Tiết Linh Tú bị kéo lên kiếm trong lúc vô thức, gió lốc ầm ầm, cát vàng bay mù mịt, cảnh vật thay đổi, phía sau là những người của Đao Tông đang cố gắng đuổi theo, la ó “Đừng đi! Dừng lại!”
“... “ Hắn cố nhịn, cuối cùng vẫn không thể nhịn được nữa, há miệng chửi bậy một cách khó tin, “Chiêu này của ngươi quá nát?!”
“Nát ở chỗ nào?”
Vân Nhàn dồn hết linh lực cả người vào kiếm, giờ đây Kim Đan tầng 9 không cách gì so với trước bởi chạy càng nhanh hơn. Vừa chạy, nàng vừa ra hiệu cho Phong Diệp trên sườn đồi dẫn người nhanh chóng rời đi: “Linh San, lên phía trước đi.”
Kiều Linh San bay vù vù về phía trước.
Tiết Linh Tú nuốt đầy miệng gió: “Cỡ đó còn không nát?!”
Nát tới độ khiến người ta không biết nên khóc hay cười, mỗi độ nghiền ngẫm là thấy đang xúc phạm trí thông minh của chính mình. Chưa kể thứ càng “nát” hơn nữa là Liễu Thế thật sự bị lừa, nước úng trong não y đã ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường rồi ư?
“Chiêu nát cũng phải xem dùng cho ai, đây gọi là dạy dỗ theo năng lực.” Vân Nhàn nói dõng dạc, “Nếu đổi lại là người khác, ta chắc chắn không dám. Cũng không phải ai cũng như Liễu Thế, trước khi đánh cứ đọc tên chiêu thức của mình.”
Tiết Linh Tú suy nghĩ một thoáng, thấy nàng nói đúng nhưng vẫn câm nín: “... “
Quả nhiên nàng ta nói môn văn hóa của bản thân không tốt nào phải đang khiêm tốn, câu thành ngữ ấy được sử dụng thế này sao.
Sau lưng là một nhóm tàn binh, thành ra cam đoan chúng không đuổi kịp. Ban đầu Kiều Linh San còn lo nếu Liễu Thế không buông tha, mọi chuyện chưa chắc đã kết thúc. Mỗi tội không biết do đâu Liễu Thế chỉ đuổi theo dăm bước đã gọi đám người trở về.
Trông như đã từ bỏ.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Sao lại dễ dàng từ bỏ thế này?
Ba người không khỏi ran lên lòng nghi ngờ, song tình hình cấp bách, Tiết Linh Tú thấy Vân Nhàn có mục đích kiên định, không như chạy lung tung, bèn hỏi: “Ngươi định đi đâu?”
Chẳng lẽ Đông Giới còn có tu sĩ tự do khác giúp sức?
Hắn vừa dứt lời đã phát hiện Vân Nhàn lại quay trở lại cung đường cũ, phi nhanh về phía chiến trường hỗn chiến giữa bên Tây-Bắc lúc đầu.
Quả nhiên, Vân Nhàn cho hay: “Đi tìm Phật Thôn.”
Kiều Linh San: “... “
Mặc dù lần nào Vân Nhàn cũng trông bừa bãi tợn nhưng về sau nghĩ lại sẽ thấy mỗi lần nàng lựa chọn đều có vẻ rất hợp lý. Trước đây không tìm thấy Phật Thôn thì không nói, nay đi tìm họ vì trước hết kẻ thù của kẻ thù là bạn, cơ mà việc này không quan trọng, điều quan trọng nằm ở điểm thứ hai.
Nhìn cách đánh nhau ắt biết đám hòa thượng kia toàn hiền lành khôn cùng, không từ chối người khác dù là một mảy. Nếu Vân Nhàn thật sự đến cửa, khóc lóc om sòm lăn lộn mặt dày mày dạn, người Phật Thôn đâu thể nào không giúp đỡ cho được. Ngay cả khi họ không giúp tạo ân nặng gì cả, chưa chắc họ đã không chịu đi cùng một đoạn đường.
Chẳng qua nàng càng nghĩ càng thấy chua xót trong lòng.
Thực lực không đủ chính là vậy. Kiếm Các chỉ có hai người bọn nàng, không hợp tác với các giới khác thì hoàn toàn không thể đi một mình... Ôi!
Hy vọng một trong hai người lên cấp Nguyên Anh sớm. Chỉ có cường giả Nguyên Anh mới mang sức mạnh tuyệt đối để bảo vệ mọi người trong bí cảnh này.
À, ngoại trừ Y tu. Cầm tu cũng không được.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
...
