Dưới chân núi tối tăm, trong đội ngũ của Diệu Thủ Môn đã thắp lên một ngọn đèn dầu nhỏ, ngọn lửa như hạt đậu lay động nhẹ nhàng. Trên khoảng đất trống bên cạnh khoang xe, mọi người đều nín thở bảo vệ bên cạnh Tiết Linh Tú, vô cùng nghiêm túc... nhìn hắn chữa cho khỉ.
Khỉ vương già bị thương khá nặng, yêu thú bọn nó đánh nhau không chú ý tới đến lúc nên dừng là ngừng, hễ ngừng là đi vào chỗ chết. Tiết Linh Tú nheo mắt quan sát kinh mạch nứt nẻ của nó, mày nhíu lại. Dưới ánh đèn lắc lư, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ tuấn tú khó ai bì kịp, khiến lòng người mê mẩn... nhưng hắn đang chữa trị cho một con khỉ.
Hốt nhiên, bầu không khí trở nên ngượng ngùng khôn cùng.
“...” Tiết Linh Tú không dám tin mình đang làm trò gì, cầm châm lên, cảm thấy sự kiềm chế đang lung lay, gân xanh trên thái dương hằn rõ, “Vân Nhàn, ngươi đến đây giữ nó lại, gãi cái gì mà gãi?”
Vân Nhàn nghe vậy thì ung dung đi tới ngồi xuống: “Người ta là yêu thú mà, không hiểu tiếng người cũng là chuyện thường thôi.”
Nàng nói ngoài miệng là vậy, tuy nhiên “keng” một tiếng, Khi Sương lại cắm phập xuống bên cạnh mặt khỉ vương già, đâm sâu vào gỗ ba phân, chuôi kiếm rung nhẹ. Hiệu quả tức thì, khỉ vương già bỗng chốc yên tĩnh hẳn, nằm bất động, cũng ngoan ngoãn hơn.
Phải nói rằng châm pháp Trảm Tình của Tiết Linh Tú quá kỳ diệu, ngay cả Vân Nhàn – một người ngoài nghề chưa từng đọc qua một trang sách thuốc – vẫn nhận ra sự thần kỳ. Rõ rành cây châm lớn to thô bằng ngón tay vậy mà đâm vào lại như cá gặp nước, chớ hề gặp bất kỳ trở ngại. Vừa đâm vào da thịt, máu bẩn đã từ từ nhỏ giọt ra, lại đi thêm lần châm, máu ở chỗ bị thương chuyển sang màu tươi đỏ. Chỉ vài mũi châm, độc tố băng hàn cứng đầu đã bị đẩy ra ngoài.
Mỗi tội thái độ của hắn đối với người bệnh thì tựa gió xuân ấm áp, trong khi đối với con khỉ bệnh lại chẳng ra làm sao cả. Mặt lạnh tanh đi châm rút châm, thoa thuốc băng bó, nào có chút quan tâm đến “khỉ đạo”. Khỉ vương già đau đớn kêu rên, không dám cào Vân Nhàn, suýt chút nữa đã cào toạc ống quần của Trọng Trường Nghiêu.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mặt Trọng Trường Nghiêu cũng không vui vẻ gì cho cam, hắn ôm kiếm đứng sang một bên, cau mày hỏi: “Tiết huynh, chẳng lẽ chúng ta cứ quậy phá như thế này sao?”
“Quậy phá gì?” Vân Nhàn còn chưa kịp thốt lên, Kiều Linh San đã lên tiếng trước, cau mày hỏi vặn, “Phương pháp của ngươi tốt, phương pháp của tỷ ấy là quậy phá à?”
Mặc dù nàng ấy cũng thấy hơi quậy thật, tuy nhiên nàng ấy nói được, chứ dựa vào đâu Trọng Trường Nghiêu có thể nói?
Trọng Trường Nghiêu có thoại bản, đương nhiên biết cách của mình nhất định sẽ thành công, song hắn đâu nói ra lý do này đành bất lực cho hay: “Tại hạ không có ý này...”
