Giờ đây Trọng Trường Nghiêu không chỉ phụt máu trong miệng mà trong lòng cũng như đang phụt máu, một mảng hoang tàn.
Hắn thật sự không biết đến cùng chuyện gì đã nhầm lẫn?
Trước đây, theo như những gì được viết trong thoại bản, hắn thậm chí không lau sạch người mình đã vội vã đi cứu Tức Mặc Xu, kết quả vừa khai báo tên mình đã nhận ngay một cái tát vào mặt.
Bất ngờ không kịp đề phòng, chớ hề nương tay, suýt chút nàng ta đã giáng rơi cảnh giới của hắn xuống hai tầng, khiến hắn trọng thương trực tiếp.
Khi lăn lộn trong bão cát, nôn ra máu và hôn mê suốt một canh giờ sau, hắn mới được đại năng bí ẩn trong không gian đánh thức khẩn cấp. Sực tỉnh, hắn dám cam đoan mình chỉ cách miệng yêu thú một tấc, mồ hôi lạnh ứa ra.
Ai có thể ngờ, vì đâu Tức Mặc Xu đột nhiên ra tay hiểm độc nhường này?
Dù Trọng Trường Nghiêu có đúng mực đến đâu vẫn không thể dung thứ cho công cuộc lấn lướt bằng này. Tức Mặc Xu đúng là một ma nữ! Hắn đã sớm dự đoán được sự ngang ngược và hống hách của nàng ta và cũng đã hạ quyết tâm bao dung, song dù có ra thế nào, nỗi ngang ngược thế kia không nên áp dụng cho hắn. Có lẽ phải cân nhắc lại xem nàng ta có thật sự phù hợp với vị trí đạo lữ này chăng.
Ban đầu Trọng Trường Nghiêu còn suy nghĩ thế kia, khốn nỗi rất nhanh ngay cả suy nghĩ này cũng tan thành mây khói.
Bởi vì Tức Mặc Xu không chỉ muốn tát mà còn có vẻ như muốn giết hắn thật.
Giết chết một cách tận diệt, giết chết một cách nghiêm túc, mỗi lần hắn bị bắt đều phải có thêm ít nhất hai vết thương trên người, thái độ nàng ta thì khó nắm bắt với một vẻ thờ ơ như thể gặp lại là giết ngay. Tu vi của Trọng Trường Nghiêu vốn không địch nổi nàng ta, trong lúc trốn chạy chật vật hắn đã cấp bách lật cuốn “Nghịch Thiên: Quân tử vốn là vương” đó, cầm bút viết nhanh:
“Khách tiền bối, chuyện gì vậy?”
“Khách tiền bối mau cứu với!”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cũng chính lúc đó, hắn nghe tin về ấn ngọc càng thêm hoang mang.
Ấn ngọc gì chứ, trong thoại bản hoàn toàn không có. Mọi thứ đã thay đổi.
Điều duy nhất khiến hắn yên lòng là cuộc giúp đỡ hết mình của Khách tiền bối. Có đôi lần hắn thiếu điều không thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ của Tức Mặc Xu, cuối cùng hắn vẫn sống sót một cách ly kỳ nhờ sự giúp đỡ của Khách tiền bối, thậm chí còn gặp được cơ duyên của chính mình khi bị thương, từ đó nâng cao thực lực lên nửa bước tới Nguyên Anh.
Nửa bước tới Nguyên Anh, lẽ ra chống được Tức Mặc Xu một đợt, hắn không cần phải vậy, nhưng…
Thứ nhất, mấy ngày nay vết thương của hắn không hề lành, bị thương rồi lại tổn thương, liên tục tái phát. Sau khi thất lạc Tiết Linh Tú không có Y tu chữa trị, có vẻ vết thương đã để lại di chứng, cơ thể suy nhược cùng cực.
Thứ hai, tuy hắn không muốn thừa nhận nhưng giờ đây hắn đã không thể sinh ra bất kỳ ý nghĩ lãng mạn nào dành cho Tức Mặc Xu.
