Lúc này Vân Nhàn vẫn vô tư ngồi trên mặt đất, lật qua lại đám pháp bảo lộn xộn.
Số là khi ấy đi vội, thấy gì là vơ vét nhét vào nhẫn trữ đồ hết, đâu có thời gian phân loại. Thành ra hiện tại đủ loại kỳ trân dị bảo đều chất đống ở đây, rất khó phân biệt được tác dụng của chúng.
Trước tiên Vân Nhàn đưa tay lấy thứ rực rỡ nhất, là chiếc Bát Ô Kim.
Trên đó vẫn còn lưu lại dấu ấn của Đao Tông. Nàng nhìn một lúc lâu, rút kiếm, dùng kỹ thuật khéo léo sửa đổi biểu tượng hình đao của Đao Tông thành một thanh kiếm nhỏ không có vỏ.
Mặc dù môn văn hóa lẹt đẹt tại không được học, tuy nhiên môn thủ công lại có thành tích xuất sắc.
“Ngươi đang tự mình dối mình đấy à?” Giọng Kỳ Chấp Nghiệp vang lên từ chỗ không xa không gần, “Ngay cả khi đã sửa đổi, nhìn qua cũng biết đây không phải là đồ của các ngươi.”
Mặc dù nói “tự nguyện” ở lại, gã vẫn không có ý định hòa nhập, luôn quan sát từ xa, dường như coi thường lũ tay mơ này lắm. Gã có thể nói đôi câu với Vân Nhàn hẳn do lần trước bị nàng gọt cho một trận khiến gã cảm thấy người này tạm được.
Nhưng Kỳ Chấp Nghiệp to lớn bằng này thì ngồi đâu cũng làm người ta không thể phớt lờ. Hơn nữa, Vân Nhàn luôn cảm thấy nếu không gặp sai thời điểm, hẳn Tiết Linh Tú sẽ rất hài lòng với gã. Bởi vì chỉ cần nhìn vào cách ăn mặc là biết Kỳ Chấp Nghiệp vẫn để tâm đến ngoại hình mình, bên tóc mai tết một sợi bím nhỏ, thỉnh thoảng còn dùng đầu ngón tay chải chuốt tóc.
Tốt hơn khối kẻ tới mặt còn chẳng thèm rửa.
Vân Nhàn: “Sao lại không phải của chúng ta?”
Kỳ Chấp Nghiệp khinh khỉnh: “Đông Giới nghèo thế kia, các ngươi lại là Kiếm tu, lấy đâu ra pháp bảo cấp Địa thế này?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Biểu cảm rất đáng bị đấm, song vẫn thấy gã thật sự nghĩ vậy, chẳng qua người bình thường sẽ không nói thẳng toẹt còn gã thì có.
Vân Nhàn: “?”
Kiếm tu không chọc giận ngươi... Tốt, chọc thôi.
Nghe nói Bát Ô Kim là khắc tinh của Phật Môn, Vân Nhàn đã nghe danh từ lâu, giờ đây trước mặt có một Phật Môn sẵn có thì tội gì không đê tiện một tẹo xem sao. Vì vậy nàng thúc đẩy linh lực rót vào Bát Ô Kim, ném nó về phía Kỳ Chấp Nghiệp: “Ta gọi ngươi một tiếng Kỳ Chấp Nghiệp, ngươi dám đáp lại không?”
Kỳ Chấp Nghiệp chìa tay ra đón lấy Bát Ô Kim, như thể thật sự đón lấy một bát cơm, khó chịu hỏi: “Làm gì vậy?”
Hoàn toàn không có tác dụng.
Vân Nhàn cảm thấy kỳ lạ. Đây không phải là bát giả chứ?
Thôi bỏ đi, gác cái này sang một bên. Kiều Linh San ngồi cùng nàng, chia đồ thành hai đống, bên mình là các loại binh khí pháp bảo, còn thảo mộc nhụy hoa đều dồn cho Tiết Linh Tú, để hắn thu vén.
Có vẻ như Đao Tông cướp bóc khá nhiều đồ của mấy môn phái, đủ loại lộn xộn. Đống cỏ Cầm Máu này không phải do chính bọn y mang vào trờ trờ, trên đó còn thoang thoảng hương thơm nhạt. Vân Nhàn cầm lấy ngửi rồi lại đưa cho Kiều Linh San ngửi, do dự hỏi: “Đây có phải là hương thơm trên người mấy tỷ tỷ ở Hợp Hoan Tông không nhỉ?”
Mặc dù Hợp Hoan Tông cũng thuộc Tây Giới, tuy nhiên thực lực chỉ hơn Kiếm Các một mảy. Đâu ngờ Liễu Thế hăng máu nhường này, tới cả người của Hợp Hoan Tông còn muốn cướp.
Kiều Linh San gật đầu: “Có vẻ là thế.”
“Quá đáng ghê!” Vân Nhàn phẫn nộ, “Quả nhiên để Vân Nhàn ta bắt gặp, nhất định phải thay trời hành đạo.”