Ngoài bí cảnh, một sự im lặng ngột ngạt bao trùm.
Ngón tay gõ nhẹ nhàng thoải mái lên bệ đá của Liễu Xương bỗng khựng lại, ông ta hít thở sâu đôi lần, nhắm mắt, ngực phập phồng, dường như không muốn nhìn nữa.
Vậy mà…
Vậy mà!
Liễu Thế, cái thằng ngu này!
Là cháu trai ruột, đương nhiên Liễu Xương biết tính cách của Liễu Thế, tỏ tường y không thông minh nhưng ít nhất não vẫn đủ dùng; nếu đã thu vén từ trước hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì lộn xộn. Ai ngờ… Vì sao khi trước mình lại nghĩ não nó đủ dùng? Thật là mất mặt!
“Còn ổn chứ Liễu tiền bối?” Lê Phái lo lắng nhìn sang, hỏi, “Năm nay quý tử bao nhiêu tuổi rồi?”
Liễu Xương: “Ngươi hỏi cái này làm gì?”
Lê Phái quan tâm: “Nếu còn nhỏ, hãy tranh thủ cơ hội sinh thêm một đứa con đi.”
Liễu Xương nổi đầy gân xanh, nghiến răng nghiến lợi: “Không mượn ngươi lo lắng!”
Hai người đang cãi nhau nảy lửa. Nhìn về phía bên kia, Đại sư Minh Quang đang gõ mõ; Túc Trì thấy Vân Nhàn không sao lại bắt đầu lạnh lùng lau kiếm. Đúng là mỗi người đều có một thế giới nhỏ của riêng mình, vô cùng thanh tịnh.
“... “ Liễu Xương chắc mẩm Vân Nhàn hoàn toàn không biết chuyện ấn ngọc, tiện thể lấy đi cũng là việc vô ý. Cho dù biết, nó có bản lĩnh nào để thắp sáng ấn ngọc?
Liễu Thế triệt để chẳng hay mình đã bị ông nội mắng sa sả trong lòng, cứ vậy trưng khuôn mặt tối sầm để các đệ tử Đao Tông quay về hang cát dưỡng thương, bồi bổ sinh lực, sau khi hồi phục sẽ lên đường trở lại.
Liễu Huy ở bên cạnh nghiến răng, vẫn không cam lòng: “Sư huynh, đám người này đã cướp đi gần như toàn bộ đồ dự trữ của chúng ta... Thậm chí tới một ngọn cỏ cũng không để lại!”
Câu “thậm chí tới một ngọn cỏ cũng không để lại” của hắn không hề phóng đại chút nào, đúng là mỗi một ngọn cỏ đều bị nhổ sạch.
Chưa từng thấy phường trộm cắp nào quá khích bực vậy. Không phải là đồ của mình nên cầm không thấy xót đúng không?
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Liễu Thế đang từ từ đổ thuốc bột lên vết thương của mình. Thuốc bột có màu đỏ thẫm, vừa bôi lên vết thương đã phát ra tiếng “xèo xèo” bỏng rát, còn bốc khói trắng, mép vết thương lập tức cháy đen một mảng. Tuy nhiên hiệu quả nó mang lại tốt khôn cùng, máu đã cầm lại, vết thương hở đến tận xương đang dần khép miệng.
Cho dù chỉ nhìn cũng biết đau đớn tột độ, song Liễu Thế vẫn không đổi sắc mặt, chỉ khẽ mỉm cười: “Ngươi tưởng Liễu Thế ta ngu ngốc đến vậy ư?”
Liễu Huy: “... Ờm, nhưng mà, ngay cả ấn ngọc cũng... “
Lúc đầu không thấy gì, tuy nhiên kinh qua chuyện vừa rồi đã làm hắn thật sự cảm thấy hơi ngu, làm sao đây?
Đâu thể không nghĩ tới chuyện này được.
Dễ gì Liễu Thế không nhận ra ánh mắt lấp lóe của hắn, y không kìm nén nổi, suýt nữa lại tức giận đến mức lên máu. Cuối cùng y lại cố gắng đè nén, trên mặt hiện ra một nụ cười đắc ý khó tả.
“Ngay cả khi cho nàng ta ấn ngọc, nàng ta có biết đó là gì không? Cho dù biết, nàng ta có biết thắp sáng nó kiểu gì chăng?” Liễu Thế chế giễu, “Ngươi rõ do đâu ta đặt Hoa Mưa Dầm ở vị trí bắt mắt nhất mà? Dù hiếm thấy nhưng so với những thứ khác, nó hoàn toàn không được coi là quý giá.”