Ai mà dám “ăn” khi gặp một nữ tử khủng khiếp bực này. Nay nhìn thấy Tức Mặc Xu, hắn sẽ vô thức muốn đào thoát, phản xạ này đã ăn sâu bén rễ, khó lòng thay đổi trong chốc lát.
Tức Mặc Xu với tấm lưng trắng đen lạnh lùng xuất hiện trên không trung, nói: “Trọng Trường Nghiêu, ta đi đâu cũng gặp được ngươi là sao?”
Ánh mắt của nàng ấy lướt qua hai Phù Tu không giấu được vẻ lo lắng ở bên dưới và cau mày.
“Tức Mặc cô nương, rốt cuộc cô nhắm vào ta vì cớ sự gì??” Trọng Trường Nghiêu lại ho dữ dội đôi lần, nôn ra máu bầm, nghiến răng bày tỏ, “Ta không hiểu mình đã xúc phạm gì đến cô. Lúc đó ta chỉ muốn cứu cô mà thôi, tại sao cô lại...”
Vân Nhàn lên tinh thần.
Mỗi khi đến cảnh nam chính nữ chính gặp nhau, nàng lại không dằn lòng nổi xem say sưa ngon lành, người khác có kéo cũng không dời nàng nổi.
“Đi thôi.” Kiều Linh San kéo tay nàng, thì thầm, “Ấn ngọc còn ở đây, lỡ bị ma nữ kia phát hiện thì không ổn... Mà thật ra có gì đáng xem chứ?
“Học hỏi chứ sao.” Vân Nhàn cho biết, “Về thứ được gọi là nghệ thuật nói chuyện.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tuyệt vời! Trọng Trường Nghiêu là người đầu tiên sử dụng chiêu “tay ôm tỳ bà che nửa mặt”*, nói nửa câu để lại nửa câu, chừa lại vô số không gian tưởng tượng. Hiệu quả tức thì, cái nhìn của hai tu sĩ Phù tu dành cho Tức Mặc Xu lập tức thêm vẻ khinh thường.
*Tay ôm tỳ bà che nửa mặt: trích từ bài thơ Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị. Nó được sử dụng như một phép ẩn dụ cho những điều không rõ ràng hoặc không muốn làm cho nó rõ ràng, đầy bí ẩn.
Người ta cứu ngươi ngươi không biết ơn cũng thôi, trái lại còn lấy oán trả ơn, đúng là ma nữ.
“Tại sao ta như thế?” Tức Mặc cho hay, “Ma Giáo giết người còn cần hỏi tại sao chắc, thấy ngươi là không ưa, không được à?”
Tuyệt diệu thay! Tức Mặc Xu không chịu kém cạnh, sau đó sử dụng chiêu “không có đạo đức sẽ không bị áp đặt”, thẳng thắn thừa nhận, khiến người khác đấm vào bông, ảm đạm rút lui!
“Tượng đất cũng có ba phần nóng nảy, cô đừng quá đáng.” Ngũ tạng lục phủ vẫn đang đau nhức, chiếc mặt nạ giả trang của Trọng Trường Nghiêu suýt nữa rơi ra, hắn nói, “Ma Giáo hành sự ngang ngược, có thể coi thường tình cảm của người khác sao?! “
“Ngươi thật thú vị.” Tức Mặc Xu cười khẩy, nói với lẽ đương nhiên, “Ta đến truy sát ngươi, ngược lại phải quan tâm đến cảm nhận của ngươi, vậy ta giết ngươi làm gì, cúng bái ngươi cho rồi.”
Trọng Trường Nghiêu điên tiết, lại ho dăm tiếng, đau nhức nói khẽ: “Ngươi... Thật là vô phương cứu chữa!”
Hay cho một màn kịch chính phái bị Ma Giáo giày vò, Vân Nhàn nhìn thấy không nhịn được: “Đừng nói nữa!”
Mọi người: “?”
Vân Nhàn: “Mau đánh nhau đi, nếu không sẽ muộn mất.”
