Bàn tay đặt trên miệng không lớn nhưng khá thô ráp, đầu ngón tay đầy chai sần, lập tức che đi cơn mông lung chín phần, Kỳ Chấp Nghiệp đột nhiên choàng mở mắt nhìn ra sau…
Một thiếu nữ thanh tú với mái tóc đuôi ngựa phất phơ trong gió đang đứng sau lưng và đang vất vả nháy mắt với gã.
Dường như muốn thể hiện sự thân thiện.
Nếu tay nàng nới lỏng thì sẽ đáng tin hơn.
Người lạ!
Kỳ Chấp Nghiệp theo bản năng muốn giãy giụa, vừa nhúc nhích đã phát hiện ra cổ mình bị dán một mảnh giấy dài không biết là gì đang tung bay trong gió, mực trên đó chưa khô; tay bị trói chặt, gập lại sau lưng. Gã: “?”
Gã vừa cục cựa, thanh kiếm cũng rung chuyển theo, Vân Nhàn suýt đâm kiếm trúng người, sẽ lao thẳng một mạch vào ngực Kiều Linh San. Thành thử nàng hấp tấp điều chỉnh hướng đi, đồng thời lớn tiếng: “Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, chúng ta là người tốt!”
Kỳ Chấp Nghiệp: “... “
“Tiết huynh à, bệnh nhân đã tỉnh, ngươi có muốn đến xem tình hình thế nào không.” Vân Nhàn quay đầu tìm Tiết Linh Tú, “Có vẻ không ổn lắm, sao không nói gì? Ta thấy trên đầu gã cũng có vết thương, chẳng lẽ bị đánh cho ngu người?”
Tiết Linh Tú liếc nhìn, bực bội nói: “Ngươi bịt miệng người ta, muốn gã nói bằng bụng hay gì?”
Vân Nhàn mới tỉnh ngộ: “A, đúng rồi.”
Cuối cùng nàng cũng buông tay, Kỳ Chấp Nghiệp mới có chỗ há miệng và nhíu mày hỏi: “Các ngươi là ai?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Vì ngươi đã thành tâm thành ý hỏi, ta xin tự giới thiệu một chút.” Vân Nhàn vẫn rất hòa nhã trước thái độ của gã, mỗi tội quá hòa nhã, hòa nhã đến mức Tiết Linh Tú cũng thấy người này sắp gặp tai ương, “Vân Nhàn, Kiếm Các Đông Giới.”
Kiều Linh San cũng nói: “Kiều Linh San, Kiếm Các.”
Phong Diệp bám sát nàng ấy: “Ta, ta là Phong Diệp của Cầm Phường, cũng thuộc Đông Giới.”
Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày, dường như có chút ấn tượng.
Còn lại Tiết Linh Tú, hắn lại không mở miệng, chỉ ôm cánh tay không thốt một lời, cứ vậy nhìn chòng chọc vào Kỳ Chấp Nghiệp.
Trận địa Nam Giới lúc đầu phô trương cỡ đó, còn có cỗ xe ngựa sang trọng giờ chỉ còn lại bánh xe và cao thủ đi theo, có ai không biết tới hắn ở cái bí cảnh bốn phương chứ?
“Vậy ngươi...” Kỳ Chấp Nghiệp kiên định nhìn hắn, khinh thường, “Chắc chắn là Trọng Trường Nghiêu rồi.”
Tiết Linh Tú: “?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Vũ khí của ngươi? Kỳ lạ thật. Cũng thất lạc rồi hả?”
Tiết Linh Tú cong khóe miệng, gió lạnh thổi qua: “... Tiểu tử, ngươi cố ý phải không?”
Lời không hợp ý nói không hơn nửa câu, khí thế của hai người vốn đã không hợp giờ chỉ nói đôi câu đã lờ mờ mang lại cảm giác đôi bên đều muốn đá người kia xuống kiếm, hệt nỏ giương dây.
Vân Nhàn nói qua nói lại với Kỳ Chấp Nghiệp dăm câu, phát hiện tuy người này có tính tình kiêu ngạo, toát ra khí thế “ông đây mạnh nhất khắp cõi trời đất”, song gã có vẻ là một tên mù mặt và mù đường, chưa kể còn không biết nhìn sắc mặt người khác. Thật hết nói nổi.
Gã dường như chẳng có ấn tượng gì với ba giới khác, ngoại trừ Liễu Thế của Bắc Giới, gã nhớ lộn xộn hết tên của người ta, thậm chí đó là tên địa danh cũng như tên môn phái; trái lại gã lại nhớ rõ những yêu thú mình đã giết. Đúng là cái kiểu phân biệt người ta chỉ dựa vào duyên số.
Tính kiên nhẫn của Kỳ Chấp Nghiệp chỉ đủ cho hai câu hỏi đáp này, gã nói xong đã lạnh lùng kêu: “Thả ta xuống.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Thả ngươi xuống?” Dễ gì Vân Nhàn để con vịt đến tay bay mất, “Kỳ đạo hữu, vết thương của ngươi bây giờ rất nặng, nếu không dưỡng bệnh cẩn thận e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng đây này. Chúng ta là người tốt làm việc tốt đến cùng, sẽ đưa ngươi một mạch về Phật Thôn là được. Đúng rồi, sao ngươi lại nằm một mình ở đó? Sư huynh của ngươi đâu?”
