Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 35: Đại Chiến Tứ Phương (22)



Vân Lăng bị bức thư mơ hồ này làm cho bối rối.



Nhất là khi nhìn vẻ mặt của Lê Sở và Đại sư Minh Pháp, cam đoan người giám sát Nam Giới và Tây Giới đã viết một đoạn dài, không bỏ sót chi tiết nào, tới giờ hai người vẫn chưa đọc hết. Như vậy càng khiến ông trông nhàn rỗi, không biết phải làm gì.



Tuy nhiên đây cũng là điều dễ dự đoán được, suy cho cùng không thể nhờ người bình thường vốn không thốt nổi một câu dù có bị đánh cho mấy gậy viết nhiều chữ đầy nhiệt tình. Túc Trì đã vậy khi được ông nhặt về năm tám tuổi, Vân Lăng đã quen.



Nhưng ít nhất qua vài dòng chữ rải rác có thể đoán định đây là chuyện vui đấy.



Hiện tại trạng thái Vân Nhàn không tệ, chẳng qua Vân Lăng thật sự tò mò tận đáy lòng rằng nó hợp tác được với hai giới Nam-Tây bằng cách chi? Bình thường đứa nhỏ này có thể tung ra đủ 18 loại võ thuật với Kiều Linh San ở Kiếm Các, ai ngờ hiện tại đã trở thành một bông hoa giao tiếp.



Nghĩ lại, có lẽ là nhờ sức hút từ nhân cách mạnh mẽ và bản tính lương thiện chăng.



Một lúc sau, cuối cùng hai người kia cũng đọc xong thư.



Có vẻ Lê Phái đã viết không ít lời khen về Vân Nhàn, Vân Lăng lập tức cảm thấy ánh mắt Lê Sở nhìn mình thiện chí hơn nhiều, mang một nỗi tán thưởng kiểu “con nhà ông làm được việc đấy”.



“Chuyện này không bình thường, tất có ẩn tình.” Việc chính quan trọng, ý chừng Lê Sở hiểu rõ về chuyện ấn ngọc, cau mày cho biết, “Thêm vào trận đại chiến này, phe Ma Giáo có động tĩnh liên tiếp, điều này khiến người ta khó không suy nghĩ nhiều.”



Trước đây Ma Giáo chưa bao giờ dẫn đội đến đông đúc như vậy, ngay cả khi đến, cũng chỉ là vài tên Ma tộc đục nước béo cò bị bắt đi.



“Chuyện Ma Giáo, Đao Tông đã cử người đi điều tra từ lâu.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Liễu Hân như biết bà ta sẽ nói vậy bèn nghiêm nghị bảo: “Tin từ người liên lạc cho biết tuổi thọ của Giáo chủ Ma Giáo chỉ còn lại trăm năm, người thừa kế đã định trước lại chết ngay một cách kỳ lạ. Nay, người này đã để Tức Mặc Xu – người luôn ẩn cư không ra ngoài – đến rèn luyện, bồi dưỡng nàng ta làm Giáo chủ tiếp theo.”



“Chỉ vì chuyện này?” Vân Lăng thẳng thắn hỏi, “Có vẻ hơi gượng ép.”



Muốn rèn luyện, có nơi nào không rèn luyện được? Ma Giáo tự có Vực Sâu Vô Gian, mỗi lần muốn rèn luyện cứ quẳng xuống dó 100 người, người cuối cùng còn trụ lại sẽ là người xuất sắc nhất. Các phái khác không thể luyện theo cách này chứ Ma Giáo không thể luyện chắc? Trước Đại Chiến Tứ Phương, không ai biết chiến trường viễn cổ sẽ mở ra, loại bí cảnh này chỉ dành cho người chính phái, dù hung hiểm và khó lường đến đâu cũng không bằng một phần mười Vực Sâu Vô Gian.



“Có lẽ...” Đại sư Minh Pháp nhíu mày, nghi vấn, “Là vì Thủ Lĩnh?”



Bốn người nhìn nhau.



