Lời nói này gieo lên đâm khiến ai nấy kinh ngạc.
Một chọi năm? Nghiêm túc chứ? Lần trước thứ được đối xử như vậy là con nhện to kia.
Nhìn sắc mặt Cơ Dung Tuyết, có vẻ nàng ấy thật sự nghiêm túc.
Tuy rằng người này trông lạnh lùng, song sự kiêu ngạo từ đáy lòng chớ hề kém cạnh Kỳ Chấp Nghiệp, mà thực lực của nàng ấy cũng xứng đáng để làm như vậy.
Cơ Dung Tuyết nghiêm túc, Vân Nhàn nào dám đồng ý kẻo đoán chừng Tiêu Vu sẽ cưỡi chim bay đêm đến đánh vào mông nàng mất. Thế là trong cuộc yên tĩnh, Vân Nhàn kiên định thốt lên: “Kiều đạo hữu, ngay cả ta cũng không thể làm được chuyện này.”
Năm chọi một có gì khác đánh hội đồng, đáng khinh bỉ cực.
“Vậy sao.” Cơ Dung Tuyết không ngạc nhiên, “Có khí phách đấy.”
Vân Nhàn quay đầu lại, vẫy tay về phía bên kia: “Linh San, muội đi cùng ta là được.”
Mọi người: “?”
Con nhóc này đúng là.
Có khí phách, nhưng không nhiều lắm đúng chứ?
“Đùa thôi đùa thôi. Ha ha ha.” Vân Nhàn nói một câu bông phèn chớ hề có thành ý, đoạn gãi đầu giãi bày, “Kiều đạo hữu, vậy xin phiền ngươi giơ tay đánh khẽ.”
“Đối đầu với ta không phải là giơ tay đánh khẽ.” Cơ Dung Tuyết giật khóe môi, nói, “Là ‘giơ thú đánh khẽ’.”
*tay (手-/ shǒu/) đồng âm với thú ( 兽- /shòu/)
Vân Nhàn: “...”
Mọi người: “...”
Bầu không khí vốn đã ngột ngạt bỗng chốc đóng băng, Cơ đại tiểu thư đã thành công hạ gục trận đấu, sử dụng trò đồng âm nhạt thếch của mình để tạo ra một thế giới băng tuyết thành công.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Sự im lặng kéo dài, lâu đến mức vô lý.
Đợt tỷ thí hết sức căng thẳng. Trước tiên các đệ tử Rèn Thể Môn lùi lại mười lăm bước về phía sau, tạo thành một khu vực võ đài trống trải ở giữa hai người. Tiết Linh Tú thấy vậy cũng vẫy tay cho mọi người lùi đi.
Đôi mi thanh tú cau lại, hắn không khỏi lo lắng.
Cơ Dung Tuyết đánh thắng Liễu Thế bảy trên mười lần, nói thực lực tương đương đã là so sánh khiêm tốn, rõ ràng nàng ấy còn cao hơn Liễu Thế một bậc. Hơn nữa, bây giờ họ hoàn toàn mù tịt về đường lối chiêu thức của Cơ Dung Tuyết, vẫn còn là một vùng đất trống.
Ngược lại Vân Nhàn...
Kim Đan tầng 9 và nửa bước tới Nguyên Anh, nhìn qua chỉ chênh lệch nửa cấp, tuy nhiên họ thật sự không có tí lòng tin nào. Không biết hai môn phái Bắc Giới giàu sụ hơn Đông Giới bao nhiêu lần, thiên tài địa bảo lủ khủ. Chưa kể Vân Nhàn lại không đáng tin cậy đến thế, lúc giết nhện đã gà bay chó sủa làm mọi người lo lắng chẳng thôi, huống chi là họ còn chưa nhìn ra khả năng chiến đấu đơn độc của nàng.
Kẻ giết rồng cuối cùng cũng hóa thành rồng, Vân Nhàn vô tình học được bí quyết làm màu "thần thánh" của Trọng Trường Nghiêu mà không hề hay biết, thậm chí còn “phát huy” nó lên một tầm cao mới – chỉ cần mọi người đều không mong đợi gì ở nàng, vậy mọi thứ nàng làm đều là một bất ngờ.
Bấy giờ tâm tình Vân Nhàn không hề bình tĩnh, mặt mày đăm chiêu, nàng đang điên cuồng hồi nhớ kiếm phổ trong đầu.
Những gì nàng nói lừa Liễu Thế lần trước có nửa thật nửa giả. Công pháp Khinh Yến Điểm Phổ cấp Thiên là thật, “Yến Lượn – Mười Tám” cũng là thật, mỗi tội không phải do Vân Lăng dạy cho mà do Vân Nhàn tự mày mò học lấy. Khi ấy Chưởng môn vừa định dạy thức thứ nhất, Vân Nhàn đã học đến thức mười bảy.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chỉ còn thức cuối cùng, dù nói kiểu gì cũng không sử dụng được, kiếm quyết đến một nửa đã hết hơi.