Vì đâu một đám đầu trọc đông đảo biến mất một cách vô duyên vô cớ? Nàng nghi ngờ lại do Liễu Thế làm khó dễ.
Kỳ Chấp Nghiệp cau mày, không trả lời: “Liên quan gì đến ngươi?”
Vân Nhàn không hề nao núng, cười tủm tỉm: “Nào, đừng hung dữ như vậy nha. Lúc nãy ngươi nằm đó thảm thương lắm, chân tay gãy tới ba cái, vẫn do Tiết huynh vất vả giúp ngươi nối lại đấy!”
“Ta biết.” Sao Kỳ Chấp Nghiệp không cảm nhận được vết thương của chính mình, gã mất kiên nhẫn, “Ta sẽ nhớ kỹ.”
Vân Nhàn: “Nhớ kỹ?”
Kỳ Chấp Nghiệp khinh miệt: “Sau này gặp Đông Giới, ta không giết các ngươi là được.”
Vân Nhàn: “... “
Kiều Linh San: “... “
Thật là đáng kinh ngạc.
Tiết Linh Tú: “Ta đã nói mình là người Nam Giới rồi, ngươi có bị bệnh không vậy?”
Kỳ Chấp Nghiệp hơi nghi hoặc: “Trọng Trường Nghiêu không phải là Kiếm tu ư? Kiếm tu không phải bên Đông Giới ư?”
“?” Tiết Linh Tú bóp nan quạt, gỗ kêu lách tách, “Ta nói ta không phải là Trọng Trường Nghiêu ...”
Một trận chiến lớn sắp nổ ra, Vân Nhàn lo lắng Tiết Linh Tú thua quá thảm hại bèn kịp thời ngăn chặn.
Kỳ Chấp Nghiệp ngang hơn bất cứ thứ chi, gì mà cứ bảo trời sập xuống cũng có gã chống đỡ. Thực chất với vết thương nặng chưa lành, linh lực cạn kiệt, gã đã đánh ngất xỉu cả bọn bay tới nơi nào từ lâu nếu thoát khỏi việc bị khóa linh khí của Vân Nhàn. Thành thử hiện tại gã tỏ vẻ không màng gì cả ngoài miệng đến mấy cũng chỉ đành ở trên thân kiếm.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vòng vòng đây là một con sông cát gần như khô cạn, yêu thú trong bí cảnh đều không đến gần một cách ăn ý. Chỉ cần suy nghĩ bằng mông cũng biết trong sông cát có thứ không dễ chọc phá, vì vậy đệ tử Phật Thôn không thể đi theo hướng này. Ngặt nỗi kể từ khi nhặt được Kỳ Chấp Nghiệp, cả bọn đã đi theo hướng có khả năng xảy ra một lúc lâu nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng của những người Phật Thôn còn lại.
Tốc độ Kiếm tu nhanh hơn Phật Thôn trờ trờ, lẽ ra nên sắp gặp nhau mới phải.
Sắc trời càng thêm sáng ngời, hơi nóng thiêu đốt cát vàng, bốc lên làn khói trắng.
Kiều Linh San cau mày, hỏi: “Vân Nhàn, tỷ có phát hiện sức áp chế linh khí trong bí cảnh như đang giảm bớt không?”
Khi họ mới vào, việc vận hành linh khí còn chậm lụt cùng cực, ngay cả việc muốn ngự kiếm bay đi một lát cũng thật phí sức.
“Đúng vậy, nhưng điều này không chỉ xảy ra với chúng ta.” Vân Nhàn nhìn những con yêu thú đang đi lại nhọn nhịp trên mặt đất, trầm ngâm, “Sức mạnh của chúng cũng đang tăng lên.”
Nghe nói con Thằn Lằn Băng Lớn kia giờ càng cáu kỉnh hơn, đi khắp nơi đầy ngứa đòn, không ai thu phục được nó.
“Nếu sau nửa nén hương vẫn không tìm thấy người, hãy dừng lại nghỉ ngơi tại chỗ.” Tiết Linh Tú mở lời, “Tiến xa hơn nữa là xâm nhập vào phạm vi thế lực của các môn phái khác.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Thả ta xuống, các ngươi còn muốn ta nói bao nhiêu lần nữa?”
Vân Nhàn: “Được.”
Phong Diệp yếu ớt bảo: “Hình như ta nghe thấy một âm thanh hơi lạ, cứ sột soạt do ma sát, nhất nhất đi theo chúng ta nhưng không như tiếng bước chân...”
Vân Nhàn ngước mắt lên, chớ hề coi thường lời nói của gã: “Có thể phân biệt được ở đâu không?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Ta nói lần cuối cùng, dừng lại!”
Cả bọn nín thở, Phong Diệp nhăn mặt cố gắng phân biệt một hồi lâu, cuối cùng vẫn bất lực lắc đầu: “Phân biệt không ra, quá lộn xộn, như ở khắp mọi nơi, như tập trung ở một chỗ.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ở khắp mọi nơi lại tập trung ở một chỗ? Không phải người, vậy có phải là yêu thú gì không?
Mặt không đổi sắc, Vân Nhàn lại siết chặt thêm gông cùm trói linh lực trên tay Kỳ Chấp Nghiệp, còn tốt bụng ợ gã tốn sức nên bịt luôn miệng gã lại. Ngay khi Vân Nhàn đang suy nghĩ cẩn thận, chiếc nhẫn trữ đồ của nàng tỏa ra ánh sáng trắng bất thình lình, một cảm giác đẩy lùi và kéo mạnh ập đến. Và rồi ánh sáng trắng thu lại, từ trong đó rơi ngay ra một thứ gì đó.
