Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 38: Đại Chiến Tứ Phương (25)



Nhóm Vân Nhàn ngay lập tức biến mất khỏi màn hình đá chiếu ảnh, lòng bàn tay của ba trong bốn người bỗng chốc thả lỏng, chỉ có Liễu Xương trừng trộ muốn nứt mắt: “... Sao như vậy!”



Rõ ràng trong thoáng chốc Liễu Thế thúc đẩy Bát Ô Kim, ông ta hãy còn nghĩ trẻ con dễ dạy, nhưng kết quả lại như đá chìm đáy biển, chẳng một gợn sóng.



Không có kết quả cũng thôi, đằng này động tác vừa rồi trông nó thật ngu ngốc!



Lê Phái cười nhưng không phá lên cười hẳn thay vào đó đang cố sức kìm lại, vì dù sao quần chúng trong thành đã cười ngả nghiêng, tiếng cười như đợt sấm sét không dứt: “Khụ... Cái này, phải hỏi Đại sư Minh Quang.”



Hiệu ứng hài hước đúng là vượt ngoài sức tưởng tượng, đúng là Phật Tổ phải cùng cười.



“A Di Đà Phật.” Đại sư Minh Quang xoay tràng hạt, nhắm mắt thở dài, “Chấp Nghiệp không tu luyện công pháp Lồng Chuông Vàng này.”



Liễu Xương còn kinh ngạc hơn cả Vân Nhàn lúc bấy giờ: “Sao có người trong Phật Thôn không biết Lồng Chuông Vàng?! “



Lê Phái cười hì hì: “Nói vậy sai rồi, đâu phải người Đao Tông nào cũng có não.”



“Ngươi!” Liễu Xương không thở nổi, nhìn thấy Túc Trì càng tức giận hơn, “Sư muội tốt của ngươi đấy! Đã dám khiêu khích bậc tiền bối thế này, sư phụ ngươi dạy dỗ tốt quá!”



Túc Trì khựng lại, chậm chạp quay đầu nhìn về phía sư muội vẫn dồi sào sức khỏe, mở miệng: “Khiêu khích gì?”



Liễu Xương: “Đây còn không phải là khiêu khích chứ là gì?! “



Túc Trì với khuôn mặt vẫn không cảm xúc: “Sư muội chỉ hỏi thăm sức khỏe của ông thôi. Nếu ông không muốn trả lời cứ bỏ qua, đừng nói lời cay nghiệt.”



Lời nói này khiến ngay cả Đại sư Minh Quang cũng ngạc nhiên: “Túc thí chủ, cậu... A Di Đà Phật.”



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Liễu Xương cảm thấy ví dù ở đây thêm một lúc nữa, ít nhất cũng sẽ giảm thọ mười năm.



Trong Chúng Thành, một quyển sách cuộn lơ lửng giữa không trung, ghi lại tình hình Đại Chiến Tứ Phương của thế giới này bằng thứ mực đen.



“Vẫn chưa tìm thấy viên ấn ngọc thứ tư, ấn Bạch Hổ và Huyền Vũ do Rèn Thể Môn nắm giữ; ấn Chu Tước nằm trong tay Phật Thôn. “



“Ứng cử viên sáng giá giành chiến thắng: Rèn Thể Môn Bắc Giới có tổng cộng 30 người; Đao Tông Bắc Giới có tổng cộng 30 người; Phật Thôn Tây Giới có tổng cộng 23 người; Kiếm Các Đông Giới (Diệu Thủ Môn Nam Giới và Phật Thôn Tây Giới) có tổng cộng 15 người.”



Dòng mực đang liên tục thay đổi, số lượng người tăng giảm theo. Có người đi ngang qua không khỏi cảm thán:



“Sao Kiếm Các ít người thế nhỉ? Chỉ bằng một nửa so với hai môn phái tại Bắc Giới.”



“Chắc hẳn chín người trong số đó là cao thủ được Tiết thiếu gia thuê, đảm bảo sẽ không đánh đến chết.”



“Vậy còn lại một người, chẳng lẽ là Trọng Trường Nghiêu? Mất tích bao lâu rồi.”



“Ta thấy ở Nam Giới. Giờ đây Trọng Trường Nghiêu đã là nửa bước tới Nguyên Anh rồi, nếu tìm được hắn, thực lực của Nam Giới sẽ tăng thêm một bậc.”



“Ta thấy Phật Thôn và Rèn Thể Môn hung hãn ghê... Đại Chiến Tứ Phương lần này biến động liên tục, đúng là xem đầu không đoán được cuối.”



“...”



