Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Bỗng dưng Trọng Trường Nghiêu cảm thấy ánh mắt của mọi người trước điện đang nhìn mình trở nên kỳ lạ lắm.
Sự thay đổi này chỉ diễn ra trong chớp mắt. Tại tích tắc trước rõ rành họ còn nhìn hắn bằng ánh nhìn tán thưởng có thừa, ấy vậy sau một tích tắc lại đổi thành quái đản. Thậm chí ông lão râu trắng ở giữa còn như có như không cố ý liếc xuống chỗ kia của hắn, vừa nhìn vừa khẽ lắc đầu tiếc nuối.
Chuyện gì đang xảy ra?
Hắn khẽ khép chặt hai chân, lần nữa chắp tay: “Xin hỏi các vị tiền bối, khi nào thì kỳ tuyển chọn sẽ bắt đầu?”
“Không vội, không vội. Chư vị là khách, đương nhiên nên được tiếp đón chu đáo.” Ngũ Trưởng lão nhìn hắn bằng ánh mắt yêu thương, âm thầm dẹp đi ý định mời chào hắn và rằng, “Mọi người đều mệt mỏi vì đi một chặng đường dài, có lẽ muốn nghỉ ngơi. Kiếm Các đã chuẩn bị món đặc sản là ngỗng quay mật ong và rượu hoa mai, mời mọi người mau chóng thưởng thức.”
Thật đáng tiếc, than ôi, đáng tiếc quá.
Trọng Trường Nghiêu bị nhìn chòng chọc đến mức run rẩy, đoạn rời đi với đôi chân kẹp vào nhau.
Anh Lạc bị cho uống một liều thuốc mạnh đâm khiến tâm tình mê trai đã vơi đi một nửa, song nàng ấy có tính tình lương thiện quá đỗi, còn chăm chỉ suy nghĩ thay cho Trọng Trường Nghiêu: “Muội nghe nói có một môn phái ở Nam Giới tôn sùng chuyện đồng giới nam; với dáng vẻ này của hắn, biết đâu có được hạnh phúc mới ở đấy.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn suýt chút nữa phun ra một ngụm nước.
Nghĩ sao mà chu đáo quá!
Tưởng Tinh Dao hãy còn chấp nhất cứ gặng hỏi rốt cuộc nàng học thuật xem tướng ở đâu tới nỗi thuần thục tới vậy. Vân Nhàn biết trả lời làm sao, chả phải đều nói bừa từ thoại bản cả à!
Tuy nhiên trước giờ nàng có năng lực bịa chuyện tài lắm, da mặt còn dày như bức tường thành. Thành ra nàng cứ nói đại lừa người như “tiền bối nhập mộng”, “chợt có kỳ ngộ” một hồi, thậm chí thây kệ liệu Tưởng Tinh Dao có hiểu hay chăng, lòng bàn chân nàng như được bôi dầu, nàng chuồn thẳng tới nhà ăn nhanh như chảo chớp.
Quả nhiên, nhân vật chính của thoại bản ở đâu cũng không yên ổn. Người trẻ máu nóng, mới có một bữa ngắn ngủi vậy thôi đã có xung đột giữa nhóm đệ tử kia và đệ tử của Kiếm Các. Hiện tại họ đang giằng co, có xu thế hai phe chỏi nhau trong mơ hồ.
Lý do vô cùng giản đơn. Hôm nay nhà ăn chuẩn bị khá nhiều món, Kiếm tu lại là một đám không biết cách linh hoạt, thế là tự nhiên cho rằng ai muốn ăn thì cứ xếp hàng, người đến trước thì được trước, đây là quy tắc.
Ngặt nỗi do đám đệ tử này đã có lòng bất mãn vì chuyện của cửa hông, nay lại phát giác Kiếm Các không bố trí phòng ăn riêng cho bọn họ, thậm chí còn phải xếp hàng lấy đồ ăn, không có đạo hiếu khách một mảy nào. Đã thờ ơ như vậy, chẳng phải chính là xem thường bọn họ ư?