Vân Nhàn tay nhanh lẹ mắt giơ tay ra bắt lấy.
Trong lòng bàn tay là một viên đá màu xanh ngọc vuông vức, trên bề mặt khắc những văn tự đọc không hiểu, sờ vào thấy ấm áp, nặng hơn nhiều so với vẻ ngoài; ngay khi cầm vào tay, nó đã tỏa ra một luồng ánh sáng mờ ảo.
Ánh sáng không quá chói chang nhưng có vẻ khác thường. Dù có cách một lớp quần áo, vải vóc hay thậm chí sau những tảng đá, nó đều phát ra sáng lờ mờ xuyên qua chúng. Ban ngày có thể không quá nổi bật, tuy nhiên ở trong phòng hoặc ban đêm, viên ngọc thạch này đâu khác gì một viên ngọc đom đóm bắt mắt, sâu kín chỉ ra vị trí của người mang nó.
Nhìn qua không chỉ vô dụng mà còn dễ xảy ra chuyện. Không biết đối với các môn phái khác ra sao, chứ đối với Vân Nhàn – người cứ tầm mỗi ba ngày là dấm dúi núp trong bụi cỏ – chuyện này rất dễ khiến nàng mất mạng.
“Hừm?” Vân Nhàn nắm viên ngọc thạch, thắc mắc hỏi, “Cái này ở đâu ra vậy? Ta không nhớ là mình đã lấy thứ này.”
Kiều Linh San nghe vậy đã dừng lại ngay, không khỏi phàn nàn: “Vừa nãy tỷ đã lấy nhiều thứ mà không thèm nhìn lấy một cái, sao nhớ nổi?”
Nói cũng phải, mỗi tội Vân Nhàn không nghe thấy. Nàng trở tay, muốn cất đồ vào nhẫn trữ đồ, khốn nỗi ngạc nhiên phát hiện rằng nó đã mất hiệu lực.
Rõ ràng cái viên ngọc quái đản không rõ nguồn gốc này là một vật chết nhưng nhẫn trữ đồ lại đẩy nó tựa đẩy mọi vật sống, có ra sao vẫn không cách gì cất nó vào trong nhẫn.
Thật kỳ lạ, sao lại đột nhiên biến thành như vậy. Vân Nhàn ném viên ngọc thạch cho Kiều Linh San, nói: “Linh San, muội thử xem.”
Kiều Linh San nhận lấy viên ngọc, thử một chút cũng lắc đầu: “Không được.”
Phong Diệp tự giác nhận lấy, càng ngạc nhiên hơn: “Tại, tại sao của ta cũng không được, trong nhẫn trữ đồ của ta chẳng có gì cả?”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Làm sao vậy?” Tiết Linh Tú nhận ra động tĩnh, ngước mắt nhìn sang đây, hơi cau mày, “Đây là cái gì?”
Hắn chìa bàn tay trắng nõn ra trước mặt Vân Nhàn, nàng đặt viên ngọc thạch vào lòng bàn tay hắn, chưa kịp chớp mắt, viên ngọc thạch đã biến mất khỏi tầm mắt nàng.
Tiết Linh Tú cất nó vào nhẫn trữ đồ.
Hai người nhìn nhau, bầu không khí đầy bối rối.
Tiết Linh Tú thốt ra nửa câu: “Ngươi muốn mưu hại ta à?”
“Tiết huynh, ta nào phải loại người đó?” Vân Nhàn hiếm khi khó hiểu, “Tại sao huynh lại làm được? Chẳng lẽ nó thích nhẫn trữ đồ đắt tiền hơn? Nhưng lúc đầu nó đâu chê của ta.”
Lúc này cả bọn cũng phải dừng lại, Vân Nhàn hạ kiếm xuống, bốn người cùng chụm lại, nhìn kỹ viên ngọc này.
Hình dạng vuông vắn, khắc những chữ không thể hiểu, nhưng dù nhìn kiểu chi vẫn không thể cắt nghĩa được sự bất thường của nó. Mãi cho đến khi Kiều Linh San chợt nhận ra: “Đây chắc là thứ được đặt trong đống thảo mộc ở góc tường hang cát!”
Góc tường vốn đã tối tăm, nguyên bản đống cỏ Tụ Linh phổ biến đó đã lấp lánh ánh sáng lờ mờ. Từ đầu viên ngọc thạch này đã được đặt lẫn vào trong đó, hoàn toàn khó phân biệt, cho nên nó bị Vân Nhàn lấy theo cùng vào nhẫn trữ đồ. Tuy nhiên tới nay nó đã bật ra một cách khó hiểu.
Từ khi Vân Nhàn bỏ nó vào nhẫn đến khi nó thoát ra vừa đúng một khắc.
“Vì Liễu Thế đặt nó ở đó, cam đoan y biết tỏng thứ này không thể ở trong nhẫn trữ đồ lâu. Đệ tử Đao Tông đông đảo, đâu thể chỉ có một nhẫn trữ đồ, nhưng lúc nãy Kiều Linh San và Phong Diệp không thể bỏ vào còn Tiết đạo hữu lại có thể...” Vân Nhàn nói, “Chẳng lẽ dựa theo từng giới để phân biệt?”