Tạm thời “ôm chân Phật ít nhiều cũng sáng”, Vân Nhàn đang cố gắng ôn tập thì nghe thấy Tiết Linh Tú âm thầm truyền âm: “Nếu không địch nổi, cứ đưa ấn ngọc cho nàng ta là được.”
“Biết rồi. Nhưng luyện tay thêm cũng tốt.” Vân Nhàn truyền âm lại, “Tiết huynh, ngươi biết Đại tiểu thư luyện pháp môn gì không? Để ta còn chuẩn bị.”
Tiết Linh Tú nói ngắn gọn: “Sư tử.”
“Là vua của muôn loài, bảo sao nhìn chằm chằm vào mọi người lại đáng sợ cỡ đó.” Vân Nhàn còn tiếp tục tán gẫu, “Sư tử biết cắn không gầm, Tiết huynh, đừng quấy rầy ta, sắp đánh nhau rồi.”
Tiết Linh Tú: “...” Quấy rầy là cái quái gì? Hắn hiếm khi quan tâm thế này, với lại sư tử có gầm hay không kêu đều cắn người đấy!
Dù sao đi nữa, trận chiến sắp bắt đầu.
Gió cuốn cát vàng dính lấm tấm vào mái tóc đen tuyền của Vân Nhàn, nàng chậm rãi rút kiếm, đầu ngón tay chỉ về phía Cơ Dung Tuyết, đanh giọng: “Vậy thì xin mời.”
Cuối cùng Cơ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ, Vân Nhàn trơ mắt nhìn cánh tay của nàng ấy bắt đầu biến đổi.
Những đường vân da mềm mại của sư tử dần dà bao phủ toàn bộ cánh tay của nàng ấy, cơ bắp căng phồng, móng vuốt vươn dài sẵn sàng di chuyển. Vân Nhàn đứng không xa không gần ước tính sự khác biệt về kích thước giữa móng vuốt sư tử và đầu của mình, nàng vỡ lẽ chúng gần như bằng nhau.
Người khôn thường kiệm lời, Cơ Dung Tuyết xông đến mang theo cơn gió mạnh mẽ, ngay lập tức vung tay chào hỏi với cái đầu của người bên kia!
Không ổn! Vân Nhàn sửng sốt!
Như vậy đã khiến cho việc so sánh trước đó của nàng trở nên vô nghĩa! Bởi vì nhìn trực quan thế này, móng vuốt còn lớn hơn đầu nàng khá nhiều!
Mũi kiếm chạm đất, mũi chân chạm nhẹ đất, Vân Nhàn lăn người né tránh sang bên phải đầy khéo léo. Nàng còn chưa kịp ổn định cơ thể thì cơn gió rít lên lại tiếp tục ập đến.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cơ Dung Tuyết sở hữu sức mạnh phi phàm, nhưng tốc độ lại kém Vân Nhàn một chút. Nàng ấy nhắm được chính xác nhờ bản năng phán đoán trong nháy mắt của bản thân.
Ví dụ như bây giờ, từ trận chiến với con nhện trước đó nàng ấy rút ra kết luận rằng động tác tiếp theo của Vân Nhàn nên sẽ là tìm cách vòng ra sau...
Quả nhiên.
Một tàn ảnh mặc đồ hoa chợt lóe lên trước mắt Vân Nhàn, ngay sau đó là một sợi tóc lướt nhẹ rơi xuống. Khi kịp phản ứng lại, nàng mới vỡ lẽ bên má có cảm giác nóng rát, máu dần dà rỉ xuống.
Mới bắt đầu đã bị thương, quá nhanh tựa chớp giật.
Vân Nhàn dùng lòng bàn tay lau máu mà rằng: “Tài ghê.”
“Ngươi kêu dừng ta sẽ dừng.” Cơ Dung Tuyết nói từ tốn, “Tốc độ của ngươi rất nhanh, cứ phát huy lợi thế, khiến ta không thể nhìn thấu hành động của ngươi là được.”
Vân Nhàn còn hơi ngượng ngùng: “Sao lại kèm theo cả hướng dẫn võ thuật thế này?”
Cơ Dung Tuyết: “Tới.”
“Được.” Vân Nhàn lướt mắt quan sát địa hình xung quanh một cách ngắn ngủi, đáp lời, “Đến đây!”
Lưỡi kiếm và vuốt sắc va chạm phát ra tiếng kim loại chói tai, Vân Nhàn vung kiếm lên theo bản năng muốn xuyên qua bên phải nhưng lại đột ngột dừng lại.
Ngay trong khoảnh khắc chớp nhoáng này, vai nàng đã bị thương.
Cơ Dung Tuyết nhắc nhở nàng: “Thời gian do dự quá lâu.”
