Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 32



Dù rằng Kỳ Chấp Nghiệp nhìn không giống đệ tử Phật Thôn, nhưng ít nhất gã vẫn là người nói lời giữ lời, lời hứa đáng giá ngàn vàng. Tiết Linh Tú miễn cưỡng chữa lành vết thương cho gã, còn tiện tay đưa thêm cho gã dăm viên linh thạch thượng phẩm.



Đây là lần đầu tiên hắn chữa người còn phải bù tiền.



Thôi nào, cũng không phải lần đầu tiên, trước đó Vân Nhàn đã làm những hai lần.



Tiết Linh Tú không ưa Kỳ Chấp Nghiệp, đương nhiên Kỳ Chấp Nghiệp cũng không phải hạng người thích nịnh hót để rồi bị hờ hững. Đôi bên ghét nhau im bặt, mặt ai cũng thối hệt hai cục đá nằm trong hố phân.



Trái lại Kiều Linh San khá lo lắng về vấn đề “làm rối loạn tâm thần” mà Tiết Linh Tú đã đề cập trước đây, ban đầu nàng ấy những tưởng là nói đùa, ai ngờ đã đúng y như vậy.



Nhiều lần nàng ấy không thể nhịn được cứ ngây người nhìn vào mặt Kỳ Chấp Nghiệp. Tất nhiên nào do nảy sinh ấn tượng tốt hay lòng ái mộ – tựa có một cảnh đẹp ở đó đâm khiến người ta cứ phải nhìn. Trước đấy Kỳ Chấp Nghiệp chỉ cần dùng một tay là siết cổ được cổ Vân Nhàn đã đủ cho biết dù rằng khuôn mặt gã thanh tú lộng lẫy đến đâu, thực chất gã có khung xương rất lớn, vai rộng lưng dày, đứng bên cạnh Tiết Linh Tú càng làm nổi bật vẻ xương xẩu của hắn – dù rõ ràng Tiết Linh Tú là nam tử có thân hình mảnh mai hơn so với nam giới bình thường.



Điều Kiều Linh San lo lắng không phải là gã sẽ làm rối loạn tâm thần của chính mình, mà là của Tiết Linh Tú.



Nhìn Tiết đạo hữu cứ tức anh ách, hồi lâu chẳng nói chuyện với ai, mặc dù đã cố kiểm soát lắm nhưng vẫn rõ trờ trờ. Trong khi Vân Nhàn thì cứ hí ha hí hửng ở đằng kia.



Nàng ấy vô cùng nghiêm túc nói chuyện này cho Vân Nhàn nghe, phản ứng của Vân Nhàn rất thực tế:



“Muội nói không kìm lòng được cứ nhìn mặt Kỳ đạo hữu mãi?” Vân Nhàn vỗ đầu, lấy ra một bức tranh chân dung của Túc Trì khỏi nhẫn trữ đồ, nói, “Leng keng leng keng! Nhìn đại sư huynh thêm một lúc đi, cảm thấy khá hơn chưa?”



Kiều Linh San: “...” Vậy nên nhẫn trữ đồ của tỷ không bao giờ chứa đồ đàng hoàng đúng không? Tỷ mua lúc nào vậy?



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tuy nhiên nó có chút tác dụng. Nhìn lâu vào bức tranh của Túc Trì, nàng ấy cảm thấy Kỳ Chấp Nghiệp không tới mức đáng kinh ngạc tới vậy.



Lại nói, vì đâu gần đây mắc gì nam tu sĩ cứ càng ngày càng đẹp trai nhỉ? Kỳ lạ thật.



Ấn Bạch Hổ được cả bọn thay phiên cầm. Trong thời gian này, họ đã thử nhiều phương thức khác nhau: luân phiên, cho chìm xuống hồ, chôn trong đất, thử hết sạch và vẫn không có tác dụng. Khốn nỗi nếu đặt nó ở nơi nào đó, nói không chừng có khi bị giới khác mang đi. Thành thử dù nó là củ khoai lang phỏng tay, họ đành để mặc như vậy.