Trong bí cảnh, hiển nhiên Vân Nhàn đã hiểu được tầm quan trọng của đông người sức lớn thông qua trận chiến với Rèn Thể Môn.



“Bây giờ chúng ta tính đâu ra đấy chỉ có tổng cộng 14 người.” Vân Nhàn cầm lấy mạng che mặt, thốt lên, “Việc cần làm bây giờ là kéo tất cả những tu sĩ tự do chúng ta gặp trên đường vào đội hết, như vậy mới làm cho đội hình thêm hoành tráng.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Để đề phòng Liễu Thế nổi điên, Vân Nhàn đã bỏ vốn lớn mua 14 bộ trường bào màu đen che từ đầu đến chân, thậm chí còn hối lộ Hồn tu ở Tây Giới để nhóm mình bám theo sau đục nước béo cò một phen.



Nàng chỉ tình cờ gặp được Hồn tu vì những người này thật sự khép kín quá mức.



Tây Giới hoang vắng, có đủ loại tông phái kỳ lạ. Tuy nghe cái tên Hồn tu có vẻ là nhân vật phản diện và thực tế mà nói thì tới cách tu luyện cũng thuộc về nhân vật phản diện, song nói một cách nghiêm túc, họ vẫn là một trong những tông môn chính phái, môn quy nghiêm khắc. Bình thường họ giúp đỡ làm lễ trừ tà, trừ hồn hoang dã quỷ này nọ thì giúp đấy, ngặt nỗi họ không dễ gần cho lắm.



Tuy nhiên dưới ánh hào quang chính nghĩa của pháp trượng Đông Cực, sau chót họ đồng ý với yêu cầu của Vân Nhàn.



Điểm trừ duy nhất là vóc dáng của Hồn tu đều khá gầy rộc nhỏ con, tuy đã che mặt bằng trường bào khốn nỗi trông ai nấy vẫn hơi lộ liễu. Cuối cùng, Vân Nhàn nảy ra một ý tưởng thiên tài...



Nàng tận dụng hai bánh xe của chiếc xe ngựa nọ, dùng ván gỗ nhỏ dựng tạm thành một toa xe, nhét những người nổi bật nhất vào trong, kín mít bốn bề, y như xe tù.



Nhưng mà, nhìn kiểu gì thì xe tù cũng rất hợp với phong cách của Hồn tu, cho nên trong lúc chạy như điên Liễu Thế không nhìn kỹ và đã bị cả bọn lừa cho ngoạn mục.



Vân Nhàn biết cách này không thể dùng lâu dài, nếu gặp lại lần thứ hai, đoan chắc Liễu Thế sẽ phát hiện ra với thị lực của mình. Có điều lừa qua được một lần là hay một lần, biết đâu lại có thêm thu hoạch bất ngờ?



Vì vậy họ đã trà trộn, thừa nước đục thả câu qua khỏi đợt truy bắt thứ hai trước mắt.



“...” Vân Nhàn nhìn bóng lưng của Tức Mặc Xu, bỗng dưng muốn cười. Ai bảo Thánh nữ không mặc quần áo tử tế, giờ đã phơi nắng tới nỗi một vùng đen một vùng trắng, nhìn từ sau lưng hệt như chú gấu trúc nhỏ, “Tại sao Ma Giáo vẫn đuổi theo chúng ta?”



“Có thể tin tức bị chậm, còn chưa tường ấn ngọc đang ở bên Rèn Thể Môn.” Kiều Linh San hơi tò mò, “Tức Mặc Xu và Cơ Dung Tuyết đánh nhau thì ai sẽ thắng?”



Vân Nhàn: “Cái này hỏi Kỳ Chấp Nghiệp đi, gã có thể phân tích cho muội cả nửa ngày.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tức Mặc Xu trông có vẻ chuyên dùng thủ đoạn hạ cổ hạ độc, cần thời gian để phát tác, nhưng Cơ Dung Tuyết càng về sau càng mạnh, đoán chừng khắc chế được Tức Mặc Xu.



Hả? Thế nhưng quỷ hấp tinh vừa rồi là nam cơ mà? Tại sao Tức Mặc Xu gọi y là Mị Yên Liễu?



Vân Nhàn hồi nhớ cốt truyện trong thoại bản “Ma nữ ngây thơ nóng bỏng” khi Trọng Trường Nghiêu dâng hiến lần đầu tiên cho chị đại quỷ hấp tinh, lập tức câm nín: “...”



Nàng chực như phát hiện ra điều gì khủng khiếp.



Cũng chính trong hành trình bôn ba này, Vân Nhàn đã phát hiện ra khá nhiều dấu vết thuộc về Trọng Trường Nghiêu.