Nếu làm theo những gì hắn nói, miễn là mấy người Vân Nhàn thu hút khỉ vương, hắn sẽ nhân cơ hội tung ra át chủ bài bí mật không muốn người biết đến của mình khi bầy khỉ rối ren vì không có thủ lĩnh: Vị đại năng bí ẩn một mực âm thầm dạy dỗ hắn trong không gian sẽ xuất hiện, trấn áp bầy súc sinh này trong chốc lát, hắn lấy ngay được bảo vật.
Nhưng tiền đề duy nhất là bên cạnh không được có người thứ hai. Tuyệt đối không để người khác hay về con át chủ bài cuối cùng này của hắn, ngay cả Tức Mặc Xu cũng không được. Đại năng bí ẩn cần hấp thụ năng lượng của quả Anh Kỳ hòng ức chế xu hướng tan biến. Tổng cộng có sáu quả, ông ta hấp thụ năm, đến lúc đó lấy ra một quả để nộp là xong chuyện.
Nhưng bây giờ Vân Nhàn...
Tiết Linh Tú đang bận chữa cho khỉ, cố nhiên đã thiếu kiên nhẫn nên càng không muốn thiên vị hay cãi nhau ở đây: “Kế hoạch của Vân Nhàn và kế hoạch của ngươi không mâu thuẫn nhau, hiện đồng thời làm cả hai. Được rồi, cứ quyết định thế.”
Sắc mặt Trọng Trường Nghiêu tối sầm, hắn nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng vẫn không nói gì thêm.
Vân Nhàn vẫn giữ bộ dáng bình chân như vại. Đúng lúc Tiết Linh Tú rút châm, chợt hắn nghe thấy tiếng ho nhẹ của nàng.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vừa kiểm tra xong, rõ ràng tiểu Kiếm tu này khỏe mạnh như rồng như hổ, sức khỏe tốt vâm có thừa, tiếng ho khụ này là cố ý quá. Tiết Linh Tú cau mày ngước nhìn, bắt gặp đôi mắt đen huyền sáng ngời của nàng.
Vân Nhàn nháy mắt với hắn một cách đầy ẩn ý, đoạn nhìn xuống con khỉ vương già.
Tiết Linh Tú: “... Khụ.”
-
Vào lúc nửa đêm sâu, bầy Tuyết Hiêu Hầu có một sự hỗn loạn mới.
Có thế nói trong lịch sử chưa từng có chuyện kỳ lạ bằng này. Khỉ vương già vừa bị đuổi xuống núi đã lành vết thương hoàn toàn trong chốc lát, cấp tốc chính thức thách thức và đề xuất khiêu chiến khỉ vương mới lên ngôi còn chưa kịp ngồi nóng chỗ. Theo quy tắc, việc thay thế khỉ vương không được có con khỉ thứ ba tham gia. Do vậy một khi khỉ vương già đã thể hiện rõ ý định, lũ khỉ lính không tài nào ngăn cản nó, chỉ ngồi trên cành cây và im lặng quan sát.
Cú đấm móc trên, cú đấm móc dưới, đánh nhau hăng hái quá đi.
Buồn ngủ ghê, mệt mỏi ghê, bao giờ mới đánh xong đây?
Lũ khỉ hoàn toàn không nhận ra trong bóng tối dưới tảng đá cũng có ba người đang lặng lẽ quan sát.
Tiết Linh Tú phân phát keo Cách Âm xong, sẵn sàng sử dụng trong trường hợp khẩn cấp; những người còn lại đã tản ra riêng khắp nơi dưới chân núi, chuẩn bị bắt đầu kế hoạch.
Họ phải chọn thời điểm bầy khỉ lơ là nhất.
Chẳng qua khỉ đánh nhau có gì hay ho để xem đâu, ngươi tát ta một bàn ta, tay cắn ngươi miệng đầy lông. Vân Nhàn buồn ngủ lơ mơ, bỗng nghe thấy Trọng Trường Nghiêu truyền âm bí mật, giọng nói có vẻ nghiến răng nghiến lợi: “Vân cô nương, cô đừng đẩy ta nữa được không?”
Vân Nhàn: “?”
Nàng nhìn kỹ, trùng hợp làm sao, Trọng Trường Nghiêu ở bên trái nàng, bảo sao bị đẩy. Kiếm Thái Bình ghét hắn cay đắng, hiển nhiên là đứa đầu tiên không đồng ý.