Kiều Linh San: “Đối với Bắc Giới, nó quan trọng lắm hả?”
Kỳ Chấp Nghiệp bị bịt miệng bên cạnh đột ngột cười khẩy.
Quả nhiên, một khắc sau, viên ngọc thạch này thoát ra khỏi nhẫn trữ đồ của Tiết Linh Tú, rơi xuống đất, tạo thành một hố cát sâu. Cát vàng che phủ và chôn vùi nó trong nháy mắt; ấy vậy mà nó đã từ từ trồi lên khỏi mặt đất chẳng bao lâu sau.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Như thể nó đang muốn nói “có chôn cũng vô ích!”
Nó chớ hề có bất kỳ động tác nào, chỉ phát sáng, kiên định phát sáng, lờ mờ phát sáng, bị giấu ở đâu cũng phát sáng, mang một vẻ đẹp dịu dàng và ấm áp bất chấp sống chết của cả bọn.
Tiết Linh Tú: “... “
Vân Nhàn: “... “
Nàng luôn cảm thấy thứ này có gì đấy quen thuộc.
“Tiết huynh, ngươi còn phát hiện ra điều gì không.” Vân Nhàn nhặt nó lên, ước lượng hai lần, nói, “Cầm thứ này trong tay, tốc độ vận hành linh lực xung quanh đã chậm lại.”
Tiết Linh Tú: “Có nhận ra.”
Hai người nhìn nhau, trong lòng dần dà hiện ra tin tức hoang đường mà người qua đường Giáp đã cung cấp trước đây. Nay xem ra hình như có tới tám phần là thật.
Thứ này trăm hại mà không được một lợi, vừa bị lộ vị trí, vừa biết hấp thụ linh khí, lại nặng muốn chết, cầm một lúc đã mỏi tay; vậy thì Liễu Thế tốn công tốn muốn giấu nó đi đồng thời mang theo không thể chỉ vì muốn tạo cho mình một ít thử thách thú vị và bất ngờ. Đàn ông chính là cái giới muốn gánh vác trọng trách chiến đấu thế kia cơ mà. Nói cách khác, đây có thể là một trong những viên ấn ngọc mở ra chiến trường viễn cổ.
Tin tức về “Thủ Lĩnh” là thật.
Cho nên, mục đích Đao Tông truy đuổi Phật Thôn ráo riết không thể chỉ đơn giản là sự hằm hè về điểm số ngoài mặt. Xét cho cùng, giành được Thủ Lĩnh sẽ có thiên hạ, trước tiên hãy đá Kỳ Chấp Nghiệp ra ngoài, tránh để họa về sau vô tận. Tất nhiên nếu tiếp tục suy đoán tiếp, dễ thường Phật Thôn cũng đã có được một viên ấn ngọc. Y bắn một mũi tên hạ hai con chim, không chỉ muốn làm Kỳ Chấp Nghiệp bị thương mà còn muốn cướp lấy viên ấn ngọc đó...
Ngay lúc này, bất thình lình từ phía sau Vân Nhàn có một luồng khí thế mạnh mẽ ập đến, một bàn tay to lớn thô ráp thò ra từ phía sau nhanh chóng nắm lấy nửa cổ họng của nàng, hơi dùng lực.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Không biết đã thoát khỏi sự trói buộc từ lúc nào, Kỳ Chấp Nghiệp tựa ma quỷ đứng sau lưng nàng, những vết thương rách toác, điên cuồng chảy máu ồ ạt. Nay sức lực được nén phun ra nhập vào trong lòng bàn tay, gã không phóng thích chúng, chỉ cong ngón tay một cách khó nhận ra, nghiêng đầu, hơi nghi hoặc.
Sao mảnh mai thế này?
Tình hình đột ngột thay đổi, sắc mặt Tiết Linh Tú biến đổi, Kiều Linh San không suy nghĩ gì đã rút kiếm ra ngay: “Buông tỷ ấy ra!”
“Không sao.” Vân Nhàn chỉ nhíu mày nhẹ, ra hiệu cho Kiều Linh San đừng tiến đến, “Kỳ Chấp Nghiệp, tốc độ hồi phục của ngươi nhanh hơn ta tưởng tượng đấy.”
Nói trắng ra là chẳng ai ngờ tới. Ai ngờ được một người cách đây một khắc còn trọng thương thất khiếu chảy máu, bây giờ lại nhảy nhót tưng bừng được thế kia?
Kỳ Chấp Nghiệp hừ, cười châm chọc: “Do ngươi quá lơ là. Chỉ với chút linh lực đó đã muốn trói buộc được ta?”
Gã vừa kìm kẹp Vân Nhàn vừa nhẹ nhàng quét thanh Khi Sương bên hông nàng rơi xuống đất, đá văng ra xa.
“Ngươi muốn thế nào?” Tiết Linh Tú vung quạt xếp lên, mở lời, “Nơi đây đông người, ngươi muốn ra tay với nàng ấy rồi chạy trốn hay sao?”
“Kẻ hèn nhát mới trốn chạy, ta khinh làm chuyện đó.” Đôi mắt vàng kim lộng lẫy của Kỳ Chấp Nghiệp nhìn lướt qua viên ấn ngọc trên tay Vân Nhàn, chủ đề đột nhiên rẽ ngoặt, gã thốt lên, “Thứ này có gì hiếm lại tới nỗi để các ngươi phải nghiên cứu lâu vậy? Chẳng phải chỉ là Ấn Bạch Hổ thôi ư?”