Những Kiếm tu bị hiểu lầm thì phát cáu, thậm chí là không hiểu đầu đuôi. Mấy người này đến tham gia tuyển chọn chứ có phải được mời đến làm pháp sự đâu, ăn no rồi ngày mai còn đánh nhau nữa, cứ phô trương cho cố làm gì? Đã không có nhiều người giờ có sức tới thế thì cứ tới xếp hàng đi chứ? Hơn nữa chả phải đã để lại một con ngỗng quay giòn rụm cho mỗi người bọn họ rồi à?
Khi Vân Nhàn đến, Kiều Linh San đang cố gắng can ngăn tranh chấp. Nhưng tính tình của con nhóc này còn nóng hơn cả pháo nổ, chưa khuyên được bao nhiêu câu nàng ấy đã tự bốc cháy trước: “Đừng cãi nhau nữa… Ngươi có ý gì hả? Chúng ta không độ lượng hẹp hòi cố tình làm khó dễ là cái quái gì?? Ngậm máu phun người! Ta mới rơi xuống vách núi ấy tháng trước đấy! Có tin không!!”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiếm tu bên cạnh kêu thảm: “Kiều sư tỷ bớt giận! Buông kiếm xuống đi mà!”
Vân Nhàn nhẹ nhàng bước vào trong cảnh hỗn loạn tưng bừng, Kiều Linh San thấy nàng đã quên béng mất việc mình thường không ưa người này, kéo ống tay nàng một cái và cả giận: “Vân Nhàn! Tỷ nhìn bọn họ kìa!”
Nghe thấy cái tên Vân Nhàn, Trọng Trường Nghiêu đang dẫn đầu nhóm ở phía sau bỗng ngước mắt lên.
Vân Nhàn, con gái duy nhất của Chưởng môn Vân Lang... Không ngờ người con gái ở trước điện khi nãy là nàng.
Thiếu nữ có vóc người cao gầy, đôi mắt như sao sáng, sáng tới bất ngờ, bên hông đeo một thanh kiếm vàng đen, sắc mặt điềm tĩnh đã át đi phong thái nhanh nhẹn hoạt bát, , trái lại còn xinh đẹp hơn hắn những tưởng.
Chẳng qua không có thực quyền thì dẫu có xinh đẹp đến đâu cũng chỉ là bình hoa đặt trong phòng, chả giúp ích được bao nhiêu trên con đường tu tiên.
Dẫu tranh chấp giữa các đệ tử có ra sao đi chăng nữa thì cũng là trò trẻ con, nàng ra mặt sẽ không còn bình thường. Trọng Trường Nghiêu khẽ mỉm cười, trước tiên ôm tay thành quyền với nàng: “Xin lỗi, đã để cô chê trách. Tính tình bọn hắn rắn rỏi, không kìm được lời giãi bày, cuối cùng gây ra trò cười.”
Kiều Linh San thiếu điều trừng trộ tới nỗi rớt cả mắt. Lời này có ý gì? Nói cứ như Kiếm Các đã làm gì sai thật vậy!
“Không sao.” Vân Nhàn cũng đang quan sát Trọng Trường Nghiêu, nghiêng đầu rất nhẹ, giơ ngón tay lên ra hiệu cho mọi người nhìn qua đó, nàng nói, “Tuy Kiếm Các của chúng ta nghèo nhưng vẫn biết đãi khách, nhưng mà mọi người im ắng quá không biết nói chuyện gì cả. Ngươi nhìn đi, bản thân Chưởng môn đi tới cũng phải xếp hàng kia kìa.”
Vân Lang bị bắt gặp khi đang lén lút đứng trước cửa sổ quầy đồ ăn: “?!”
Vân Nhàn tàn nhẫn nói tiếp: “Dì còn chịu cho ông ấy hai cái chân ngỗng nữa.”
Dì bên cửa sổ giơ cái muôi vớt một cái, hai cái chân ngỗng chỉ còn một.
Vân Lang: “...”
Mọi người: “...”
Bầu không khí lập tức lúng túng.
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nụ cười chưa từng thay đổi trên mặt Trọng Trường Nghiêu dao động trong tích tắc, một hồi sau hắn mới thốt lên: “Rất xin lỗi vì đã quấy rầy bữa ăn của mọi người.”
“Ừ. không sao.”
Trước khi rời đi, Vân Nhàn còn liếc Trọng Trường Nghiêu một chút với vẻ suy tư.