Liễu Huy sững sờ, ngẩng phắt đầu lên: “Chẳng lẽ?”
“Ngay cả trong trường hợp tệ nhất, có người đột nhập vào nơi đóng quân, lấy đi pháp bảo, ta vẫn khiến kẻ đó có đi không về. Huống chi ấn ngọc không thể lưu giữ trong nhẫn trữ đồ quá một khắc, chỉ cần đến giờ, nó sẽ liên tục phát sáng. Nếu nàng ta cầm thứ này chạy lung tung, chẳng khác nào cái bia sống. Nếu nàng ta muốn tìm nơi cất giấu, chúng ta đã có mã não âm thầm dẫn đường, vẫn biết được đồ ở đâu.” Liễu Thế ném thuốc bột đi, lạnh lùng đứng dậy, “Bây giờ điều cần quan tâm không phải là lũ giặc cỏ này mà là Kỳ Chấp Nghiệp – những tên lừa trọc khác không quan trọng. Chỉ cần bắt được mỗi gã, Tây Giới sẽ chẳng còn gì đáng sợ.”
Đồ của Liễu Thế dễ lấy vậy chắc?
“...”
Bấy giờ Vân Nhàn vẫn đang dẫn mọi người về hướng chiến trường.
Không biết hà cớ gì Liễu Thế không chém một đao xuống Kỳ Chấp Nghiệp khi gã bị thương nặng. Với tính cách không tranh quyền thế Phật Thôn, giả mà ép buộc Kỳ Chấp Nghiệp ra khỏi bí cảnh, ắt y sẽ giải quyết chướng ngại vật này dễ dàng.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn nghĩ tên này không kìm chế được nên nói nhảm dông dài cũng nên, tính cách y cố nhiên đã vậy.
Trên đường ngự kiếm, Vân Nhàn phát hiện Kiều Linh San đang lén lút nhìn nàng: “Làm sao? Có chuyện thì nói.”
“Tỷ đã là Kim Đan tầng 9 rồi.” Lúc trước Kiều Linh San hay ganh đua, giờ nhìn Vân Nhàn thoáng cái đã kéo dài khoảng cách giữa hai người, quả thật nàng ấy còn khó chịu hơn cả chết, “Nhưng không sao, chẳng mấy chốc ta sẽ vượt qua tỷ.”
“Thế Tiết đạo hữu tới Nguyên Anh luôn kìa, sao muội không nói.” Vân Nhàn nhanh trí, “Có phải xem thường Y tu không? Có phải xem thường phụ trợ không? Có phải xem thường Tuyết Linh Tú không?”
Sao lại nói thế, Kiều Linh San lập tức thề thốt phủ nhận: “Ta nào có!!”
Phong Diệp yếu ớt nói: “À, thật ra Nguyên Anh như ta cũng rất mạnh...”
“Mạnh, mạnh đến mức nào?” Vân Nhàn, “Đủ sức gọt mười tráo táo cùng một lúc.”
Phong Diệp cuống lên: “Ngươi ngươi ngươi ngươi...!”
“Vân Nhàn, đừng trêu chọc họ nữa, nhìn kỹ đường xem, đi lệch tới đâu rồi?” Tiết Linh Tú đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, không muốn tham gia vào cuộc tranh luận của ba đứa trẻ, thế nên hắn cau mày nói, “Làm sao để tìm được Phật Thôn? Một hồi như thế rồi không biết chạy tới đâu.”
Vân Nhàn tiết chế: “Cứ tìm một cái đầu trọc là được.”
Sáng bóng, rất dễ dàng để tìm thấy trong sa mạc vì nó sẽ phản chiếu.
Thật chất Vân Nhàn hãy còn đang nghĩ đến chuyện khác. Mặc dù Trọng Trường Nghiêu đã bị tát bay đi từ lâu nhưng Tức Mặc Xu chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người trong khoảng thời gian này. Theo định luật thoại bản, đừng bảo hai người lại giáp mặt nhau tại một nơi nào đấy nhé.
... Vậy rốt cuộc vì đâu Tức Mặc Xu muốn tát bay hắn khi đó? Chẳng lẽ trước đây nàng ấy đã biết tên gọi của Trọng Trường Nghiêu? Hoặc nàng ấy biết về quyết định hôn ước của Trọng Trường Nghiêu, thấy người này quá vô liêm sỉ, đã từng có hôn thê, không còn trong trắng, còn dám móc nối với nàng ấy?
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nghĩ mãi không tỏ, tóm lại cú tát bay hay lắm, cứ tát thêm mấy lần nữa.