Tiết Linh Tú: “?”
“Phật Thôn cũng có, ở trong tay sư huynh ta.” Dường như Kỳ Chấp Nghiệp không mấy quan tâm, “Chắc Liễu Xương muốn đoạt lấy thứ này.”
“Sao cơ, “ Phong Diệp nhỏ nhẹ cho biết, “Đó không phải Liễu Xương, Liễu Xương là ông nội của y.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Liễu Huy muốn đoạt lấy thứ này.”
Cả bọn: “?”
Đến cùng tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu? Thật lo lắng gã sẽ nhớ Tiết Linh Tú thành Trọng Trường Tú, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta đập cho nằm bẹp dí.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiết Linh Tú nhìn chằm chằm hồi lâu, tạm thời không nhận ra gã thật sự có ý muốn làm hại Vân Nhàn: “Phật Thôn cũng có? Tại sao chúng ta không phát hiện?”
“Nếu không vì đâu ta lại thua?” Kỳ Chấp Nghiệp cau mày, như thể Tiết Linh Tú vừa hỏi một câu hỏi ngu ngốc vô cùng, “Tất nhiên là không phát hiện ra rồi. Mấy sư huynh tụ tập lại là cái đầu đã đủ sáng, các ngươi còn nhìn thấy được ấn ngọc chắc?”
Tiết Linh Tú: “...”
Hắn coi như đã phát hiện ra, cùng không nói tiếng người, tuy nhiên Vân Nhàn là kiểu người biết rõ không thể làm nhưng vẫn làm, biết điều gì xuôi tai và không thích nói. Còn người tên Kỳ Chấp Nghiệp này đơn giản hơn nhiều, đơn giản tới mức không chỉ không nói tiếng người mà còn tự cho rằng mình rất bình thường.
Vân Nhàn im lặng lắng nghe, Kiều Linh San sấn lên một bước, kêu: “Ngươi còn không buông tỷ ấy ra!”
Kỳ Chấp Nghiệp lại siết chặt thêm, có phần vô lý: “Mới nãy nàng ta đã đối xử với ta thế nào? Ta đã nhẹ tay lắm rồi.”
Cảnh tượng ngay lập tức trở nên căng thẳng.
Họa vô đơn chí, rốt cuộc mấy cao thủ Diệu Thủ Môn đi điều tra tung tích lúc trước đã dìu dắt nhau trở về, mặt như màu đất, khóe miệng còn dính máu. Trên lưng họ cõng theo một người, người này có tu vi Kim Đan tầng 7, lúc này hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt ngập tràn nỗi đau đớn, từ tai chảy ra hai dòng máu đen đặc, từng giọt từng giọt rơi xuống cát vàng, ăn mòn thiêu đốt sỏi đá.
Tiết Linh Tú rút châm, càng xem càng hãi hùng: “Gặp phải yêu thú gì vậy? Chậm thêm một bước ắt độc tố này sẽ xâm nhập thẳng vào đỉnh đầu, thuốc thang vô hiệu!”
“Không, không biết.” Những người còn lại còn chưa hoàn hồn, múa tay, “Hoàn toàn không nhìn thấy, không biết là thứ gì... Chỉ xác định được vị trí qua tiếng động, may là chúng ta hợp sức chặt đứt vòi nó, nếu không hắn chẳng còn sống được nữa.”
Đều là những tu sĩ đánh thuê dày dặn kinh nghiệm chiến trận, sao bị hù dọa tới phát sợ dễ dàng cho được, chẳng qua cảnh tượng vừa nãy quá táng đởm.
Bóng tối bao trùm nơi nơi, ngươi biết nó ở đó nhưng hoàn toàn không nhìn thấy nó ở đâu, chỉ nghe được tiếng phun dịch độc xì xì, tiếng vòi đâm vào mặt đất sột soạt và tiếng la hét thảm thiết của người bên cạnh...
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cổ vẫn bị ai đó bóp chặt, Vân Nhàn cố gắng thò đầu ra: “Gặp ở đâu?”
“Cách đây một dặm về phía Tây.” Có vẻ cao thủ kia gặp điều gì hãi hùng tới khó thốt thành lời, “Chúng ta đi một mạch thấy kha khá yêu thú chết đi, cách thức bị tấn công đều hệt nhau, vòi thò vào tai, tiêm độc tố, hút cạn máu và tủy não trong nháy mắt.”
“Chúng ta thiếu điều không địch nổi nó, chỉ còn biết gấp gáp trốn về. Yêu thú này có thể đã đạt đến trình độ nửa bước Nguyên Anh!”
Mọi người rúng động.
Yêu thú nửa bước Nguyên Anh là khái niệm gì? Có lẽ vô tình va phải thì còn có cửa trốn thoát, phải mà liều mạng chiến đấu chỉ e cần hy sinh năm sáu tu sĩ Kim Đan mới tiêu diệt nó nổi. Có điều “không sợ kẻ trộm chỉ sợ kẻ trộm nhớ thương”. Giả như yêu thú này luôn lang thang trong khu vực lân cận, thậm chí liên tục tiến đến gần, không cần nghĩ sâu hơn để nhận ra sẽ có chuyện gì.