Không biết vì đâu nàng luôn cảm thấy trạng thái hiện tại của Trọng Trường Nghiêu không nên như thế này. Trong thoại bản vào khoảng thời gian hắn vừa bị từ hôn và lập lời thề 30 năm, lẽ ra hắn vẫn phải là tên thanh niên sức trâu bốc đồng, hận đời, căm ghét giai cấp cao hơn mình, không vả mặt người khác thì cũng đang trên đường tát vào mặt họ, cứng đầu mạnh miệng. Chịu thua à, thế quái nào được.
... Nay trái lại hắn càng giống Trọng Trường Nghiêu ở giai đoạn sau hơn, ngặt nỗi lòng dạ vẫn chưa được tôi luyện thành công, tầm nhìn còn thiển cận, thành thử chú ý tới một đống thứ, quá dễ để cho người ta nhận ra.
-
Ra khỏi nhà ăn, Vân Nhàn nghĩ đến việc đi tìm Chưởng môn thì nghe thấy sau lưng mình gieo lên tiếng bước chân đuổi theo.
Nàng chẳng quay đầu lại: “Linh San, muội làm gì thế?”
“Gọi thân mật vậy làm gì? Cứ như thân quen với tỷ lắm ấy.” Kiều Linh San đi theo phía sau, mặc dù khó chịu đủ kiểu nhưng vẫn đáp, “Trong cuộc tỷ thí ngày mai, tỷ cần phải mạnh mẽ áp chế mặt mũi của bọn hắn.”
Vân Nhàn dừng bước, nghi hoặc: “Muội nghe bọn họ nói gì rồi?”
Tốt xấu gì nàng cũng đối nghịch với Kiều Linh San lâu ngần ấy, vẫn tỏ nhân phẩm tính tình cô nàng này. Muội ấy có thể không nể mặt người khác ngay trước mặt nhưng tuyệt đối không hại người sau lưng, càng không gây chuyện bất hòa vô cớ với người ta.
Kiều Linh San không nghĩ tới thì thôi, vừa mới nhớ lại đã trợn ngược mắt.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thật sự không tài nào hiểu thấu bọn người này, nói chuyện dưới chân núi nhà của người khác thì thôi, đến cả lúc vào trong tông môn vẫn không chịu ngừng miệng. Chê nơi này quá lạnh, chê núi quá dốc, còn cho rằng Kiếm tu chỉ thuộc hạng xoàng, không bằng một nửa thời kỳ đỉnh cao của các dạng tu luyện khác. Thích nói thì cứ nói, Kiều Linh San miễn cưỡng xem như vào tai nọ ra tai kia – có lẽ đám Trúc Cơ này đâu hay tai tu sĩ Kim Đan tốt mức nào.
Nói qua nói lại là thế còn lôi kéo cả Vân Nhàn vào, con gái Chưởng môn mà cũng dám tính toán. Vốn dĩ Kiều Linh San còn nghĩ “hừ, chuyện của nàng ta thì liên quan quái gì tới mình, chửi Vân Nhàn cũng tốt’, kết quả càng nghe nàng ấy càng bực bội:
“Còn dám lựa tới lựa lui! Một đứa con gái yếu đuối của một giới khỉ gì chứ. Ta thấy bọn họ mới là đám óc bé! Đến đây tuyển phi hay gì?” Kiều Linh San tức giận không kìm được, “Có cô gái nào bình thường lại nhìn trúng tên đó, chưa đến 30 tuổi mà đã không thể làm được chuyện đó… ặc.”
Vân Nhàn: “?”
Kiều Linh San: “.”
“Khi ta nói lời ấy, muội không có ở đó chứ?” Vân Nhàn có phần chột dạ. Rõ ràng lúc đó chỉ có vài trưởng lão nghe thấy mà thôi.
“Ừ, không có ở đó.” Đôi mắt Kiều Linh San lảng tránh, ngoài miệng nàng ấy vẫn hùng hồn, “Nhưng giờ thì ai cũng biết hết rồi.”
Vân Nhàn: “...”
