người ta đoán trước. Nhóm Vân Nhàn nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, rõ ràng họ biết đây là chuyện xảy ra 80 năm trước nhưng vẫn cảm thấy nghẹn ngào trong lòng.
Bản thân không ở trong đó mà còn cảm thấy ngột ngạt huống chi là thiếu niên Minh Nhân lần đầu tiên xử lý sự việc? Chắc hẳn là uất ức đến cùng cực, bối rối đến mức không thể hoảng loạn hơn.
Tức Mặc Xu thấy tới mức sắp tức chết: “Cái quái gì vậy! Chết sạch đi cho rồi! Ai thèm cứu hay không! Bộ nợ ai sao?!”
“Thật sự không biết Phật Môn đang làm gì nữa.” Cơ Dung Tuyết nhíu mày nói, “Bằng không đừng cứu ai hết, hoặc đặt ra quy củ, kẻ nào dám gây rối thì giết không tha. Với tu vi của những đệ tử này âu muốn bảo vệ đám người thì không được chứ giết sạch chỉ là chuyện giơ tay. Không cho tấn công, coi đệ tử của mình là bao cát mặc người đánh một cái hay gì? Thật khó hiểu.”
Số là, muốn bảo vệ đám người này vẫn được. Thậm chí chỉ cần bọn họ tạm thời dừng tay, đừng tự chém giết lẫn nhau, bằng công pháp của Phật Môn hoàn toàn đủ sức bảo vệ bọn họ cực tốt. Trước khi xuống núi, Minh Nhân đã nghĩ đến điều này, nếu phe hiếu chiến dám đến tấn công chùa, bà ta nhất định phải bảo vệ những người bị thương, song bà ta chưa bao giờ nghĩ đến tình hình sẽ trở nên như vậy.
“...” Kỳ Chấp Nghiệp nói, “Tiền đề không thành lập. Nếu thật sự khoanh tay đứng nhìn, không cứu một ai, mỗi đệ tử đều ở trên núi tu luyện, mặc kệ bên dưới có phải xác chết đầy đồng dân chúng lầm than hay chăng, vậy sẽ tu luyện ra thứ gì? Nếu tiền bối Minh Nhân không biết tỏ tường thì thôi, đã tỏ, âu ma sẽ quấn lấy như thường.”
“Đúng rồi...” Phong Diệp tiếp lời, “Ngày thường Phật Môn nhận cúng dường, nếu không có động tĩnh gì e rằng các tín đồ sẽ tuyệt vọng lắm...”
Kiều Linh San: “Ngay từ đầu chính là tên nam tử kia có vấn đề. Vốn dĩ mọi người đều bình an vô sự, ấy nhưng hắn không những phải nói rõ thân phận của mình mà còn ra tay trước. Biết thế lúc hắn nói Hoành Nguyện thì nên đuổi hắn ra ngoài! Mọi chuyện sau này sẽ không phát sinh!”
Nhưng ai có thể biết trước hắn sẽ làm thế đây?
Tựa như không một ai hay sau chót việc tranh giành bờ ruộng xảy ra vào mỗi mùa gieo trồng sẽ dẫn đến hai nước khai chiến, chết vô số người.
Chuyện nối tiếp chuyện, dường như mỗi một khâu đều vừa khéo đẩy sự việc này đến tình huống tồi tệ nhất. Minh Nhân mới vào đời chưa có kinh nghiệm, nếu sớm quyết đoán lựa chọn trấn áp sẽ không đến mức sau này không còn gì để trấn áp. Lựa chọn quả quyết từ bỏ người đầu tiên sẽ không đến mức cuối cùng không còn gì để từ bỏ. Lại đúng lúc là hai nước Pháp Hỉ và Hoành Nguyện có số lượng người tương đương, nếu một trong hai bên chiếm ưu thế áp đảo, liệu bên còn lại còn dám khiêu khích cỡ này ư? Cộng thêm tên nam tử Hoành Nguyện Quốc gây ra sự việc kia, cuối cùng hắn lại “trùng hợp” chết dưới tay Minh Nhân. Tất cả mọi thứ chực dòng sông lớn cuồn cuộn không thôi, đẩy mọi người ra xa, không nói lý lẽ, không tài nào chống cự.
Minh Nhân đã giữ được tấm lòng không phân biệt đối xử, thây kệ là ai, bà ta đều muốn cứu, nhưng cuối cùng không chỉ không cứu được ai trái lại còn hại chính mình.
Nhìn tình hình các đệ tử khác đến, những ngôi chùa khác không xảy ra chuyện như vậy, đến mức còn có dư lực đến hỗ trợ, tuy nhiên bây giờ đã quá muộn.
Thi thể của gã đàn ông cầm đao lớn nằm trên mặt đất, bị tất cả mọi người nhìn thấy.
Sắc mặt mọi người đều khác trước.
“... Muộn rồi.” Vân Nhàn đờ đẫn nói, “Trụ trì không cho các đệ tử đánh trả vì chẳng muốn để bọn họ tấn công người. Đao kiếm không có mắt, người tu chân muốn giết một người bình thường dễ dàng phải biết. Bên thứ ba muốn can thiệp vào chiến tranh nhất định phải không có lập trường, Phật Môn phải không có lập trường, phải trung lập. Song, hiện tại người Trụ trì đời tiếp theo của Phật Môn ra tay giúp giết một người Hoành Nguyện ở ngay biên giới của Pháp Hỉ... Thây kệ sự thật thế nào, trong mắt mọi người chính là vậy.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lại là một sự trùng hợp đáng buồn.
Nếu Minh Nhân không phải là Trụ trì kế nhiệm đã được chọn chắc chắn, thay vào đấy chỉ là một đệ tử Phật Môn bình thường, âu ý nghĩa lại hoàn toàn khác biệt.
Vết thương của Minh Thanh hãy còn đang chảy máu, Minh Quang không còn thời gian để nghĩ nhiều, vội vàng tổ chức mọi người tách đám người điên cuồng giết tới mắt long lên sòng sọc kia ra. Trong lúc ấy lại là một màn giằng co khó coi.
Trong im lặng, Kỳ Chấp Nghiệp giần giật khóe miệng: “Đám người này đã biết mình có thể sẽ bị đánh trước khi xuống núi, thậm chí sẽ chết, ấy nhưng vẫn không mang vũ khí, vẫn không đánh trả. Hỏi thì bảo là lựa chọn của mình, bọn họ đều tự nguyện, ngươi có biện pháp gì với họ đây?”
Dù đã kinh qua bài học thảm thiết 80 năm trước để rồi đến giờ đây vẫn không thay đổi. Thây kệ ra sao vẫn không thay đổi.
Mỗi tội ngay cả Tức Mặc Xu vẫn không thể trách cứ đám đệ tử này được. Nói Phật Môn ngu ngốc đi, nói đến phát ngán rồi; nói Phật Môn ngoan cố khi đụng phải tường vẫn không xoay đầu lại đi, vậy thì tại do đâu dân gian lại cười gọi bọn họ là con lừa trọc? Vừa ngu ngốc vừa ngoan cố, xưa nay đã vậy. Cố hữu, lòng tốt của Phật Môn chỉ ràng buộc bản thân, không ràng buộc người khác, họ sẽ tự mình gánh chịu tất cả những hậu quả do đó mà ra, có thể sẽ hối hận nhưng vẫn luôn như vậy, chưa hề thay đổi.
