Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 36: Đại Chiến Tứ Phương (23)



Gió xa thổi càng thêm đìu hiu, đoàn người Vân Nhàn lại gặp được một đội tu sĩ tự do trên con đường dài đằng đẵng.



Mấy Phù tu thêm mấy Khí tu, tu vi đều ở Kim Đan cao giai, đang cảnh giác cẩn thận nhìn họ từ xa nào dám tiến lên.



Sức chiến đấu của Phù tu và Khí tu đều không được coi là mạnh, cam đoan họ có bản lĩnh thật sự để sống sót được đến giờ trong bí cảnh đầy rẫy nguy hiểm này.



Nhưng công cuộc cảnh giác của họ lập tức tan biến phần lớn sau khi nhận ra thanh kiếm của Vân Nhàn, thậm chí còn dám chủ động dấn bước lên trước.



Vừa khéo Vân Nhàn cũng có ý tìm họ, thế là hai bên nhìn nhau chằm chằm, Vân Nhàn chủ động hỏi: “Các ngươi có thể rèn một cây pháp trượng được không? Đổi bằng cỏ Cầm Máu, yêu cầu không cao, giống như pháp trượng Đông Cực là được.”



Giọng điệu lớn lối thật, tưởng món này ăn làm lắm hay gì, Khí tu câm nín: “... Hình dáng có thể làm giống hệt, những thứ khác thì không được.”



Pháp trượng Đông Cực là đồ cấp Thiên chuẩn đấy, chính là vũ khí của Đại sư Minh Quang, nếu làm được cho giống thì hắn tội gì phải đến bí cảnh Tứ Phương làm việc vặt vãnh.



Vân Nhàn hãy còn miễn cưỡng: “Được thôi.” Chung quy còn hơn là tay không.



Kỳ Chấp Nghiệp ôm cánh tay, đứng một bên bỉ bôi: “Đừng làm giống hệt, hãy khảm một viên lục bảo tại phần đỉnh, cần phải làm cho hoàn chỉnh.”



“Ngọc lục bảo?” Vân Nhàn đã bực bội gã lâu lắm rồi, thành thử nàng vỗ gã một cái, “Trên người ngươi còn nợ 8,500 linh thạch, trật tự chút đi!”



Kỳ Chấp Nghiệp bị đâm trúng chỗ đau, mạnh miệng: “Gấp gì? Ta đã cho ngươi xuất hiện chưa?”



Vân Nhàn thật sự sắp chết vì lo lắng.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hỡi ôi, lo thật là lo, trước khi nàng nhặt Kỳ Chấp Nghiệp về đâu có biết vũ khí ảnh hưởng đến gã lớn như vậy. Nhìn trực quan, mặc dù tu vi vẫn ở mức nửa bước tới Nguyên Anh, ngặt nỗi gã không thể tung ra được nhiều thuật pháp của Phật Thôn – hơn nữa Kỳ Chấp Nghiệp còn không học Lồng Chuông Vàng. Vốn dĩ không biết gã mạnh bằng nào để giờ còn thêm họa vô đơn chí.



Không biết gã nghĩ thế nào nữa! Thứ đồ quan trọng này mà nói mất đại là mất?



Chẳng biết bị ai nhặt được, hy vọng không phải là Đao Tông.



Hai bên dấm dúi đến sau tảng đá lớn để giao dịch, Khí tu lập tức nổi lửa tôi luyện. Vân Nhàn lại hỏi Phù tu: “Ngươi có thể vẽ phù Sạch Sẽ được không? Loại vắt ra nước ấy, tốt nhất là loại còn có mùi thơm của bồ kết, ta có thể đổi bằng linh thạch.”



“Có thể có thể…” Phù tu buồn bực, “Nhưng hình như hơi lỗ vốn thì phải. Loại phù này vừa phí sức, vô bổ mà còn tốn linh khí, chi bằng ráng nhịn thêm một tí rồi ra ngoài cũng được mà.”



Vân Nhàn lắc đầu: “Không phải cho ta.”



Phù tu có lương tâm thoáng nhìn ra sau, Tiết Linh Tú cầm quạt xếp đứng đó phong độ ngời ngời làm hắn lập tức hiểu ra: “À, ta biết rồi. Ta vẽ cho ngươi, giảm giá 20%.”