Tạm thời gác lại những thứ khác, nhân tài xuất đã hiện hết trong Đại Chiến Tứ Phương này. Giả như để Ma Giáo đoạt được Thủ Lĩnh, e rằng tất cả các tiên môn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, ít nhất cũng bị chế giễu cả trăm năm.



Thây kệ thế nào, bí cảnh đã đóng lại, mọi người chỉ có thể quan sát, trừ phi đến lúc hoặc Thủ Lĩnh bị người khác đoạt lấy, nó sẽ không được mở lại. Điều may mắn duy nhất là bí cảnh không cho phép cảnh giới Nguyên Anh trở lên đi vào, chí ít bấy giờ bên trong không có cao thủ cảnh giới từ Nguyên Anh trở lên nào ẩn nấp nằm vùng.



Dù lòng như lửa đốt cũng vô ích, đúng như Liễu Hân đã nói, ván đã đóng thuyền, không cách gì cứu vãn, chỉ đành mong đợi nhóm tiểu bối trưởng thành hơn nữa, học cách một mình chống đỡ một phương.



“...”



Vân Lăng suy nghĩ như vậy, khi rời đi, lúc bước ra khỏi cổng, ông vẫn thở dài thườn thượt.



Ông quay đầu nhìn lại phủ đệ nơi bốn người tụ tập khi nãy. Ngói xanh rui mè đỏ thắm, hội trường lớn nhà cao cửa rộng, đây chỉ là một đại sảnh nghị sự nhỏ của Đao Tông, song không nơi nào không uy nghi tráng lệ.



Linh khí phong phú hơn nhiều Đông Giới đang nghịch ngợm luồn lách qua kẽ ngón tay, từ tốn chui vào cơ thể ông, lấp đầy suy nghĩ.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Có lẽ họ đã đặt trận Tụ Linh do Tinh Diễn Tông làm, tập trung linh khí trong phạm vi vài dặm xung quanh nơi đây, dù tu luyện hay nghỉ ngơi đều có kết quả gấp rưỡi. Trận pháp có giá trị lớn khôn cùng, trận pháp càng phức tạp càng đắt đỏ, theo quy mô này để tính toán xem rốt cuộc phải tốn bao nhiêu linh thạch, Vân Lăng ước tính bán luôn Kiếm Các vẫn không đủ.



Quân đội hùng mạnh của Đao Tông đóng quân tại đây, giao dịch mua bán cũng bị họ nắm giữ trong tay, người trong thành bất mãn cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, mặc họ lũng loạn.



Càng mạnh càng không biết thỏa mãn, càng kiểm soát nhiều càng không nỡ buông tay, tham vọng chỉ thêm bành trướng chứ không dừng lại.



Phía sau gieo lên tiếng bước chân vững vàng, Vân Lăng xoay người lại nhìn, hóa ra là Đại sư Minh Pháp.



Đại sư Minh Pháp tiên phong đạo cốt, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn nếp nhăn, ông ấy đang cúi đầu chào ông: “Vân chưởng môn.”



Ít khi qua lại với hòa thượng, huống hồ lại là một vị hòa thượng có cấp bậc rất cao, Vân Lăng ngớ người, chắp tay đáp lại: “A Di Đà Phật. Đại sư, ta có thể giúp ngài chuyện gì chăng?”



Lúc nãy Đại sư Minh Pháp không nói gì, một mực im lặng.



Minh Pháp không so đo cách làm lễ Phật lộn xộn của ông, thay vào đó nhắm mắt lại, đột ngột hỏi: “Vân chưởng môn, lúc nãy anh có phát hiện ra điều gì khác thường ở đệ tử Đao Tông bên cạnh đó không?”



“Điều khác thường?” Vân Lăng cau mày, hồi tưởng, “Ngài nói người có cái bớt trên mặt kia?”



Có rất nhiều đệ tử Đao Tông qua lại nhưng không hiểu sao khi người này đến gần mình, ông luôn cảm thấy hơi khó chịu.



Dưới đôi lông mày trắng, đôi mắt từ bi ấy của Đại sư Minh Pháp chậm rãi mở ra.