Hóa ra tin đồn trong Kiếm Các lan truyền nhanh cỡ đó. Ngay cả việc Ngũ Trưởng lão đi xem mắt rồi thất bại, thất bại mấy lần, ai nấy đều thuộc nằm lòng. Tất cả cũng do mấy trưởng lão…
Bảo sao với tính tình nóng nảy của Kiếm tu mà khi nãy họ còn nhẫn nhịn nổi, có lẽ xuất phát từ chút đồng cảm dành cho người sắp tàn phế.
Kiều Linh San nghiêm mặt: “Mặc kệ có thể tham gia đại chiến hay không, ngày mai ta sẽ đánh bọn họ răng rơi đầy đất.”
“Như thế có khi lại không được.” Vân Nhàn mỉm cười xoa đầu nàng ấy như sờ chú cún, giãi bày thực tế, “Đấu võ toàn tới đúng lúc là dừng, cam đoan có trưởng lão theo dõi chằm chằm bên cạnh.”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiều Linh San lại tức giận kéo lấy cổ tay áo của nàng: “Vậy tỷ nói xem phải làm sao!”
Vân Nhàn rơi vào trầm tư.
Dù có ra sao Kiều Linh San phải được tham dự. Nàng không thể cướp mất cơ hội của người ta. Song, liệu việc giành lấy suất của Trọng Trường Nghiêu có thể gọi là cướp không nhỉ?
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Trọng Trường Nghiêu đã ngộ ra kiếm thuật ngay tại chỗ trong lần tuyển chọn cuối cùng của Kiếm Các. Với cách viết rồng bay phượng múa, hắn viết xuống cảm ngộ về nhân sinh của đạo Kiếm tu, khiến cho kiếm linh già trong Cõi Đao Kiếm rất tán thưởng, cuối cùng quyết định tặng cho hắn một miếng phù ngọc. Chỉ cần bóp nát phù ngọc này trong thời khắc gặp hung hiểm sẽ có ba luồng kiếm khí mang sức mạnh Phân Thần xuất hiện, giúp hắn thoát khỏi hiểm nguy. Món này cứu mạng hắn không chỉ một lần tại giai đoạn trước.
Vân Nhàn không có ý định can thiệp ngang ngược vào chuyện này. Chẳng qua nàng thầm nghĩ nhìn lại toàn bộ câu truyện, trò làm màu được Trọng Trường Nghiêu sử dụng nhiều nhất chính là lấy yếu thắng mạnh. Dẫu rằng đó là đánh hơn cấp hay hơn bậc, lần nào cũng có kỳ tích lật ngược thế cờ khiến người xem ngỡ ngàng, đầu cúi rạp xuống khâm phục khâm phục không thôi, và thế là hắn lại thu thêm một đợt một đợt đàn em.
Vân Nhàn nhìn ánh mắt rực lửa của Kiều Linh San, nói nhẹ như gió thoảng: “Ta đã hiểu.”
-
Ngày kế tiếp.
Ngày thi đấu của tông môn.
Hãy còn tuyết lạnh sa trên đài Yên Vân, sương giá đóng băng nhiều năm đã bị người ta giẫm nát thành những tảng băng cứng, lạnh buốt thấu xương
Kiếm Các nằm trên đỉnh núi, một năm bốn mùa toàn là trời đông giá rét, thế nhưng hôm nay tuyết lớn và dày khôn cùng, mau chóng khiến cho người ta không thấy tỏ con đường phía trước.
Mọi người tập trung trước đài Yên Vân, chỉ thấy một vùng tĩnh lặng, có chăng là tiếng thở khẽ khàng phả ra từng làn khói trắng mỏng manh, ngăn trở hơi người trong miền băng tuyết này.
Trên thực tế chỉ có mười mấy người thực sự tham gia cuộc tỷ đấu, tuy nhiên cơ hội quan sát thực chiến là vô cùng quý giá. Nhóm Kiếm tu ngồi trên mặt đất ôm kiếm, đôi mắt tập trung cao độ. Vân Lang đứng trên vách đá, vừa mới thấy vui mừng thì lại cảm nhận được cái mông mình lạnh toát.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lũ nhóc này, vì đâu không đứa nào kiếm một tảng đá để ngồi? Không ai yêu cầu các con phải xếp hàng ngay ngắn đâu!