Nếu ở thời thái bình thịnh thế, lòng lương thiện này khéo khi đổi lại kết quả tốt, ngặt nỗi trong tình huống đặc biệt này sẽ thấy đôi bên đều không phải người thường, nói khó nghe thì họ hệt cây gậy khuấy phân heo, đã muốn túm hai đầu chỉ e không túm được đầu nào cả.
Quay trở lại ban đầu, chi bằng ngay từ đầu đừng nhúng tay vào. Nhưng đó là điều không thể, Phật Môn không thể không nhúng tay.
Minh Nhân đứng tại chỗ, dường như tất cả mưa gió đều đổ dồn về phía bà ta, cây côn hoa sen rơi xuống đất, dính đầy bùn đất, hiềm một nỗi vẫn chưa có một bàn tay nào nhặt lên giúp bà ta.
-
Hình ảnh vụn vặt thoắt đổi cực nhanh, Minh Nhân bị gọi về đại điện Phật Môn, Trụ trì quay lưng về phía bà ta, đốt nén hương, làn khói bay lên bảng lảng làm mờ khuôn mặt tượng Phật.
Trụ trì không nói gì, Minh Nhân lại hỏi: “Bây giờ, thế nào rồi ạ?”
“Minh Nhân.” Trụ trì cất tiếng, “Con đã về núi thì đừng hỏi đến chuyện dưới núi nữa. Bây giờ là thời điểm quan trọng, ta lo con sẽ phí công nhọc sức.”
Minh Nhân vẫn cố chấp hỏi: “Bây giờ thế nào rồi ạ?”
Trụ trì nói: “... Hầy.”
Trước tượng Phật, làm sao ông ấy nói dối. Tuy nhiên thấy ông ấy lảng tránh, Minh Nhân đã biết tình hình dưới núi còn tệ hơn bà ta mường tượng.
Thật ra bà ta đã nghe ra từ vài lời nói của các đệ tử.
Tựa như làm gì cũng vô dụng, mặc cho phái ra bao nhiêu người, mặc cho bị đánh bao nhiêu lần, mặc cho dùng phương thức nào để trấn áp, thậm chí cầu xin bọn họ “các ngươi đừng như vậy nữa” vẫn vô dụng. Bên này trấn áp được, bên kia lại nổi dậy, lương thảo hậu phương đã đến, binh mã bắt đầu tập hợp, trận chiến này chỉ sẽ càng đánh càng cuồng điên, cứ lặp đi lặp lại, như cơn ác mộng tuần hoàn.
Giờ đây dẫu hai Quốc chủ có ra lệnh dừng lại đã không dừng được nữa, không chết không thôi, trừ khi một bên đầu hàng, Song, đã chết nhiều người chừng ấy, trần ai lắm mới khơi mào chiến tranh, ai bằng lòng đầu hàng đây? Ai cũng cho rằng mình mới là người cười đến cuối cùng.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Minh Nhân: “Lúc đó có phải con không nên ra tay?”
“Ta biết con không có ý đó. Sao con có thể đi giết người bình thường? Đây không phải lỗi của con.” Trụ trì chỉ nói, “... Minh Nhân, đừng nghĩ nữa.”
“Nhưng mà,” Minh Nhân ngẩng lên, đáy mắt đầy tơ máu, “Con nghe nói chùa Phật trong Hoành Nguyện Quốc bị đập phá.”
Trụ trì im lặng không nói.
“Do con ra tay giết người Hoành Nguyện nên bọn họ cảm thấy bị phản bội.” Minh Nhân yếu ớt mà rằng, “Nhưng con đã giải thích, con muốn cứu bọn họ, con không muốn giết người Hoành Nguyện, cũng không muốn giết người Pháp Hỉ. Không ai tin con. Người kia đúng là đã chết nhưng con thật sự... Trụ trì, chùa Phật ở Hoành Nguyện Quốc bị đập phá, vậy những người dân bị thương trong nước thì sao? Những tín đồ đó thì sao?”
Đến bây giờ, bà ta còn lo lắng cho những tín đồ vô tội hơn là việc bản thân bị hiểu lầm.
“Minh Nhân, sự việc đã đến nước này thì đừng nghĩ nữa!” Bất chợt giọng Trụ trì trở nên nặng nề, tiếp đó ôn hòa lại cấp kỳ, ông ấy thở dài, “Chùa bị đập phá thì sau này vẫn xây lại được. Chỉ cần gắng gượng qua khoảng thời gian này là xong. Chúng ta phái một số người đến trông coi, đang cố gắng tiếp nhận những lưu dân của Hoành Nguyện. Nếu còn nguyện ý đến, chúng ta đều sẽ cứu.”
Minh Nhân lặp lại: “Nếu còn nguyện ý đến...”
Đúng vậy.
Rất nhiều người Hoành Nguyện đã không còn tin tưởng Phật Môn nữa. Huống chi chùa bị những kẻ hiếu chiến nọ đập phá, đệ tử Phật Môn muốn đưa nhóm người này đến nơi khác liệu những người dân đã như chim sợ cành cong còn dám đi theo ư? Phật Môn có thể sẽ giúp người Pháp Hỉ giết người cơ mà.
“Vậy tiếp theo phải làm sao?” Minh Nhân tiếp tục hỏi dồn, “Chùa đã chật kín người, tiếp theo phải làm sao? Làm sao để vượt qua khoảng thời gian này? Khoảng thời gian này là bao lâu?”
Trụ trì: “Trận chiến này đánh bao lâu thì khoảng thời gian này là bấy lâu.”
Minh Nhân: “Nhưng người đã gọi tất cả đệ tử Phật Môn về rồi. Từ đầu đã không đủ người, tại sao người còn gọi tất cả bọn họ về?”
“Minh Nhân, bây giờ thân phận của chúng ta nhạy cảm.” Trụ trì hơi nhíu mày, cho hay, “Muốn thu nhỏ phạm vi, chỉ có thể chăm lo cho những trấn tại biên giới. Ta phái người đi xây dựng kho gỗ trữ đồ, ở giữa đều có ngăn cách, bên trong để dược thảo và đồ ăn nước uống, ai bằng lòng trốn thì trốn ở trong đó, ít nhất có khả năng giải quyết được tình trạng khẩn cấp.”
Minh Nhân: “Không phái người đi cứu người nữa sao ạ?”
“Sư tỷ.” Trụ trì không nói lời nào, một tiểu hòa thượng bên cạnh ủ rũ cho hay, “Mấy ngày gần đây sư tỷ ở trên núi thành ra còn chưa biết. Chúng ta muốn cứu người, nhưng lần nào lần nấy đều bị người Hoành Nguyện đánh, hoặc là bị cả người Hoành Nguyện và người Pháp Hỉ cùng đánh. Chúng ta đâu dám chỉ cứu người Pháp Hỉ vì như vậy tin đồn sẽ càng thêm xác thực. Đương nhiên, nếu có thể cứu người thì bị đánh một chút cũng chẳng sao, chỉ chút đau đớn ngoài da thôi, ngày thường luyện Lồng Chuông Vàng còn bị thương nặng hơn thế nhiều. Ngặt nỗi mỗi lần chúng ta vừa xuất hiện, không biết do đâu mâu thuẫn luôn trở nên gay gắt hơn, thật sự hết cách, chi bằng không xuất hiện.”