Vân Nhàn vốn còn muốn để Kỳ Chấp Nghiệp có rảnh rỗi thì đi giúp giết yêu thú kiếm điểm, tiện thể xem đào được mấy thứ như thi thể của Trọng Trường Nghiêu hay không. Để rồi mọi người ở sau một tòa lâu đài cát vàng, nhìn về phía Rèn Thể Môn bí ẩn nơi xa.



Tuy chỉ mới vài ngày nhưng trong bí cảnh lại như đã qua mấy đời. Vân Nhàn chỉ mới liếc mắt thôi đã nhìn thấy Cơ Dung Tuyết đứng đầu.



Nàng ấy bị thương nhẹ, cũng đang lạnh lùng nhìn lại, trên tay bao phủ một luồng ánh sáng yếu ớt quen thuộc.



Đó cũng là ấn ngọc.



Thành thử trước việc giết hay không giết yêu thú, điểm cao hay thấp, bấy giờ chúng đã hoàn toàn chẳng còn nghĩa lý gì với bốn giới.



Bốn viên ấn ngọc đã xuất hiện ba, Rèn Thể Môn một viên, Phật Thôn một viên, Kiếm Các một viên. Chỉ cần ba viên được thắp sáng, sẽ có khả năng mở ra chiến trường viễn cổ, tranh đoạt “Thủ Lĩnh”, đó mới là trận chiến cuối cùng.



... Tất nhiên cũng có khả năng viên ấn ngọc này được Rèn Thể Môn cướp từ Phật Thôn, song Kỳ Chấp Nghiệp nhìn lướt qua đã mất kiên nhẫn, bảo: “Không phải.”



Vân Nhàn: “Tại sao không phải?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Đánh nhau với sư huynh thì họ sẽ không bị thương.” Xem ra Kỳ Chấp Nghiệp bị hại nặng nề, nói nhiều hơn hẳn, “Mấy sư huynh chỉ cần mở Lồng Chuông Vàng, sau đó bắt đầu niệm: ‘Thí chủ ngươi làm gì thế’, ‘Thí chủ hãy dừng tay’, ‘Buông xuống đồ đao lập địa thành Phật’, ‘Làm nhiều điều ác không thể quay đầu’ vân vân. Chỉ cần gặp là đủ tịt tai, chứ ta chưa thấy ai quấn băng vải cả.”



Vân Nhàn: “...” Thật là một cảnh tượng kinh hoàng.



Hai nhóm người lặng lẽ nhìn nhau từ xa, khóe mắt Cơ Dung Tuyết hơi nhếch lên, nàng ấy rất tĩnh trí quan sát kỹ từng người. Sau khi rút ra kết luận, nàng ấy lại bình tĩnh có thừa quay lưng đi xa.



Suốt quá trình, đôi mắt hổ phách trong veo của nàng ấy luôn nhìn chằm chằm vào Vân Nhàn, cho đến khi quay lưng lại mới dời mắt. Vân Nhàn bị nhìn đến da đầu tê dại không lý do, nào đoán được nàng ấy đang nghĩ gì, càng đoán không ra tiếp theo nàng ấy sẽ làm thế nào, luôn thấy dáng vẻ này hệt một loài mèo to.



Bí cảnh đang trong giai đoạn bình lặng ngắn ngủi trước cơn bão tố, bên ngoài bí cảnh lại náo động một lần nữa do sự xuất hiện của ấn ngọc.



“Lúc nào ta cũng nghĩ rằng việc ấn ngọc xuất hiện trên chiến trường chỉ là một lời đồn đại trong giang hồ, hóa ra là thật?! “



“Ngươi không thấy kỳ lạ lắm à? Những thứ hoàn toàn không thể tìm thấy trong đợt trước thì giờ lại xuất hiện từng manh mối một đầy rõ ràng. Ấn Bạch Hổ của đợt trước nằm trong dung nham, nếu không phải do người đó gặp may đúng dịp thì hoàn toàn không thể tìm thấy, ấy vậy lần này nó lại treo trong hang động cát. Quá rõ ràng rồi, cứ như chỉ chờ Đao Tông đến lấy thôi.”