Vân Nhàn la lên oái oái: “... Xem kiếm! Xem kiếm!”
Kiếm pháp thế nào chưa biết, nhưng ầm ĩ thì đúng là ầm ĩ thật.
Tới lui trong nháy mắt đã hơn chục chiêu, sự lúng túng và non nớt ban đầu dần phai, có thế ngươi tới ta đi. Vốn dĩ thiên phú của Vân Nhàn không kém là mấy, lúc đầu Cơ Dung Tuyết còn bị người ta nghi ngờ rằng đang cố ý để Vân Nhàn đỡ đòn thì giờ đây Vân Nhàn càng như cá gặp nước, tung ra Yến Lượn từ thức thứ nhất đến thức thứ mười bốn, thậm chí còn mơ hồ lấn át Cơ Dung Tuyết một phần.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiều Linh San ở phía sau nóng lòng như lửa đốt. Nay đối tượng đã khác, nàng ấy không thể nói những câu như “cắt đường dưới” “khỉ trộm đào” nữa. Nàng ấy thắc mắc: “Vân Nhàn đã mạnh như vậy từ bao giờ?”
“Không phải mạnh như vậy.” Kỳ Chấp Nghiệp trầm ngâm cho hay, “Mà là thực lực Cơ Dung Tuyết đang thể hiện chưa đủ.”
Đến lĩnh vực võ học, tính kiên nhẫn của con công này đã tăng lên rất nhiều, cũng biết cách nói chuyện đàng hoàng: “Nếu ở trình độ hiện tại, nàng ấy hoàn toàn không có cửa thắng Liễu Thế.”
Tiết Linh Tú: “Ngươi nghĩ Vân Nhàn có bao nhiêu phần thắng?”
“Không có phần nào cả.” Kỳ Chấp Nghiệp thấy hắn hỏi một câu rất ngu ngốc đã khinh thường đáp lại, “Cho dù có thể thắng thì cũng phải thua thôi, chắc chắn ấn ngọc này sẽ phải ném cho Rèn Thể Môn. Hừ, các ngươi tưởng ta không nhìn ra được chắc?”
Phong Diệp không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “A? Còn chuyện này nữa?”
Kiều Linh San: “...”
Vân Nhàn cũng vỡ lẽ có điều gì đó không ổn. Áp lực nàng phải chịu không lớn, thậm chí hành động của đối thủ có vẻ hơi chậm chạp, không biết Cơ Dung Tuyết đang đi theo đường nào. Nàng nhảy lên không trung, tay tạo kiếm quyết, dăm thanh kiếm ảo ảnh từ linh khí đang chậm rãi ngưng tụ, mỗi tội chúng chưa kịp hoàn chỉnh đã bị đánh tan trong nháy mắt.
Ảo ảnh tan vỡ, Cơ Dung Tuyết đứng chính giữa, thong thả thu chân lại.
Có vẻ nàng ấy đã giải phóng một loại cấm chế nào đó. Ngoài cánh tay ấy, trên cơ thể bắt đầu hiện ra ánh sáng vàng kim, đồng tử đen dần dà chuyển sang màu hổ phách, vẻ mặt cũng trở nên lạnh đanh.
Theo quan điểm của Vân Nhàn, đó là tự dưng trông không còn tốt bụng nữa.
Quả nhiên, khi cấm chế vừa được mở, tốc độ và sức mạnh của Cơ Dung Tuyết được nâng lên một bậc. Vân Nhàn không kịp né tránh, suýt bị một móng vuốt vỗ xuống đất không chui ra nổi. Trán túa mồ hôi, sau cùng nàng đã thầm hiểu được chút ngọn nguồn…
Cho đến bây giờ, Vân Nhàn vẫn đủ sức giao tranh nhiều phen, từng bước ép sát, thậm chí tìm được cơ hội tạo ra một số vết thương cho nàng ấy. Hiềm một nỗi theo thời gian thi đấu kéo dài, tinh thần và thể lực của Cơ Dung Tuyết không những giảm mà còn tăng, chẳng tỏ khí thế đã nâng cao bao nhiêu lần so với lúc đầu. Nàng ấy tay tàn nhẫn hơn hẳn.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lần thứ ba gặp thoáng qua vuốt sắc của nàng ấy, Vân Nhàn nhanh nhẹn trở tay vung chuôi kiếm đánh vào xương quai xanh của nàng ấy. Đối với vị trí gần ngực, bảo khéo léo thì không hẳn, dù bị đánh trúng cũng không gây tổn thương quá lớn. Tuy nhiên dù là ai cũng không kiềm được cơn đau nhói và đành dừng lại trong giây lát. Ấy nhưng Cơ Dung Tuyết bị đánh trúng trực diện lại chớ hề lùi bước, hãy còn gào thét lao tới, sắc mặt đâu thay đổi, lạnh lùng đến mức đáng kinh ngạc chực không hề cảm thấy đớn đau.