Minh Nhân: “Nhưng mà...”
Lời bà ta muốn nói lại nghẹn trong cổ họng, không lên được cũng không xuống được. Nhưng mà gì chứ, nhưng không thể cứ mặc kệ thế này? Tuy nhiên bà ta làm được gì đây, bà ta chỉ xuống núi một lần đã gây ra hậu quả như thế này.
Trụ trì nhìn bà ta, lại nói: “Minh Nhân, con có nhớ không, còn một tháng nữa là Đại Chiến Tứ Phương kỳ này sẽ bắt đầu.”
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thực lực của bốn giới hiện tại đã có sự chênh lệch lớn, thành tích của Tây Giới không tốt lắm trong kỳ đại chiến trước. Xưa nay Phật Môn chẳng tranh giành thắng lợi, song đâu có nghĩa là không màng đến thành tích. Coi như thật sự không quan tâm thì vẫn có người sẽ ép bọn họ phải quan tâm. Gần đây người Bắc Giới đã âm thầm cài cắm tai mắt vào đây, muốn đánh giá thực lực của Phật Môn.
Và không cần phải nghi ngờ, đoan chắc Minh Nhân là người dẫn đầu của đại chiến lần này. Theo lẽ thường, bà ta phải lên cấp trong vòng một tháng, các đệ tử tham gia đại chiến phải nghỉ ngơi dưỡng sức, giữ gìn thực lực, tranh thủ đột phá... dù có thế nào vẫn không không nên tiêu hao ở dưới chân núi, bị một đám nạn dân giết đỏ cả mắt đánh tới đánh lui.
Sao lại xui xẻo như vậy? Sao lại trùng hợp đến thế? Khốn nỗi vận xui nào phải là dạng bà dì đến chơi nhà, thấy nhà có khách khác thì tự động rời đi. Vừa có tai họa bên ngoài, vừa có nỗi lo bên trong, nếu Tây Giới không thể hiện tốt lần này, có thể sẽ dẫn đến tai họa còn lớn hơn cả hai nước giao chiến. Thế nhưng …
Vân Nhàn nói: “Chính Đại sư Minh Quang tham gia Đại Chiến Tứ Phương 80 năm trước.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “... Phải.”
Cuối cùng Minh Nhân vẫn không đi.
Sắc mặt mọi người nặng nề, đã biết kết cục mà còn xem tiếp âu chỉ làm tâm trạng thêm phần sa sút.
Minh Nhân thông minh bực ấy thì sao không hiểu ý tứ trong lời nói của Trụ trì, nhưng bà ta vừa nắm túi thơm Phương Phỉ tặng ở bên hông đã nghĩ đến Nam Sơn Trấn thậm chí là cả nước đều đang lầm than. Đâu rõ đối phương thế nào, có chạy thoát được không, khốn nỗi hai nước có vô số thiếu nữ như Phương Phỉ, chẳng lẽ mình thật sự coi như không thấy? Có thể nửa tháng sau cứ thế đến bí cảnh Tứ Phương, sau khi trở về coi như sóng yên biển lặng, không có chuyện gì phát sinh?
Dường như Trụ trì thấy bà ta do dự, giọng điệu thêm phần nặng nề: “Minh Nhân, con đừng xen vào chuyện này nữa!”
Đầu ngón tay Minh Nhân siết chặt túi thơm, bà ta cúi đầu đáp: “... Con biết rồi.”
Với tính cách của Minh Nhân, nói “con biết rồi” và “vâng” hoàn toàn là hai ý nghĩa khác nhau. Bà ta mới mười chín tuổi, thiếu niên luôn cho rằng mình đủ sức giải quyết hết thảy vấn đề, thành thử bà ta vẫn lén mang theo cây côn hoa sen xuống núi.
Nếu bà ta mang thân phận Trụ trì kế nhiệm của Phật Môn không tài nào ra tay, thân phận hòa thượng nhạy cảm sẽ bị người ta hiểu lầm, vậy bà ta không lộ diện là được?
Vì vậy, Minh Nhân xuống núi, rảo cẳng đến chùa.
Người của Phật Môn đã rút đi, chỉ còn những kho gỗ đơn sơ dựng bên ngoài chùa, bên trong để thức ăn nước uống sạch sẽ, còn có một số thuốc men khẩn cấp. Có người đi lại, thi thoảng có tiểu sa di trông vội vàng đến đây bổ sung vật tư. Nói cũng lạ, rõ ràng là đến cứu người mà giờ cứ lại trông như đang làm ăn trộm.
Những kho gỗ bên ngoài chùa như những chiếc ô, bên trong đã chật kín người. Chúng được đệ tử Phật Môn dùng linh khí xây chóng vánh, còn làm cả vòng bảo hộ bên ngoài, tránh cho người bên trong bị thiêu chết.
Không gian trong kho gỗ chật hẹp tuy nhiên chung quy vẫn đủ sức che gió che mưa, họ chẳng nhìn thấy nhau đâu ngờ lại yên tĩnh hơn nhiều so với lúc đệ tử Phật Môn ở đây hòa giải, mặc dầu chỉ là sự yên tĩnh tạm thời. Rốt cuộc tâm trạng Minh Nhân tốt hơn một mảy, nhưng rất nhanh lại chùng xuống.
Mặc cho có bao nhiêu kho gỗ vẫn không chứa được một phần trăm số người. Những người đi lại khó khăn đủ sức tìm đến đây ư? Nơi này chỉ là chốn ở một thời gian tạm thời, trận chiến này thật sự sẽ nhanh chóng kết thúc ư?
Hòa bình luôn ngắn ngủi, hốt nhiên, bên cạnh chùa lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết, một người bể đầu chảy máu chạy đến trước kho gỗ, hô to: “Giết người rồi!! Có ai cứu ta không? Mở cửa, ai mở cửa cho ta vào với!”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lại là nam tử hom hem kia, mỗi tội không biết con gái y đã đi đâu.
Song, dù y có kêu ra sao, chẳng có một cánh cửa kho gỗ nào mở ra. Đó cũng là lẽ tự nhiên, mạng sống của mình sắp không giữ nổi, còn rảnh rang đi cứu người khác sao? Hơn nữa, biết đâu liệu y cố tình hòng hãm hại người khác?
Minh Nhân nhíu mày, trốn sau bức tượng Phật trong chùa.
Nam tử không còn đường trốn, bị ép chạy thẳng vào trong chùa. Người đuổi theo y đầy sát khí, không nói một lời, trông như cùng phe với gã to con chết dưới tay Minh Nhân trước đó. Trong lòng Minh Nhân đau nhói, nhưng bây giờ đã chẳng còn tâm trí đâu suy tính đây là người Hoành Nguyện hay Pháp Hỉ nữa, bà ta đối xử bình đẳng, thế nên tung ra một chưởng đánh bay tên to con kia ra khỏi chùa!
Bà ta không ra tay giết người, chỉ đánh hắn không tài nào động đậy.