Kiều Linh San: “... “ Trái lại tỷ “chính nghĩa hơn” đấy nhỉ.
Loại ám khí như Cóc Sắt không thể nào dùng được, nhìn hình dạng này là biết dùng nó cho đột ngột phá vỡ công pháp của Rèn Thể Môn. Kiều Linh San lục hồi lâu chỉ tìm ra một cái dây móc câu kéo đồng đội, có khả năng kéo Vân Nhàn lại khi nàng lao ra như chó hoang thoát cương. Nàng ấy ảo não: “Sao lại không có thứ gì đối phó với Đao Tông nhỉ?”
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Con bé ngốc này.” Vân Nhàn cười xoa đầu nàng ấy, “Dễ gì Đao Tông để lại thứ bất lợi cho bản thân.”
Liễu Thế úng não chỉ khi y có não để úng. May mắn thay bên Tiết Linh Tú thu hoạch được khá nhiều thứ, các loại dược liệu được phân loại cẩn thận và sắp xếp gọn gàng ở đó. Nay hắn đang dùng Hoa Mưa Dầm thong thả lau tay.
Theo lời Tiết Linh Tú nói trước đây, loài hoa này có công dụng khá lớn, tự mang hương thơm ngát thậm chí còn được dùng để làm xà phòng. Khốn nỗi khi Vân Nhàn hỏi hắn ngoài làm xà phòng còn có công dụng gì khác không, hắn cứ như khó nói, rốt cuộc vẫn chẳng thốt thành lời.
Ngồi lâu hơi mệt, Vân Nhàn đứng dậy, chống nạnh đi ra ngoài dạo một vòng.
Nàng ra ngoài không chỉ để hít thở không khí trong lành mà còn muốn nói chuyện với Thái Bình. Chẳng qua lúc nàng muốn nói chuyện với nó, nó lại không mấy quan tâm đến nàng, mở mắt ra đã nói ngay: “Cứt!”
“Lại nữa?” Vân Nhàn nói, “Trước đây khi Kỳ Chấp Nghiệp bóp cổ ta, không phải ngươi đã giúp đỡ à? Sao giờ giận dỗi vậy?”
Thái Bình gào thét: “Ngươi không tự hiểu lấy bản thân mình chứ sao. Cứ ngoan ngoãn, bớt khuấy đảo tạo mưa ở đó đi!”
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, kiếm Thái Bình đã dài thêm một chút, nhưng vẫn không mọc ra các bộ phận khác trên khuôn mặt. Hình như nó đã mọc thêm lông mi, lông mi mềm mại trắng ngần, sờ vào chực lông cừu non, để lộ ra con ngươi đỏ ngòm, trông thấy càng quái đản hơn.
Nếu không thật sự lo lắng cho Vân Nhàn, kiếm Thái Bình tuyệt đối không thừa nhận năng lực của mình không đủ: “Ngươi tưởng dựa vào ta là không e dè gì chắc? Nếu ta thật sự muốn dùng hết sức, toàn bộ máu trong người ngươi sẽ bị hút sạch, chết ngay tại chỗ.”
Đương nhiên Vân nhàn hay điều này. Đánh nhau vặt vãnh thì không sao, chỉ cần nghiêm túc, có hút hết linh lực toàn thân của nàng vẫn chỉ đủ cho Thái Bình ra một kiếm.
Hơn nữa gần đây nàng phát hiện ra một điều. Một lần kiếm Thái Bình sử dụng quá tải, một lượng lớn linh lực vượt quá khả năng chịu đựng của nàng đã bị buộc phải rút ra khỏi kinh mạch. Chỉ mới dăm lần lác đác chừng kia thôi, kinh mạch đã xuất hiện một vết nứt như mạng nhện.
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nếu nàng tiếp tục sử dụng, nói không chừng chúng sẽ trực tiếp đứt gãy, nhẹ thì chỉ mất một cánh tay, nặng thì tu vi mất hết.
Kiếm quỷ, hiển nhiên không phải là thứ gì tốt lành.
Thái Bình không thể chịu được việc người khác bặt thinh: “Trả lời!”
Vân Nhàn: “Biết rồi biết rồi, ngươi đừng nóng. Ngươi xem, ta nhặt được một Phật tu trên đường, vừa có thể dùng khiêng vừa biết đánh, như vậy chả phải cơ hội dùng ngươi sẽ ít đi?”
“Chú ý lời nói của ngươi!” ‘Dùng’ cái gì, Thái Bình cảnh giác kêu, “Là ‘cầu’!”
Vân Nhàn: “Biết rồi biết rồi, ngươi đừng cầu nữa.”
Lần nào Thái Bình cũng bị làm cho tức đến trợn trắng mắt: “... Cút đi!!!”
Đùa Thái Bình xong, Vân Nhàn thấy thể xác tinh thân thoải mái, đang dợm vươn vai quay về nơi đóng quân thì nàng chợt khựng lại bởi một thứ tại nơi chéo hướng nhìn.