Cái móng vuốt lông to lớn xù xù đã bắt đầu mọc lông mềm như nhung kia liên tục phóng đại trong con ngươi của Vân Nhàn, mang theo sức mạnh ngàn quân bất chấp. Vân Nhàn có vẻ không tránh được. Những người phía sau kinh hãi la lên; Kỳ Chấp Nghiệp đanh mặt, bay người lên trước; người đệ tử Rèn Thể Môn luôn chú ý đến chiến trường kịp thời xuất hiện trước mặt nàng, vương tay ra tiếp lấy chiêu này.
Đòn tấn công cuối cùng trong tay Vân Nhàn đột ngột khựng lại, nàng nghe thấy tiếng rên rỉ và tiếng nuốt máu.
“Đại tiểu thư.” Người đàn ông vạm vỡ thốt lên, “Đã kết thúc rồi.”
Cơ Dung Tuyết: “...”
Hình như nàng ấy mất một chút thời gian để hiểu được ý nghĩa của câu nói này, hồi lâu sau mới chậm chạp thu tay lại: “Ừ.”
Cũng chính khoảnh khắc ấy, những đường vân bò lên cổ nàng ấy mới dần dà biến mất, được chiếc vòng cổ hấp thụ một cách ổn định.
Vân Nhàn đứng dậy, sau trận chiến này nàng đã hiểu được phần nào con đường tu luyện của Rèn Thể Môn.
Đây là những chiến sĩ cuồng bạo đấy! Nếu cứ tiếp tục như vậy, nói không chừng càng bị thương nặng thì năng lực càng mạnh. Tất nhiên nó cũng có tác dụng phụ. Càng về sau, họ chỉ còn hành động theo bản năng, không phân biệt địch ta, thấy ai cũng tát tai vả miệng chan chát. Thảo nào ai nấy trong Rèn Thể Môn trông đều ghê gớm phải biết. Phòng địch bên ngoài phòng đồng đội bên trong, không thể nào không có lớp da dày thịt béo!
“Ta thua.” Thua là thua, Vân Nhàn đưa ấn ngọc qua, cất lời, “Của ngươi.”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cơ Dung Tuyết im lặng nhận lấy.
Trên tay nàng đã có hai ấn ngọc, một Bạch Hổ một Huyền Vũ. Hiện tại xem ra hai miếng ấn ngọc tỏa ra ánh sáng khác biệt đầy tinh tế, chữ khắc trên đó cũng khác nhau.
Vân Nhàn hơi lo lắng, nhằm phòng ngừa chu đáo đã quay sang hỏi người đàn ông vạm vỡ vừa đỡ đòn: “Bây giờ nàng ấy còn nói tiếng người được không?”
Người đàn ông vạm vỡ: “?”
“Có thể.” Giọng của Cơ Dung Tuyết hơi khàn khàn, con ngươi chuyển sang màu đen, nàng ấy nhìn Vân Nhàn không chút biểu cảm, “Liễu Thế si mê võ học, đao Sát Lục chọn kẻ địch là khắp thiên hạ vậy mà chỉ đánh với ta mười trận.”
“Cũng chẳng còn cách nào khác,” Vân Nhàn đáp, “Lỡ trận sau là trận cuối thì thật là thiệt thòi lớn.”
Bảo sao Đao Tông không dám gây chuyện, người ta liều mạng về mặt tâm lý trong khi nàng ấy liều mạng ở mặt vật lý.
Cơ Dung Tuyết thở dài: “Đã lâu rồi không có ai so tài với ta.”
Vân Nhàn: “Vậy nên lúc đầu ngươi cho ta đỡ đòn và hướng dẫn vì sợ ta hối hận bỏ chạy à?”
Cơ Dung Tuyết cười khẩy: “Đây gọi là, ‘muốn câu mây* cả phải thả câu dài’.”
*câu đúng là muốn câu cá cả phải thả câu dài
Bầu không khí sôi nổi trước đó lạnh như hầm băng bất thình lình.
Mọi người: “...”
Vân Nhàn: “...”
Vân Nhàn ta thật lòng cầu xin ngươi đừng nói nữa!!
Vân Nhàn – người choáng váng tinh thần trước câu đồng âm chế – trở về tiểu đội của mình. Mọi người vô cùng lo lắng vây quanh, bỗng chốc xua tan đi cái lạnh lẽo, mang đến chút ấm áp của mùa xuân.
Kiều Linh San mím môi bảo: “Có thể chống đỡ được một khắc đã giỏi lắm rồi.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “À. Sao ngươi không dùng chiêu kia?”
Phong Diệp: “A, máu máu máu, máu máu máu máu, vải vải vải, vải vải vải...” Xỉu.
