Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 17: Đại Chiến Tứ Phương (4)



Hỗn độn, hỏng bét, tan hoang, thảm khốc.



Không biết Vân Nhàn ăn gì lớn lên để chạy nhanh đến thế. Kiều Linh San đuổi theo phía sau hụt hơi, quay đầu nhìn lại, cách xa chừng ấy vẫn còn khả dĩ thoáng thấy hình dáng to lớn khủng khiếp của Thằn Lằn Băng Lớn. Thế là nàng ấy nghẹn thở: “Vân Nhàn! Tiếp theo phải làm gì?!”



Liễu Thế ở phía sau không kịp đề phòng, đối đầu một chiêu với thằn lằn lớn, ngực bị chấn động đến đau đớn, y lập tức ngớ ra.



Mạnh hơn gấp nhiều lần so với những gì y tưởng!



“MUỘI... NÓI... CÁI GÌ...” Vân Nhàn vừa chạy vừa la, “GIÓ LỚN QUÁ... TA NGHE KHÔNG RÕ...”



Ai bảo tỷ chạy nhanh thế! Kiều Linh San bất lực, cũng đành gào lên: “TA NÓI... TIẾP THEO... PHẢI LÀM GÌ...”



Trước khi đến, Vân Nhàn nói rằng mình đã vạch ra một bộ chiến thuật tinh tế tuyệt vời, đến lúc đó cứ làm theo sắc mặt nàng, cứ tin tưởng nàng là được. Mặc dầu Kiều Linh San không tin nàng chút nào nhưng ít nhất nàng là người dẫn đầu, nên nàng ấy miễn cưỡng vẫn nghe theo mệnh lệnh.



Mặt mũi vĩ đại của thằn lằn lớn bị những con người ngu ngốc yếu ớt bỡn cợt… à không, phải nói là khiêu khích, đâm khiến nó bỗng chốc nổi cơn thịnh nộ, cướp lấy rễ Linh Chi xong đã ầm ầm đuổi theo bên này. Dù rằng tốc độ không được xem là quá nhanh, tuy nhiên máu xanh phun ra từ bụng theo đà nó đuổi theo đã tạo thành cảnh gió tanh mưa máu, nhật nguyệt ảm đạm, áp lực hùng mạnh tột cùng. Liễu Lâm Song có tu vi thấp nhất, rớt lại cuối, mặt tái nhợt.



Các đệ tử Đao Tông còn lại vốn coi hắn là mồi nhử, bây giờ bản thân họ còn chạy trối chết, tự lo cho bản thân chưa xong, hơi đâu đủ sức phụ cứu hắn.



Nhìn thấy đầu lưỡi chẻ đôi tỏa ra mùi tanh hôi của thằn lằn lớn đang tiến đến gần hắn, sắp phun ra độc, bấy giờ lỗ tai Vân Nhàn thật tính, nàng ra hiệu: “Chính... là bây giờ...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giữa khung cảnh bát nháo, cánh tay trái của nàng lóe lên ánh đỏ điên cuồng, kiếm Thái Bình thích bầu không khí này, có vẻ phấn khích lắm. Nó muốn ra ngoài tham gia trò vui mỗi tội đã bị Vân Nhàn duỗi ngón tay ấn trở lại, đoạn vỗ vào vỏ kiếm: “Kiếm đến!”



Tuy thanh kiếm “Khi Sương” được Túc Trì tặng cho hãy còn trong giai đoạn mài giũa, nhưng cũng tạm được coi là sử dụng nhuần nhuyễn. Khi lời nói vang lên, Khi Sương lập tức rung leng keng, Vân Nhàn vận dụng toàn bộ linh lực, xoay người ngự kiếm bay ngược về sau.



Hành động này khiến một đám trở tay không kịp.



Bây giờ tình hình này đã là chạy còn không kịp, sao còn có người quay lại?