Vài cao thủ vẫn đứng thẳng tắp tuần tra bên ngoài, vẻ mặt không chi khác thường, thậm chí vì sự yên kéo lâu dài mà còn có buông lỏng chút ít. Bầu trời đêm tựa hũ nút, tiếng gió mang theo cát mịn bay múa. Chỉ có nàng phát hiện ra nơi góc ấn ngọc đang không ngừng tỏa ra ánh sáng u ám kỳ lạ chợt bị thứ gì che khuất một góc trong im lìm.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã trở lại nguyên trạng.
Cũng chỉ trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, trong đầu Vân Nhàn run lên, lông tơ dựng đứng, nàng không nghĩ ngợi nhiều đã rút kiếm ra: “CÓ THỨ GÌ ĐÓ ĐẾN ĐÂY!”
Giọng nói đầy khí thế như sấm sét nổ vang bên tai mọi người. Mấy cao thủ vừa mới buông lỏng tâm thần chút ít bị giật mình như thế, tim hốt nhiên co lại, rút vũ khí ra theo bản năng...
Người ngoài cùng nhất rút dao găm, trời xui đất khiến làm sao chuôi dao vô tình va vào thứ gì nhọn hoắt, phát ra tiếng chạm chói lói. Lập tức không gian trước mắt rung động kỳ dị một lần nữa, vô số con mắt kép xuất hiện trên không trung. Không đánh lén thành công, nó tức giận chuyển động bốn phương tám hướng và rít to.
Chỉ cần chậm thêm một bước, vòi kia đã cắm vào tai hắn rồi.
“Là, là nó!” Giọng người đó run rẩy, “Con yêu thú lần trước! Nó… nó đến thật rồi!!!”
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nghe thấy động tĩnh, người trong nơi đóng quân vội vàng xuất hiện. Kiều Linh San đứng ở phía trước, cố gắng bình tĩnh hỏi: “Ở đâu?! “
Như đã nói lần trước, thật sự không nhìn thấy.
Không phải là loại dễ xem nhẹ nên không nhìn thấy, mà là dạng rõ ràng biết nó ở ngay trước mặt mình, song chẳng cách gì bắt kịp hình hài của nó.
Vừa nghe có yêu thú, Kỳ Chấp Nghiệp đến nhanh hơn ai hết, suýt nữa đẩy chen Tiết Linh Tú ở phía sau tới loạng choạng. Gã nhìn vào một mảng cát đá trống trải trước mắt, không lộ ra vẻ nghi hoặc thay vào đó cấp tốc búng tay, một ngọn lửa vàng đỏ lao vút chực thoi đưa vào đống củi đã tắt ngúm tại trung tâm, trong nháy mắt nó bùng lên thành ngọn lửa khổng lồ.
Ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả nơi đóng quân, sau rốt ai nấy lờ mờ nhận ra hình dạng của con yêu thú này trong qua không gian hơi méo mó.
Mọi người: “...”
Vân Nhàn: “... Đúng là… không nhìn thì khó chịu một ngày, nhìn rồi khó chịu cả ngày.”
Cái thứ quỷ này trông dị hợm ghê!
Cơ thể hồ lô cao hơn tổng ba người cộng lại, trên đó mọc chen chúc hằng hà sa số con mắt li ti chuyển động liên tục. Phần dưới cơ thể là tám chiếc chân côn trùng rắn chắc to lớn đang từ từ giãy giụa, bảo vệ đống mắt nhỏ kia.
Nhện bình thường đã không đẹp đẽ gì cho cam, con này còn to đến mức bất lịch sự.
Mặt ai nấy đều tái nhợt như tờ giấy ngoài mỗi Phong Diệp hãy còn còn khuôn mặt hồng hào – bởi lẽ gã đã nằm bình yên một đống trên mặt đất. Kiều Linh San đá vào tay gã: “Đừng ngất, dậy đàn đi!”
Gã bắt đầu gảy dây đàn đầy bình yên. Tiếng nhạc chiến đấu đứt quãng nhưng tốt xấu gì cũng có chút tác dụng, ai nấy cảm thấy tốc độ chảy linh lực trong cơ thể tăng lên một đoạn.
Vân Nhàn chỉ thấy thứ này rất ghê tởm, đồ rằng Kỳ Chấp Nghiệp cũng thấy vậy, trái lại Tiết Linh Tú là người có sắc mặt bình thường nhất.
Học y mà, đã quen nhìn thấy đông trùng hạ thảo máu thịt nhiều, hiển nhiên tính kiên nhẫn mạnh hơn người thường.
Mắt Vân Nhàn một mực dán chặt vào con yêu thú, nàng nhân lúc nó bất động bất chợt đã tranh thủ liếc nhìn ra phía sau. Hên rằng không có thứ gì khác theo sau, chỉ riêng một con nửa bước tới Nguyên Anh này đã đủ khiến mọi người thấy “ổn”.
Vô số con mắt nhỏ của con yêu thú ngừng xoay, chợt nó chuyển động, bòvề phía trước với tốc độ vô cùng quái lạ...