Tuy nhiên Vân Nhàn lại phát hiện ra điều không ổn, tiếp tục thò đầu ra: “Các ngươi nhìn thấy những yêu thú chết đó trên đường trở về?”
Cao thủ nói: “Đúng vậy!”
“Nhìn thấy trên đường về vậy thì trên đường đi cũng nhất định cũng phải thấy.” Vân Nhàn nói, “Nhưng các ngươi không có ấn tượng gì về lúc đi, điều đó chứng tỏ yêu thú này luôn đi trước mặt các ngươi.”
Cao thủ kia rùng mình: “Ây...”
Càng nghĩ càng thấy hãi, Kiều Linh San khẽ cắn môi, quay đầu nhìn lại, Phong Diệp đã sắp ngất tới nơi.
Mỗi khi cảm thấy sợ hãi, nàng ấy sẽ nhìn Phong Diệp, bởi vì nhìn thấy một người còn sợ hãi hơn mình gấp trăm lần đâm khiến tâm trạng của nàng ấy bình tĩnh lại đôi phần. Đây ý chừng là thói hư tật xấu của nhân loại.
“... Nói xong chưa?” Cố nhiên dĩ Kỳ Chấp Nghiệp không muốn làm hại Vân Nhàn, ngặt nỗi nàng cứ thò đầu ra thụt đầu vào, chớ hề sợ hãi, điều này khiến gã không vui lắm. Giữ chặt luôn cả tay Vân Nhàn, gã như không hề quan tâm đến yêu thú khủng khiếp được mọi người vừa nhắc đến: “Ta đi đây.”
(P10)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ngươi muốn đi tìm sư huynh của mình?” Vân Nhàn để mặc gã trói chặc, nói như quen thân, “Mang theo chúng ta đi cùng nhé.”
“...’Nhé’ cái gì mà ‘nhé’?” Kiếm tu này nhặng xị quá, Kỳ Chấp Nghiệp muốn đấm nàng nhưng không biết đánh vào đâu, thế là gã căm ghét kéo chùm tóc đuôi ngựa của nàng, “Nghĩ nhiều quá, còn lâu ta mới hội hợp với họ.”
Vân Nhàn bị kéo đầu ngửa ra sau, vừa vặn đối diện với đôi mắt vàng kim của Kỳ Chấp Nghiệp: “Tại sao không?”
Kỳ Chấp Nghiệp nói một câu rất kỳ quặc: “Đạo bất đồng.”
Nếu Đại sư Minh Quang nghe thấy câu này, đoán chừng tuổi thọ sẽ hụt mất hai năm. Đều là Phật Môn, tu hành Phật pháp, từ bi lương thiện, ngươi là một hòa thượng tóc dài lớn lên ở Phật Thôn còn có đạo khác với Phật Môn? Vậy ngươi muốn tu đạo gì? Đạo Giết Chóc?!
Kỳ Chấp Nghiệp vô thức trả lời xong, mắt khẽ cử động, dường như gã cũng cảm thấy vô vị và toan quay người rời đi. Cổ Vân Nhàn vẫn nằm trong tay gã, không ai dám cản, cho đến khi Vân Nhàn vươn tay vỗ gã hai cái, lại là giọng điệu quen thuộc: “Buông ra đi.”
“?” Kỳ Chấp Nghiệp tức giận: “Ngươi ...”
Gã vừa lên tiếng, cánh tay trái của Vân Nhàn đột nhiên bùng phát một luồng ánh sáng đỏ, lập tức gọt hắn một nhát thật chuẩn. Kỳ Chấp Nghiệp tưởng đâu đã loại bỏ vũ khí của nàng từ trước, lúc này không hề đề phòng, gã ngã nhào xuống đất một lần nữa, máu tươi chảy ra từ đầu.
Mọi người: “...”
Đây là.
Xảy ra chuyện gì vậy.
“Tiết huynh, đến chữa bệnh thôi.” Vân Nhàn xoa cái cổ bị siết đến nỗi hằn dấu tay, thả lỏng gân cốt, vồn vã bảo, “Lần này lại kiếm thêm năm trăm.”
(P11)--- PHẦN TIẾP THEO ---
...
Nửa nén hương sau.
Kỳ Chấp Nghiệp chết bầm bị trói ngô ngồi nơi góc tường với khuôn mặt cau có, vải băng đầu và hóa đơn trên cổ đều dài hơn một đoạn, bên cạnh còn có vài cao thủ canh gác.
Vân Nhàn cân nhắc viên “Ấn Bạch Hổ” được Kỳ Chấp Nghiệp nói đến, cúi đầu nhìn ánh sáng lọt qua kẽ tay. Tiết Linh Tú và Kiều Linh San đi đến, hỏi: “Có đầu mối gì chưa?”
“Đầu mối? Ý ngươi là phương pháp giải quyết chuyện ấn ngọc phát sáng?” Vân Nhàn ngước mắt lên, “Không phải lúc nãy Kỳ đạo hữu đã nói rồi à, cả bọn cạo trọc đầu là xong.”
Thật ra nàng tự thấy kiểu tóc của mình vẫn khá đẹp, mượt mà lắm.
Tiết Linh Tú: “... “
Kiều Linh San: “... “
“Đùa thôi đùa thôi, ha ha,” Thấy vẻ mặt của hai người không ổn, Vân Nhàn vội vàng thốt lên, “Là chuyện con yêu thú bí ẩn kia đúng chứ.”