Người này đại nạn không chết còn may mắn tợn, đến đâu cũng gặp kỳ ngộ liên miên, hỏi mấy cô em đều thấy họ có ấn tượng tốt về hắn, hoặc là được hắn cứu hoặc là được giúp đỡ. Hắn sở hữu lớp lớp át chủ bài lại còn mang dáng dấp tuấn tú phi phàm, phong độ quân tử ngời ngời. Quan trọng nhất là trong thời khắc sống còn, thực lực của hắn đã lén lút tới nửa bước Nguyên Anh.



Mặc dù còn kém một chút so với tầng Nguyên Anh trong thoại bản, tuy nhiên Vân Nhàn bỗng chốc cảm thấy vô cùng bất công.



Song nghĩ lại, thoại bản không có phân cảnh chiến trường cổ xưa, không tỏ cốt truyện thoại bản đã đi lệch đến đâu. Thay vì trách móc người khác chi bằng nâng cao bản thân. Vân Nhàn đã lờ mờ cảm nhận được mình đã chạm đến tầng che lên cấp mơ hồ đó trong thời gian này, ý chừng sẽ sớm thăng tiến thôi.



Mọi người những tưởng việc cần làm bây giờ là nghỉ ngơi dưỡng sức, nâng cao thực lực nhằm đối phó với chiến trường cổ xưa không biết bao giờ mở ra. Bởi lẽ theo giọng điệu của Cơ Dung Tuyết, nàng ấy biết cách thắp sáng, cũng không cần lo lắng quá nhiều cho bên Phật Thôn. Mãi cho đến khi mọi người đi đến nửa đường, họ phát hiện một nửa viên ấn ngọc lấp lánh ánh sáng tù mù trong sông cát.



Có thể ban đầu nó được vùi rất sâu nhưng giờ đây gió đã dần thổi bay lớp cát che phủ, để lộ ra một nửa.



Bất thình lình xuất hiện.



Không ngờ tới.



Trông y như hàng thật.



Đúng là để dưới đất không ai thèm nhặt thật kìa.



Vân Nhàn: “...”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Dưới lớp áo bào đen, nàng thầm thì hỏi mọi người: “Nhặt không?”



Kiều Linh San do dự đáp: “Nhặt... Nhặt? Nhưng bây giờ chúng ta vẫn chưa tường thắp sáng làm sao.”



Tiết Linh Tú trầm ngâm: “Cứ thử xem sao. Tệ lắm thì mang đi đổi thứ khác với Liễu Thế.”



Nay pháp trượng Đông Cực của Kỳ Chấp Nghiệp đã trở lại, đủ sức đánh ngang tay với Liễu Thế, chỉ cần đề phòng Tức Mặc Xu là được.



Vân Nhàn luôn cảm thấy vị trí hiện tại của Liễu Thế trong lòng mọi người đã từ “một kẻ ngốc vinh quang” lên thành “một cửa hàng tạp hóa nhỏ”, là cái loại mới bỏ tiền là ra sản phẩm ngay, lập tức thấy y có trí tuệ con người hơn hẳn.



“Có ta ở đây, lo gì.” Kỳ Chấp Nghiệp khoang tay, nhìn xuống cao ngạo hừ một tiếng, “Vân Nhàn, nhặt đi.”



Vì vậy Vân Nhàn cúi xuống, đào viên ấn ngọc ra khỏi cát, lau chùi lau chùi, lộ ra diện mạo thật sự.



Theo phương pháp loại trừ, đây ý chừng là ấn Thanh Long. Nhưng nói chung nàng vẫn không hiểu nổi những gì được viết trên đó.



Vân Nhàn thử xem, theo những mánh lới vớ vẩn, nàng cắt đầu ngón tay, bôi máu lên ấn ngọc, đoạn cả bọn cùng nhau nhìn lăm lăm.



Máu rơi xuống tách tách tựa mưa nhỏ giọt, ấn ngọc không hề thay đổi dẫu là một tí.



“...” Tiết Linh Tú cười khẽ, ánh mắt như đao chém tới xoẹt xoẹt: “Ngươi chê ta rảnh lắm đúng không?”



Vân Nhàn cười ngây ngô: “Ha ha.”



Dù thế nào thì đã lấy được ấn ngọc, vẫn phải tiếp tục tiến lên.



Vân Nhàn xác thực gặp được khá nhiều tu sĩ trên đường đi, ngặt nỗi lần nào nàng muốn kéo người nhập bọn là lần đó bị từ chối thảm hại.



Không bàn tới cái khác, vốn dĩ người luyện kiếm đã ít, trong khi hiện tại những người có đủ năng lực kiếm được kiếm thì đa phần đều xuất thân từ gia đình giàu có, không thiếu linh thạch. Thêm vào đó, Vân Nhàn cũng chẳng có danh tiếng gì, đương nhiên không ai chịu đồng ý.