“Nói về điều này, số là ta thấy các thí sinh đợt này còn kỳ lạ hơn...”



“Bây giờ đã đủ hỗn loạn. Chiến trường viễn cổ mở ra, Thủ Lĩnh xuất hiện, tất cả đệ tử còn trong bí cảnh đều sẽ hướng về trung tâm. Ôi chao, đến lúc đó chắc chắn sẽ là một đợt gió tanh mưa máu.”



“Chỉ có thể nói ai mạnh người đó thắng. Trong hỗn chiến, hoặc là đông người, hoặc là thực lực mạnh, Đao Tông chiếm cả hai, làm sao không thắng cho được?”



“Nhưng đầu Đao Tông không thông minh!”



“...”



Phía sau đám đông đen kịt, Các chủ Huyền Bảo Các vẫn mặc bộ quần áo vải thô ngắn ngủi, đội chiếc mũ rộng vành đơn sơ, thong dong đi về phía sòng bạc phố Liễu Thanh.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hiện tại do một loạt hành động kỳ diệu của Liễu Thế, tỷ lệ đặt cược của Bắc Giới bắt đầu tăng lên dần, đồng thời tỷ lệ đặt cược của Đông Giới cũng theo đó chậm chạp giảm xuống. Có điều phần lớn mọi người vẫn muốn an toàn nên biến động không quá lớn.



Người bí ẩn che mặt sau tấm lụa đen đứng sau Các chủ nói khàn khàn: “Các chủ, nếu chiến trường mở ra, ngài nghĩ ai sẽ thắng?”



“Chuyện này à.” Các chủ sờ chóp mũi, nhẹ nhàng ném 100,000 linh thạch vào sòng bạc của Đông Giới, cưỡng ép kéo tỷ lệ cược xuống một khoảng, “Có lẽ là tiểu cô nương của Kiếm Các đó. À, nên gọi là Vân Nhàn.”



Cái mũ che khuôn mặt dừng lại theo động tác xoa chóp mũi, để lộ ra một mảng da trắng nõn như mỡ đông, nếu ai đó lướt qua còn thấy được cả cổ.



Trên cổ không có yết hầu.



Chưa một ai biết thân phận của Các chủ Huyền Bảo Các vì người này có thể là bất kỳ ai.



Người bí ẩn không ngờ tới: “Các chủ?”



“Ngươi vẫn chưa nhận ra sao?” Các chủ ném linh thạch rồi đi, tiếp đó ngước nhìn bầu trời, “Ừm, bàn sao không tệ. Nhìn xem này, võ đạo đỉnh cao, số kiếp cực tốt, bạn bè thân thích rất nhiều, ôi, cung phu thê này cũng khá thuận lợi nhỉ... Hả? Mặc dù không có dấu hiệu sinh con nối dõi nhưng vẫn có con nối dõi? Nghĩa là gì?”



Quá hiếm, ngay cả bản thân nàng ấy cũng không khỏi ngỡ ngàng.



Có con nhưng không phải do nó sinh? A? Còn có chuyện này sao?



Người bí ẩn che mặt không hiểu, truy hỏi: “Nhận ra cái gì ạ?”



“Ta nói về Vân Nhàn đấy.” Các chủ chậm rãi bày tỏ, “Có vẻ như đến giờ nó vẫn chưa dùng hết sức, ngươi biết thực lực của nó đến mức nào không?”



Cảnh giới chỉ là một biểu hiện bên ngoài để đánh giá tu vi một cách thiển cận, chỉ có thực chiến mới nhìn ra thực lực của một người đến mức nào.



Người bí ẩn che lụa đen không khỏi suy ngẫm, bỗng nhíu mày.



Những người khác gần như đã dùng hết sức, trong khi Vân Nhàn đã vào bí cảnh lâu mà tới cả yêu thú còn chưa từng ra tay đánh. Đối với người khác nó càng kỳ lạ hơn, hoặc chạy trốn hoặc chuồn hoặc đánh lén, hoàn toàn chớ hề chiến đấu chính diện với người ta.