Nam tử hom hem ngờ vực chẳng thôi, nhìn quanh quất, trong chùa không một bóng người, chỉ có tượng Phật cụp mắt chẳng nói.
Một tên to con khác lại xông đến, trên tay tượng Phật lóe lên ánh vàng, tên to con lại lăn ra ngoài, ngã cùng chỗ với tên lúc nãy, trở thành đôi bạn cùng lùi*.
*nghĩa gốc là “hệt Anh em Đôi Đũa” (筷子兄弟), là một bộ đôi người Bắc Kinh - Trung Quốc được công chúng biết đến vào năm 2010 qua video "Old Boys" của họ.
Chỉ cần bọn họ muốn vào trong chùa sẽ bị đánh bật ra không chút nhân nhượng.
Cuối cùng cửa kho gỗ mở hé mở. Đầu tiên là một cánh, xong lại một cánh, nam tử hom hem mừng rỡ liên tục dập đầu trước tượng Phật, hô to: “Hiển linh!! Bồ Tát hiển linh rồi!!!”
Sau cùng trên khuôn mặt chết lặng của mọi người đã le lót một chút ánh sáng hy vọng.
Tựa như Minh Nhân đã tìm được con đường khiến bà ta yên lòng.
Những ngày này, hễ rảnh rỗi là bà ta lại đi tuần tra các chùa. Chỉ cần có người chém giết lẫn nhau, bà ta dùng ngay cách này để ngăn cản. Thây kệ là người nước nào, chỉ cần ai ra tay trước, người đó sẽ bị “tượng Phật hiển linh” giáng xuống hình phạt.
Hiệu quả trông rất tốt. Mọi người bắt đầu tin rằng trong chùa có thần linh điều tra tội ác canh giữ, mặc kệ là ai đều chẳng thể vung đao múa kiếm ở đấy. Dần dà có người chuyển hẳn vào trong vào chùa, thậm chí có người còn mang cả giường và chăn đệm đến dưới chân tượng Phật, cả ngày không rời.
Ngôi nhà chênh vênh không còn là nhà nữa, ít nhất nơi này đủ sức khiến bọn họ cảm nhận một chút an toàn. Thậm chí có người còn bớt khẩu phần ăn của mình, đặt nó trước bàn thờ Phật, đợi sắp hỏng mới lấy về ăn cho đỡ đói.
Điều này cũng khiến Minh Nhân dần dà lấy lại tinh thần sau cơn sa sút. Tới nỗi bà ta còn nghĩ vì đâu trước đây mình lại cho rằng những người này không đáng cứu? Rõ rành chỉ cần đối xử tốt, ai cũng là người tốt.
Lòng tốt sinh quả lành, dĩ nhiên nên là thế.
Bà ta cảm thấy phấn chấn, dốc hết sức lực bảo vệ người dân trong chùa, đến mức hoàn toàn phớt lờ lời dặn ba lần bảy lượt của Trụ trì rằng bà ta tuyệt đối đừng nhúng tay vào chuyện này nữa. Cho đến một ngày, bà ta phát hiện trên bàn thờ có thêm một thỏi vàng.
Trong chiến loạn, vàng là loại tiền tệ bảo tồn giá trị nhất, tại sao lại để ở đây? Minh Nhân nghi hoặc dừng chân trong chùa. Chẳng lẽ là cho rằng thật sự có thần linh giúp bảo quản sao? Cứ để như vậy trên bàn rất dễ bị người ta lấy đi.
Cho nên Minh Nhân canh giữ ở đây, thay vì đợi được những khuôn mặt muôn hình muôn vẻ, bà ta đã thấy nam tử hom hem nọ.
Giờ đây tinh thần y phấn chấn, vẫn đang liên tục nói với người khác mình đã nhìn thấy “Bồ Tát hiển linh” ra làm sao, “con gái” đi theo bên cạnh giờ đã được y đổi thành một đứa khác, cũng là một đứa trẻ lúc tỉnh lúc mê.
Minh Nhân cảm thấy có gì đó không đúng.
Người nọ hớn hở mà rằng: “Đã nói rồi, Phật Tổ cũng phải ăn cơm thôi! Ngày nào các ngươi cũng cúng rau củ màn thầu thiu lên đây thì ai thèm ăn? Ai thích ăn? Muốn cúng thì cúng đồ tốt một chút, Phật mới chịu giúp các ngươi!”
Những người khác: “Phật tổ từ bi, sao còn có lòng phân biệt đối xử?”
“Không ôm lòng phân biệt đối xử? Ngươi nhìn đệ tử Phật Môn đi rồi hãy nói câu đó.” Nam tử hom hem hạ giọng, nói với vẻ thần bí, “Các ngươi không biết sao? Lúc mới đánh nhau, Trụ trì Phật Môn đã đến chỗ Quốc chủ, bàn bạc chuyện này với Quốc chủ chúng ta đấy.”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Minh Nhân sau tượng Phật giật mình, toàn thân lạnh toát.
Không... Không có! Sao có thể nói bậy!! Không thể để y nói nữa!!
Linh khí của bà ta còn chưa phát ra đã bị nắm lại trong tay.
Nếu bà ta ra tay bây giờ đoan chắc sẽ bị lộ!
Người nọ vênh vang tự đắc, công bố chuyện mình tự cho là đúng cho thiên hạ: “Quốc chủ chúng ta đã đồng ý, nếu có thể hợp tác sẽ quyên tặng cho Phật Môn một bức tượng vàng cao hai mươi mét!! Hai mươi mét đấy, ngươi hiểu là gì không? Đời đời kiếp kiếp cả nhà ngươi chân lấm tay bùn liều mạng cày ruộng, e là vẫn không cày ra được nửa cái ngón út!”
Điều này đã vượt quá sức tưởng tượng của nhóm lưu dân.
Sự khao khát của bọn họ đối với cuộc sống của người trong Hoàng thành chỉ giới hạn ở việc Đông cung nương nương nướng bánh dẹt, sao hình dung nổi bức tượng vàng hai mươi mét phải tốn bao nhiêu tiền, cần làm lụng bao đời mới có được?
“Thì ra là vậy...”
“Thảo nào. Ta nói chứ, lũ lừa trọc đó suốt ngày ngồi trên núi không hỏi chuyện đời đâu ngờ giờ lại tốt bụng đến lạ.”
“Cũng bình thường thôi, vô công bất thụ lộc chứ gì. Tượng vàng hai mươi mét, tiền thuế lương thực chúng ta nộp đã chiếm không ít trong đó, Trụ trì sắp béo đến chảy mỡ rồi. Hừ! Giúp chúng ta là lẽ đương nhiên, không giúp chúng ta, chỉ có thể nói là lòng lang dạ sói!”
Minh Nhân chỉ cảm thấy mình không tài nào nghe thêm nữa, bà ta vội vàng rời đi, trở về núi, trên đường lại đi ngang qua căn nhà mái bằng có chiếc ghế Lỗ Ban trước cửa. Cửa vẫn đóng chặt, bóng người lay động bên trong, chiếu lên cửa sổ, gia đình đó không sao.
Không sao là tốt rồi.
Bất chợt bà ta rất muốn đi vào xem, mỗi tội bà ta vẫn không làm.