Liễu Thế lướt qua nàng, không cản ngăn, thay vào đó còn cười gằn: “Ngươi muốn cướp thuốc? Nực cười, xem ra ngươi thật sự không hiểu rõ thực lực của bản thân...”



Ngay từ đầu y đã nhìn ra ý đồ của Vân Nhàn, hiển nhiên không ngăn cản. Muốn cướp thuốc từ tay y ư, có dễ tới vậy sao?



Vân Nhàn nhàn nhã ngắt lời: “Không nói chuyện với ngươi, đừng vờ thân thiết.”



Khí phách yếu ớt bị khiêu khích, y cả giận: “Vân Nhàn, ngươi!”



Y không vui, Vân Nhàn lại vui lắm.



Liễu Thế hừ lạnh một tiếng, không ngoái đầu cứ vậy lao về phía trước.



Kiều Linh San theo sau, tim đập dồn, nhìn chòng chọc vào bóng lưng Vân Nhàn, hô hấp nặng nề, hết sức chăm chú. Rốt cuộc là chiến thuật tinh tế tuyệt vời nào? Chẳng lẽ tỷ ấy thật sự có bản lĩnh giết thằn lằn lớn? Không, không thể nào. Mặc dù nàng ấy chưa bao giờ thấy Vân Nhàn ra kiếm hết sức, tuy nhiên nền tảng tu vi bày ra đấy, chênh lệch quá lớn.



Đang lúc đầu óc nàng ấy tràn ngập những kế hoạch như “ve sầu thoát xác”, “điệu hổ ly sơn”, “vườn không nhà trống”, cảm thấy sắp phải vận dụng đến cả binh pháp Tôn Tử tới nơi, cuối cùng Vân Nhàn cũng xông tới cuối đội ngũ, nơi có bốn đệ tử Đao Tông mặt mày tái nhợt. Dưới sự truy đuổi hăng máu của thằn lằn lớn ở phía sau, trông họ có vẻ trầy trật.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nếu là bình thường, tốc độ của thằn lằn lớn không đủ để đuổi kịp họ, nhưng việc bày trận Khóa Huyệt vừa rồi đã khiến họ tốn kha khá sức lực, hiện tại kế hoạch bị phá vỡ thì càng không thể tiếp tục được nữa. Có điều ngay cả vậy, đám người vẫn không có ý định xin Liễu Thế ở phía trước giúp đỡ.



Không phải là không muốn, mà là không dám.



Là bá chủ Bắc Giới, Đao Tông luôn theo đuổi khái niệm cá lớn nuốt cá bé, ai mạnh nhất, mọi người đều phải tôn sùng người đó để hắn dẫn đầu, yếu kém là hành vi đáng xấu hổ. Huống chi mặc dù họ không biểu hiện ra ngoài nhưng trong lòng họ cũng tỏ tường một chuyện: Liễu Thế dùng đệ tử cùng tông làm mồi nhử để bắt yêu thú thì làm gì có chuyện quay lại cứu viện.



Hơn nữa, những người rơi lại cuối cùng đều có tu vi thấp, Liễu Thế càng chẳng thèm đoái hoài. Thậm chí y chẳng nhớ nổi rốt cuộc ai đã mang theo thứ gì, ai có thế mạnh gì, trong mắt Liễu Thế, y chỉ thấy hữu dụng hay vô dụng.



Ngay lúc này, gió kiếm lạnh lẽo ập đến, một thiếu nữ từ trên trời giáng xuống.



Khuôn mặt khí khái hào hùng và bộ kiếm bào gọn gàng. Rõ rành đôi mắt của Kiếm tu trẻ tuổi này có màu đen tuyền nhưng lại lóe lên ánh sáng thoáng chốc khi người khác nhìn vào nàng. Này lưng thẳng tắp, này phong thái lạnh lùng. Tóm lại nhìn vào là biết ngay đây là một nhân vật bên chính phái.