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mục tiêu đầu tiên của nó là Tiết Linh Tú!
“Chuyện gì vậy?” Vân Nhàn rút kiếm lao lên, miệng không quên nói, “Bây giờ yêu thú cũng biết xuống tay đánh Y tu trước tiên rồi à? Tiết huynh chạy mau, chạy chạy đi, tránh xa nó ra! Một cú đá này giáng xuống thì tay chân già yếu của ngươi không chịu nổi đâu!”
Tiết Linh Tú cần nàng nhắc chắc, cứ vậy nghiêm mặt lách mình rút lui.
Nó nhè vào Tiết Linh Tú trước tiên có lợi cũng có hại. Hại thì quá rõ ràng. Hạ gục Y tu, đội ngũ này hết sạch sức lực, chẳng khác gì bị hạ gục. Lợi cũng có, Tiết Linh Tú không sợ loài côn trùng*, tố chất tâm lý tốt, không hoảng loạn trong trận chiến, còn biết phối hợp chiến thuật.
*thật ra nhện là loài chân khớp, chỗ này tác giả ghi sai
Nửa bước Nguyên Anh đúng là dũng mãnh tợn. Thậm chí Vân Nhàn chưa hề đối đầu trực tiếp với nó, chỉ rút kiếm đỡ một trong những cái vòi đang vung vẫy mà Khi Sương đã bị ép tới mức nửa cong gập, thiếu điều gãy làm đôi. Cổ tay tê rần, nàng chỉ đành thu tay. Kỳ Chấp Nghiệp im lìm lướt qua trước mặt nàng, tung một cú đấm, cuối cùng đánh lệch chiếc vòi sắp vươn tới trước mắt Tiết Linh Tú trong hung hiểm.
Vòi sượt qua mặt Tiết Linh Tú, tạo thành một hố cát sâu hoắm, có thể mường tượng nếu đòn này trúng vào người thì ắt kém nhất cũng bị xuyên thủng.
Ngón tay Kỳ Chấp Nghiệp bắt đầu chảy máu, đó là một đòn mãnh liệt, Vân Nhàn vội vã hỏi: “Pháp trượng?”
“Mất rồi.”
“Ở đâu?”
“Không biết.”
“Tay?”
“Còn ổn.”
Vân Nhàn: “...”
Mất pháp trượng thì còn cọng lông gì nữa! Tổng cộng chỉ có mười ngón tay thì đủ để đập không.
Chiến trường không có mắt, nói chuyện cùng lắm chỉ được hai từ. Vân Nhàn vừa giải cứu Tiết Linh Tú khỏi trận vòi kín kẽ vừa cố gắng tìm mọi cách hòng quan sát điểm yếu của con nhện chết bầm này; để rồi đau buồn nhận ra dù muốn hay không, thời khắc chiến đấu cũng đã điểm.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Liên tục có người bị gió mạnh quất trúng, phun máu rút lui, con yêu thú đang rút ngắn khoảng cách với Tiết Linh Tú, song ai nấy bắt đầu nhận ra điều bất thường. Nếu nó có cảnh giới tới kia thì hẳn đã được khơi mở trí tuệ từ lâu, có khả năng nhận ra Tiết Linh Tú có tu vi cao nhất trong nhóm và cũng biết kéo dài như vậy sẽ bất lợi cho bản thân. Ấy vậy mà nó cứ ngoan cố đuổi ráo riết theo Tiết Linh Tú từ đầu đến cuối, chớ hề chuyển hướng mục tiêu, như thể chỉ nhè vào mình hắn vậy.
Vân Nhàn rối ren ở giữa, hỏi: “Tiết huynh, nó có thù với ngươi à?”
“Có thù gì?” Tiết Linh Tú dắt nhện đi thật lâu, thở hổn hển, hết sức giữ giọng bình tĩnh, “Ta mới gặp nó lần đầu.”
Kiều Linh San nghỉ lấy hơi, gặng tiếp: “Có khi nào trên người ngươi mang thứ gì?!”
Có vẻ hợp lý, Vân Nhàn vô thức thốt lên: “Nhưng trên người ngươi có gì mà ta không có?”
Mọi người im lặng một cách không thích hợp trong chốc lát.
“...” Vân Nhàn lúng túng, nhìn thấy lông cứng trên chân nhện đang nhúc nhích theo gió như thể không ngừng đánh hơi thứ gì đó, đột nhiên nàng ngộ ra, “Tiết huynh! Hoa Mưa Dầm! Có phải nó muốn cái này?!”
Nếu con yêu thú này phân biệt người bằng mùi hương thì không nghi ngờ gì nữa, chính là thứ đó.
Tiết Linh Tú kiểu cách tợn, mỗi ngày phải dùng Hoa Mưa Dầm rửa tay, mang theo bên mình, đặt trong ống tay áo, để góc áo có mùi bồ kết.
Sắc mặt Tiết Linh Tú thay đổi, lông mày từ từ nhíu lại.
