Trận chiến qua đi, dưới sự chỉ huy của Vân Nhàn, những người bã bời cẩn thận đổi sang khu vực khác đóng quân rồi tiếp đó là ngã vật.
Vân Nhàn vẫn luyến tiếc chiếc chân bò sắc bén bất thường đó trước khi rời đi, muốn tháo ra để Kỳ Chấp Nghiệp sử dụng tạm, có điều nàng bị từ chối không thương tiếc.
Là một Y tu, Tiết Linh Tú luôn được bảo vệ ở phía sau, vết thương không nặng, nên bây giờ tình cảnh đã trở thành mọi người nằm la liệt để hắn đứng, bắt đầu chữa trị từng người một.
Nay những loại thảo dược dồi dào được Đao Tông dự trữ đã phát huy tác dụng.
Tất cả mọi người ngoan ngoãn chìa tay ra cho hắn chữa trị. Vân Nhàn nằm đó, lúc đánh nhau hăng hái chẳng rên lấy một lời, giờ nàng lại bắt đầu rên rỉ: “Nhẹ tay chút được không?”
Tiết Linh Tú: “... Biết rồi.”
Ồ, sao đột nhiên dễ nói chuyện vậy?
Vân Nhàn giật mình, mở mắt nhìn hắn. Hiện tạo, khuôn mặt thanh tú của người này có phần nhẫn nhịn, nhìn ra hãy còn đang áy náy, nói chuyện cũng nhường ba phần.
Cơ hội tốt bực này sao không kiếm chác, Vân Nhàn ho khan một tiếng, nói: “Đột nhiên cảm thấy đan điền trống rỗng quá, muốn có vài viên linh thạch thượng phẩm mát lạnh ghê.”
Tiết Linh Tú: “...”
Hắn lặng lẽ móc ra dăm viên linh thạch ném vào tay Vân Nhàn.
Vân Nhàn mừng rỡ nhưng trên mặt không tỏ vẻ gì, lại nói: “Kiếm Các nghèo ghê, đến tiền ăn còn không có. Nếu có người tốt bụng nào chịu tài trợ cho chúng ta 5,000 lượng đi ăn vịt quay ở quán rượu, chúng ta sẽ ghi nhớ cả đời.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“?”Còn phải lấn thêm một bước, Tiết Linh Tú lạnh lùng kéo cổ tay nàng ra, “Ăn trong mơ đi.”
Lòng nhân ái ít ỏi của Tiết Linh Tú nhanh chóng tan biến, sự nghiệp kiếm chác sụp đổ giữa chừng.
“Này, không được đâu Tiết huynh.” Vân Nhàn suy nghĩ một lúc, đột nhiên lại ra vẻ u sầu, “Con yêu thú này đã nửa bước tới Nguyên Anh, Liễu Thế cũng có tu vi nửa bước nữa tới Nguyên Anh, Liễu Thế ngang cơ với yêu thú. Nhìn thế này, có vẻ như chúng ta muốn đánh y cũng hơi mệt nhọc.”
Nghe vậy, Kỳ Chấp Nghiệp ở bên cạnh không vui: “Dựa vào đâu mà so sánh thế?”
Thật ra Kiều Linh San thấy khá hợp lý.
Vân Nhàn thích tranh luận cùng người khác: “Mắc gì không thể so sánh thế?”
“Mặc dù đều là nửa bước tới Nguyên Anh,” Kỳ Chấp Nghiệp lấy làm đương nhiên, “Nhưng Liễu Thế sẽ không đột nhiên đẻ trứng, sinh ra một đống Liễu Thế con.”
Vân Nhàn: “...”
Tiết Linh Tú: “...”
Kiều Linh San: “...”
Kỳ Chấp Nghiệp không hiểu: “Sao thế? Ta nói sai?”
“... Kỳ đạo hữu, là thế này.” Vân Nhàn nhọc nhằn cho hay, “Ngươi đang nói về một điều rất mới mẻ.”
Có chỗ vượt quá tầm nhận thức của mọi người, không thể tiếp tục suy nghĩ thêm nữa, nếu không tối nay mất ngủ.
Tiết Linh Tú trị thương cho Vân Nhàn xong, vừa đi sang chỗ Kỳ Chấp Nghiệp, gã đã lật người né tránh tay hắn ngay.
Tiết Linh Tú không dành cho hắn thái độ tốt đến thế, hắn khẽ híp mắt, nhẹ giọng hỏi: “Ý gì đây?”
Nụ cười giấu dao, xoẹt xoẹt xoẹt.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ai biết ngươi có muốn lừa tiền nữa không?” Kỳ Chấp Nghiệp hừ lạnh, đối chọi gay gắt, “Thay vì làm Y tu, ngươi làm gian thương còn hợp hơn.”