Đổi vị trí, khi Tiết Linh Tú ở giữa, sau chót khỉ vương già đã tìm đúng cơ hội, sử dụng loại thuốc hèn hạ của loài người, bôi thuốc tê liệt yếu gân lên mặt khỉ vương mới. Chỉ trong chớp mắt, khỉ vương mới cứng còng cả người, mềm oặt ngã xuống đất, bị khỉ vương già đấm cho một cú ngang tay bầm dập cả mặt mũi và ngất xỉu.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thắng rồi.
Ôi trời.
Bầy khỉ phụ họa reo hò tru lên, khỉ vương già... không đúng, bây giờ phải là khỉ vương mới tự hào ưỡn ngực, không thương tiếc ném thẳng bại tướng dưới tay mình vào hốc núi đen hù.
Ba người chăm chú.
Ngay tại lúc này.
Đã đến lúc những người dưới chân núi hành động!
Khốn nỗi đúng lúc ấy dưới chân núi vang lên tiếng báo động ầm ã bất thình lình, tiếng phá núi chặt cây kèm tiếng rít thảm thiết của yêu thú phảng phất truyền đến. Lửa và khói đen bùng lên cao ngất, cục diện cực lớn chực có thiên quân vạn mã đang áp đến!
“Bắt đầu rồi!... Hả?” Vân Nhàn nhìn xuống chân núi, cảm thấy có gì đó không ổn bèn ngẩng đầu hỏi, “Tiết huynh, chúng ta mạnh dữ vậy à?”
Tiết Linh Tú chần chờ: “... Có lẽ vậy?”
Bầy khỉ cũng nhận ra động tĩnh này, cấp tốc xao động kêu lên chít chít, nhìn về phía khỉ vương chờ nó ra lệnh. Khỉ vương thông minh nhìn lướt qua tảng đá chon von trên vách núi. Như đã nói trước, cứ chít chít một phen, nó chia bầy khỉ thành nhiều đội nhỏ và cử xuống núi...
Trọng Trường Nghiêu đột ngột thốt lên: “Không ổn.”
Tiết Linh Tú nói cùng lúc: “Nó đã chừa lại sức!”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ngay khi hai người vừa dứt lời, trên khuôn mặt hệt con người của khỉ vương già hiện lên một nụ cười đắc ý. Há miệng với răng nanh trên đầu lưỡi nhiễu nước, nó gầm lên và nhao thẳng về phía tảng đá với tốc độ nhanh thông thốc, khó lòng phòng bị.
Muốn đen ăn đen thật rồi!
Uy hiếp nó? Mơ ngon đó.
Loài người ngu xuẩn! Dám khiêu khích uy nghiêm của vương tối cao, vương vị, quả Anh Kỳ, và cả mạng sống của tụi bây nữa, ta muốn tất!
Khỉ vương già di chuyển với tốc độ kinh hoàng, mang theo lũ khỉ đến bên tảng đá trong tích tắc; vừa định nhảy lên vồ xuống, nó phát hiện bên dưới không có một ai.
Khỉ vương già: “?!” Sao thế này?!!
Nó lộ vẻ ngạc nhiên chẳng khác gì con người, phản ứng cực nhanh, nó lập tức quay người nhưng đã muộn.
Bên kia vách núi, Vân Nhàn đang nhẹ nhàng tung hứng ba quả Anh Kỳ trên tay, nhếch miệng với nó, ý tứ rõ ràng không thể rõ ràng hơn.
“Hừ, hôm nay để mày biết thế nào là nhân loại hiểm ác!”
Trúng kế!
Cơn tức của con khỉ già dâng lên tận trời cao, nó định tâm mở miệng hú dài nhằm triệu tập lũ khỉ dưới chân núi đang chặn đánh những người khác quay về. Tuy nhiên nào ngờ chỉ với một cái búng tay của Tiết Linh Tú, miệng nó vẫn há ra đấy lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, hoàn toàn biến thành một con khỉ câm.
Lúc Tiết Linh Tú chữa trị cho nó, Vân Nhàn đã dấm dúi cho nó uống một ít thuốc mạnh. Giờ là lúc thuốc phát huy tác dụng.