Tiết Linh Tú vừa bảo Phong Diệp rảnh rỗi thì đi làm phụ tá, ai ngờ thời gian làm việc của người này ngắn ngủi đến vậy khiến hắn tự dưng câm nín: “... Đưa tay đây.”
Vân Nhàn đã quen với việc bị đâm đủ loại châm tới co quắp, vẫn đang suy nghĩ: “Tiết huynh, trong trận chiến khi nãy, ngươi có tìm được cơ hội nào không? Ví dụ như khi ta bị đánh hộc máu, ngươi lắc mình tới, giơ kim lên là trị liệu ngay.”
Tiết Linh Tú không chút biểu cảm, cứ vậy quấn mặt nàng lại: “Sau đó cả hai đều hộc máu.”
Hình ảnh chân thực đã hiện ra trong đầu mọi người, ngón chân không khỏi co rúm.
Cảnh tượng đó thật quá mất mặt.
(P7)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bên phía Rèn Thể Môn vẫn lẳng lặng hành động: băng bó, xử lý, bôi thuốc. Không biết Cơ Dung Tuyết sử dụng phương pháp gì với ấn ngọc, hiện tại hai đệ tử cầm ấn ngọc được bảo vệ ở chính giữa hàng ngũ, nếu có chuyện bất ổn sẽ truyền đồ vật tứ phương tám hướng cho người được chọn tiếp theo bất cứ lúc nào.
Kỳ Chấp Nghiệp nhìn nhóm người kia chợt bảo: “Trước đây khi chưa rời khỏi Phật Thôn, ta đã từng thấy hai môn phái Đao-Rèn đối đầu.”
“Cái gì?” Vân Nhàn trong cơn nguy kịch hốt nhiên ngồi dậy, “Đã đánh nhau rồi hả? Kết quả thế nào?”
“Đao Tông thua.” Kỳ Chấp Nghiệp dùng ngón tay dài chỉ, chia đội hình Rèn Thể Môn thành mấy phần và cắt nghĩa, “Phía trước chuyên về phòng thủ, công pháp là các loại voi, tê giác, rùa; ở giữa thì chia thành hai hàng, đằng trước giấu ám khí, hàng sau bảo vệ người tấn công đột kích. Nhìn xem, công pháp của nàng ta tu luyện là dơi.”
Tiết Linh Tú nói: “Thêm vào đó Liễu Thế không thắng được Cơ Dung Tuyết...”
“Không, Cơ Dung Tuyết không ra tay.” Kỳ Chấp Nghiệp khẽ nhíu lông mày, bình thản giãi bày, “Chỉ dựa vào đội ngũ đã đủ khiến Liễu Thế tự động rút lui.”
Chỉ có trong khoảnh khắc này gã mới nghiêm túc.
Mọi người đều chấn động.
Vân Nhàn nói sâu xa: “Đây là điều mà ta mong mỏi.”
Bao giờ đội ngũ Kiếm Các cũng hùng mạnh bực này, vậy thì dù có nằm mơ nàng cũng cười tới tỉnh.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Sao cần phải mong?” Kỳ Chấp Nghiệp nhướng mày, hờ hững mà rằng, “Nếu ngươi tìm lại được pháp trượng Đông Cực của ta, Cơ Dung Tuyết không phải là đối thủ của ta.”
Dễ gì Vân Nhàn cho phép gã nói nhảm trước mặt mình: “Ngươi cứ nổ đi! Đồ mình đánh mất mà không biết ở đâu, còn muốn ta đi tìm? Ta nợ ngươi hay ngươi nợ ta?”
Tiết Linh Tú: “Hình như là nợ ta thì phải.”
Kỳ Chấp Nghiệp đơ người.
Vân Nhàn nhận ra vẻ bối rối của gã bèn nghi ngờ hỏi: “Kỳ Chấp Nghiệp, ngươi không biết nó ở đâu à?”
“Ai cho phép ngươi gọi ta bằng tên riêng?” Kỳ Chấp Nghiệp khinh khỉnh, “Biết thì sao, không biết thì sao.”
“Bé Kỳ à, ngươi vẫn còn quá non, không thể làm việc như vậy được.” Vân Nhàn cười hớn hở, “Nếu ngươi không nói, lần sau tới chỗ đóng quân ta sẽ thu vén cho ngươi và Tiết huynh ở chung phòng, hai người ngủ chung, thỏa thuê cấu véo thâu đêm, chả phải là một chuyện lý thú cơ à?”
Tiết Linh Tú không hiểu gì sất: “? Liên quan gì đến ta?”
Kỳ Chấp Nghiệp thật sự bị hằm hè: “Ngươi!”
Gã tức giận, khốn nỗi vì dáng dấp quá lộng lẫy nên biểu hiện của gã không có bao nhiêu sức răn đe.