... Rốt cuộc tại sao nàng lại đối đầu với Liễu Thế?



Mọi người nghĩ vậy. Thành thử đến khi Vân Nhàn với tấm lòng rộng mở nở nụ cười, nói với họ bằng giọng điệu của một tên gánh hàng rong lưu manh “Huynh đệ, lên kiếm không?”, hồn vía của họ đều chấn động trong chốc lát.



“Cái gì?” Liễu Lâm Song trợn tròn mắt, nghi ngờ mình nghe nhầm, “Ngươi nói gì cơ?”



“Ta hỏi, có lên kiếm không?” Vân Nhàn không ngần ngại lặp lại một lần nữa, “Nhìn vào sức mạnh của con quái vật đằng sau kia kìa, ít nhất cũng phải đuổi thêm nửa canh giờ nữa, khó nhằn lắm đấy? Lên kiếm của ta đi, đâu phải ta không thể khiến Liễu Thế chỉ biết đuổi theo đằng sau.”



Một đệ tử Đao Tông khác cảnh giác: “Ngươi là người Đông Giới, sao lại giúp chúng ta?”



Có vẻ như mọi chuyện diễn ra quá nhanh, họ vẫn chưa biết đến cùng ai là kẻ phá hoại.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không thể nói vậy được.” Vân Nhàn thuận tay ném miếng thịt hươu trong nhẫn trữ đồ vào miệng rộng ngoác của con thằn lằn lớn phía sau. Giữa tiếng gầm giận dữ vang trời, nàng cười mỉm chỉ một ngón tay trước mặt mọi người, lắc qua lại: “Mười cây cỏ Cầm Máu, hai người bớt 20%, có lên không?”



Ở đây động một tí là đổ máu, do vậy hiệu quả của cỏ Cầm Máu trong bí cảnh là không thể bàn cãi. Nó được xem như tiền tệ cứng, thậm chí sau này còn được dùng đổi điểm. Và do hạn chế của bí cảnh đối với nhẫn trữ đồ, nó không được người ta mang vào với số lượng lớn, nói cách khác, số lượng cỏ Cầm Máu lưu thông tương đối cố định, dùng một cây sẽ thiếu một cây.



Tất nhiên đệ tử Dược Tông tự đào bằng công pháp của tông môn mình được, chẳng qua nó khá hiếm và dễ bị cướp.



Đệ tử Đao Tông: “...”



Hóa ra là có ý đồ này à?!



Bên cạnh sự tức giận, họ còn có một chút an tâm kỳ lạ. Có mưu đồ còn tốt hơn là chẳng có.



“Mười cây?! Ngươi ăn cướp chắc?” Đệ tử Đao Tông cả giận, “Ban đầu mỗi người chúng ta chỉ được mang hai cây vào bí cảnh, lấy đâu ra nhiều cỏ Cầm Máu vậy?”



“Đừng giả vờ.” Vân Nhàn bảo, “Vừa rồi ta nghe lén được, tất cả thảo dược của Dược Tông đều được cất giữ trong nhẫn trữ đồ của ngươi.”



“Ngươi nghe lén lúc nào...” Đệ tử kia lỡ lời rồi lại kiên định cho biết, “Ta sẽ không đưa cho ngươi, đây là đồ dự trữ của môn phái!”



Vân Nhàn: “Vậy thì ngươi cứ chờ một lúc nữa để Liễu Thế quay lại nhặt đi, nhẫn trữ đồ không bị tiêu hóa còn người thì có đấy.”



Đệ tử: “???”



Không đùa nữa, Vân Nhàn hỏi: “Vậy ngươi nói bao nhiêu thì được?”



Giọng điệu của nàng trông như còn có thể thương lượng, đệ tử Đao Tông nghẹn họng, không suy nghĩ nhiều: “Nhiều nhất tám cây.”