Khỉ vương câm, mắt trận mất hiệu lực, lũ khỉ không có thủ lĩnh chỉ biết tấn công loạn xạ ba người đã lộ diện. Sóng âm lộn xộn của chúng bị lớp keo Cách Âm chặn lại hoàn toàn. Nhớ đến bài học rút ra từ những lần thất bại ê chề vì cái tật hay nói dông dài của Liễu Thế, Vân Nhàn cầm lấy quả chạy ngay xuống núi, vừa chạy vừa đắc ý khoe khoang: “Tiết huynh, thuốc Tê Liệt Gân Yếu và thuốc câm hiệu quả lắm đúng không? Ta đã phải bỏ ra không ít tiền để mua đấy!”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“... Thuốc khá tốt.” Tiết Linh Tú đuổi theo sau nàng, bước chân nhanh như gió, có điều hắn vẫn cảm thấy tên thuốc nghe sao kỳ quặc, “Ngươi mua ở đâu vậy?”
Vân Nhàn không đổi sắc mặt: “Chuyện đó không quan trọng.”
Suy cho cùng việc lén lút vào nam phong quán mà bị người khác biết được thì cũng chả hay ho chi.
*nam phong quán: lầu xanh dành cho nữ giới vào gặp các nam kỹ
Ba người lao thun thút, Trọng Trường Nghiêu bọc hậu nhưng trông không mấy vui vẻ, thậm chí còn nghiến răng ken két. Nghe tiếng động, dưới chân núi có không ít Tuyết Tiêu Hầu vội vã quay về, song chúng chỉ đùm túm thành từng nhóm tụm năm tụm ba không ra thể thống gì và toàn bộ bị kiếm đẩy lùi. Nhìn thấy sắp đến chân núi, thậm chí Tiết Linh Tú còn cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ, suôn sẻ đến mức đáng ngờ.
“Hàng ngũ của chúng ta đông đến vậy ư?” Hắn nhíu mày, “Sao chặn chúng lâu tới vậy?”
Trọng Trường Nghiêu cũng thốt lên: “Có gì đó không ổn...”
Lời của hắn vừa dứt, một luồng ánh tím quen thuộc từ gần đó nhao tới, mang theo khí thế sát phạt nắm quyền sinh sát trong tay, nhắm ngay vào ba người!
Vân Nhàn nghiêm mặt, giơ kiếm lên đỡ, lại bị đẩy lùi ba bước bởi một lực quen thuộc, cổ tay và ngực đều tê rần.
Nhìn ra xa, vô số Tuyết Tiêu Hầu bị đánh ngất nằm lăn lóc ven đường, con trâu yêu hiền lành không mặc xiêm y đang giúp từng con lật thân lại và trói nghiến. Tiếp tục nhìn qua, đó là một mảng lông trắng xóa, thậm chí không thể đếm xuể số lượng.
Không biết Ma Giáo đã mai phục từ bao lâu, chiến lực hệt như lời đồn bên ngoài – sâu không lường nổi.
Bụi tuyết tan đi ngõ hẹp gặp lại, Thánh nữ Ma Giáo Tức Mặc Xu đứng trước mặt ba người, vẻ mặt cứng đờ: “?”
Vân Nhàn: “?”
Trọng Trường Nghiêu: “?”
Im lặng một chốc, Tiết Linh Tú: “... Sao không ai nói gì hết?”
“Không phải chứ,” Vân Nhàn nghĩ chả phải lúc này Tức Mặc Xu đang vật lộn với bão cát ở chiến trường viễn cổ bên cạnh sao, vì đâu lại xuất hiện trên ngọn núi tuyết xa xôi, “Tại sao ngươi ở đây?”
Tức Mặc Xu nhìn Vân Nhàn, đôi mày xinh đẹp nhíu lại, nàng ấy chất vấn: “Tại sao ngươi ở đây!”
Trọng Trường Nghiêu nhìn thấy nàng ấy, cũng ngạc nhiên thốt lên: “Tại sao ngươi ở đây?”
Ba người đồng thanh, Tiết Linh Tú: “... Hay là thôi mấy người đừng nói gì nữa.”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bầu không khí nặng nề trở lại, ai nấy nhìn nhau với suy nghĩ riêng. Bốn người có tám trăm suy nghĩ, mãi đến khi trâu yêu phía sau trói xong con Tuyết Tiêu Hầu cuối cùng, vội vã chạy đến sau lưng Tức Mặc Xu.