Cũng chính lúc này, Trọng Trường Nghiêu đã xa cách bấy lâu, gặp lại họ bằng một cách chẳng ai ngờ tới.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lúc ấy Tiết Linh Tú đang giảng giải cho mọi người một số bài thuốc thảo dược đơn giản để phòng khi cần thiết, như vậy sau này họ vẫn đủ sức tự cấp cứu kịp thời ngay cả khi lạc nhau. Đúng khi này, từ sa mạc hoang vắng không xa vọng đến một tiếng kêu kinh hoàng, tiếp đến là tiếng đánh nhau kịch liệt.



Xem ra có người xui xẻo gặp trúng yêu thú.



Người không chọc yêu thú, yêu thú cũng muốn đến chọc người, đôi khi đen đủi chính là vậy, đi đường cũng vô tình giẫm lên quái vật cát đang tắm nắng. Nhóm Vân Nhàn nghe thấy âm thanh khẩn cấp định tâm đi qua thì bất chợt nghe ra trên không trung truyền tới tiếng kiếm rít!



Dưới ánh mặt trời chói chang, Trọng Trường Nghiêu vận bộ đồ trắng toàn thân đã nhuốm ít máu. Mang theo vẻ mặt nghiêm túc, hắn đứng lơ lửng trên không trung, vung nhẹ ngón tay.



Vô số kiếm khí bắn ra biến những con quái vật cát đang ngọ nguậy thành tro bụi, không còn một mống.



Hai người Phù tu bên dưới sững sờ, ngước mắt nhìn bầu trời...



Khuôn mặt anh tuấn của người này sáng hơn cả ánh mặt trời, có điều điểm không được hoàn mỹ chính là sắc mặt hơi trắng bệch khó tả. Với vóc dáng xương xẩu, ngực khẽ phập phồng sau khi tung ra sát chiêu đó, hắn đưa nắm tay che miệng ho khan vài tiếng.



“Khụ... Khụ.” Trọng Trường Nghiêu buông tay, có vẻ bất lực nhìn về phía Phù tu, “Xin lỗi, do tại hạ thất thố. Cô nương không sao chứ?”



Phù tu la lên: “A a a a a!!”



Vân Nhàn: “...”



Đám người: “...”



Cổ họng Vân Nhàn nghẹn ắng, cảnh tượng này đúng là có quá nhiều điểm đáng chửi, vô số lời nói sắp tuôn trào.



Tại sao ngươi phải đứng trên không trung? Đứng trên mặt đất không đánh được hay là không tiện cho người ta ngắm nhìn dung nhan của ngươi?



Chưa hết, mới ba ngày mà đã thay đổi phong cách nữa rồi? Quân tử dịu dàng không hợp mốt nên thoáng cái biến thành mỹ nhân ốm yếu, sao thay đổi nhanh thế? Vờ ho khan y như thật!



Phù tu tỏ vẻ vô cùng ngưỡng mộ, Trọng Trường Nghiêu mỉm cười, thân hình khẽ loạng choạng, hắn chắp tay giãi bày: “Tại hạ không đủ năng lực, không thể cứu giúp kịp thời, khiến các cô nương sợ hãi.”



Nói đoạn lại vờ ho khan đôi lần.



Phù tu thương xót an ủi một phen, dâng lên thảo dược, hắn nhẹ nhàng vẫy tay từ chối: “Tại hạ không vì thứ này.”



Trọng Trường Nghiêu bận rộn trò chuyện với người ta, hoàn toàn không nhìn thấy một đám áo bào đen dấm dúi rình coi. Vân Nhàn có thành kiến với người này, cảm thấy hắn thật thích giả vờ, chỉ ho mà không thấy máu khác gì sấm sét mà không mưa.



Vừa nghĩ xong, một dải lụa màu tím đâm xiên tới, trong nháy mắt quất vào người Trọng Trường Nghiêu, sức nện rất ác độc. Trọng Trường Nghiêu biến sắc, hiện ra vẻ sợ hãi chân thực đến không thể chân thực hơn, sau đó há miệng: “Phụt!”



Hay, một mảng, máu, to.



Vân Nhàn: “...”



Xin lỗi, lần này có khi thật sự hiểu lầm ngài rồi, ngài Trọng Trường Nghiêu!



………..



Lời tác giả:



Ngài Nghiêu thật sự bị Tức Mặc quất lòi cả bệnh cũ, che miệng giả vờ khóc rồi tặng cho 100 lì xì đỏ ở khu vực bình luận!