“Được, tám cây thì tám cây.” Vân Nhàn nhanh như chớp tiếp lời, “Nhanh lên đi, nó sắp đuổi kịp rồi!”



Từ giọng điệu hân hoan của nàng, khả dĩ đoán ra ban đầu nàng chỉ muốn lấy ba cây mà thôi.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không được!” Liễu Lâm Song vẫn là người tỉnh táo nhất, ngay cả trong tình huống này vẫn đủ sức phân tích ưu khuyết, “Mặc dù khó giàng trời mây nhưng chúng ta dốc hết sức vẫn thoát thân được. Chứ ví bằng đưa cỏ Cầm Máu cho nàng ta, có khác nào tăng cường sức chiến đấu cho Đông Giới...”



Hắn nói không sai, người kia lại vô tình nói toạc ra sự thật: “Đông Giới có bao nhiêu sức chiến đấu chứ?”



Liễu Lâm Song: “?”



Vân Nhàn ung dung tự tại: “Chính xác là vậy.”



Liễu Lâm Song: “... “



Cặp lông mày rậm rạp của hắn lại nhíu, xem ra khá do dự. Việc thúc đẩy linh lực trong thời gian dài khiến ngũ tạng lục phủ của mọi người bị ảnh hưởng, khóe miệng và cổ họng cũng loáng thoáng có mùi máu tanh, rõ là nỏ mạnh hết đà. Bấy giờ, Vân Nhàn lại lên tiếng.



“Còn một điều nữa, có vẻ các ngươi đã hiểu lầm.” Nàng mỉm cười, nhìn về phía Thằn Lằn Băng Lớn vẫn đang tung tóe mưa máu rồi quay đầu lại, nụ cười trên mặt đã biến mất, “Ta đã có thể cứu các ngươi đi, đương nhiên cũng có thể chặn các ngươi lại. Mới vào bí cảnh đã tổn thất bốn người, dù là Đao Tông cũng phải thương gân động cốt mà thôi.”



“Hai lựa chọn, bị ta lấy hết hoặc chủ động đưa cho ta một phần. Các ngươi thấy thế nào?”



Ý uy hiếp lộ rõ.



Liễu Lâm Song tái mặt. Hắn vẫn quá ngây thơ, vô thức xem Vân Nhàn là người dễ đối phó!



“Cho nên.” Vân Nhàn ấn thanh kiếm Thái Bình mới muốn ngoi ra, nhẹ nhàng hỏi, “Quyết định thế nào?”



“Các ngươi cũng không muốn làm ảnh hưởng tới Đao Tông cơ mà?”



Mùi tanh hôi của thằn lằn vẫn như hình với bóng, đám Liễu Thế ở phía trước đã sớm mất hút Một người trong số họ cắn môi, cuối cùng cũng buông lời căm hận: “Chẳng qua… chúng ta có bốn người, ngươi định đưa đi bằng cách nào?”



“Chẳng phải đơn giản lắm sao?” Vân Nhàn hất cằm về phía bên cạnh, nơi đó có Kiều Linh San với khuôn mặt đờ đẫn, nàng nói bằng giọng điệu vui vẻ lồ lộ:



“Hai người bên này, hai người bên kia, vừa vặn!”



-



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bên trong bí cảnh nháo nha nháo nhác, bên ngoài bí cảnh càng náo nhiệt hơn.



Đại Chiến Tứ Phương đã được tổ chức bao nhiêu lần, mọi người dần quen thuộc với quy trình. Ban đầu, các môn phái không xâm phạm lẫn nhau, trước tiên tìm cơ hội tiêu diệt yêu thú lang thang trong bí cảnh, đoạn tìm kiếm một số thiên tài địa bảo, thảo dược linh thực này nọ. Tới khi hoàn toàn chuẩn bị đầy đủ, lúc này còn lại khoảng bảy ngày, khi ấy họ sẽ dưỡng sức và tiến hành trận chiến tranh giành cuối cùng.