“Công pháp Phật môn vô dụng đối với con người, lại có hiệu nghiệm đối với yêu ma quỷ quái.” Đây là điều ai cũng biết, ông ấy dừng lại, nhìn Vân Lăng đang kinh ngạc, mở miệng đầy nghiêm nghị,“... Bần tăng mới phát hiện ra một tia ma khí tiềm ẩn trên người đệ tử đó.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



...



Bên trong bí cảnh, nay nhóm Vân Nhàn đã thu dọn xong xuôi, chuẩn bị lên đường trở lại.



Nàng không tìm chuyện thì chuyện cũng tìm đến nàng. Nghĩ là biết có lẽ hiện tại Liễu Thế đang đuổi theo các nàng, Vân Nhàn không phải là người có tính ngồi chờ chết, nếu biết y đến thì phải chuẩn bị trước.



Ấn ngọc được đặt ở chỗ Kỳ Chấp Nghiệp. Chiếc áo cà sa của gã được dệt bằng sợi tơ vàng ngọc, thêm một số đồ trang sức lấp lánh tỏa ra ánh sáng không phải hạng thường dưới ánh mặt trời, một khi ấn ngọc được giấu bên trong sẽ không còn quá lộ liễu.



Tiện thể nhắc tới, đánh xong con nhện, gã bị Tiết Linh Tú chữa trị một phen và nợ thêm 3,000 linh thạch.



Kỳ Chấp Nghiệp đã không nói gì hồi lâu, hẳn đang suy nghĩ tại sao khoản nợ này càng trả càng nhiều, mình ở lại đây ổn thật không?



Tin tức về việc ấn ngọc xuất hiện trong bí cảnh đã lan truyền khắp nơi, bây giờ không còn mấy môn phái đi đánh yêu thú nữa, hễ tránh được thì tránh, tạm thời thu tài năng, nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị cho cuộc hỗn chiến có khả năng xảy ra sắp tới.



Ấn ngọc dẫn dắt mọi người đi xa, Vân Nhàn đi một mạch không gặp Liễu Thế mà lại đụng trúng Hợp Hoan Tông của Tây Giới.



Người cầm đầu Hợp Hoan Tông là một mỹ nhân che mặt. Lúc trước tại Kiếm Các, Vân Nhàn từng lén đọc những cuốn sách bị Lục Trưởng lão cấm, bên trong có cơ man là chuyện tình cấm kỵ giữa Hợp Hoan Tông và Phật Thôn, có vẻ chúng đang thịnh hành lắm. Nàng cứ tưởng đâu thấy được một chút tin đồn gì đó từ việc Kỳ Chấp Nghiệp gặp gỡ rồi đánh nhau với các đệ tử Hợp Hoan Tông, nào ngờ mấy nữ tử ấy thấy Kỳ Chấp Nghiệp thì cứ hệt gặp quỷ, đi vòng qua ngay.



“Hả?” Vân Nhàn không hiểu, “Các ngươi chưa từng gặp nhau trên đường tới đợt đại chiến sao?”



Theo lý mà nói, ngoại trừ Bắc Giới với bầu không khí khó tả và đấu đá nội bộ, những phái khác đều đi cùng nhau đấy.



Kỳ Chấp Nghiệp mất kiên nhẫn: “Gặp rồi. Nhóm người này hát hò suốt đêm khiến ta ngủ không được, ta đi qua chỗ họ bảo họ nhỏ giọng, họ còn cười đùa hí hửng với ta, đúng là có vấn đề.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San lặp lại chậm chạp: “Cười đùa hí hửng...”



Vân Nhàn chỉ trích đầy chính nghĩa: “Kỳ đạo hữu, ngươi không lịch thiệp gì cả.”



Phong Diệp yếu ớt thốt lên: “Ngươi còn nói người khác không lịch thiệp…”



“Không hiểu mắc gì tự dưng xông khói lên người.” Mặc dù không hiểu nhưng Kỳ Chấp Nghiệp không có ý định can thiệp, chỉ thành thật đáp, “Ngửi thấy là mũi ngứa.”