Một lúc lâu, Kỳ Chấp Nghiệp mới khó khăn mở lời: “Cảm ứng được, ở chỗ Liễu Thế.” Ngay cả khi gã biết, chả lẽ muốn gã đi tìm người ta ăn nói khép nép?
Vân Nhàn: “...”
Vân Nhàn: “Thật ra dùng tạm gậy đánh chó cũng được.”
“Ngươi nói vớ va vớ vẩn gì vậy?”
“Vân Nhàn, tém lại bớt đi, nói không chừng Đại sư Minh Quang đang nhìn đấy.”
...
Ấn ngọc được cất giữ cẩn thận, sửa soạn xong xuôi, Cơ Dung Tuyết chuẩn bị tập hợp đội ngũ rời đi thì Vân Nhàn lại nhảy nhót đến.
Lúc nãy bị cào một phát, giờ tạm thời di chuyển chưa được thuận tiện lắm, nhưng nàng vẫn nói thẳng vào vấn đề: “Dùng tin tức đổi lấy điều kiện, có hứng thú không?”
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cơ Dung Tuyết thấy nàng nhảy nhót như gà con trong tông môn đã hỏi: “Tin gì?”
“Muốn tin gì có tin đấy.” Vân Nhàn giãi tỏ, “Về ấn ngọc, Ma Giáo, kho báu của Đao Tông, trong nhẫn trữ đồ của Liễu Thế có gì, y thích mặc quần lót kiểu gì, ngươi có hứng thú không?”
Cơ Dung Tuyết: “Ngươi cho rằng mình biết nhiều hơn ta?”
Vân Nhàn lấy con Cóc Sắt của Liễu Thế ra, kêu: “Cho ngươi này.”
“...” Cơ Dung Tuyết vỡ lẽ đây là pháp bảo dành cho công pháp của tông môn mình thì hơi bối rối, “Vậy sao lúc nãy ngươi không dùng.”
Ví dù dùng đến loại pháp bảo cấp cao này thì có khi đã chuyển bại thành thắng.
Vân Nhàn lấy làm đương nhiên: “Lúc nãy không dùng vì để dành tới giờ dùng.”
Cơ Dung Tuyết thấy người này khá hợp ý mình. Nàng ấy thích.
“Nói đi.” Nàng ấy hỏi, “Các ngươi muốn làm gì?”
Vân Nhàn thành thật trả lời: “Phải lấy lại pháp trượng Đông Cực.”
Cơ Dung Tuyết: “Ta hỏi là muốn ta làm gì?”
Vân Nhàn: “Theo tốc độ của Đao Tông, hẳn họ sẽ chạy đến thun thút. Lát nữa khi chúng ta chạy, phiền các ngươi chặn họ lại một chút. Thế nào?”
Cơ Dung Tuyết nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, chậm rãi thu con Cóc Sắt vào tay: “Chốt.”
“...”
Nửa nén hương sau, Liễu Thế dẫn theo một đám đệ tử Đao Tông đến đúng hẹn... Được rồi, chẳng có ai hẹn nhóm y cả.
Tâm trạng Liễu Thế trông không tốt... Được rồi, chẳng có lúc nào y trông ổn đâu.
Ngay từ khi hai điểm sáng trên đá Hắc Diệu ngày càng tiếp cận nhau, y đã phát giác được điều bất thường. Giờ đây chúng lại chồng chéo lên nhau chứng tỏ có người đã ra tay trước, đoạt lấy ấn ngọc khỏi tay Đông Giới.
Kẻ có sức dễ dàng đoạt lấy thế kia, âu ngoài người đó ra thì không còn ai khác.
Đúng như dự đoán, vượt qua những cồn cát liên miên, y thoáng thấy kẻ thù truyền kiếp Cơ Dung Tuyết.
“Ngược lại để ngươi được lợi.” Liễu Thế cười khẩy đi thẳng về phía trước, bảo, “Bọn người kia chạy cực nhanh, lo trước tính sau, khó cho ngươi hao tâm tổn trí … Hả? Sao các ngươi còn ở đây?!”
(P10)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Y nhìn nhầm chăng?!
Vân Nhàn đứng gần Cơ Dung Tuyết, giờ đây cậy thế cáo mượn oai hùm nên sống lưng thẳng hơn nhiều: “Đội trời đạp đất, sao đấy?”
Liễu Thế: “...”
Điều này khiến y chìm vào suy tư trong chốc lát.
Kiều Linh San vỗ nhẹ vào eo Vân Nhàn, khẽ giọng: “Chúng ta phải nhanh lên, thừa dịp y chưa hoàn hồn.”
“Không sao, để y suy nghĩ thêm, vẫn có lợi cho chúng ta.” Vân Nhàn cũng nhỏ rỉ tai cho hay, “Như người ta thường nói, Liễu Thế mà suy nghĩ thì tới Phật Tổ còn bật cười, đừng lo lắng quá.”