Coi như là oan gia ngõ hẹp, hai phái có thù hận ngút ngàn, tuy nhiên vì lợi ích chung, họ đành đánh cho có lệ chứ không đánh thật. Thứ nhất, sau này chắc chắn sẽ hỗn chiến, ai cũng muốn giữ sức, phe nào hao hụt trước sẽ chịu thiệt lớn. Thứ hai, đại chiến xếp hạng theo điểm, ban đầu trên người cả đám vốn không có bao nhiêu điểm, dù có nhổ cỏ tận gốc tiêu diệt cả nhóm, phe mình vẫn không hề có được lợi lộc chi, thậm chí còn bị người khác đục nước béo cò.



Dưới sự thúc đẩy của quy tắc ngầm này, giai đoạn đầu của đại chiến gần như không có gì đáng xem, các tông môn lớn đều ngầm phân chia ranh giới thế lực. Chỉ cần mơ hồ cảm nhận được hơi thở của phái khác ở gần, họ sẽ né tránh lẫn nhau, thậm chí ít khi chạm mặt.



Đá chiếu ảnh hoạt động suốt ngày, mấy đợt người đến rồi đi, cho dù đến xem thì phần lớn cũng là đến xem những người giám sát.



Biến động của các phe phái thể hiện rõ ràng nhất qua thái độ của bốn người hiện tại.



Ví dụ như bây giờ, Liễu Xương của Bắc Giới và Lê Phái của Nam Giới lại đang bóng gió châm chọc nhau, Đại sư Minh Quang của Tây Giới và Túc Trì của Đông Giới vẫn đang ngồi im lìm. Nhưng đều là im lìm vậy, mỗi tội rõ rành Liễu Xương có chỗ kiêng dè Đại sư Minh Quang trong khi không mấy tôn trọng Túc Trì.



Hiềm một nỗi dù Liễu Xương có mưu mô khiêu khích ra sao, khuôn mặt Túc Trì vẫn là vẻ “ông nói xong chưa?” như vậy, tiếp đó chàng bắt đầu lạnh lùng lau kiếm.



Cũng không biết thanh kiếm đó có gì đáng lau, sáng lau tối lau, rảnh rỗi không gì làm lại lau, cứ im lặng lau. Vì vậy kiếm Chước Nguyệt hệt như chủ nhân của nó, không chỉ không dính bụi bặm mà thậm chí còn chẳng có lấy một vết nứt nhỏ, trông vô cùng mới, rất hiếm thấy.



Ngược lại, thanh bội kiếm Khi Sương chàng tặng cho Vân Nhàn đã bám đầy bụi đất và sứt mẻ một mẩu nhỏ chỉ sau một ngày rưỡi. Ngay cả khuôn mặt của mình còn không thèm lau, Vân Nhàn còn có thời gian lau kiếm ư? Có câu “kiếm như hình ảnh chủ nhân” chính là như vậy.



Liễu Xương đấm bừa trúng bông, đôi khi ông ta thậm chí còn cảm thấy người ngồi trên bệ đá kia chẳng phải người mà là một tảng đá.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Và ngay lúc này, một số thay đổi đã xuất hiện trên đá chiếu ảnh.



Ban đầu mọi người đều lấy làm lẽ đương nhiên khi gặp trận chiến với yêu thú, nhiều nhất chỉ cảm thán vị Kiếm tu tên là Trọng Trường Nghiêu của Nam Giới may mắn quá, đến đâu cũng không tay trắng trở về. Nhưng rất nhanh, họ phát hiện ra Vân Nhàn và Kiều Linh San lén la lén lút, đang to tiếng bàn bạc chiến lược gì đó.



“Đàn xong thì chạy, biết chưa?” Vân Nhàn nói với Phong Diệp, “Đừng để bị bắt, coi chừng bị đánh đấy.”