“Nửa bước Nguyên Anh.” Kiều Linh San cau mày, “Cái đó đã ngang hàng với Liễu Thế, Kỳ Chấp Nghiệp và Tức Mặc Xu rồi, những người khác hoàn toàn không phải là đối thủ.”
“?” Tiết Linh Tú nhịn không được giật giật khóe miệng, ngoài cười nhưng trong lòng thì không, “Kiều cô nương, hình như bản nhân ta cũng ở cấp Nguyên Anh thì phải?”
Lòng tự trọng của Y tu bộc lộ rõ ràng.
Chợt Kiều Linh San nhớ ra, nàng ấy giật mình, vội vàng xin lỗi: “A! Xin lỗi!!”
Vân Nhàn vẫn mãi suy nghĩ, Tiết Linh Tú đã hỏi: “Thế nào?”
“Không phải lúc nãy Linh San đã nói rồi đó thôi, Kỳ đạo hữu ngang hàng với nó.” Vân Nhàn vuốt cằm, dường như đang suy tư điều chi, “Hơn nữa Kỳ đạo hữu cũng đã nói gã không hội hợp với đệ tử Phật Thôn. Vậy một người thì lãng phí quá… À không, là nguy hiểm quá, chi bằng chúng ta cùng đi đi.”
Bấy giờ Tiết Linh Tú còn tức giận hơn lúc bị Kiều Linh San bỏ qua: “Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ngươi muốn gã cùng gia nhập à? Cấp Nguyên Anh của ta còn chưa đủ sao? Có phải xem thường Y tu không? Có phải xem thường phụ trợ không? Có phải xem thường ta không?”
Kiều Linh San nơm nớp lo sợ nhìn hắn. Tiết đạo hữu trông không ưa Kỳ Chấp Nghiệp cực kỳ, nếu hai người này ở cùng nhau, thì phải làm gì cho phải khi cả hai cứ ba ngày là vật lộn.
Vân Nhàn không hề bị lay động: “Nếu có thể gia nhập thì đương nhiên là tốt nhất.”
(P12)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hiện tại, từng bước của mọi người đều liên tục gặp cảnh trần ai, lần nào cũng cần chạy trốn, nguyên nhân chủ yếu vẫn là do không có ai đủ sức chiến đấu. Đối đầu với Liễu Thế hoặc Tức Mặc Xu thì phần thắng không cao – tất nhiên, Vân Nhàn chớ hề cân nhắc cách hy sinh số người hòng đổi lấy phần thắng, trong đội của nàng tuyệt không thể có thương vong.
Nàng đang chìm đắm trong suy tư, không muốn nói chuyện nhiều, tính khí đại thiếu gia của Tiết Linh Tú lại bùng phát:
Tiết Linh Tú: “Cái tính hiếu thắng của gã có hiểu được hợp tác là gì không? Chỉ biết cản trở.”
Vân Nhàn: “Tập, đều tập được.”
Tiết Linh Tú: “Ngay cả pháp trượng Đông Cực mà gã còn vứt đi không tiếc, giờ tay không tấc sắt, không có binh khí, chả lẽ còn muốn tìm người luyện thành vũ khí?”
Vân Nhàn: “Tập, đều tập được.”
Tiết Linh Tú: “Với cái bộ dạng không ra gì kia, nếu gã làm rối loạn tinh thần đội ngũ, được không bù nổi mất.”
Vân Nhàn: “Yêu, đều yêu được.”
Tiết Linh Tú: “Vân Nhàn…!!!”
Kiều Linh San càng thêm run sợ. Trời ơi, phải biết lúc đầu Tiết đạo hữu còn phải dùng quạt che miệng khi cười, vậy mà giờ đây thậm chí nàng ấy còn thấy nhiều cái răng của hắn trong một lần nữa chứ. Đáng sợ quá.
“Hừ, tùy ngươi.” Tiết Linh Tú nhận ra ánh mắt của mọi người nhìn sang, khắc biết mình thất thố bèn hất mạnh tay áo bào, phủi áo bỏ đi, “Ngươi muốn, chứ gã còn chưa đồng ý!”
“...”
Vân Nhàn chậm rãi kẹp ấn ngọc vào nách, đi qua thuyết phục.
Kỳ Chấp Nghiệp thấy nàng đi tới, đôi mắt vàng kim của gã tràn đầy lửa giận, ấy nhưng trông có vẻ tốt hơn Vân Nhàn mường tượng.
(P13)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn gỡ bỏ lớp bịt miệng cho gã, Kỳ Chấp Nghiệp lập tức lên tiếng: “Luồng sáng đỏ lúc nãy là binh khí gì?”
Vân Nhàn: “?”
Kỳ Chấp Nghiệp nhận xét khách quan: “Rất mạnh. Ngươi có con át chủ bài này, mắc gì lúc đầu không ra tay? Liễu Xương không bằng ngươi.”
Vân Nhàn: “...”
Thì ra có dạng tính cách này nữa, vậy có phải nên tát cho ngươi một cái sớm hơn là ngon rồi không. Còn nữa, đó là Liễu Thế, có thể đừng gọi tên ông nội người ta được chứ? Khó lắm mới có được số tuổi cao cỡ đó đấy.
Vào thẳng chủ đề, Vân Nhàn hỏi: “Ngươi đã không đi tụ họp với Tây Giới, vậy hay là đi cùng chúng ta đi?”