Kỳ Chấp Nghiệp cam đoan: “Phật Tổ sẽ không cười bậy người khác.”
Vân Nhàn: “?”
Giờ ngươi bỗng dưng trở thành Phật tu làm gì!
“Cơ Dung Tuyết, dù có thù hận riêng đến đâu thì ngươi cũng là người Bắc Giới, sao lại đi cấu kết với bên ngoài?” Liễu Thế nhíu mày bảo, “Dù có thế nào Đao Tông của ta cũng chưa từng ôm lòng ra tay với các ngươi, bây giờ tội gì phải như vậy?”
Dùng tình lay động, dùng lý thuyết phục, ví dù bấy giờ con Cóc Sắt không nằm trong tay Cơ Dung Tuyết thì chúng càng có sức thuyết phục hơn.
“Họ muốn làm gì không liên quan đến ta.” Tuy nhiên bấy giờ nhân vật chính không phải là Cơ Dung Tuyết, nàng ấy lùi lại một bước, thốt lên, “Các ngươi cứ tự nhiên.”
Liễu Thế càng lúc càng không hiểu nổi thái độ của bên này.
Tuy nhiên nếu không can thiệp đó chính là sự hỗ trợ tốt nhất. Y nhìn về phía Vân Nhàn, cất lời: “Đã mất ấn ngọc mà còn ở đây chờ ta? Cố ý dâng mạng âu quả là điều hiếm thấy trên đời.”
Vân Nhàn lờ đi: “Có phải ngươi đã lấy trộm pháp trượng Đông Cực của Kỳ Chấp Nghiệp không?”
Liễu Thế: “Trộm cái gì, là nhặt được chứ!... Ta không biết ngươi lại đang có ý đồ quỷ quái chi, khuyên ngươi nên dừng tay kịp thời. Đương nhiên, nếu ngươi muốn chọc giận ta thì ngươi đã thành công rồi, cơ mà ngươi không gánh vác nổi hậu quả này.”
(P11)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn nói lời ngay thẳng: “Ông nội không dạy cho ngươi trên đường nhặt được đồ của người khác phải trả lại kịp thời ư?”
Liễu Thế: “Mẹ nó, năm nay ngươi chưa tốt nghiệp rời trường à?... Đừng tưởng rằng có người chống lưng là ngang ngược. Rèn Thể Môn là tông phái Bắc Giới, dù thế nào cũng không đến lượt ngươi leo bám.”
Vân Nhàn tự quyết định: “Còn không trả nữa là ta ra ngoài báo quan đấy.”
Liễu Thế lên máu cuồn cuộn, thiếu điều lại không thể giữ bình tĩnh.
Cơ Dung Tuyết bên cạnh chưa có ý định rời đi, thậm chí còn đứng gần hơn một mảy.
Nhìn tình hình này, y ngu tới đâu cũng biết Cơ Dung Tuyết muốn bảo vệ nàng ta.
Kẻ này trơn trượt cả tay, hèn hạ khôn cùng, mỗi lần y bắt được nàng ta đều có người giúp đỡ, không biết có vận may cứt chó gì nữa.
Cuối cùng khi thấy y đã tĩnh trí lại, Vân Nhàn mới mở lời: “Ta biết, bắt ngươi trả lại có vẻ làm ngươi khó chịu. Nhưng nếu trao đổi thì sao?”
Liễu Thế nhíu mày: “Trao đổi?”
Vân Nhàn lấy ra một thứ sáng lấp lánh nhô lên quen thuộc khỏi nhẫn trữ đồ: “Bát Ô Kim đổi lấy pháp trượng Đông Cực, thế nào?”
(P12)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Liễu Thế: “...”
Một lúc lâu sau, y mới tìm lại giọng nói trong cơn nghiến răng nghiến lợi của mình: “Vậy nên ý ngươi là lấy đồ của ta đổi lấy đồ của ta?”
“Hả? Sao cơ?” Vân Nhàn vờ che miệng, “Chẳng lẽ Bát Ô Kim này là đồ của Đao Tông? Ta thấy nó nằm chỏng chơ trên mặt đất không ai muốn cơ.”
Liễu Thế tức giận: “VÂN NHÀN!”
Liễu Huy gấp gáp tiến lên một bước, thì thầm: “Sư huynh, bình tĩnh! Bây giờ ấn ngọc còn lại duy nhất đang ở trong tay Phật Thôn, chúng ta lấy pháp trượng cũng vô dụng trong khi đích thực cần Bát Ô Kim này. Hơn nữa, pháp trượng này đã bị chúng ta...”
Ngực Liễu Thế phập phồng, trong chốc lát, vẻ mặt y lại thay đổi.
Y nhìn về phía Kỳ Chấp Nghiệp bên cạnh Vân Nhàn, trong lòng u ám toan tính.