Vừa dừng bước, hắn đã hít mũi thấy một mùi bất thường, tạo ra một tiếng động lớn, đoạn, đôi mắt sáng ngời dừng lại ở tay Vân Nhàn.
Lúc nãy xuống núi, Vân Nhàn đã cất quả Anh Kỳ vào nhẫn trữ đồ, giờ tay nàng trống không.
Tức Mặc Xu hỏi: “Phát hiện gì?”
“Thánh nữ.” Con trâu yêu sổ toẹt, giọng trầm thấp, “Trên người nàng ta có ba quả Anh Kỳ.”
Mắt Tức Mặc Xu lập tức dán chặt vào Vân Nhàn.
Đôi mắt của nàng ta thật sự rất quyến rũ, lông mi cong vút, đồng tử đen láy pha chút tím, khóe mắt đuôi mắt dài và hẹp một cách kỳ lạ. Chỉ với một cái nhìn thoáng qua đã mang theo phong tình lẳng lơ, diễm lệ toát ra từ xương. Chỉ tiếc là khi nhìn Vân Nhàn, đôi mắt quyến rũ ấy lại như dùng trước người mù.
Quan trọng là Vân Nhàn vừa nghĩ hiện tại Tức Mặc Xu mới chỉ 18 tuổi, không thể dằn lòng nổi xem nàng ấy như một đứa trẻ to xác.
Ba người này đang ở trong thế trận giằng co, Tiết Linh Tú cau mày, ra hiệu cho Vân Nhàn đứng sau mình: “Đến cùng giữa hai người có thù hận gì? Nàng ta muốn làm gì?”
“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra,” Vân Nhàn bình tĩnh trả lời, “Thì chúng ta sẽ có chuyện ngoài ý muốn.”
Tiết Linh Tú: “...” Dửng dưng thật. Nói ra mới nhớ, hắn chưa bao giờ thấy Vân Nhàn ra tay, lúc bị đánh cũng dửng dưng thế kia ư.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giờ đây hắn càng hối hận vì đã cho Vân Nhàn đi theo. Nhìn cái tính hay chọc mèo đùa chó này, đi mua cỏ Cầm Máu mà vẫn gặp được ba kẻ thù của nàng ta. Sao con người này rõ là xinh đẹp nhưng hành động lại cực đoan thế?
Trọng Trường Nghiêu chắp tay, định lên tiếng: “Cô nương này...”
“Ta tưởng rằng việc thay đổi khỉ vương mới sẽ làm lòng người tan rã, chính là cơ hội tốt để thâm nhập.” Tức Mặc Xu nheo mắt, có vẻ không vui, từ tốn cho hay, “Vậy nên, các ngươi lợi dụng lúc ta muốn lợi dụng để thâm nhập ư?”
Trọng Trường Nghiêu bị cắt ngang bất ngờ, thấy hai người kia không lên tiếng, hắn đành nhẹ ho khan: “Có phải cô nương hiểu lầm gì không?”
Tức Mặc Xu không màng tới hắn, cũng không để ý tới Tiết Linh Tú: “Vân Nhàn!”
Vân Nhàn bị gọi tên ló đầu ra từ sau vai Tiết Linh Tú, nói thẳng: “Trên cây còn ba quả, nếu muốn thì tự đi lấy.”
Khỉ vương cũng sực tỉnh rồi, thuốc thì có khi hết tác dụng, những con Tuyết Tiêu Hầu khác dần tập hợp lại, đi tới nữa sẽ có độ khó cao hơn.
“Tự lấy?”
Đôi mắt đẹp của Tức Mặc Xu nheo lại, dải lụa như rắn sau lưng lại cuộn tròn vươn ra, quấn quanh người nàng ấy như hơi thở, hương thơm nồng nàn sực tới. Nàng ấy ngoan cố hất cao cằm, ác nghiệt mà rằng: “Không. Ta muốn lấy những quả trên người ngươi.”
………..
Lời tác giả:
Tại sao Tức Mặc Xu chỉ nhè vào Vân Nhàn?
Vì trong ba người đối diện, cô ấy chỉ biết tên Vân Nhàn, không nhớ tên Tiết Linh Tú, Trọng Trường Nghiêu thì chưa từng nhắc đến, nên đành gọi Vân Nhàn.
------oOo------