“Vì sao ta phải đi cùng các ngươi?” Một khi vừa thoát khỏi phạm vi võ học, Kỳ Chấp Nghiệp lại dũng cảm, ngạo nghễ bảo, “Các ngươi chưa có tư cách này.”
“Bây giờ vấn đề không phải là có tư cách hay không.” Vân Nhàn cười rạng rỡ, “Ngươi hẳn nên biết, lúc ngươi thoi thóp không biết sống chết ra sao, chính Tiết đạo hữu đây đã cứu ngươi những hai lần đấy.”
Tiết Linh Tú đứng không xa không gần, trưng ra vẻ mặt lạnh đanh.
“Là vậy thì sao?” Kỳ Chấp Nghiệp thiếu kiên nhẫn, “Đã nói rồi, ta sẽ ghi nhớ ơn này, lần sau sẽ không ra tay với Nam Giới.”
Gã nói xong, cổ họng nhói đau, Vân Nhàn giơ tay gỡ xuống một tờ hóa đơn từ cổ họng gã, giơ ra trước mặt gã.
Vân Nhàn: “Kỳ đạo hữu này, ngươi lớn lên ở Phật Thôn nên có khi không biết một điều. Diệu Thủ Môn hành y cứu người, thứ thu không phải là ơn nghĩa đâu. Họ công khai ghi giá cả, phải trả bằng linh thạch.”
Kỳ Chấp Nghiệp nhìn thấy tờ hóa đơn dài hơn cả mạng Liễu Thế, ngay lập tức sững người.
Xem ra gã vẫn chưa giỏi che giấu biểu cảm trên mặt.
“... Thì sao đi?” Kỳ Chấp Nghiệp cất lời, “Ta không hề yêu cầu các ngươi cứu ta!”
Tiết Linh Tú cười khẽ: “Vậy thì chính ta cứu được ngươi đấy, làm sao? Ai quan tâm ngươi yêu cầu hay không. Nói cho ngươi biết, ngay cả khi chân ngươi bị ta đánh gãy thì ngươi vẫn phải trả tiền.”
(P14)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kỳ Chấp Nghiệp: “Các ngươi!”
“Ban đầu định giao tờ hóa đơn này cho đại sư huynh trong Phật Môn, để hắn trả linh thạch, nhưng bây giờ không thấy người ta và ngươi đâu, chúng ta đành phải tự đi đòi.” Vân Nhàn hao tổn tâm trí, “Chúng ta cũng không muốn làm thế này đâu. Phật Thôn nổi tiếng với lòng từ bi, ai ai cũng kính trọng cả. Cái dạng để Phật Thôn nợ tiền không trả còn phải đến tận nơi đòi thật là khó coi.”
Kỳ Chấp Nghiệp khẽ biến sắc: “Tiền chữa bệnh của ta, ta tự trả, không liên quan gì đến mấy sư huynh.”
“Được.” Vân Nhàn nói, “Tổng cộng 5,500 linh thạch, Kỳ đạo hữu muốn trả như thế nào?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “5,500? Cướp tiền hay chữa bệnh vậy?!”
“Công khai ghi giá, mọi người như nhau, không lừa gạt ngươi. Kỳ đạo hữu có thể tìm đại người nào đó hỏi là biết ngay.” Trên khuôn mặt thanh tú của Vân Nhàn lộ ra vẻ khó xử sinh động, nàng nói tiếp, “Chẳng lẽ đạo hữu muốn quỵt nợ không trả? Vậy chúng ta đành đi tìm Phật môn…”
Kỳ Chấp Nghiệp hít một hơi thật sâu, nhìn về phía Tiết Linh Tú, cứng rắn mà rằng: “Ta không có nhiều linh thạch thế. nhưng ta có thể tự chặt một cánh tay cho ngươi.”
“... Ai muốn ngươi tự chặt cánh tay?” Tiết Linh Tú suýt không cầm được quạt xếp, “Ta lấy nó để làm gì? Nướng ăn à?”
Mắt Kỳ Chấp Nghiệp tràn đầy phiền hà và lửa giận, gã la ó: “Các ngươi đừng khinh người quá đáng!”
Thấy tình hình bế tắc, rốt cuộc Vân Nhàn cũng mở miệng: “Hay là thế này. Kỳ đạo hữu, ngươi tạm thời gia nhập chúng ta, lỡ gặp phải yêu thú hoặc Liễu Thế khó giải quyết, ngươi ra tay một lần sẽ được bớt 500 linh thạch, thế nào?”
Kỳ Chấp Nghiệp mím môi, không nói một lời, rõ ràng đang giằng co nội tâm, cân nhắc lợi và hại.
Một hồi lâu sau gã mới nghiến răng, miễn cưỡng thốt lên: “Một lần 1000.”
“A, Kỳ đạo hữu thế này tức là đồng ý rồi chăng?” Vân Nhàn mỉm cười, vỗ vai gã với vẻ cảm thông sâu sắc, “Nghĩ lại thêm chút cũng không sao, ngươi phải biết ta thật sự không muốn ép buộc ngươi.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Tiết Linh Tú: “...”
Kiều Linh San: “...”
Vân Nhàn, sao ngươi dám nói vậy.
………..
Lời tác giả:
Kỳ Chấp Nghiệp: Không phải sẽ tốt hơn nếu ngươi đánh ta từ đầu à?
Còn nữa, lật sang chương tiếp sẽ có cảnh hôn! (Đùa đấy)