Cả bọn đi được một lúc, thay vì tìm thấy cái đầu hói sáng bóng, họ tìm thấy một con công sáng bóng.
-
Kỳ Chấp Nghiệp chảy máu thất khiếu, hai trong số tứ chi gãy mất, úp mặt nằm trên đống cát, không biết gã đã hôn mê bao lâu. Cát vàng lăn tới theo gió thổi, lấp đầy cổ chân gã. Nếu qua thêm một nén hương, nói không chừng gã sẽ bị chôn vùi.
Xung quanh không bóng người, không thấy những hòa thượng khác, chẳng biết họ đã đi nơi nào, cứ vậy bỏ mặc người đứng đầu ở đây.
Từ khi vào bí cảnh, Kiều Linh San chưa từng gặp qua vết thương nặng bằng ấy, trong lòng bỗng chốc hoảng sợ. Hoảng sợ giữa chừng, nàng ấy lại nhớ ra phía sau còn có Phong Diệp thấy máu là choáng váng, một lần nữa thấy bản thân không có tư cách để hoảng sợ.
Bấy giờ Phong Diệp đã tạo ra kỳ tích không chết giấc tại chỗ, gã cứ ôm đàn, khuôn mặt nhỏ nhợt nhạt, chân như nhũn ra: “Đây... chết rồi sao?”
Vân Nhàn dừng bước, trước tiên tự mình tiến đến thăm dò hơi thở.
Vẫn còn hơi thở, không chết, nhưng ý chừng không còn xa cái chết lắm.
Đúng là cách đánh liều mạng này để hậu quả vô tận, có thể xem nhẹ thương thế trong cuộc chiến nhưng sau này muốn bỏ qua nó là không thể.
Tiết Linh Tú đứng xa đấy, không định bụng tiến lại gần.
“Này, cháo loãng rau dưa!” Vân Nhàn vẫy tay với hắn, “Bữa tiệc Mãn Hán toàn tịch sắp đổ rồi, mau đến cứu người đi!”
Đụng vào chỗ nào không nên đụng, thái dương Tiết Linh Tú nổi gân xanh, hắn: “...”
Lúc này, tầm quan trọng của một Y tu trong đội hình đã bộc lộ rõ ràng.
Tiết Linh Tú là thầy thuốc bác ái, dù không muốn vẫn đến, đến nơi trước tiên lật người ta lên. Vân Nhàn sợ hắn nhìn không tỏ còn cố tình cẩn thận lau sạch cát và máu trên mặt Kỳ Chấp Nghiệp, để lộ ra một khuôn mặt rực rỡ khôn cùng.
Tiết Linh Tú cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đối với Kiếm tu này tăng lên mỗi ngày.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hắn quan sát tình hình sơ lược, trầm ngâm một hồi mới chuẩn bị ra tay. Vân Nhàn đâu ngờ thứ hắn rút ra từ thắt lưng không phải là hộp kim châm, thay vào đó là một chiếc bàn tính bằng vàng, khá nhỏ, chỉ to hơn mặt dây chuyền khóa trường mệnh một vòng. Đầu ngón tay dịu dàng của Tiết Linh Tú đặt trên hạt tính, hắn liếc nhìn Kỳ Chấp Nghiệp sống chết không rõ, cấp tốc vạch lên xuống.
“Nối lại chi gãy, một ngàn linh thạch.”
“Bầm tím nội thương, hai ngàn.”
“Chỉnh lại xương sụn, năm trăm. Truyền dẫn linh khí, năm trăm. Châm cứu điều trị, năm trăm.”
Vân Nhàn: “... “
Kiều Linh San: “... “
Phong Diệp: “... “
Tiết Linh Tú tính toán đâu ra đấy bèn thu dọn bàn tính, lấy giấy ra, viết một hóa đơn dài dằng dặc, dán thẳng vào cổ Kỳ Chấp Nghiệp, chuẩn bị lát nữa sẽ đi tìm Phật Thôn đòi. Không biết hóa đơn được làm từ chất liệu gì đặc biệt, thậm chí không thể xé xuống. Hắn bảo: “Thật đáng tiếc. Phải mà vết thương của gã nhẹ hơn, ta có thể đánh gãy thêm hai chân của gã để chữa trị, kiếm ít nhiều cũng được hai ngàn linh thạch, thật tiếc.”
“Tiết huynh.” Vân Nhàn không khỏi cảm thán, “Đúng là, đáng đời người có tiền như ngươi.”
Tiết Linh Tú hừ lạnh một tiếng, lúc này mới cúi người xuống bắt đầu châm cứu.
Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một chốc nào hay trong con sông cát từ xa, một con nhện khổng lồ trong suốt âm thầm bò ra.
Nói nó trong suốt cũng không hẳn, cứ như sẽ biến đổi màu sắc theo địa hình. Mắt người nhìn vào nó trờ trờ thế nhưng cứ như bị cưỡng ép dời sự chú ý, dù thế nào cũng không cách chi tập trung nhìn.
Thân hình con nhện chỉ bằng một cái hồ lô rượu, tám vòi khổng lồ mọc lên vô cùng dị dạng cứng chắc, mọc đầy lông tơ tựa kim thép và di chuyển không một tiếng động.
Một con thỏ mười đuôi – loài nhát gan nhất – đang uống nước bên hồ, đôi tai dài cử động tới lui, đang cảnh giác quan sát xung quanh. Chỉ cần bất kỳ tiếng động nhẹ bất kỳ, nó sẽ bỏ chạy mất hút, chui vào hang của chính mình.
Đây chính là lợi thế duy nhất để nó sinh tồn trong bí cảnh hoang mạc, ngay cả với âm thanh nhẹ nhất, nó vẫn đủ sức cấp tốc bắt được.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hiềm một nỗi lần này nó đã mắc một sai lầm trí mạng. Con nhện từng bước tiến đến gần nó, nó hoàn toàn không nhận ra, cho đến khi một cái vòi đâm xuyên thẳng vào đầu qua ống tai, nó mới đột ngột cứng đờ.
Một lúc sau cái vòi rút ra, mắt của thỏ mười đuôi đã biến thành màu trắng thuần, cơ thể mềm mại ngã xuống đất.
Con nhện rút tủy não để làm bữa ăn nhẹ. Vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn, vô số con mắt xoay tròn dần dà lia về phía nhóm Vân Nhàn, mang màu máu loang lổ.
Nó ngửi thấy rồi.
Ở đó có mùi nó thích.
“... “
Một nén hương qua đi, Kỳ Chấp Nghiệp mới chậm chạp tỉnh lại.
Khi gã mở mắt, trước mắt vẫn là một màu đỏ sẫm ảm đạm, toàn thân đau đớn khôn cùng, đầu óc trống rỗng. Gã không biết mình đang ở đâu, chỉ cảm thấy gió khẽ lướt qua người, xóc nảy tợn.
Chực như vết thương trên người đã được xử lý sơ sài, chân cũng được nối lại, trong đan điền trống rỗng còn sót lại một ít linh khí không thuộc về mình, sau tai có hai người đang cãi vã:
“Tiết đạo hữu à, không phải ta muốn dạy bảo gì nhưng làm người không thể thế được đâu. Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn vậy đâu ổn? Tất cả mọi người đều đang nhìn đấy, sao chúng ta lại đi ôm toan tính tìm các vị đại sư để đòi linh thạch?”
“Trước giờ Diệu Thủ Môn luôn công khai ghi giá, điều này ai cũng biết, nếu không chữa nổi thì đừng chữa. Ngươi không muốn chứ ta thì có.”
“Không thể nói thế đâu, ngươi nên cân nhắc đi chứ. Gã đã đánh Liễu Thế thành chó, vậy mà còn chưa được xem là công thần nữa?”
“Chờ đến khi ngươi trưởng thành hơn sẽ hiểu... Ồn ào quá, chuyện của người lớn, ngươi đừng xen vào được không?”
Giông tố cuồn cuộn, lại tiếp tục xóc nảy dữ dội, Kỳ Chấp Nghiệp vốn đã xây xẩm đầu óc giờ lại bị lắc mạnh đôi lần, đâm khiến gã thấy buồn ói không thể cưỡng. Gã đang há miệng muốn ói...
“Này này này, chàng trai trẻ, nhịn cái đã.” Vân Nhàn nhìn tứ phía, thành thạo che miệng gã, “Ói trên kiếm là trả 300 đấy.”
………..
Lời tác giả:
Một khắc khoảng mười lăm phút, nói cách khác ấn ngọc không thể ở trong trang bị trữ đồ quá 15 phút, chỉ có thể cầm giữ và nó sẽ tiếp tục phát sáng, vô cùng rõ ràng (Đây là một tính chất “đổ thêm dầu vào lửa” tột cùng, bé Nhàn tạm thời còn chưa biết, nhưng đã cướp của người ta thì sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta cướp lại…)
Ở nơi xa mà Bé Nhàn không thể nhìn thấy, Trọng Trường Nghiêu cũng bị em gái Tức Mặc đánh te tua thành chó, đúng là niềm vui nhân đôi!