Tiết Linh Tú đứng ở phía sau, dáng vẻ thông thả chực không nghe thấy gì, nhưng thực tế khóe môi hắn đã mềm mại hẳn.



Đến lúc này rồi mà còn nghĩ đến hắn? Tốn linh thạch mua ba thứ linh tinh gì thế này, quá lãng phí, phiền ghê.



“Tiết huynh.” Từ bên sườn vươn ra một bàn tay nhỏ, Vân Nhàn cười đùa, “Vô tình quên mang theo ví rồi, cho ta nợ một ít linh thạch nhé.”



Tiết Linh Tú cứng đờ: “?”



Quả nhiên!



Hắn dám cá cuối cùng số linh thạch này sẽ không quay lại tay mình.



Lấy pháp trượng, lấy phù chú, hai bên tách ra ngay lập tức, hiệu suất cao kỳ lạ, không có lấy một câu dông dài. Vân Nhàn đang định bước đi tiếp đã nghe thấy Phù tu nhẹ nhàng ho một tiếng.



Vân Nhàn quay đầu lại, thấy nàng ta khẽ cong ngón tay cái, chỉ về một hướng nào đó.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn nheo mắt: “?”



Có ý gì?



Phù tu không trả lời thay vào đó nói khẽ: “Ngươi cũng thấy đầu óc Liễu Thế có vấn đề đúng không?”



Vân Nhàn: “Đúng vậy đúng vậy!! Ta nói cho ngươi nghe, y rất...”



Cả bọn: “...”



Liễu Thế, nhân duyên của ngươi sao tệ hại cỡ này.



Dựa vào sự chỉ đường của tu sĩ tự do, đoàn người Vân Nhàn may mắn tạm thời tránh được cuộc truy bắt của Đao Tông một cách hung hiểm.



Nhân gian tự có chân tình, toàn bộ tu sĩ tự do giới tu chân đã lập thành liên minh!



-



Tại một nơi nào đó xa xôi là đêm đen.



Tức Mặc Xu rút dải lụa nhuộm máu, nhìn bóng lưng thon dài của Trọng Trường Nghiêu trốn chạy chóng vánh phía trước, trên gương mặt xinh đẹp không khỏi hiện ra vẻ khó tưởng.



Ba ngày.



Nàng đã truy sát Trọng Trường Nghiêu được ba ngày rồi.



Sau khi nuốt chửng quả Anh Kỳ nọ, nàng thành công tiến lên Nguyên Anh, tiếp đó trên đường tìm kiếm đám người Ma Giáo thì tình cờ gặp Trọng Trường Nghiêu, nghĩ rằng chỉ cần sẵn tay giết chết là xong nào ngờ điều kinh ngạc đã xảy ra.



Hai người có tu vi chênh lệch rõ ràng đến vậy, ấy thế mà nhưng dù nguy hiểm đến đâu, dù cận kề sinh tử ra sao, dù bị thương nặng thế nào, Trọng Trường Nghiêu luôn thoát khỏi một cách khó hiểu vào thời điểm quan trọng nhất, chưa kể tu vi của hắn còn không ngừng tăng cao như hiện nay.



Trên mặt đất đầy rẫy những vệt máu hắn lưu lại sau một chặng đường loạng choạng, với lượng máu này âu có là trâu cũng ngã, thế nhưng hắn vẫn chạy nổi?



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Điều này hoàn toàn nằm ngoài phạm vi hiểu biết của Tức Mặc Xu.



Chẳng lẽ mạng người này chưa tới bước đường cùng?



Từ phía sau truyền đến tiếng bước chân nặng nề, trâu yêu xuất hiện, khẽ khom người hỏi: “Thánh nữ, bao giờ chúng ta lên đường đi tìm Vân Nhàn?”



“... Đây là lần thứ mười ngươi hỏi ta trong ba ngày qua.” Tức Mặc Xu nheo mắt, hạch hỏi, “Ngươi thích nàng ta đúng không? Tại sao cứ hỏi mãi?”