Không gian lại một lần nữa dừng lại, lúc này rõ ràng Minh Nhân có hai lựa chọn: một là quay lại chùa, bà ta sẽ nghe được những lời tiếp theo, biết đâu sau này mọi chuyện sẽ không thay đổi đến vậy. Hai là đi vào, đưa gia đình này rời đi.
Hiềm một nỗi bà ta vẫn chạy một mạch về phía bậc thang dài của Phật Môn.
Guồng quay tơ vẫn chuyển động ken két, người nọ vẫn đắc ý tiếp tục:
“Ngươi nói xem vì đâu ta được cứu hai lần? Trông ta không có tiền sao? Ngu ngốc, trên đời này có muôn vàn thứ không thể mua được bằng tiền!”
“Sau này ta nghĩ lại, chắc là thế này: Khi ấy con bé ta mang theo đã bị đập bể đầu ở chùa. Có máu đấy, máu hội tụ tinh hoa ngũ hành... Ngươi đừng vội, để ta nói cho mà nghe, đó không phải là con bé bình thường. Nó là đứa có ngũ hành thuần âm, không biết ta đã tìm bao lâu mới tìm ra một đứa! Bao nhiêu quan to quyền quý trong Hoàng thành tranh nhau, nói nó giúp thăng quan tiến chức. Nay tuy mặt mày nó hốc hác nhưng ta cũng được coi như trong cái rủi có cái may... Ta nói bậy hả? Đã nói với ngươi là Phật tổ cũng phải ăn cơm rồi cơ mà!”
“...”
-
Không bao lâu sau, trên bàn thờ của những ngôi chùa còn sót lại tại Hoành Nguyện đã xuất hiện những bức thư pháp quý giá.
Châu báu, bên trên dính máu, chẳng rõ giật từ tai ai.
Vàng, bạc.
Cúng Phật chú trọng sự sạch sẽ chỉnh tề, thành tâm đối xử, dù chỉ cúng trái cây dại hái ven đường đã rất tốt, chưa bao giờ liên quan đến sự phô trương.
Minh Nhân bắt đầu hốt hoảng.
Trụ trì vẫn phát hiện ra chuyện này, ông ấy phái người xuống điều tra tin đồn, lần đầu tiên nổi giận với Minh Nhân đến vậy.
Nhưng Minh Nhân nào tỏ tường rốt cuộc ông ấy đang tức giận với bà ta hay là đang tức giận vì cơn cớ khác, bởi lẽ câu nói Trụ trì nói nhiều nhất là “con không sai, nhưng mà...”.
Bà ta không hiểu mình đã làm sai điều chi. Song, dường như bà ta thật sự đã làm sai.
Phật Môn bắt đầu đóng cửa chùa, chỉ mở kho gỗ, từ chối bất kỳ sự cúng dường nào của tín đồ, cấm Minh Nhân xuống núi, triệu hồi tất cả đệ tử Phật Môn, nhưng cả thảy đều vô dụng.
Tượng thần không còn “hiển linh”, không còn che chở tín đồ, người của cả hai nước đều cho rằng mình cho chưa đủ nhiều.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cái gì? Phật tổ không có lòng phân biệt đối xử? Nhảm nhí! Vậy tại sao người của Phật Môn lại giúp Pháp Hỉ ngay từ đầu? Không phải là vì bức tượng vàng hai mươi mét kia ư!
Vàng bạc châu báu không đủ, vậy thì đi cướp.
Minh Nhân lo lắng đến mức không tài nào tu luyện, luôn cảm thấy trong lòng như lửa đốt, rốt cuộc ngày đó cũng đến.
Có người “xem mèo vẽ hổ”, đi tìm đứa trẻ gọi là ngũ hành thuộc âm, lấy máu, đặt bên ngoài chùa.
Đối với Phật Môn mà nói đây quả thực là sự sỉ nhục cực lớn! Cúng thứ gì mà cần máu thịt, vì đâu lại đặt thứ này bên ngoài chùa?! Hòng muốn chiến thắng trong cuộc chiến mà đám người này gần như làm chuyện điên rồ, nghĩ ra đủ mọi cách!
Từ chối không được, nghiêm cấm không xong, thậm chí Quốc chủ nước kia còn lén đến Phật Môn, hứa hẹn sẽ cúng tượng vàng còn cao hơn cả Pháp Hỉ. Khi bị Trụ trì đuổi ra ngoài cửa, hắn vẫn không tin: “Các ngươi cứ nói thẳng đi, bao nhiêu thì nói, không sao, Hoành Nguyện ta trả được! Ba mươi mét? Bốn mươi mét? Ta dùng vàng xây chùa miếu luôn có được không!! Chỉ cần thắng, một nửa sản lượng vàng mười năm của nước láng giềng toàn là của các ngươi, vậy vẫn chưa đủ sao?”
Không đủ, vẫn không đủ, không nói lý lẽ, thì ra đây mới là “Phật” mà bọn họ tin tưởng.
Không ai trách Minh Nhân nhưng Minh Nhân ngồi trên đài sen trong trạng thái hỗn loạn, không biết đã qua bao nhiêu ngày. Bà ta lại làm sai, là bà ta lại sai. Bà ta không ngừng tự hỏi tình hình bây giờ thế nào? Bà ta hại chết người lần nữa rồi ư?
Không được. Bà ta phải xuống núi.
Hiện tại bà ta phải xuống núi! Lần này bà ta sẽ không làm gì cả, chỉ nhìn, sẽ không làm gì nữa.
Bà ta phải xuống núi, liều mạng chạy xuống, không ai cản được. Trong tiếng hoảng loạn, Trụ trì bất lực cúi đầu.
Mọi người đi theo Minh Nhân, cuồng phong gào thét hai bên, nước mắt của thiếu niên Minh Nhân rơi trong gió, lạnh như mưa. Bà ta đến chùa Tây Sơn Trấn, lại thấy một đám người đang chém giết lẫn nhau, đầu người lăn lông lốc trên đất. Mặc cho đã nói bao nhiêu lần sẽ không làm gì cả, mỗi tội Minh Nhân vẫn không thể trơ mắt nhìn người ta chết đi, bà ta theo bản năng đánh một chưởng, đánh người kia văng ra khỏi chùa.
Người được cứu nhìn tượng Phật, sau một thoáng im lặng đã phát ra tiếng cười hớn hở đến mức không giống người: “Đoán đúng rồi!!! Ta đã nói rồi!!! Ta đã nói làm như vậy sẽ hiển linh! Các ngươi xem kìa!!!”
Đám người xung quanh cũng reo hò theo: “Thật!! Là thật!!”
Vân Nhàn nhìn bọc vải trong ngực hắn, lập tức nghẹt thở.
... Trong bọc vải là nhãn cầu của một người, còn có một đôi bàn tay đầy vết chai sạn.
Máu thịt be bét.
Đôi mắt đầy tơ máu của Minh Nhân nhìn bọc vải đó, cả người gần như cứng đờ.
Không, bà ta không muốn nghe, bà không muốn nhìn thấy, đừng nói, đừng nói ra!!