Dường như Ngũ Trưởng lão có chung suy nghĩ với ông, ngay sau đó đã có người bên dưới đưa bồ đoàn lên để tránh chuyện xấu xảy ra khi mông của mọi người bị đông cứng trên băng và không kéo ra được.
Đã tới giờ, trên không trung gieo lên một tiếng chuông long trọng. Vân Lang phi thân đứng thẳng người, trong mắt mọi người, ông nói vang dội: “Tổng cộng có 30 người, sẽ chọn ra 15 người chiến thắng để bốc thăm, tiếp tục chia cặp đấu, chọn ra 7 người bước vào vòng tiếp theo. Cuối cùng, năm người xuất sắc nhất sẽ tiến vào Cõi Đao Kiếm. Trong trận đấu, đao kiếm không có mắt, khó tránh khỏi bị thương, nhưng chư vị xin chú ý rằng đây không phải là trận chiến sinh tử mà là dùng võ giao lưu là chính, tới đúng lúc thì dừng, hãy giơ cao đánh khẽ.”
Ông vừa dứt lời là cả vùng ầm ã, Vân Lang rút kiếm, nhẹ nhàng ném đi…
Thanh kiếm đột nhiên chìm xuống giữa võ đài, vẫn liên tục rung lên ong ong. Gió kiếm quét xuống mang theo thế cuồng bạo, bão tuyết bốn bề chợt bị xua tan biệt tích chẳng chừa lại dấu vết, chỉ còn lại một vùng trắng xóa sạch sẽ.
Đây là cường giả cấp Phân Thần, chỉ cần giơ tay nhấc chân đã đủ sức lay động hiện tượng thiên văn.
Bốn bề nghe được cả tiếng kim rơi, bấy giờ Vân Lang mới vung tay áo bào và tuyên bố: “Bắt đầu đi!”
Vân Nhàn cầm thanh kiếm vàng đen nhỏ bé của mình đối mặt với một tên thanh niên trông láu cá tại trận đầu tiên. Đối phương vừa chắp tay với nàng tỏ vẻ nho nhã: “Tại hạ là Trương Đào. Trăm nghe không bằng một thấy, không ngờ các hạ lại chính là con gái của tiền bối Vân Lang. Lúc trước mạo phạm giai nhân, thất lễ thất…”
Vân Nhàn lười nói chuyện dông dài với y, chém xuống một kiếm thiếu điều chôn luôn người ta xuống đất.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tại vòng thứ hai, nàng rút được thăm trống, dứt khoát ngồi xuống im lặng quan sát từ bên dưới.
Trên đài đang đánh nhau sục sôi ngất trời. Thuộc tính linh căn của Kiếm tu quả thực ảnh hưởng đến kiếm khí, kiếm khí của Kiều Linh San mang theo ý nóng bức, nơi mũi kiếm chỉ là băng tuyết tan. Trái lại kiếm khí của Trọng Trường Nghiêu thì… khá bình thường. Nhìn không ra có gì đặc biệt, tựa như thanh bội kiếm hắn mang, mộc mạc giản dị, chớ làm người khác chú ý.
Mắt mọi người vô thức nhìn xoáy vào cuộc chiến càng ngày càng kịch liệt, Trọng Trường Nghiêu cứ vậy “vượt qua năm ải chém sáu tướng” đầy khiêm tốn, cực kỳ vững vàng.
Cuối cùng Thiên Đạo đã sắp đặt cho bọn họ gặp nhau.
Vân Nhàn cầm thanh gỗ có chữ “Trọng Trường Nghiêu” viết bên trên, chạm phải ánh mắt của người thanh niên đang cười khẽ trên võ đài.
Chỉ còn lại tám người, ánh mắt của mọi người đổ dồn vào trên võ đài như có như không, mỗi người ôm một nỗi lòng riêng.
Đối với những người tu luyện tự do dưới núi mà nói, ngày hôm qua bọn họ bị Kiếm Các làm cho bẽ mặt thê thảm, thành thử cậy nhờ Trọng Trường Nghiêu đủ sức quậy ra một trận náo động lớn giúp họ nở mày nở mặt. Huống chi phía đối diện là con gái của Chưởng môn, thế thì càng hay hơn.