Tiết Linh Tú lười cãi nhau với gã, cho hay: “Kiều cô nương, phiền ngươi qua đây giúp một tay, giữ chặt gã lại.”
Kiều Linh San đi qua ấn vào chân gã. Tĩnh lặng như tờ.
Kỳ Chấp Nghiệp: “?”
Tiết Linh Tú cười khẩy, gió lạnh lùa qua: “Cứ chữa trị cho ngươi đấy, làm sao?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Ép mua ép bán. Đây rõ là ép mua ép bán!
Bên kia đang ác ý cứu người, bên này Vân Nhàn lấy ra một trái táo nhỏ sấy héo vàng khỏi nhẫn trữ đồ, cắn một miếng, nhìn lên chân trời đen hù như đang suy nghĩ điều chi.
Liễu Thế đã đánh mất ấn ngọc, không thể không tìm cách đoạt lại. Có điều đến giờ y vẫn chưa có động tĩnh thì nhiều khi y không ngờ bản thân nàng sẽ kéo được Kỳ Chấp Nghiệp, cho rằng con nhện nửa bước tới Nguyên Anh đó đủ sức đối phó với nhóm mình, thế là y tạm gác lại.
Vậy thì: Thứ nhất, bọn y đã tìm được ấn ngọc thứ tư. Thứ hai, lại đi truy đuổi Phật Thôn – Mỗi tội Bát Ô Kim bị nàng lấy đi, y đánh nhau với Phật Thôn nữa không phải là lựa chọn sáng suốt. Thứ ba, chính là đi tìm Rèn Thể Môn, nhưng khả năng này cũng không cao. Dù gì Rèn Thể Môn cũng thuộc Bắc Giới. Tranh giành tài nguyên có thể đối chọi gay gắt, tuy nhiên việc mở ra chiến trường viễn cổ sẽ giúp mọi người đều được hưởng lợi, không có gì mâu thuẫn, để Cơ Dung Tuyết hoặc y cầm vẫn như nhau.
Có thể tìm được ấn ngọc thứ tư không?
E rằng cho dù người đứng sau chuyện này có muốn sắp đặt rõ ràng như vậy cũng khó.
Loại trừ mọi điều không thể vậy chỉ còn lại một lựa chọn, hoặc là nhóm nàng không đánh lại con nhện, bất hạnh bỏ mạng, Liễu Thế sẽ đến nhặt lại ấn ngọc dễ như trở bàn tay; hoặc là nhóm nàng may mắn đánh thắng con nhện thì cũng bị thương nặng...
Thây kệ thế nào, cam đoan nhóm nàng và Liễu Thế sẽ có một trận chiến nữa.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ấn ngọc Bạch Hổ nọ vẫn tỏa ra ánh sáng u ám, Vân Nhàn ước lượng nó hai lần, thầm nghĩ không biết phải dùng cách nào mới “thắp sáng” nó được.
Tương truyền ai thắp sáng nó, ấn ngọc sẽ đánh dấu trên người họ, tu vi tạm thời được nâng cao một bậc khi vào chiến trường viễn cổ.
Khuôn mặt bình thường đến mức không thể nhớ nổi của người qua đường Giáp thoáng hiện trước mắt Vân Nhàn. Khi mới vào bên trong bí cảnh và bị Đao Tông truy đuổi, hắn nói chuyện với Vân Nhàn lần đầu tiên, thông báo tin tức về “khu vực an toàn rải rác”. Sau đó, hắn lục tục truyền cho Kiều Linh San, Tức Mặc Xu những tin đồn về “ấn ngọc”, “chiến trường viễn cổ”, “Thủ Lĩnh “ này nọ, không bỏ sót chi tiết nào dù nó mơ hồ.
Vân Nhàn ăn táo xong đứng dậy, duỗi thẳng cơ thể cứng đơ của mình.
Nếu là tin đồn vậy thì chờ nó đến đi.
-
Ra roi thúc ngựa, tin tức về tiến trình Đại Chiến Tứ Phương lan truyền khắp bốn giới.
Những năm gần đây Đông Giới phát triển không tốt lắm, ngay cả những người đưa thư báo cũng ít hơn các giới khác. Khi Vân Lăng hãy còn có ấn tượng về “con sói cô độc lạnh lùng thanh cao, kẻ độc hành khinh chơi thủ đoạn, Kiếm tu cuối cùng của bốn giới”, ông nhận được tin tức từ Bắc Giới một cách bất ngờ.
Tông chủ Đao Tông Liễu Phi Nhiên mời những người đứng đầu ba giới khác đến dự họp, nói rằng tình hình bí cảnh đại chiến thay đổi, liên quan đến chuyện quan trọng, cần mời các vị cùng nhau bàn bạc.