“Đưa đồ cho nó, nó có thể im lặng một lúc không?” Có người đã khổ không thể tả, thật quá mệt mỏi, “Hình như loại hoa đó không có tác dụng gì lớn.”
“Không được!” Tiết Linh Tú kiên quyết từ chối, “Thứ đó là...”
Trúng kế, lẽ ra hắn nên nhận ra điều bất thường ngay từ đầu.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hoa Mưa Dầm là một vật quý hiếm, bán được giá rất cao ở Nam Giới. Sau khi dùng làm thuốc, nó có nhiều công dụng rộng rãi, có khả năng phối hợp với bất kỳ loại linh thảo nào để kích thích dược tính của thuốc. Nhưng Tiết Linh Tú có nhà giàu có sản nghiệp lớn, giàu có nứt đố đổ vách, có thứ gì hắn chưa từng thấy đâu. Nếu không phải do tật xấu thích sạch sẽ bộc phát, hắn hoàn toàn chẳng thấy hứng thú trước loại thảo dược này.
Tuy nhiên ngoài cái đó ra, cách sử dụng bí ẩn nhưng cũng được người ta lưu truyền nhiều nhất của nó là cho mấy nam tu sĩ vô sinh cầu con...
Không kịp để suy nghĩ thêm, cái vòi lại lao đến, Tiết Linh Tú nghiêng người né tránh. Tuy nhiên lần này góc áo vô tình bị vướng vào, “xoẹt” một tiếng, ống tay áo bị toạc từ đầu đến cuối, lộ ra áo lót bên trong và phần lớn lồng ngực trắng nõn. Hắn sửng sốt, vội vàng che cổ áo trước cái nhìn sáng quắc của mọi người.
Hoa Mưa Dầm rơi xuống mặt đất, bị cuốn đi trong tích tắc.
Tiếng nhai nuốt rợn người gieo lên trong không trung, chậm rãi tới nỗi khiến người ta không cách gì phớt lờ.
Trong khoảnh khắc thoáng qua này, suy nghĩ của mọi người đều khác nhau, đều vô cùng đặc sắc.
Tiết Linh Tú: Khốn kiếp, bị nhìn thấy rồi... Không, bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện này. Hoa Mưa Dầm bị cướp đi, chẳng lẽ còn có thể tăng cường tu vi của thứ quỷ này? Khốn kiếp, bị nhìn thấy rồi...
Kỳ Chấp Nghiệp: Hình thể luyện tập chưa đủ, trách sao lại yếu đến vậy... Không còn ngón tay nào để dùng, lát nữa đá chân thay vậy.
Vân Nhàn: Chà, nhìn hết sạch rồi... Đến cùng điểm yếu ở đâu? Mắt? Khớp nối? Thôi kệ, thử chém vài nhát trước. Hầy Kỳ Chấp Nghiệp không có vũ khí thật là một nan đề lớn, phải giải quyết thế nào?
Kiều Linh San: Chỉ có mình mình thấy được? Thôi được rồi, mọi người không nói thì mình cũng không nói. Sao con yêu thú này im re thế nhỉ?
Phong Diệp: Đánh xong chưa? Sao không ai nói gì, mình có bỏ lỡ gì không? Mở mắt ra được chưa?
Một thoáng trôi qua, tiếng nhai nuốt ngừng mất.
Con nhện dừng lại, đoạn, cả bọn trơ mắt chứng kiến bụng của nó bắt đầu phình to lên với tốc độ hãi người rồi lại xẹp phẳng lặng; những quả trứng trắng rơi như mưa xuống mặt đất, chạm cát đã tan ngay. Cùng lắm chỉ trong vài nhịp thở, mặt đất đã đầy những con nhện nhỏ xấu xí lít nha lít nhít, phun chất nhầy không ngừng nghỉ, đang vây quanh và tụ lại bên nhóm người với tiếng rít vang vọng khắp nơi!
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trò giỏi hơn thầy, sóng sau xô sóng trước, con cái chả lễ phép bằng mẹ, cứ vậy là thành một đống đông đảo như muốn đi chợ, đâm khiến người mạnh mẽ như Tiết Linh Tú cũng sắp không chịu nổi.
Phong Diệp vừa mở mắt ra thấy ngay cảnh tượng kinh hoàng này, lại rên rỉ một tiếng ngất đi.
Trong lúc hỗn chiến mới là lúc thử thách sự ăn ý của đồng đội. Vân Nhàn rút kiếm, xông pha trận mạc: “Đợi gì nữa, cùng nhau xông lên!”
Trận chiến thay đổi nhanh chóng, chiến đấu khốc liệt tột cùng, đánh nhau đặc sắc đến lạ!
Tiết Linh Tú gọi ra Trảm Tình Châm, khuôn mặt thanh tú trông vô cùng nghiêm trọng. Vô số cây châm dài lơ lửng trong không trung rồi bắn về phía những con nhện dày đặc.