“Ta không có.” Thật sự không có, hắn chỉ thích trâu cái, trâu yêu trầm ngâm một lúc, thành thật đáp, “Có lẽ là tính tình những người thích mang yếm đỏ sẽ không quá tệ.”



Tức Mặc Xu: “Ngưu Bạch Diệp, đừng ép ta tát ngươi.”



Con trâu yêu: “Thánh nữ, ta lui đây.”



Trâu yêu lắc lư cái khố đi mất. Lại có người tiếp tục đi tới, là một thiếu niên tóc dài. Không hiểu do đâu y cứ luôn uốn éo khi đi lại, trông kỳ quặc khó nói chực chưa thích nghi với cơ thể mới lắp ráp này. Vừa mở miệng, y đã hỏi: “Thánh nữ, bao giờ chúng ta đi tìm Vân Nhàn?”



Giọng nói cũng khá trung tính.



“Tại sao các ngươi đều muốn hỏi chuyện này?” Với một chút kiên nhẫn giờ đây hốt nhiên tan biến, Tức Mặc Xu cho hay, “Đến lúc đi thì tự nhiên sẽ thông báo cho các ngươi.”



Thiếu niên quay đầu lại, rõ là khuôn mặt của Mị Yên Liễu, chẳng qua có đường nét cứng cáp hơn so với nữ giới. Thấy Tức Mặc Xu tức giận, y nào dám oán trách: “Thánh nữ, ta lui đây.”



Về mặt lý thuyết, quỷ hấp tinh không có giới tính, là nam hoặc nữ, nhưng Mị Yên Liễu thường thấy cơ thể phụ nữ đẹp hơn. Nay vào bí cảnh, nàng ta nhận ra dù có tí thịt thì cũng đẹp đấy song lại cản trở công cuộc chạy đường dài, thế là nàng ta miễn cưỡng hóa thành thân nam.



“Ngươi khoan hãy đi đã.” Tức Mặc Xu nhìn nàng ta, không, bây giờ là y, xoa cằm, tư lự, “Ta nhớ lần trước phái ngươi đi chiến đấu với Trọng Trường Nghiêu, hắn ta trông có vẻ bị ảnh hưởng nặng nề về thần trí. Ngươi có đầu mối gì không?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không biết ạ.” Mị Yên Liễu luôn cảm thấy người kia nhìn mình có gì đó kỳ lạ, “Có thể do công lực của ta lại tiến bộ. Dù sao ta cũng có thiên phú khá mạnh.”



Tức Mặc Xu: “Vậy mắc gì nãy giờ cứ ngươi hỏi về Vân Nhàn?”



Tốc, tốc độ nhảy cóc quá kinh hoàng! Mị Yên Liễu không kịp suy nghĩ, giãi bày sạch: “Thì ta cảm thấy Thánh nữ cũng muốn đi nhưng không hiểu sao cứ chần chừ mãi...”



Quả nhiên, Tức Mặc Xu giận tím mặt: “Ai nói ta muốn tìm nàng ta!!”



Nàng thật sự muốn nhanh chóng đi đoạt ấn ngọc, có điều không hiểu sao cứ nghĩ đến cảnh tượng bản thân bị Vân Nhàn kéo ra khỏi khe đá rồi đi lết một quãng đường đầy mất mặt, nàng vẫn không muốn đối mặt lắm.



Thật là nhục nhã cho cuộc đời làm quỷ.



Gió đêm đìu hiu thổi tới cuốn theo cát vàng khô cằn, từng chút chôn vùi và nuốt chửng vệt máu, lụa tím lấp lánh theo nhịp thở phập phồng, Tức Mặc Xu xòe bàn tay, trong lòng bàn tay nàng có một con cổ trùng bảy màu nhỏ bé đang cuộn tròn.



Nó chưa hoàn toàn phá kén, nửa cái đuôi hãy còn giấu trong kén, trông kỳ dị đến lạ.



Tức Mặc Xu vô cảm rạch lòng bàn tay, máu thấm đẫm, con cổ trùng nhanh chóng hấp thụ, thậm chí còn cố gắng chui vào vết thương và cắn xé da thịt nàng. Tuy nhiên Tức Mặc Xu đã trở tay thu nó lại kịp thời.