Trước tiên tạm thời không để cập tới chuyện quan trọng là gì, đã là việc liên quan đến Vân Nhàn thì sao Vân Lăng không đi cho được. Thế là ông hối hả lên đường, ngày hôm sau đã qua biên giới đến Bắc Giới.
Cũng vào lúc này, ông mới phát hiện tham vọng của Bắc Giới chẳng hề được che giấu.
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Rõ ràng biết ông sắp đến, cũng biết ông phải qua biên thành nơi giao nhau giữa hai giới Bắc-Đông, ấy vậy nhưng trọng binh Bắc Giới đóng quân chỗ ấy không rút đi một người, , vẫn đóng quân tại đây, hướng về phía người dân Đông Giới bên kia bức tường.
Bắc Giới, toàn dân thượng võ, bầu không khí căng thẳng có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Sau một bức tường, người dân Đông Giới chất phác vẫn đang dọn sạp cho phiên chợ, nhưng ngay cả người dân trong thành cũng đã lờ mờ nhận ra khí thế mưa gió nổi lên, dân ngụ cư của tòa thành này đã giảm đi rất nhiều, đều cố gắng đưa cả nhà vào vùng trong.
Mặt Vân Lăng đanh lại, ông phất tay áo đi tới.
Than ôi.
Hưng, bách tính khổ, vong, bách tính cũng khổ.
Mang theo tâm trạng nặng trĩu này, Vân Lăng vừa đến nơi đã chuẩn bị tinh thần đón nhận ánh mắt khinh thường của lũ con cháu Bắc Giới. Nào ngờ vừa đến, người phụ nữ ngồi trên ghế chủ tọa đã căm tức nhìn ông, những nếp nhăn trên mặt đều run rẩy.
Có vẻ như tức giận vô cùng.
Vân Lăng nào hiểu đầu đuôi, ông đã làm gì? Thậm chí ông còn không đến muộn!
Lần này Bắc Giới phát thiệp mời rộng rãi, Liễu Phi Nhiên bị ốm nên không thể tham dự, người tham dự là Trưởng lão Trì Các Liễu Hân, chị gái ruột của ông ta.
Theo lời truyền trên giang hồ, thật chất người nắm giữ mọi việc lớn nhỏ của Đao Tông là Liễu Hân, Liễu Phi Nhiên ngoài việc sinh ra Liễu Thế thì chẳng có bao đóng góp, thậm chí không có quyền lên tiếng là mấy, hệt một Tông chủ bù nhìn.
Y tu Nam Giới Lê Sở và Đại sư Minh Pháp từ Tây Giới nhanh chóng đến nơi.
Những đệ tử Đao Tông mặc đồng phục nâu sòng xung quanh vẫn đang bận rộn chuẩn bị gì đó, chưa vào chủ đề chính. Đều lần đầu gặp nhau, bốn người không có gì để hàn huyên, Liễu Hân cười khẩy một tiếng, cất lời: “Vân Tông chủ, ông dạy con gái tốt thật!”
Vân Lăng ngước mắt: “?”
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thiếu điều tính khí ôn hòa của ông đã không được kiềm chế nỗi.
Vân Nhàn ở cùng với Kiều Linh San lại dẫn theo Phong Diệp nhỏ bé, ba thiếu niên bé nhỏ với thế lực đơn bạc cứ vậy bước vào bí cảnh Tứ Phương hỗn loạn quỷ quyệt, lòng chúng sẽ sợ hãi và lo lắng đến nhường nào, sẽ bối rối và bất ngờ đến nhường nào? Đao Tông của ngươi ỷ vào việc có nhiều người cường tráng, lăm le ở bên ngoài thì thôi vì dẫu gì cũng không gây họa tới con cháu ta. Nay các ngươi đã vào trong bí cảnh mà còn muốn cậy thế ức hiếp Vân Nhàn? Dựa vào đâu, thật là khinh người quá đáng!
Mặc dù mạch suy nghĩ đi trăm vòng, Vân Lăng không tỏ vẻ gì trên mặt, cười nhẹ nhàng, kiêu hãnh cất lời: “Tại sao Liễu trưởng lão lại nói vậy? Tuy Đông Giới ở thế yếu nhưng cứng cỏi khó gãy, ‘há chẳng lo gặp rét, kiên trinh vốn tính thường’. Vì vậy chỉ có thể sống trong nhà tranh, nhìn ra bốn phương, chỉ làm việc tốt, lòng ôm chí thiên hạ. Ta nói đúng chứ?”
Liễu Hân bị vẻ mặt đường hoàng chính đại của ông làm cho nghẹn lời.