Nói về thực lực của nó đến mức nào, ngoại trừ một “Kim Đan tầng 9” mơ hồ, hoàn toàn không biết gì về con át chủ bài khác cũng như những bảo vật nó đang được ẩn giấu.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trên ghế người giám sát, Lê Phái lại không quan tâm đến những chuyện này.



Người khác có thể thấy ngạc nhiên quá đỗi, song nàng ta lại nhận ra điều gì đó bất ổn – chuyện ấn ngọc không thể giải thích bằng một câu “ngẫu nhiên”.



Nói đúng ra, kỳ Đại Chiến Tứ Phương này có quá nhiều sự trùng hợp.



Sự xuất hiện kỳ lạ của Tức Mặc Xu của Ma Giáo, truyền thuyết về chiến trường viễn cổ và ấn ngọc luôn xuất hiện đúng lúc... Ai đã nói với các tu sĩ rằng ấn ngọc mở ra chiến trường viễn cổ? Lời đồn này không phổ biến, cứ nhìn vào lúc Tiết Linh Tú và Vân Nhàn quan sát hồi lâu mới nhận ra đây là ấn ngọc thì biết, nó tuyệt đối không phải là điều ai ai cũng tỏ tường. Vậy ai đã nói cho mọi người hay chuyện này, cũng như muốn thúc đẩy việc cướp ấn ngọc?



Nàng ta có nghĩ như thế nào cũng chỉ liên tưởng đến khuôn mặt bình thường đến mức không ai nhớ nổi của người qua đường Giáp.



Đầu ngón tay của Liễu Xương nhẹ nhàng gõ lên mặt đá, sắc mặt căng thẳng, ông ta không lộ ra bất kỳ điều gì lạ lùng.



Đại sư Minh Quang cũng nhận ra điều gì đó khác thường, nhíu mày, ngồi nghiêm chỉnh.



Túc Trì chực như nghĩ ra điều gì đó, cái nhìn sắc lạnh như điện lia về phía Liễu Xương, đầu ngón tay trên chuôi kiếm đang siết chặt từng chút một.



“...”



Ngay trong lúc dòng chảy ngầm này đang âm ỉ, cuối cùng nhóm Vân Nhàn đã bay mệt, chuẩn bị hạ cánh tạm thời đóng quân, tiếp đó thu vén đâu ra đấy những thứ trước đây cướp được từ Đao Tông, xem có gì dùng được chăng.



Ấn Bạch Hổ hãy còn lóe ánh sáng yếu ớt nhưng sáng chói đến lạ trong đêm tối.



Trước khi sắp soạn, Tiết Linh Tú dùng Hoa Mưa Dầm vắt nước, thấm ướt khăn, cưỡng ép lau sạch mặt ba đứa trẻ rồi mới hài lòng thu tay lại.



Cứ nghĩ đến việc móng tay bẩn cầm đồ lật qua lật lại, hắn cảm thấy như có kiến bò trên người.



Hắn đang âm thầm xa lánh Kỳ Chấp Nghiệp bèn không lau cho gã. Tất nhiên Kỳ Chấp Nghiệp cũng không muốn lau, gã tự thấy mình khá sạch sẽ.



Đến nửa đêm, yêu thú xao động, các cao thủ thay nhau trông coi, luôn cảnh giác với mối đe dọa bên ngoài.



Ngay lúc này trong cát vàng không xa, không gian biến đổi nhẹ, dường như có thứ gì đó đang từ từ tiến lại gần.



Bên cạnh có một vài con yêu thú đổ rạp, đã chết hoàn toàn.



Rốt cuộc con nhện khổng lồ dị hình kia đã ăn no uống đủ, muốn đi tìm vật cộng sinh với mình; tám vòi của nó vui vẻ giẫm lên cát vàng, vô số con mắt dày đặc nhìn về phía tia sáng âm u dưới đồi cát.



Mùi vị nó thích.



Ngay tại đây.