Nàng dõi nhìn về phía chân trời xa xăm, đứng dậy nói với những người phía sau: “Xuất phát đi.”



Cũng sắp đến khoảnh khắc cuối cùng này rồi.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---





-



Trải qua trò chơi đuổi bắt “ngươi tìm ta trốn” dài tận nửa ngày trời, sau rốt Vân Nhàn bị chắn ứ tại một sa mạc hoang vu.



Bị chặn đứng là điều đã lường trước, nhưng chỗ nằm ngoài dự đoán là những người chặn họ không phải Đao Tông, không phải Ma Giáo, mà là Rèn Thể Môn.



Trên cát vàng, bầu không khí ngưng đọng.



Chẳng nói gì khác, chỉ dựa vào hình thể trung bình của các đệ tử, Rèn Thể Môn tuyệt đối là nơi mang đến cho người ta cảm giác áp bức nhất. Dù nam hay nữ, họ đều có thân hình vô cùng cường tráng, khỏe đẹp và cân đối. Dưới bóng râm che khuất cả trời đất của những đệ tử Rèn Thể Môn cơ bắp cuồn cuộn này, Vân Nhàn trông vô cùng yếu ớt, đáng thương và bất lực.



Tuy nhiên “thua người không thua trận”, thấy Rèn Thể Môn không hấp tấp xông vào đánh nhau, trước tiên Vân Nhàn chủ động giới thiệu bản thân hòng ngụ ý “các ngươi đừng có mạnh động”: “Lần đầu gặp nhau đấy, ta là Vân Nhàn của Kiếm Các Đông Giới, cứ gọi ta là Vân Nhàn là được.”



Mặc dù không phải lần đầu gặp mặt, kỳ thực lần trước họ đã nhìn lăm lăm nhau qua lâu đài cát.



Cơ Dung Tuyết ngước mắt nhìn bàn tay khó hiểu nàng đưa ra với vẻ bối rối, tuy nhiên nàng ấy vẫn nhẹ nhàng nắm nhẹ đầu ngón tay của Vân Nhàn: “Ta là Cơ Dung Tuyết, gọi Dung Tuyết là được.”



Hơi sốt sắng, quên mất giới tu chân không thịnh hành việc bắt tay, Vân Nhàn bị những ngón tay lạnh buốt của nàng ấy làm cho giật mình.



Cơ Dung Tuyết nói đoạn mới nhận ra, không biểu lộ gì nhiều chỉ khẽ nghiêng mặt sang một bên: “... Hình như gọi thế quá thân mật đúng không?”



Nàng ấy cao lắm, muốn cao hơn Vân Nhàn cả một cái đầu, đồng tử đen kịt nhìn không thấy đáy. Theo động tác nghiêng đầu của nàng ấy, màu đỏ lửa nơi đuôi tóc chực ngọn lửa đang cháy thật, lặng lẽ lan xuống bên cổ trắng ngần – nơi có đeo một chiếc vòng cổ với chất liệu đặc biệt.



“À...” Vân Nhàn nói, “Ta không ngại.”



Xong đời. Bất cứ lúc nào nàng cũng không giỏi đối phó với những người có tính cách này, nàng nói những câu bông phèn mà cứ như đang bắt nạt người ta – nhưng bây giờ cảnh tượng thế này là Cơ Dung Tuyết đang bắt nạt nàng trờ trờ cơ mà, nhìn cả đám người đông đảo kia kìa.



(P6)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn lắp bắp ở phía trước, những người phía sau ném cho nàng những cái nhìn sắc lẹm.



Kiều Linh San: Làm gì vậy, lấy lại khí phách đã chửi mắng ta trước kia đi chứ!



Kỳ Chấp Nghiệp: Người này thật mạnh. Pháp trượng Đông Cực của ta đâu?



Tiết Linh Tú: Sao lại là Rèn Thể Môn? Tuyệt không thể để ấn ngọc này vào tay Đao Tông, cho nàng ta thì được.