Hiệu quả lập tức, Vân Nhàn “a” một tiếng, Tiết Linh Tú cau mày nhìn: “Gọi cái gì? Bị thương rồi à?”
Vân Nhàn: “Ngươi đâm vào chân ta rồi!”
Kiều Linh San hết nói nổi: “Thật ra cũng đâm luôn vào ta.”
Tiết Linh Tú bối rối không biết nhìn vào đâu: “... Ít la hét đi! Lát nữa ta trị thương là xong.”
Không có kinh nghiệm chiến đấu cũng phải, chữa bệnh cứu người rất chính xác chứ dùng để đánh nhau thì độ chính xác không được tốt lắm, có thể thông cảm, có thể thông cảm.
Dường như con nhện lớn đã tạm thời bước vào trạng thái suy yếu sau khi đẻ vô số nhện con. Bắt giặc trước bắt vua, chân trái giẫm mạnh chân phải giơ lên trời, Vân Nhàn quyết định ra kiếm nhắm vào mắt kép của con nhện. Kết quả là có hai cái chân dài chìa ra từ bên hông nó, Vân Nhàn giật mình, vội vàng thắng lại!
Thật không may, Kỳ Chấp Nghiệp cũng thắng lại.
Hai người nhìn nhau, không thể bỏ lỡ cơ hội này, ra tay nhanh tựa chảo chớp lần nữa!
Lần này vẫn xui tận mạng, cả hai đều không thắng lại, đụng phải nhau, bật ngược ra sau, suýt ngã lăn quay ra đất.
Vài trăm con mắt kép của con nhện nhìn hai người đầy câm nín: “?”
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nhện con ùa lên, một con cắn không chết người, tuy nhiên chất nhầy sẽ khiến người ta cử động chậm hẳn. Nhìn mọi người có vẻ không kham nổi, Vân Nhàn bán mạng vừa vung kiếm vừa ra lệnh: “Kỳ đạo hữu, đừng giấu giếm nữa. Lồng Chuông Vàng đâu, nhanh mở Lồng Chuông Vàng ra!”
“Lồng Chuông Vàng gì?” Kỳ Chấp Nghiệp còn thấy phiền hơn cả nàng, “Ta không biết cái đó.”
“?” Vân Nhàn vô cùng ngỡ ngàng, thậm chí còn nghĩ rằng gã đang nói đùa: “Phật tu mà không biết Lồng Chuông Vàng?? Đây không phải là kỹ năng cơ bản của các ngươi ư??”
Có vẻ Kỳ Chấp Nghiệp không thích ai đề cập về chuyện này, gã trưng vẻ mặt ấm ức: “Tại sao là Phật tu thì nhất định phải biết? Ngươi đã gặp tất cả Phật tu chưa? Chẳng lẽ tất cả Cầm tu đều biết gọt táo?”
“Đừng cãi nhau nữa!” Phong Diệp ở dưới đang đàn đến mức tay sắp chuột rút, nay vô cớ bị kéo ra đùa cợt nên khóc lóc, “Lại, lại liên quan gì đến ta!”
Gà bay chó sủa, chó cùng rứt giậu, gian truân gây khó dễ, khó như lên trời.
Kết quả của việc kiểm tra sự ăn ý lần đầu tiên của tiểu đội đã rõ ràng.
Đó là hoàn toàn không có sự ăn ý.
“...”
Xa xa tại một bên khác, Cơ Dung Tuyết lại nghe thấy tiếng của nhóm Vân Nhàn…
Trùng hợp thay, nàng ấy nheo mắt nhìn về phía đó đầy lạnh lẽo...
Nghe tiếng cũng nghe được âm thanh chiến đấu kịch liệt. Còn nữa, nàng ấy chưa bao giờ thấy một đội ngũ nào nhặng xị bực này, cứ như mỗi người đều có tám cái miệng, không ngừng phát sóng âm ra bên ngoài.
Người đàn ông khỏe mạnh đứng sau Cơ Dung Tuyết tiến lên một bước, hỏi: “Đại tiểu thư, đóng quân ở đây à.”
Cơ Dung Tuyết: “Ừ.”
Kỷ luật nghiêm minh, các đệ tử Rèn Thể Môn im lặng ngồi xếp bằng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân và tiếng vải cọ xát nhau loạt xoạt khe khẽ.
(P10)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Không cần nói mọi người cũng hiểu, Cơ Dung Tuyết sẽ không nhân cơ hội lúc người ta gặp khó khăn. Hiện tại họ dừng chân ở đây đại khái vì nàng ấy muốn tìm hiểu chiêu thức và cách thức chiến đấu của đối thủ, nếu lần sau có đối đầu thì cũng chiếm được dăm phần lợi thế.
Khốn nỗi mọi người ngồi xếp bằng ở đây nửa khắc đã đau hết cả tai vì tiếng om sòm.
... Bỏ qua những người khác, chỉ nhìn dáng người, đó không phải là Tiết Linh Tú của Nam Giới ư? Chính là người thường chú trọng nhất đến phong độ hình tượng? Nếu không nhớ kỹ mặt, họ suýt nữa không nhận ra người đó rồi.