Sao ngươi dám nói lời thế này??
May mắn thay hai giới còn lại không muốn tham gia vào cuộc tranh chấp, Lê Sở gõ nhẹ ngón tay lên bàn gỗ, hỏi: “Lần này Liễu Trưởng lão mời chúng ta đến đây có chuyện gì? Cứ nói thẳng không sao cả.”
Đại sư Minh Pháp gật đầu nhẹ: “A Di Đà Phật.”
Liễu Hân hít một hơi thật sâu, dằng xuống cơn tức giận và nói với vẻ mặt đăm chiêu: “Đại Chiến Tứ Phương lần này khác với trước đây, đã có ba viên ấn ngọc trên bốn viên xuất hiện trong bí cảnh. Các đệ tử mở ra chiến trường viễn cổ chỉ là chuyện hai ngày nữa.”
Mọi người nghe vậy đều biến sắc: “Sao thế được?! Có chi tiết gì không?”
“Hôm nay ta gọi mọi người đến đây là vì chuyện này.” Với khuôn mặt không cảm xúc, Liễu Hân từ từ đẩy ra mấy giờ giấy sinh tử, “Thủ Lĩnh xuất hiện, không rõ chiến trường viễn cổ ẩn chứa điều gì, lại thêm việc các phe phái hỗn chiến, thương vong và tổn thất chắc chắn sẽ tăng mạnh. Nhưng ván đã đóng thuyền, chuyện này không thể xoay chuyển, đành phải chấp nhận.”
“Mong các giới có thể cam kết thây kệ thương vong thế nào đều không được trả thù riêng, không được tự ý điều tra, không được trút giận hận thù cá nhân. Việc này đã được người giám sát Bắc Giới căn dặn với tất cả đệ tử trước khi vào bí cảnh – một khi vào bí cảnh, sống chết không bàn.”
Căn phòng rộng rãi trở nên im ắng.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Nếu còn thắc mắc, ở đây có thư của người giám sát các giới gửi đến ngày hôm qua.”
Liễu Hân quay đầu ra hiệu cho đệ tử đưa thư lên: “Trên đó viết về những sự kiện chính xảy ra trong các giới gần đây và những lời dặn dò của người giám sát. Dấu niêm phong kín mít, không ai đụng vào, các vị có thể kiểm tra chữ viết, mời xem.”
Lê Sở và Đại sư Minh Pháp nhận thư, xé niêm phong, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
“Vân Chưởng môn.” Liễu Hân lạnh lùng nói, “Đây là thư của ông, hãy nhận lấy.”
Vân Lăng duỗi ngón tay nhận phong thư, kéo nó về phía mình từng chút một.
Lẽ ra giống bao người khác, ông phải lập tức muốn biết được những gì đã xảy ra trong bí cảnh, ấn ngọc là sao, cũng như nguyên nhân và hậu quả vân vân… Nhưng theo hiểu biết của ông về tên đại đệ tử Túc Trì này, ý chừng những gì nó nhìn thấy sẽ không phải là những gì ông muốn thấy.
Quả nhiên, xé niêm phong, một tờ giấy lớn ngần đó mà phần trên chỉ viết vỏn vẹn hai dòng chữ.
“Hợp tác với hai giới Nam, Tây.”
“Đã có được Ấn Bạch Hổ.”
Bút pháp mạnh mẽ, sắc bén khôn cùng.
Vân Lăng suýt chút nữa không thở nổi, nhìn xuống, hóa ra còn có nữa.
Có lẽ nhớ đến lời dặn dò của sư phụ về việc chăm sóc Vân Nhàn, ở bên dưới Túc Trì còn cập nhật tình hình gần đây của Vân Nhàn:
“Sư muội không sao”
Từ “không sao” bị gạch bỏ, đổi thành “Sư muội không ngại”.
Từ “không ngại” lại bị gạch bỏ, đổi thành “Sư muội hoạt bát”.
Cuối cùng, “hoạt bát” cũng bị gạch bỏ, Túc Trì dùng nét chữ sắc bén của mình, viết từng nét một:
“Sư muội mạnh như rồng như hổ”.
Vân Lăng: “...”
Con gái, con rốt cuộc đã làm gì trong bí cảnh, lưu lại ấn tượng gì cho đại sư huynh?
………..
Lời tác giả:
- Đoạn Vân Lăng nói “Ta nói đúng không” lấy từ một meme.
- Dù Vân Nhàn có em bé cũng không phải Thái Bình, Thái Bình là vũ khí sau này của bé Nhàn. Chất lượng của Kiếm Thánh Nhàn Vương còn cần phải nói chắc (dùng 1 câu chơi chữ gây hài nhạt toẹt của Đại tiểu thư)