Phong Diệp nhận được nhiệm vụ, trả lời: “Hiểu rồi, yên tâm đi!”



Kiều Linh San đứng bên cạnh với vẻ mặt rầu rĩ: “Chúng ta phải đi thật hả? Vậy lúc đó ta phải làm gì?”



Vân Nhàn tự tin: “Không sao, ta có kế hay. Lúc đó cứ xem sắc mặt ta để hành động.”



Kiều Linh San sững sờ: “Tại sao ta phải xem sắc mặt của tỷ?”



Vân Nhàn vuốt tóc: “Lỡ lời lỡ lời, nhìn ánh mắt.”



Ba người bí mật bàn bạc một phen, tiếp đó chia thành hai nhóm. Phong Diệp ôm cây đàn nặng trịch được coi là báu vật của Cầm Phường – cái thứ mà ai cũng ngại cướp mất – gấp gáp chạy ra ngoài, còn Vân Nhàn và Kiều Linh San lại âm thầm xâm nhập vào phạm vi thế lực của Đao Tông trong đêm tối.



Mọi người nhất thời xôn xao cả mảng.



Đang làm gì thế này?



Chẳng lẽ đi nhặt nhạnh chỗ tốt? Không thể nào, tới Đao Tông còn phải lập trận vây giết yêu thú, vậy thì chỉ với hai người chưa đủ sức cắt nổi móng chân của nó. Đi hợp tác? Càng không thể, ai cũng nhìn ra được sự bất ổn ngầm giữa Bắc Giới và Đông Giới hiện nay, và dường như Vân Nhàn còn có mối thù với người dẫn đội là Liễu Thế... Chẳng lẽ đi phá rối? Chưa nói đến việc khả dĩ phá rối được hay chăng, cho dù thành công, đổi lại nàng ấy sẽ nhận được lợi ích gì, không sợ bị Đao Tông nhắm đến sau này sao?



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Loại trừ mọi khả năng thì những gì còn lại dù phi lý đến đâu cũng là sự thật.



Chẳng lẽ hai người Kiếm Các muốn hóa giải hiềm khích, làm việc thiện không cần lưu danh, nàng ấy đến nhẹ nhàng lúc đi cũng nhẹ nhàng, vậy là xong vẫy tay tạm biệt, không mang theo một tí chi?



Hiểu thông suốt ra điều này, mọi người chợt thở dài.



“Đúng là Kiếm tu, tư tưởng cao siêu người thường không sánh bằng.”



“Mặc dù nghe có vẻ phi lý nhưng nhìn thấy khóe môi Túc Trì nhếch lên một chút kia kìa, ý chừng hắn cũng rất hài lòng với hành động của hậu bối chăng?”



“Nhếch lên chỗ nào? Chẳng phải lúc nào cũng vậy à? Hay là mắt ta mù rồi?”



“Ngày nay hiếm có những cô nàng tốt bụng...”



Giữa tiếng ca cẩm, mọi người trơ mắt nhìn hai người đánh ngất Liễu Huy một cách dứt khoát.



Trơ mắt nhìn Vân Nhàn ném trái táo đã ăn một nửa xuống hồ.



Trơ mắt nhìn thằn lằn lớn bắt đầu truy sát, hai bên cùng nhau bỏ chạy.



Lại trơ mắt nhìn Vân Nhàn quay lại bàn chuyện làm ăn, thái độ thành thạo, một mạch thành công, toàn bộ thao tác đã sinh động cắt nghĩa cho câu “không có nhu cầu thì tạo ra nhu cầu”.



Nàng mỉm cười thu lấy cỏ Cầm Máu xong mới cho phép những đệ tử Đao Tông kia đi lên, hơn nữa còn để cho người ta đứng trước mặt, không để lộ sau lưng mình cho bất kỳ ai – mặc dù do quá xóc nảy, hai người phía trước đã khoáng váng tới mức muốn ói, tuy nhiên nàng vẫn giữ nguyên sự cẩn trọng, chân thành và giản dị này.