Tiết Linh Tú ở bên cạnh lại bị vạ lây vô cớ, cười lạnh lùng: “Ngươi có ý gì? Đúng là làm lợn rừng riết nên không biết ăn cám*.”



*Ý là khổ riết đã quen, không biết cách hưởng thụ.



“Ngươi thích ăn cám thì cứ ăn nhiều vào.”



Hai người chưa bao giờ hòa thuận dù chỉ nửa ngày, lại cãi nhau chí chóe. Vân Nhàn vươn tay dài, chặn Lương Tiếu của Hợp Hoan Tông, cười nói: “Tỷ tỷ gì ơi, có phải trước đây các ngươi bị Đao Tông cướp dược liệu không? Bây giờ định đi đâu vậy?”



Mỗi khi cười với mấy chị gái xinh đẹp, nàng cứ như mang hình người dáng chó, mặt mày cong cong, có vài phần nghĩa hiệp của thiếu niên.



“... Đúng vậy.” Lương Tiếu không mất cảnh giác, hỏi vặn, “Ngươi là Vân Nhàn?”



“Là ta.” Vân Nhàn thấy vẻ mặt nghi ngờ của nàng ta bèn lấy ra mấy cây cỏ Cầm Máu vốn thuộc về Hợp Hoan Tông khỏi nhẫn trữ đồ, nói, “Vật về chủ cũ.”



Sắc mặt của Lương Tiếu lập tức mềm đi nhiều nhưng nàng ta vẫn từ chối: “Người mạnh là vua, ai có trong tay thì của người đó, không có chuyện vật về chủ cũ, không cần không cần.”



Vân Nhàn hào khí ngút trời: “Cầm lấy đi, không sao, chỗ chúng ta không thiếu.”



Lương Tiếu nhận lấy: “Sao vậy được. Vân cô nương, ngươi khách sáo quá.”



Vân Nhàn: “Ngươi cũng thấy đầu óc Liễu Thế có vấn đề phải không?”



Lương Tiếu: “Đúng vậy đúng vậy!! Để ta nói cho ngươi nghe, y vô cùng…”



Mọi người thấy hai người cấp tốc kề vai sát cánh, đột nhiên không có chỗ để thốt ra lời chửi bậy, cứ vậy nhịn tới nỗi toàn thân khó chịu.



Theo lời Lương Tiếu, đoàn người Hợp Hoan Tông đang hướng về nơi trung tâm thử vận may.



Có tin đồn rằng thật ra vị trí chiến trường viễn cổ không cố định, nơi quyết định nó xuất hiện là nơi thắp sáng ấn ngọc.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Điểm trung tâm sau khi thắp sáng ba viên ấn ngọc sẽ là vị trí chiến trường xuất hiện. Họ nghĩ rằng nói không chừng đi tới một lúc nào đó nó sẽ đột nhiên xuất hiện bên cạnh, chuyện này không phải là không thể.



Suy cho cùng cuộc chiến giành ấn ngọc chẳng liên quan gì đến họ.



Vân Nhàn nghe xong, suy tư: “Ai đã thông báo tin tức cho các ngươi?”



“Ai nhỉ?” Lương Tiếu cố gắng nhớ lại nhưng chỉ nhớ ra một khuôn mặt bình thường đến mức gần như không có đặc điểm gì, “Có vẻ như là một tu sĩ tự do... Gặp gỡ khi bị Đao Tông truy sát, hắn ta nói có duyên nên mới tiết lộ tin tức cho chúng ta.”



Vân Nhàn: “...”



Toàn bộ giới tu chân có Đao Tông nhàn rỗi nhất, mà bên bận rộn nhất cũng là họ. Không phải đang đuổi giết người khác thì cũng đang trên đường đuổi giết người khác, tất nhiên, chiến công cũng cực kỳ hiển hách. Bây giờ ước tính bốn giới đã bắt đầu nghe ngóng xem Liễu Phi Nhiên còn có ý muốn có thêm một đứa con nữa hay không.