Mọi người: “...”
Xem ra tin đồn trước đây nói tuy Vân Nhàn và Trọng Trường Nghiêu cùng đi ra từ Đông Giới nhưng mối quan hệ cực kỳ tệ hại là sự thật. Nhưng nhìn vào đây, rõ ràng Trọng Trường Nghiêu là người có tính cách tuyệt vời, rốt cuộc hắn đã chọc tới Vân Nhàn ở đâu?
Như nghe thấy tiếng lòng hò hét của Vân Nhàn, Tức Mặc Xu không nói chuyện với hắn nữa cứ vậy quắc mắt sắc lẹm, hương thơm màu tím sau lưng dần dà tỏa ra, dải lụa mang theo sức lực có mềm mại có mạnh mẽ sắp sửa xuất hiện lần nữa!
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ngay lúc “khi vận may đến thì trong lòng cũng tỏ tường”, Trọng Trường Nghiêu liếc sang đôi mắt của Tiết Linh Tú.
Dù rằng có áo bào đen che mặt, song dễ gì hắn không nhận ra. Trông thấy có một đám người đông đảo bên kia, hắn muốn mở miệng: “Tiết...”
Lời nói chưa kịp thốt thành lời đã bị Tức Mặc Xu cắt ngang, hắn không kịp né tránh, thân hình loạng choạng.
Tiết Linh Tú: “!”
Chủ quan, không né... Không, tại sao phải né? Hình như từ đầu Trọng Trường Nghiêu là người Nam Giới, Vân Nhàn không thích hắn là chuyện của Vân Nhàn, mình theo đó ghét người ta làm chi? Thêm một sức chiến đấu nửa bước tới Nguyên Anh không tốt à?
Vân Nhàn và mọi người đều nổi da gà, họ thông minh ôm đầu ngồi bệt xuống đất ngay khoảnh khắc Tức Mặc Xu nhìn sang đây.
“... Hồn tu?” Tức Mặc Xu vẫn chưa quá ghét loại môn phái trông có vẻ không tốt lành này cho lắm, so ra thái độ còn mát mẻ như gió xuân hơn, “Nhìn gì mà nhìn? Mau đi xa, coi chừng ta móc mắt các ngươi đấy.”
Trâu yêu và Mị Yên Liễu sau lưng nhìn nhau, trong lòng đều thầm nghĩ:
Móc đi chứ, ngày nào cũng nói muốn lột da người móc mắt người ta, mười hình phạt tàn khốc đã nói hết mấy lần, kết quả đến giờ vẫn không thấy bóng dáng.
Nhóm tân binh Hồn tu lại đang truyền âm.
Tiết Linh Tú: “Lúc nãy Trọng Trường Nghiêu nhận ra ta rồi, nếu hắn nói ra thân phận thì đoan chắc Tức Mặc Xu sẽ không tha.”
Kiều Linh San: “Chứ còn gì nữa, không muốn cứu cũng phải cứu ư?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Rốt cuộc các ngươi đang lo lắng điều gì? Tức Mặc Xu chưa chắc đã là đối thủ của ta.”
Vân Nhàn: “Giọng điệu lớn lối nhỉ, tưởng người ta gà hay gì? Ngươi có biết Thánh nữ nhà người ta có cấp Nguyên Anh không?”
Cả bọn bàn bạc bí mật xong, lúc này, trong lòng Trọng Trường Nghiêu đã dâng trào niềm vui sướng.
Cuối cùng, sau bao ngày thất lạc với những người Nam Giới, nay hắn đã nhìn thấy bóng dáng của họ. Nhóm người áo đen này đã ở đây từ khi hắn xuất hiện, có lẽ cố nghĩ cách giải cứu hắn.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Suy cho cùng không cần phải nói cũng biết một cao thủ nửa bước tới Nguyên Anh đủ sức mang lại bao nhiêu cuộc trợ giúp.