“Đây chính là tú nương có đôi mắt tinh tường nhất trong trấn và người thợ mộc có đôi tay khéo léo nhất!” Khuôn mặt hom hem quen thuộc kia tràn đầy vẻ đắc ý, y tặc lưỡi, “Chỉ tiếc con bé đó thật khó chơi, thế có khác nào muốn mạng bọn hắn đâu!”
Minh Nhân đau đớn nhắm mắt lại. Nước mắt lăn dài theo gò má.
Bà ta đã cứu ai? Bà ta đã cứu, cứu một hạng người thế này. Một tên ác nhân! Ngay từ lúc mới bắt đầu, một lần, hai lần, ba lần, đáng lý y nên chết từ sớm. Song, hết lần này đến lần khác y đã sống sót dưới tay bà ta, rồi bây giờ, bây giờ... hại chết một người, hai người, vô số người.
Nếu ngay từ đầu bà ta không ra tay, không cứu y, có phải tất cả mọi chuyện sau này sẽ không xảy ra? Có phải mọi chuyện sẽ không như vậy, là lỗi của bà ta. Bà ta đã làm sai! Tất cả toàn là lỗi của bà ta, bà ta không nên, đáng lẽ bà ta nên để hắn chết đi từ lâu rồi!!
Vân Nhàn nhìn Minh Nhân mở mắt ra, nhìn bà ta tung một luồng ánh vàng sang, đánh chết tên kia trong một chiêu đầy tê liệt.
Lại nhìn bà ta xoay người, chạy về phía căn nhà mái bằng quen thuộc.
“Đừng đi!”
“Quay lại!”
Nào phân biệt được tiếng nói từ đâu truyền đến, Minh Nhân chạy như điên vào thẳng căn nhà mái bằng, chiếc ghế Lỗ Ban đã bị lật nhào từ khi nào, trên khung cửi toàn là vết máu loang lổ.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người tú nương và người thợ mộc trong nhà đã trở thành hình dạng mà Vân Nhàn nhìn thấy lúc ban đầu. Mới chiến tranh bao lâu, mái tóc vốn hơi điểm bạc của hai người đã bạc trắng xóa, trên mặt in hằn đầy nỗi kinh hãi và đau đớn; Phương Phỉ treo trên xà nhà, đã tắt thở.
Trên bàn còn thờ một bức tượng Phật nhỏ bằng gỗ, túi thơm bị xé toạc một nửa, hoa cỏ được Phương Phỉ hái bên trong rơi ra ngoài, bị giẫm đạp nát bươm.
Minh Nhân đứng ngoài cửa nhưng không dám bước vào.
Bà ta sắp sụp đổ tới nơi.
Bởi vì Phật nói không được ôm lòng phân biệt đối xử. Vì vậy, bà ta đã cứu kẻ ác giết vô số người, hại chết người lương thiện và vô tội. Trên đường đi, những người trong thôn ấy có người chết thì đã chết, chạy được thì chạy, còn những người sống sót chân chính trong chiến tranh cho tới bây giờ, những người được bà ta cứu, toàn là... Không, có lẽ không phải tất cả. Nhưng bà ta đã không phân biệt được nữa. Bởi vì Phật nói phải có lòng yêu thương bao la. Vì vậy, bà ta vẫn muốn cứu người dù bị vu oan ra sao. Song có làm tới đâu, làm tới đâu vẫn toàn là kết quả như vậy, bà ta đã sai. Bỏ mạng, rõ ràng chỉ có những người tham gia chiến tranh mới đáng chết, rõ ràng chỉ có những kẻ ra tay bạc ác với đồng loại mới đáng chết, do đâu, do đâu đến cuối cùng toàn là người vô tội chết đi?
Minh Nhân lau nước mắt, chôn cất thi thể của ba người.
Toàn bộ không gian tâm ma đã trở nên méo mó mông lung, cả bọn thấy Phương Phỉ nói với Minh Nhân với khuôn mặt tái nhợt: “Đây không phải lỗi của tỷ.”
Minh Nhân: “Muội trách ta sao?”
Phương Phỉ: “Tỷ đâu còn cách nào nữa.”
Minh Nhân: “Muội cũng cảm thấy nếu ngay từ đầu ta không ra tay thì muội sẽ không chết?”
Phương Phỉ vội vàng đáp: “Không đúng. Không đúng, Minh Nhân, tỷ đừng nghĩ thế. Muội bị người kia hại chết, không phải bị tỷ hại chết.”
Mọi người nhìn miệng Phương Phỉ mấp máy nhưng không còn tiếng nói, cuối cùng chỉ nghe thấy một tiếng thì thầm yếu ớt “nhưng mà thật sự rất đau”.
Minh Nhân lên núi, lại gặp Trụ trì. Mỗi tội bà ta cũng thấy không rõ khuôn mặt Trụ trì, cũng thấy không rõ khuôn mặt của tất cả mọi người, dường như toàn là khuôn mặt đau khổ, bà ta đã không còn phân biệt được nữa.
Minh Nhân thốt lên: “Con sai rồi. Là con sai rồi.”
“Minh Nhân.” Trụ trì nói, “Trên đời này, không phải chuyện gì cũng phân biệt đúng sai. Con không sai, chỉ là... chuyện này đến đây là kết thúc.”
Lại là câu nói này.
Bà ta sai, bà ta rõ ràng đã sai, bà ta sai hoàn toàn.
Minh Nhân hỏi: “Ngay từ đầu khoanh tay đứng nhìn mới là đúng sao?”
Trụ trì nói: “Không phải đúng nhưng là tốt nhất. Minh Nhân, con hiểu ý ta chứ? Sau này, con cũng sẽ thống lĩnh toàn bộ Phật Môn. Lựa chọn của con không phải là đúng nhất mà là tốt nhất.”
Minh Nhân: “Nhưng mà...”
“Là ta sai, ngay từ đầu không nên để con nhúng tay vào, không nên để con xuống núi, điều ta không nên nhất chính là cố gắng ngăn cản.” Trụ trì lần đầu tiên cắt ngang lời bà ta, giọng nói run rẩy, “Minh Nhân, chúng ta hết cách rồi.”
Cuối cùng Minh Nhân đã nhìn rõ khuôn mặt của Trụ trì. Đó là một khuôn mặt già nua, dãi dầu sương gió, đôi mắt đã gần như đục ngầu. Tuổi thọ của Trụ trì sắp hết, bà ta sống đến mười chín tuổi và đây là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ bất lực trên mặt Trụ trì.
“Làm sao để ngăn cản một trận chiến chắc chắn sẽ xảy ra?” Trụ trì nói, “Giống như con không thể ngăn cản một ngọn núi sụp đổ. Con có thể dọn dẹp đống đổ nát sau đó, nhưng con không tài nào ngăn cản cả thảy những điều này xảy ra.”
“Nhưng mà, nhưng mà...” Minh Nhân lo lắng, “Sư phụ, đây là tai họa do con người gây ra! Nếu con không ra tay, không giết người Hoành Nguyện đó; hoặc là, con không đến chùa giả vờ Phật giáng hình phạt; hoặc là ngay từ đầu khi hai nhà đó tranh giành bờ ruộng, người kia không vung cái cuốc đó; rõ ràng có muôn vàn cơ hội. Thế nhưng...”