“Ta biết rồi.” Vân Nhàn đáp, “Cảm ơn.”



Lương Tiếu nhìn vào Ấn Bạch Hổ được Kỳ Chấp Nghiệp cầm, thấy thật mới mẻ: “Hóa ra ấn ngọc trông như thế này, quả nhiên huyền bí.”



Ban đầu chỉ là bèo nước gặp nhau, nói thêm nữa cũng không cần thiết, Lương Tiếu vốn định giã từ nàng, tuy nhiên nghĩ một lúc thế nào lại đưa cho Vân Nhàn một đống mạng che mặt với vẻ mặt phức tạp.



Vân Nhàn nắm vuốt lấy chiếc mạng che mặt tỏa hương thơm: “Đây là?”



“Tốt nhất nên che đi, các ngươi quá nổi bật.” Lương Tiếu như lấy lại bình tĩnh mới khẽ nói, “Ngoài Đao Tông, còn có một nhóm người đang tìm ngươi.”



Vân Nhàn siết chặt ngón tay: “Ai?”



Lương Tiếu trả lời: “Tức Mặc Xu.”



“...”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tuy Hợp Hoan Tông có lòng tốt nhưng cuối cùng Vân Nhàn vẫn không dùng được mạng che mặt.



Không phải chê bài gì mà đại khái không có nhóm thứ hai nào có sự kết hợp kỳ quặc như nhóm này trong bí cảnh, cho nên che mặt mới thật sự là tự dối mình không lừa được người, chi bằng thôi cho rồi.



“Tức Mặc Xu lại đến tìm ta?” Vân Nhàn bực bội hỏi, “Nàng ta lại muốn đến cướp đồ hả?”



Ma Giáo muốn ấn ngọc để làm gì? Cũng muốn giành Thủ Lĩnh?



Kiều Linh San không khỏi tức giận: “Lúc trước tỷ cứu nàng ta, nàng ta không biết ơn thì thôi còn muốn nhắm vào thế này.”



“Đây không phải là nhắm vào.” Vân Nhàn cho hay, “Muội nghĩ xem, hiện giờ ấn ngọc được ba nhóm người mang theo. Thứ nhất, Phật Thôn, chính là các sư huynh đầu trọc của Kỳ đạo hữu – công pháp Phật Thôn khắc chế Ma Giáo, trừ phi là tai ngứa muốn cảm nhận sự soi sáng của Phật pháp, nếu không chắc chắn họ sẽ không đi tới. Thứ hai, Rèn Thể Môn, muội nhìn đám người to cao lực lưỡng sau lưng Cơ Dung Tuyết kia kìa, cánh tay cơ bắp còn to hơn cả đầu ta, lại còn được huấn luyện bài bản, kỷ luật nghiêm minh, chẳng khác gì quân đội. Thứ ba, chính là chúng ta. Nếu muội muốn cướp sẽ tìm ai cướp?”



Kiều Linh San: “... Cướp chúng ta.”



“Đúng vậy.” Vân Nhàn an ủi, “Linh San à, tuy nàng ta rất xấu xa nhưng đừng nên suy nghĩ quá tiêu cực về người khác.”



Kiều Linh San: “?”



Tình hình nguy cấp, thật sự tệ quá rồi, lòng bàn chân như được bôi dầu, Vân Nhàn trốn tránh mà lòng nóng như lửa đốt, quyết phải tận dụng mọi cơ hội nhằm tăng cường sức chiến đấu cho đội ngũ.



Trận chiến với nhện con vừa rồi qua đi, nàng phát hiện ra đôi chỗ thiếu sót, bây giờ cần phải khắc phục từng cái một.



“Ta và Linh San có tí ăn ý nhưng không nhiều.” Vân Nhàn suy tư, vừa đi vừa nói, “Tiết huynh, ta có một câu không biết nên nói hay không.”



Tiết Linh Tú đang bực bội vì cãi không lại Kỳ Chấp Nghiệp: “Vậy thì đừng nói.”