Phong Diệp: Thật kỳ lạ, ta nhớ rõ lúc bán cỏ Cầm Máu, thái độ của Cơ Đại tiểu thư đối với Liễu Thế có vẻ rất tệ, sao bây giờ thái độ gặp mặt Vân Nhàn lại tốt cỡ này? Ôi chao đúng rồi, không một ai có thái độ tốt với Liễu Thế.



Giới thiệu đơn giản xong, Cơ Dung Tuyết lùi lại một bước, nói: “Hôm nay ta đến để lấy ấn ngọc.”



Không phải vì chuyện này chả lẽ tìm tới nàng để tám việc nhà ư, Vân Nhàn: “Việc này ta cũng nhìn ra được. Có điều chả phải Rèn Thể Môn đã có một cái rồi à?”



Chẳng lẽ còn để xếp chồng lên nhau?



“Ta chưa nói xong.” Khi nói chuyện, Cơ Dung Tuyết vẫn giữ thói quen lạnh lùng nhìn vào mắt người khác mặc dù ý định của nàng ấy dường như không lạnh lùng đến vậy, “Đương nhiên việc đoạt ấn ngọc sẽ có lợi cho Rèn Thể Môn, cụ thể là lợi ích gì thì ta không tiện tiết lộ.”



“Về phần đối với ngươi, nó thậm chí còn có lợi hơn nữa. Thứ nhất, các ngươi không thể thắp sáng ấn ngọc này, vậy nó chẳng khác nào đồ bỏ. Thứ hai, ấn ngọc bị đoạt, mục tiêu của Đao Tông chuyển sang ta, các ngươi không cần phải trốn tránh. Thứ ba... Đánh một trận với ta cũng có lợi ích đối với các ngươi, không phải sao?”



“Ta không phải người Đao Tông, sẽ không giết các ngươi. Thành tích chiến đấu của Liễu Thế với ta là thua bảy trên mười trận, từ đó, thực lực của ta tương đương với y. Các ngươi sớm muộn cũng sẽ có một trận chiến với y, muốn lấy ta luyện tay trước không?”



Cơ Dung Tuyết đưa cho mọi người hai lựa chọn: “Ta không muốn cưỡng đoạt cướp lấy nhưng khi cần thiết ta sẽ làm; hoặc là chúng ta thi đấu đến một mức nhất định là dừng, nếu ta thắng hãy đưa ấn ngọc cho ta. Các ngươi chọn cái nào?”



Nói là có lựa chọn nhưng không có lựa chọn nào khác.



Vân Nhàn đối mặt với nàng ấy, khoan thai rút ra Khi Sương, nghiêm nghị hỏi: “Một chọi một hay tất cả cùng lên?”



Cầu xin đừng cho tất cả mọi người lên cùng nhau, cái anh trai to lớn phía sau trông đủ sức dùng cơ ngực kẹp choáng đầu to của nàng ngay.



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ Dung Tuyết nhìn về phía bốn người sau lưng nàng.



Kiều Linh San, Tiết Linh Tú, Kỳ Chấp Nghiệp, Phong Diệp.



Kiều Linh San bị nhìn chằm chặp đến lo lắng, nhéo chặt đùi Phong Diệp, khiến Phong Diệp đau đến kêu lên một tiếng nho nhỏ: “A...”



Dù có ồn ào tới đâu, nàng ấy thật sự đã nhìn thấy giữa những người này có một mảy tình nghĩa đang trong giai đoạn nảy nở.



“Một mình ta là đủ.” Khuôn mặt lạnh lùng đến cứng nhắc lộ ra một nụ cười phấn khích hiếm hoi, nàng ấy mở miệng bày tỏ, “Các ngươi… cùng lên đi.”



………..



Lời tác giả:



Có phải tưởng rằng cuối cùng cũng có T rồi không? Không, Đại tiểu thư cũng không phải T, bốn DSP mang theo một S, Tiết Linh Tú ăn quả đắng (che miệng vờ khóc)



*T, thuật ngữ trò chơi, Tank (xe tăng), chịu trách nhiệm kéo thù hận ở phía trước để bảo vệ đồng đội, thường do người có thanh máu dài nhất (da dày thịt béo) đảm nhận.



*DPS: (nhân vật đủ sức) Gây sát thương