Trụ trì chỉ lắc đầu chậm rãi.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ông ấy thở dài: “Minh Nhân, con đừng nghĩ nữa!”
Rơi vào tai Minh Nhân, câu nói này lại mang ý nghĩa khác, câu nói ám chỉ khiến cuộc đời bà ta thay đổi từ đó:
“Minh Nhân, con muốn có được cách tốt hơn ư?” Trụ trì hỏi.
“Nếu không nghĩ ra vậy là lỗi của con.”
Những hình ảnh tiếp theo càng thêm rối mù, hoàn toàn không nhìn rõ đầu đuôi, thứ tự đảo lộn, phủ lên một màu máu. Có ma nói bên tai bà ta: “Không có bể khổ thì sao có Phật?” “Tín ngưỡng sụp đổ rồi sao? Đừng, đừng để sụp đổ, ngươi chỉ cần sửa chữa nó”, “Ta có cách, chỉ xem ngươi có nguyện ý học hay không”. Bà ta đánh bị thương 33 đệ tử, chạy trốn xuống núi và bội phản sư môn. Bà ta bắt rất nhiều người, bao gồm cả hai Quốc chủ. Bà ta trở về nhà cha mẹ, bắt đầu thử rút ra ác ý trong lòng kẻ đại ác, chỉ để lại mặt thiện; bà ta muốn khiến bọn họ hễ có sát ý sẽ chết bất đắc kỳ tử. Lần thứ nhất, thất bại. Lần thứ hai, thất bại. Lần thứ ba, vẫn thất bại.
Chẳng rõ do đâu những người thất bại đều biến mất. Rõ ràng bà ta không xử lý, vì đâu lại biến mất?
Thôi, không quan trọng.
Tựa như chiến tranh vậy, ai thua, ai thắng, đối với bà ta mà nói đã không còn quan trọng.
Dường như những ngày tháng thất bại rất dài, lại dường như rất nhanh, Minh Nhân dồn hết thiên phú của mình vào việc kết hợp hai loại công pháp, cuối cùng sau khi thất bại gần mười mấy người, rốt cuộc bà ta đã thành công.
Bà ta mừng như điên, thả người đã thay đổi tính tình một trời một vực kia về nhà. Có điều thả về nhà không có nghĩa là đã kết thúc, hắn đã gây ra tội ác tày trời, phải chết vào lúc ba mươi.
Cha mẹ già nhìn bà ta, vẻ mặt phức tạp.
Đêm đó, Minh Nhân nghe thấy tiếng cha mẹ nói chuyện bên ngoài phòng, không xa không gần, loáng thoáng mơ hồ.
“Không thể tiếp tục như vậy nữa...” “Nhuận Thanh đi đâu rồi?” “Phải chết...” “Hết cách...” “Giết...”
Tiếng bước chân của mẹ trong tai người tu chân tựa sấm rền, bà ta mở to mắt trong cơn đờ đẫn, tại căn phòng tối đen, cảm thấy chiếc gối đè lên mặt mình.
Sau đó song thân đều qua đời. Thí nghiệm tiếp theo của Minh Nhân cũng thất bại, tuy nhiên lần này bà ta phát hiện thi thể của ba người đều không biến mất.
Thì ra trước đó, những người kia đều bị cha mẹ xử lý.
Bà ta vẫn đứng tại chỗ, nhìn chòng chọc, một lúc lâu sau, bỗng đâu khẳng định: “Đây là trời phạt.”
“Không phải con giết. Con không giết người, con đang cứu người. Con đang tìm biện pháp cứu tất cả mọi người, tại sao các người lại không hiểu?? Tại sao, tại sao các người lại muốn giết con!! Con đã nói rồi, con đã nói rồi mà!! Không được có sát ý, không được!!! Có phải con đã nói với các người từ trước rồi không?!”
“Đây là, trời phạt. Là trời cao đang trừng phạt. Không phải con, không phải bất kỳ ai, tất cả mọi người đều như nhau.”
“Con đối xử bình đẳng. Con, đối xử bình đẳng, cho nên, cho nên, phải...”
Sau lưng bà ta tỏa ra khí đen, cành nhánh màu đỏ máu ngọ nguậy tựa như đóa sen đỏ máu.
Rốt cuộc đã hoàn toàn thay đổi.
Không gian tâm ma bắt đầu sụp đổ từ lâu hốt nhiên rung chuyển dữ dội, trở lại từng điểm nút có thể lựa chọn trước đó. Ngặt nỗi Minh Nhân tựa như đã đi qua vô số lần trong mấy chục năm qua, mặc cho lựa chọn như thế nào, dù trốn tránh ra sao, kết quả cuối cùng vẫn như cũ, chực không thoát khỏi số mệnh. Nhóm Vân Nhàn suýt chút nữa bị văng ra khỏi linh đài của Kỳ Chấp Nghiệp, Vân Nhàn ôm chặt lấy bắp đùi vững như Thái Sơn của Cơ Dung Tuyết, đau khổ thốt lên: “Sao không ai chú ý vậy?! Còn nữa, tên ma đó là ai?! Thánh nữ, ngươi có quen không?! Thật sự gây ra tội nghiệt cực lớn!!”
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tuy rằng chắc chắn Minh Nhân sẽ tẩu hỏa nhập ma, nhưng nếu không có tên ma kia xen vài giúp sức, bà ta tuyệt đối sẽ không trở thành bây giờ! Hơn nữa, những chuyện trước đó quá trùng hợp, cam đoan không thể nào có chuyện không có thứ này quấy phá!
Kiều Linh San sắp khóc tới nơi: “Quá thảm, tiền bối Minh Nhân... A!!”
Phong Diệp khóc nức nở: “Hu hu hu hu hu!!”
Tiết Linh Tú ngẩng đầu nhìn trời, chớp mắt liên tục.
Nữ im lặng nam rơi lệ, Tuy rằng Vân Nhàn cảm thấy nghẹn ngào trong lòng đến mức không nói nên lời, song vẫn có việc quan trọng phải làm. Bọn nàng đến đây không phải để dòm ngó chuyện riêng tư của tiền bối Minh Nhân, mà là đến để đánh nhau đao thật thương thật đấy!!
Muốn ép tiền bối Minh Nhân ra khỏi cơ thể của Kỳ Chấp Nghiệp, nhất định phải làm cho tâm ma của bà ta thêm hỗn loạn, để bà ta sụp đổ từ bên trong, nếu làm bà ta bị thương là tốt nhất, nếu không làm được... chỉ đành đóng cửa thả Đại sư Minh Quang ra!
Minh Nhân... không, bây giờ là Phật Đà Mặt Cười, tuyệt đối không thể được giữ lại!
Chẳng thể hỗn loạn hơn nữa, trong làn sương máu đang lan rộng, Vân Nhàn nhìn thấy hạt nhân của tâm ma và thốt lên: “Tức Mặc Xu! Kỳ Chấp Nghiệp! Nhanh lên!!”
Tức Mặc Xu thúc giục bản mệnh pháp bảo, hai tay tạo ấn, ánh đen ngập trời lập tức tuôn ra hết, một lúc sau nàng ấy mới phản ứng lại: “... Ai cho ngươi gọi thẳng tên ta?”