“Được rồi, nếu ngươi nhất quyết muốn nghe, ta sẽ ‘cung kính không bằng tuân theo’.”, Vân Nhàn giãi tỏ một cách tự nhiên, “Ý ta là, Tiết huynh, việc chữa trị hiện tại của ngươi chỉ có thể diễn ra sau vụ việc. Liệu có khả năng nào ngươi thực hiện được đồng thời vừa chiến đấu vừa chữa trị thông qua một số bước di chuyển linh hoạt? Như vậy mọi người sẽ bền bỉ hơn nhiều.”



(P7)

























--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Tất nhiên là khả dĩ.” Tiết Linh Tú đột ngột dừng lại, nụ cười như làn gió xuân thổi qua, giọng nói dịu dàng của hắn vang lên, “Chẳng qua hơi mạo hiểm, chết rồi sống lại, sống rồi chết lại, ngươi không ngại chứ?”



“...” Đáng sợ quá, Vân Nhàn quay đầu lại nói, “Kỳ đạo hữu, ngươi thật sự không tìm thấy được pháp trượng của mình sao?”



Kỳ Chấp Nghiệp có vẻ không hứng thú: “Đã nói bao nhiêu lần, mất rồi.”



“Ta có một cây gậy đánh chó ở đây, tuy rằng hơi khác với pháp trượng nhưng ngươi tạm thời sử dụng trước đi.” Nàng ân cần giãi bày, “Thật sự không thể tu luyện thêm cái Lồng Chuông Vàng kia à? Mạnh mà không tu luyện thì đáng tiếc lắm.”



“Này.” Kỳ Chấp Nghiệp không thích nghe điều này, hất tay áo bỏ đi, “Ta đã nói rồi, chưa học tới! Không biết! Đừng hỏi nữa!”



Vân Nhàn lại quay đầu: “Phong Diệp, ngươi... Thôi được rồi.”



Phong Diệp chưa bao giờ nói to cỡ ấy: “?! CÁI GÌ THÔI ĐƯỢC RỒI! NGƯƠI NÓI ĐI, TA CÓ THỂ SỬA ĐỔI MÀ!”



Thật là một nhóm đồng đội phản nghịch, Vân Nhàn ngồi xổm ở đó than vãn mãi, Kiều Linh San nhìn không nổi bèn đi đến nhẹ nhàng ấn chuôi kiếm lên đầu nàng.



Hai khuôn mặt bẩn thỉu đối diện nhau, Kiều Linh San không kìm được nhìn đi chỗ khác trong chốc lát rồi lại kiên định xoay lại.



“Mặc dù nghe có vẻ ngốc lắm nhưng ta luôn cảm thấy chúng ta sẽ có Thủ Lĩnh.” Kiều Linh San nói, “Đừng nói với ta rằng tỷ không nghĩ vậy.”



Vân Nhàn không nói gì.



Híc, số là nàng vừa rồi đang suy nghĩ chuyện xấu. Lúc đầu lấy được ấn ngọc là một niềm vui bất ngờ, đã thành công gây khó khăn thêm cho Đao Tông, khốn nỗi giờ đây thứ này lờ mờ mang đến một rắc rối lớn.



Nếu thắp sáng được ấn ngọc thì đấy là việc tốt nhất. Thật chất Kiều Linh San đã nói đúng một nửa, nàng muốn đoạt Thủ Lĩnh thật, song nếu điều kiện tiên quyết là phải hy sinh ai đó thì đương nhiên cần phải bàn lại.



(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Trước khi khởi hành ta đã đi tìm Tưởng Trưởng lão xem bói.” Vết tích mê tín mãi giấu giếm bấy lâu đã bại lộ, Kiều Linh San đỏ mặt mỏng, nỗ lực nhớ lại, “Tưởng Trưởng lão bảo là có thể nhưng rất mong manh... Tuy nhiên càng về sau càng phải làm việc cẩn thận, không được tùy tiện gây thù hằn, khiêu khích đối thủ.”