Các đệ tử của Kiếm Các thì suy nhĩ đơn thuần hơn một chút.
Thành thật mà nói, có lẽ lần cuối cùng họ nhìn thấy sư tỷ Tiểu Vân rút kiếm là hai năm trước, về sau tỷ ấy vẫn dùng nó để đuổi ngỗng, đó là… Tất nhiên không phải là không tin tưởng, nhưng... liệu có ổn không đây? Theo lý để giãi bày, Vân sư tỷ ở cấp Kim Đan nên... Chí ít... sẽ không thua quá thảm. Chỉ mong tỷ ấy đừng bị thương, Chưởng môn vẫn còn ở bên trên và nó sẽ làm ông đau lòng lắm.
Trọng Trường Nghiêu chắp tay với Vân Nhàn, vẻ mặt khó xử, hắn cất tiếng và bày ra phong độ ngời ngời: “À... Nếu không phải hết cách, Trọng Trường chưa bao giờ muốn xuống tay với cô nương.”
Ý là ta không dễ dàng đánh phụ nữ, trừ khi ta không còn cách nào nữa.
Vân Nhàn: “Người phân thành nam nữ, kiếm thì không.”
Bên dưới loáng thoáng truyền tới tiếng nói: “Đúng vậy đúng vậy!”
“Nói rất đúng.” Bỗng dưng Trọng Trường Nghiêu mỉm cười, ra hiệu cho Vân Nhàn ra tay trước, “Tu vi của ta không tốt, khó khăn lắm mới tới Kim Đan tầng 5, xin cô nương nương tay.”
Đến thật rồi.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn dễ gì cho hắn cơ hội vờ vịt, vừa vào trận đã ép tu vi của mình xuống hai tầng ngay. Nàng nói: “Không dám, không dám, Vân mỗ cũng mới tới Kim Đan tầng 3 mà thôi. Bàn về tu vi, vẫn là các hạ cao hơn một bậc.”
Trọng Trường Nghiêu: “?”
Tầng 3? Không phải ngươi tới tầng 5 rồi à? Tầng 3 ở đâu ra??
Bỗng chốc nụ cười của Trọng Trường Nghiêu đông cứng, hắn đáp: “Ra thế, trái lại là ta mới có ưu thế. Không sao, dù gì mấy ngày trước Trọng Trường cũng vừa mới khỏi sau khi bị thương nặng, chân nguyên có chỗ đình trệ…”
“Sao trùng hợp thế này?” Vân Nhàn giả vờ kinh ngạc, vung tay bày tỏ, “Các hạ đã thẳng thắng như thế âu ta sẽ không giấu giếm nữa. Để tôi luyện tâm trí ta, cha đã buộc một tấn linh thạch trì trệ vào tay chân ta… Bây giờ toàn bộ thực lực ta có thể phát huy ra chỉ tới mức Trúc Cơ tầng 9 mà thôi.”
Tất cả mọi người đều hãi hùng, không ngờ Chưởng môn là người cha nghiêm khắc như vậy! Thảo nào gần đây sư tỷ Tiểu Vân đi lại dặt dẹo trông không có tinh thần, hóa ra là bởi chuyện này!
Vân Lang cũng sửng sốt, ông làm vậy khi nào!
Trọng Trường Nghiêu suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.
Nói dối không chớp mắt, Trúc Cơ tầng 9 mà cũng dám nói, ví dù một lát nữa hắn ra vẻ trầy trật thì sao mà được!
“Vân, Vân cô nương.” Trọng Trường Nghiêu thốt lên, “Hay là...”
Vân Nhàn lịch sự: “Các hạ trước.”
Trọng Trường Nghiêu: “Vân cô nương ra tay trước là được.”
“Không, không, không.” Vân Nhàn tiếp lời, “Các hạ trước đi.”
Trọng Trường Nghiêu: “Không, không...”
“Hai người nói xong chưa?” Tưởng Tinh Dao ngồi ở giữa chờ tới khi hoa cũng tàn, gã vô cảm bảo, “Hay là để ta đi ăn một bữa cơm rồi quay về chủ trì tiếp?”
Trọng Trường Nghiêu nghiến răng: “... Xin lỗi.”