Kỳ Chấp Nghiệp theo sát phía sau, sử dụng hết sen Phật. Cả hai đều không biết Vân Nhàn muốn làm gì, tuy nhiên nàng vừa gọi, họ đã ra tay ngay theo bản năng. Vân Nhàn chạy như bay lên phía trước như chân sợ phỏng, bấy giờ Kỳ Chấp Nghiệp mới phát hiện nàng là một người tí hon màu xanh lam trần truồng, khóe miệng gã giật giật, không biết có nên nhìn hay chăng.
Tuy rằng chẳng có gì đáng xem, chỉ là hình ảnh người que tay chân ngắn ngủn lại tròn tròn đơn giản.
“Kỳ huynh, ngươi trưng ra vẻ mặt gì vậy!” Vân Nhàn nắm hai luồng sáng một Phật một Ma lại với nhau, cưỡng ép dung hợp, cả giận nói, “Ngươi cúi đầu nhìn lại mình đi!”
Lúc này Kỳ Chấp Nghiệp mới phát hiện không ngờ mình chính là một cái bánh màn thầu vàng: “...”
Vừa rồi gã vẫn luôn như vậy sao?!
Không quan tâm nữa, Vân Nhàn cưỡng ép dung hợp hai thứ này, cuối cùng, để nó bắn thẳng về phía hạt nhân đang ẩn hiện, đánh thẳng vào đấy. Trong nháy mắt, Phật Đà Mặt Cười phát ra tiếng kêu sắc nhọn!
Phải nói, hai thứ này thật sự kế thừa nguồn gốc ganh ghét lẫn nhau, cứ giãy giụa đến mức nàng suýt chút nữa tuột tay. Có điều tình hình của Phật Đà Mặt Cười bây giờ đã khác, đương nhiên nàng cũng phải dùng linh khí cùng thuộc tính như thế để đối phó.
Đúng như dự đoán, có hiệu quả!
Thần thức vốn đã hỗn loạn của Phật Đà Mặt Cười gần như bị cắt thành hai phần, đây là nỗi đau mà con người khó lòng chịu đựng được. Bà ta không tài nào duy trì hình dạng hiện tại, đành lập tức rơi ra khỏi linh đài của Kỳ Chấp Nghiệp.
Từ tầng Nguyên Anh trở đi, trong linh phủ sinh ra nguyên anh tương đối yếu ớt, cho đến tầng Phân Thần, nguyên anh mới bắt đầu dung hợp với thần thức, gọi là nguyên thần.
Tuy rằng nguyên thần không yếu ớt như nguyên anh nhưng chung quy vẫn có sự chênh lệch về thực lực với bản thể. Song xem ra, qua mấy chục năm tôi luyện trong tâm ma, nguyên thần của Phật Đà Mặt Cười đã ngưng kết đến một tình trạng kinh khủng.
Đại sư Minh Quang ở bên ngoài đợi đến mức chân tê cứng, còn đang định ngồi xuống một lát. Đúng lúc này, sọ não Kỳ Chấp Nghiệp đột nhiên nổ vang bụp bụp, trước tiên là một thứ gì đó chẳng rõ bay ra, tiếp đấy đó là mấy người tí hon thần thức đủ màu sắc đang cấp tốc chui lại vào trong cơ thể của mình.
(P10)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bỗng đâu Vân Nhàn bật dậy, Minh Quang nói: “A Di Đà Phật, Vân tiểu hữu...”
“Đừng a di nữa!” Vân Nhàn chỉ tay lên trời kêu, “Cái này mới quan trọng!!”
Giữa không trung, Phật Đà Mặt Cười mất đi sự che giấu của bản thể, cuối cùng đã lộ ra diện mạo vốn có.
Sau khuôn mặt người từ bi không còn gì khác ngoài vô số cành nhánh đỏ máu đang ngọ nguậy ngập trời, tựa sinh vật sống tìm kiếm lỗ tai của con người, tìm đúng cơ hội là xâm nhập ngay.
Minh Quang sững sờ.
Đây là... Minh Nhân sao?
“Đúng, là bà ta.” Vân Nhàn cho biết, “Bây giờ bà ta đã hoàn toàn nhập ma, chúng ta phải...”
Vừa dứt lời, Phật Đà Mặt Cười rít lên một tiếng, Liên Tọa vốn đã rộng lớn lại một lần nữa, mở rộng cực nhanh, thẳng hướng đỉnh núi muốn nghiền nát nó. Trong phạm vi ấy, thây kệ là người tu chân hay người thường, toàn bộ đều lập tức đờ đẫn, tụ tập về phía trung tâm.
Đã không còn chỗ để đặt chân, ai cũng phải chạy trốn theo bản năng, ấy nhưng những người này vẫn không ngớt dồn đến, cuồng nhiệt hô hào như đang hành hương:
“Tam giới tựa lò lửa, Luyện Ngục Phật Đà hiện!”
Tiếng gào thét trải rộng, vô số linh khí theo cành nhánh tràn vào trong người Phật Đà Mặt Cười. Vân Nhàn ngây người: “Sao lại mạnh như vậy??”
Cơ Dung Tuyết: “Ta nghĩ chúng ta cùng lên vẫn không đánh lại.”
Tức Mặc Xu: “Nói nhảm! Để lão lừa trọc đó lên trước!! Nếu không phải Phật Môn cứ lằng nhằng do dự thì thành ra như bây giờ chắc??”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Chẳng lẽ không phải do tên Ma tu kia ở giữa giở quẻ?! Ai đúng ai sai ngươi phân cho rõ ràng!”
Kiều Linh San suy sụp: “Các ngươi đừng đổ lỗi nữa!! Đều có lỗi đều có lỗi!! Này, Phong Diệp?! Không phải ngươi hết bị choáng trước máu rồi mà?!”
Tiết Linh Tú bắt mạch, nói ngắn gọn: “Quá đau lòng, tạm thời bị choáng.”
“...” Đây chẳng hóa ra là khóc tới ngất ư!
“Vân tiểu hữu, ngươi có điều chẳng rõ.” Minh Quang lựa chọn bỏ qua biệt danh mang tính công kích, bảo, “Nếu vào thời kỳ đỉnh cao, phạm vi tuyệt đối không chỉ có vậy.”
Cao thủ tầng Hợp Thể muốn lật sông đổ biển là chuyện nhỏ, như vậy bây giờ bà ta đã bị suy yếu rất nhiều!
Vân Nhàn nhìn phạm vi rộng lớn đến mức không nhìn thấy ranh giới, ngây người: “... Cái này gọi là ‘chỉ có vậy’??”
Mẹ ơi, đây là ở Bắc Giới! Không phải Tây Giới! Nói đúng ra đây vẫn là địa bàn của người khác đấy!
Nhắc tới người nào là người đó tới ngay, Liễu Huy đã lâu không gặp cảm nhận được động tĩnh bên này đã dẫn người hùng hổ xông đến. Vừa nhìn thấy Vân Nhàn, thù mới hận cũ liền ùa về, hắn quát: “Ngươi còn dám đến Bắc Giới?? Muốn chết...”
Vân Nhàn chỉ tay lên trên.
Liễu Huy theo bản năng ngẩng đầu nhìn: “...”
Cái, thứ, gì, vậy.
Hình như người muốn chết là hắn.