“Tưởng Trưởng lão nói vậy à?” Vân Nhàn ngẩng mặt lên, nói được nửa câu tự dưng ấm ớ, “Gần đây chúng ta đã cẩn thận hơn trước đây nhiều lắm, cũng không làm ba cái trò khiêu khích nữa – mà hả?”



...



Trên những cồn cát quen thuộc.



Bốn phía rải rác những dấu vết lửa tàn bị dập tắt, xác nhện dày đặc và chất nhầy màu xanh lục chảy tràn trên nền đất khô cằn, tỏa ra mùi hôi thối khó chịu tột cùng.



Địa hình gồ ghề, khắp nơi đều là dấu vết tàn dư của trận chiến ác liệt.



Liễu Huy vội vã vác đại đao đến báo cáo: “Sư huynh, dấu chân dừng lại ở đây. Không tìm thấy xác chết.”



Liễu Thế cụp mắt, nắm dị vật màu đen bóng nho nhỏ trong tay, nói với giọng điệu kỳ lạ: “Thật bất ngờ, mạng đám người này dai thật.”



Tuy con yêu thú được y cẩn thận chọn lựa chỉ nửa bước nữa là tới Nguyên Anh, tuy nhiên thực lực chiến đấu đâu kém gì Nguyên Anh, khó chơi có thừa.



Chỉ dựa vào Vân Nhàn và Tiết Linh Tú đã may mắn thoát chết?



Dị vật đen bóng rung động nhẹ nhàng, sau một lúc dần hiện ra ba chấm sáng đang di chuyển.



Trong đó một chấm sáng gần bọn y nhất có hơi thở mong manh nhất.



Xem ra là chạy đến đây.



Liễu Thế lật tay thu dị vật vào nhẫn trữ đồ, đặt cạnh pháp trượng Đông Cực tỏa ra ánh sáng Phật, chuẩn bị dẫn mọi người rời đi thì chợt đột ngột khựng lại.



... Không đúng, tại sao chiếc chân bò này lại được đặt một cách đột ngột thế này? Còn xác những con nhện con này nữa, tám chân hướng lên trên, chen chúc vào nhau, khác hẳn giống như trạng thái bình thường mà như bị người ta kéo xuống, bày thành một hình dạng huyền bí.



(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Suy nghĩ lóe lên, Liễu Thế bỗng chốc nghiêm nghị.



Chẳng lẽ có người đang bày trận!



Nhắc đến trận pháp, bên được liên tưởng đến đầu tiên chính là Tinh Diễn Tông. Có điều rõ ràng là trước khi vào bí cảnh, đối phương đã đạt được thỏa thuận với Đao Tông, vậy tại sao giờ đây...



Liễu Huy lập tức nhận ra sự thay đổi trong sắc mặt của y bèn quay sang nhìn, lông mày rậm cũng dần nhăn lại.



“Đây là trận pháp gì?” Liễu Huy cố gắng phân biệt, “Ta không nhìn ra.”



“Đứng trên mặt đất làm tầm nhìn bị hạn chế, đương nhiên là không nhìn ra.” Liễu Thế hừ lạnh một tiếng, mũi chân nhún nhẹ, y đột ngột bay lên cao, dừng lại lưng trời, “Ta muốn xem rốt cuộc là trận pháp gì mạnh mẽ đến thế...”



Lời nói của y vang vọng để rồi bất thình lình im mặt.



Liễu Huy sao tụt hậu cho được, cũng theo sát phía sau nói thật nghiêm trọng: “Sư huynh, huynh nhìn ra được gì...”



Trên nền cát vàng, chiếc chân bò kia cao chót vót, xung quanh được chế tạo độc đáo, sắp soạn vô cùng có tâm, hình dạng rõ rành tột cùng đâm khiến người ta nhìn một cái là nhận ra ngay. Đây là một ngón giữa phách lối to lớn cùng cực.



Bên cạnh còn không quên dùng kiếm phủi nhện con đi tạo thành ra một biểu cảm nhỏ như thè lưỡi.



:P



Liễu Huy: “...”



Kiếm tốt! Thật là một chiêu kiếm tốt!



………..



Lời tác giả:



Bé Nhàn một điểm :-P