Bầu không khí hốt nhiên trở nên lúng túng.



Đám người im lặng: “...”



Không còn gì để nói.



Mắc gì ngươi thành thạo thế?!!



Chẳng lẽ phong thái cao thượng như tiên trước đây đều là giả vờ ư? Có phải diễn sâu quá không!



Chưa từng thấy tình huống này bao giờ, lượng người xem trước đá chiếu ảnh cố nhiên dần thưa thớt lại bỗng chốc tăng vọt. Trong tiếng trò chuyện, Liễu Xương nhìn vào hình ảnh trên đá chiếu ảnh, sắc mặt chợt trở nên vô cùng u ám và khó coi.



(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lê Phái thích xem trò vui không ngại chuyện lớn bèn bật cười thành tiếng ngay: “Thú vị!”



“Thú vị?” Liễu Xương khịt mũi khinh khỉnh, “Sử dụng những thủ đoạn tầm thường thấp hèn mà cũng gọi là thú vị.”



“Người giám sát làm công việc giám sát xem có ai vi phạm trong bí cảnh hay không, chứ không phải đến để giữ gìn lẽ phải.” Lê Phái đối chọi gay gắt, “Cô nàng này, một không giết hại người khác, hai là làm chuyện hợp pháp, hợp quy, hợp tình, hợp lý, sao nói câu “thú vị” còn phải được ông phê duyệt? Bị những thủ đoạn tầm thường xoay như chong chóng thế kia, Đại sư Minh Quang này, ông nói xem có thú vị không?”



Đại sư Minh Quang thốt lên: “A Di Đà Phật.”



Liễu Xương: “...”



Lê Phái: “...”



Liễu Xương tức giận khôn cùng, đặc biệt là khi phát hiện ra Túc Trì đang lau kiếm bên kia khẽ khựng tay, dường như khóe môi cũng thật sự nhếch lên một mảy. Thế là lửa giận càng thêm ngút trời, ông ta lập tức muốn tìm cách bù đắp: “Chỉ biết chăm chăm vào lợi ích nhỏ nhoi trước mắt, chẳng lẽ bọn nó lấy được loại thảo dược này rồi là sẽ giữ nổi? Không có thực lực, mọi thứ đều là lời nói suông!”



Có kha khá người có cùng suy nghĩ với ông ta, chẳng hạn như nhóm Liễu Thế vừa thoát khỏi Thằn Lằn Băng Lớn trong bí cảnh.



Trong sơn động, Liễu Huy xoa bóp gáy đang ê ẩm, càu nhàu: “Ra tay tàn nhẫn quá...”



Liễu Thế âm u liếc nhìn những đệ tử Đao Tông bị Vân Nhàn ném vào góc, lại hỏi xác nhận: “Các ngươi không biết nàng ta ở đâu, còn bị lấy mất cỏ Cầm Máu?”



Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, y hít thở dồn dập, rõ ràng đã tức giận đến cực điểm.



“Dám cả gan tính kế ta...” Liễu Thế nghiến răng, sau một lúc lại cười gằn, “Thôi được rồi, không sao cả. Nàng ta lấy đi bao nhiêu thứ, ta nhất định phải bắt nàng ta phun ra nguyên vẹn bấy nhiêu. Ta muốn xem xem khi không ai bảo vệ, giờ nàng ta lấy được thì sau này còn có mạng để dùng không?”



Ngay cả là đồng môn, Liễu Huy nhìn sắc mặt của y cũng không khỏi rùng mình.



Cũng chính vào lúc này, khi lời nói của y vừa dứt, một tiếng đàn vang dội do Cầm tu gia tăng vẳng đến từ hướng Đông Nam, trong nháy mắt vang vọng khắp một phần tư bí cảnh:



“A ha cỏ Cầm Máu đây, một trăm điểm một cây!”