Họ biết loại yêu thú có tu vi cỡ này khó đối phó tợn, ngay cả bản thân họ đối đầu cũng phải suy nghĩ cẩn thận. Có điều ỏm tỏi cỡ này rồi thì liệu có nghe được mệnh lệnh không?
Người đàn ông khỏe mạnh đi cùng Cơ Dung Tuyết nhìn ra ngoài một hồi, chủ động hỏi: “Có manh mối gì không ạ?”
Cơ Dung Tuyết vẫn dùng ánh mắt sâu kín đó nhìn chằm chằm vào Vân Nhàn, một lúc sau mới thốt ra một câu: “Sát tính không đủ, kinh nghiệm quá ít.”
“Đúng vậy.” Người đàn ông đáp, “Vừa vặn bù trừ cho Kỳ Chấp Nghiệp.”
“Hiện tại xem chừng không dùng để bù trừ.” Cơ Dung Tuyết nhìn về phía Vân Nhàn bên kia suýt đâm kiếm vào mắt cá chân của Kỳ Chấp Nghiệp, nói một câu chơi chữ đồng âm siêu lạnh lùng với khuôn mặt không biểu cảm, “Phải là bổ vào nhau.”
Người đàn ông cười gượng gạo: “Ha ha… ha!”
Cơ Dung Tuyết: “Buồn cười không?”
Người đàn ông vội vàng trả lời: “Buồn cười, buồn cười lắm đại tiểu thư.”
“Thật sao?” Cơ Dung Tuyết lại nói sâu xa, “Nhưng ta không thấy buồn cười.”
Người đàn ông: “...”
Cơ tiểu thư tốt ở mọi mặt, chẳng qua đôi khi thích nói những câu chuyện cười đầy gượng gạo và chơi chữ đồng âm gượng ép, điều này khiến hắn vô cùng đau khổ.
Cơ Dung Tuyết lại ngồi xuống quan sát từng người từ Kỳ Chấp Nghiệp đến Tiết Linh Tú, rồi lại hệt như lúc đến, nàng chuẩn bị dẫn người rời đi.
“Đại tiểu thư.” Người đàn ông nhìn Vân Nhàn đang thầm tìm cơ hội, không khỏi tò mò hỏi, “Gần đây Kiếm tu tên Trọng Trường Nghiêu cũng khá nổi tiếng nhỉ? Nếu hắn đánh với chúng ta thì có bao nhiêu phần thắng?”
(P11)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Bây giờ không thể đánh giá được.” Cơ Dung Tuyết trả lời rất nhanh, “Người đó cũng sắp tiến vào Nguyên Anh rồi, đến lúc đó đánh thử một đợt sẽ biết.”
Ở góc mà Vân Nhàn không biết, nhóm Rèn Thể Môn đến lặng lẽ đi lặng lẽ hệt như lần trước, trong nháy mắt biến mất trong đêm tối.
Và dù thế nào đi chăng nữa, trận chiến bên này sắp tới hồi kết.
Trước đây Vân Nhàn nói muốn luyện tập, quả nhiên một câu thành sấm truyền. Mọi người đã trưởng thành một cách chập chững nhưng nhanh chóng trong quá trình đánh đấm đồng đội tàn bạo và bị đồng đội đánh cho tàn bạo. Những người đã bị thương và trúng độc chặn ở vòng ngoài, cố gắng hạn chế từng lứa nhện con, không để chúng quấy rầy vòng trong; Vân Nhàn và Kiều Linh San suýt gãy kiếm, cơ thể yêu thú trông nhỏ bé mà đao thương bất nhập, vẫn vẹn nguyên, huống chi là châm của Tiết Linh Tú và quả đấm của Kỳ Chấp Nghiệp. Cho đến khi Vân Nhàn nhanh trí chuyển mục tiêu, một kiếm chém vào chỗ giao nhau của một trong những cái chi của con nhện mẹ.
Kiếm đâm vào trần ai, ngày càng chậm, yêu thú gầm lên điên cuồng. Vân Nhàn chưa mở lời, kiếm của Kiều Linh San đã bay tới với sức mạnh ngàn quân, chính xác thọc vào điểm yếu bên kia. Mũi kiếm chạm nhau, đâm thủng khớp nối tương đối mềm dai. Vân Nhàn ném thẳng thanh kiếm, nghiến răng xuống tay hì hục bẻ gãy chiếc chân bò thô cứng đó.
Gậy ông đập lưng ông.
Máu xanh trào ra, lòng bàn tay nàng cũng rỉ từng giọt máu, nàng lật ngược chân bò trong nháy mắt, chĩa mũi nhọn lấp lánh ánh sắc bén đâm vào con mắt kép chính giữa thân yêu thú, đâm thẳng...