Bấy giờ Cơ Dung Tuyết ở đây, chắc hẳn việc cạn tào ráo máng là không thực tế, nhưng một đòn bất ngờ thì không ai lường trước được.
Đoan chắc Vân Nhàn muốn pháp trượng để khôi phục sức mạnh bí ẩn nào đó của Kỳ Chấp Nghiệp, tuy nhiên đồ rằng đám người tầm nhìn thiển cận này không biết công hiệu của Bát Ô Kim.
Nhiều nhất chỉ thấy đây là pháp bảo khắc chế Phật Môn, tuy nhiên trên thực tế, Bát Ô Kim này mới chính là món khắc chế Lồng Chuông Vàng chân chính.
Bất kỳ Phật tu nào luyện Lồng Chuông Vàng đều sẽ không ngừng dùng linh khí tưới đắp lên cơ thể một lớp Kim Thân, đao thương bất nhập đầy vững chãi. Theo tu vi ngày càng cao, Kim Thân càng dày, hiệu quả của Bát Ô Kim cũng càng mạnh. Chỉ cần dùng toàn bộ linh lực thúc đẩy, dưới một đòn, Kim Thân đó sẽ cắn ngược lại cơ thể gây ra tổn thương nội tạng nghiêm trọng.
Nếu y thúc đẩy Bát Ô Kim tấn công Kỳ Chấp Nghiệp ngay tích tắc nhận được, mọi tính toán của Vân Nhàn sẽ sụp đổ.
(P13)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đám người Đông Giới lại lén lút truyền âm:
Kiều Linh San: “Vân Nhàn, vẻ mặt của Liễu Thế đáng sợ quá, có vẻ đã xảy ra một số biến đổi về bệnh lý rồi.”
Vân Nhàn: “Chắc là đang nghĩ đến chuyện vui thôi. Không sao, chỉ cần nhớ chúng ta phải giả vờ, bày ra một bộ dạng lo lắng sợ hãi là được, tuyệt đối không được quá tự nhiên. Kỳ Chấp Nghiệp, ta nói ngươi đấy, cứ phải để ta nhắc tên mới chịu hả?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Hừ! Ta tu tập cả đời, chưa từng sợ ai?”
Tiết Linh Tú: “Tay ta mỏi lắm rồi. Ai dám bị thương nữa là chết chắc.”
“Muốn pháp trượng Đông Cực?” Sau cùng Liễu Thế cũng hạ quyết tâm, hừ lạnh lấy ra pháp trượng Đông Cực rực rỡ từ nhẫn trữ đồ. Ánh sáng công đức vàng rực không thể giả mạo bao quanh pháp trượng, vẻ mặt Kỳ Chấp Nghiệp khẽ thay đổi, yết hầu nhấp nhô, tuy nhiên gã vẫn cố nén.
Sự căng thẳng của người trước mặt quá rõ ràng, Liễu Thế nói: “Cùng lúc giao ra.”
Vân Nhàn từ từ gật đầu, nuốt nước bọt: “Được.”
Nói nhanh hơn làm, hai bên đều ném pháp bảo lên không trung. Kỳ Chấp Nghiệp nhảy lên bắt lấy pháp trượng Đông Cực, chưa rơi xuống đất đã bị kéo cho loạng choạng cả người: “Đi đi đi!!!”
“Muốn đi? Muộn rồi!” Liễu Thế nhe răng cười, rót linh lực vào Bát Ô Kim giữa không trung. Bát Ô Kim kêu vù vù, mang theo sát khí hóa thành một luồng sáng bắn thẳng vào giữa lưng Kỳ Chấp Nghiệp!
Đúng là muốn trực tiếp lấy mạng người ta!
Bất ngờ, mặt Cơ Dung Tuyết đã hằn vẻ nghiêm trọng, nàng ấy vừa định ra tay cản lại...
“Làm gì vậy?” Kỳ Chấp Nghiệp vươn tay đón lấy Bát Ô Kim như thể thật sự nhận được một bát cơm, gã sững sờ, quay đầu, nhìn Liễu Thế đầy khinh bỉ như nhìn vào một tên ngu lâu năm, “Cái này là gì? Mua một tặng một?”
Làm gì đấy, không cần thật à?
Nụ cười của Liễu Thế đông cứng trên mặt: “...?”
Hả???
Vân Nhàn chạy trốn cực kỳ nhanh, chỉ chớp mắt đã biến mất nơi chân trời. Trước khi đi, nàng còn thương hại nhìn Liễu Thế thở dài thườn thượt, đoạn chỉ lên trời la to: “Này! Đại sư Liễu Xương bên kia, ông có khỏe không!”
Không biết Đại sư Liễu Xương có khỏe hay chăng nhưng Liễu Thế bị Cơ Dung Tuyết chặn lại đã sắp tức đến mức tự thiêu tới nơi.