Cuối cùng cũng phá vỡ lớp màn chắn yêu khí trên bề mặt, đâm vào bên trong một mảy. Yêu thú nhận ra nguy cơ bắt đầu giãy giụa và rung lắc chưa từng có. Vân Nhàn suýt ngã, tuy nhiên vẫn nắm chặt chân bò. Kỳ Chấp Nghiệp lách mình lao về phía trước thụi một cú vào đầu nó, lực tác động được tăng cường, ép mũi nhọn đâm mạnh vào thêm ba tấc!
Sức giãy giụa của con yêu thú mạnh gấp đôi, đoạn nhanh chóng yếu bớt.
(P12)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vô số mắt kép nổi đầy tơ máu, từng con một vỡ vụn, cuối cùng con yêu thú này đổ rạp xuống đất, phép che mắt được giải trừ, lộ ra hình dạng chân chính của nó.
Nhìn thấy nó trong khoảnh khắc ấy, Vân Nhàn quyết định rút lại câu nói trước đây rằng nhện con còn xấu hơn nhện mẹ.
Làm sao xấu đau xấu đớn vậy chứ?
“...”
Ngọn lửa bị chiến cuộc nhốn nháo khi nãy làm cho tán loạn, bốn bề đều là những ngọn lửa nhỏ. Thật chất thời gian chỉ trôi qua chưa đến nửa nén hương, bầu trời hãy còn tối đen như mực, chưa xuất hiện màu trắng bạc đúng lúc. Chẳng hay những con yêu thú xa xa mượn lá gan ở đâu vẫn đang náo loạn gầm rú.
Không có lời nào, chỉ nghe thấy tiếng thở hổn hển hoặc nặng hoặc nhẹ của đám người.
Cuối cùng... cũng kết thúc.
Kết thúc rồi?
Kiều Linh San một mực căng tay bây giờ mới cảm thấy tay mỏi nhừ, vết thương trên người đau nhức.
Kỳ Chấp Nghiệp ngồi trên đá, lau máu trên bím tóc, kết quả khi lau lại thấy máu trên tay càng nhiều hơn. Gã bực dọc khịt mũi một tiếng.
Vân Nhàn ngồi trên mặt đất, khuôn mặt bị xước hai đường máu, phần đuôi ngựa đã bung ra, giờ đây tóc tai bù xù, trông như một thiếu niên điên.
Nàng chẳng nói chẳng rằng dường như đang suy nghĩ chi đó.
Một đám tàn binh, không tìm ra người lành lặn.
Tuy nói dưới tình huống gặp loại yêu thú với tu vi này thì ai cũng khó chạy thoát, nhưng suy cho cùng đây là lần đầu tiên nhóm Vân Nhàn ra tay từ khi tiến vào bí cảnh tới nay, nhìn lại càng thấy hoảng.
(P13)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiết Linh Tú đi tới nhổ cây Trảm Tình Châm đang cắm trên mu bàn chân nàng xuống, Vân Nhàn buột miệng thốt lên: “Á! Đau chết mất!”
“... Là lỗi của ta.” Tiết Linh Tú nhìn về chỗ khác, giọng nói cứng nhắc, “Nếu ta không lấy thứ đó sẽ không có chuyện này xảy ra.”
Bây giờ nhìn lại, Liễu Thế bày ra chuyện này để Tiết Linh Tú mắc câu.
Hắn vốn dĩ như vậy, xin lỗi là xin lỗi, không nói thêm lời nào xoa dịu, song vẫn không dằn lòng nổi đã mím môi tự trách.
Nguyên bản không cần phải bị thương.
Vân Nhàn vẫn ngồi ngẩn người, đột nhiên, nắm tay đấm xuống mặt đất!
Mọi người giật mình, đều nhìn về phía nàng.
“Cả đời Vân Nhàn ta hèn hạ tới cỡ đó còn bị người ta tính kế sau lưng.” Vân Nhàn nói từng chữ một, nghiến răng nghiến lợi, tiếp đó nghiêm mặt và bộc bạch nghiêm túc có thừa, “Liễu Xương, ngươi, xong đời rồi!”
“...”
“À này, nhớ nhầm rồi đấy, Liễu Xương là ông nội của Liễu Thế... Không phải, ngươi hoàn toàn cố ý đúng không?! “
………..
Lời tác giả:
Tóm tắt lại nguyên nhân suýt ăn quả đắng của năm người này:
1. Phật tu tiến vào bản đồ mà không nói mình không phải là T, không T thì thôi đi còn không mang theo vũ khí, chỉ đành dùng tay không tất sắc san bằng A.
2. Toàn bộ hận thù tập trung vào S suốt cả quá trình, sức thu phóng của những người khác không đủ nên không gánh nổi, hên sao S có tu vi cao hơn một chút nên mới chịu đựng được nếu không thất bại từ lâu.
3. Trước đây có Cầm tu đã không đóng góp được gì còn chưa chịu rút ra bài học, lần sau không được phép nữa!
………..
Note lại của editor: các từ viết tắt bên trên mình đã từng giải thích rồi, T là Tank (lá chắn), A là Adds (tức là boss trùm cuối), S là Sữa (trị liệu).