Trọng Trường Nghiêu nhìn Tiết Linh Tú lần nữa, ho khan dăm tiếng, lau đi máu trào khỏi khóe miệng, đoạn lách mình lao về phía trước hòa vào dòng người. Một đám áo đen cuốn lấy hắn, cấp tốc chạy về phía chân trời chực lòng bàn chân được bôi mỡ.
Tức Mặc Xu biến đổi ấn quyết trên tay, gọi ra Chuông Ma đánh về phía bóng lưng của hắn. Nào ngờ dưới một chiếc áo bào đen đột nhiên bừng sáng hào quang Phật pháp, kim quang lóe lên, hai thứ va chạm nhau, đôi bên tan rã.
“...” Để hắn chạy, không, lại để cho hắn chạy mất. Tức Mặc Xu đã quen mấy ngày nay rồi, nếu thật sự muốn giết chết hắn bằng một đòn, e rằng đó mới là điều khó mường tượng. Nàng ấy nhìn chằm chằm vào hướng đám người co cẳng phóng đi, ngón tay vân vê luồng khí Phật tàn dư dù đã tản mất.
... Nàng ấy ghét nhất loại hơi thở này, ngửi thấy là nghĩ đến tro hương trong chùa, cay cả mũi.
Hóa ra Phật tu cũng có thể làm ra chuyện này, nàng ấy còn tưởng đám đầu trọc kia chỉ biết ngày ngày gõ mõ tụng kinh ăn chay cơ chứ.
“Thánh nữ, bây giờ phải làm gì?”
Tức Mặc Xu dời tầm mắt, mở miệng: “Ta thấy ánh sáng của ấn ngọc rồi. Đi tìm họ.”
...
Trọng Trường Nghiêu hăng máu lao theo mọi người, cuối cùng cũng đến được trong một hang đá tương đối an toàn.
Bấy giờ hắn thật sự đã trở thành một mỹ nhân yếu đuối, trên người đầy vết thương. Hòng bảo toàn sức chiến đấu của mình, hiển nhiên hắn phải nhờ Tiết Linh Tú chữa trị một phen.
Trọng Trường Nghiêu đã nghĩ ra việc mình cần làm khi trở về đây từ lâu.
Cam đoan mọi người sẽ rất tò mò về những gì hắn đã kinh qua trong bao ngày qua, nhận được bảo vật gì, làm thế nào để trốn thoát khỏi cuộc truy bắt kín kẽ của Tức Mặc Xu và trong thời gian đó hắn đã gặp được quý nhân nào.
Nhưng hắn nằm đó nửa canh giờ, lại phát hiện dường như mọi chuyện không như hắn dự đoán.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“... Tiết huynh.” Trọng Trường Nghiêu vén tay áo cho Tiết Linh Tú chữa trị, nhìn vào những người đang hăng hái đầy sức sống đi lại bên cạnh, thậm chí không có mấy người nhìn thẳng vào hắn, đoạn hắn lại nhìn vào Kỳ Chấp Nghiệp đang ngồi lười biếng bên kia tảng đá. Hắn không khỏi hỏi trong khó nhọc: “Tại sao người dẫn đầu của Phật Thôn lại ở đây?”
Thật là sự kết hợp kỳ lạ. Còn đám Hồn tu áo bào đen này nữa, vì đâu người Tây Giới lại nhập bọn với họ?
Tiết Linh Tú cụp mắt châm cứu, đáp: “Chuyện này nói ra thì khá phức tạp.”
Trọng Trường Nghiêu: “Không sao, nói tóm tắt là được.”
Tiết Linh Tú: “Nhặt được ven đường, giờ đang bán mình trả nợ.”
Huyết áp của Trọng Trường Nghiêu tăng cao: “... A?”
Bán thân? Bán cho ai? Ai muốn mua? Không, ý hắn là vậy hả?
Vân Nhàn ở bên cạnh đang nhai táo rộp rộp, nghĩ thầm chả phải ngươi bảo người ta tóm tắt cho à?
Có vẻ hơi ngắn, nghe cứ như đang lấp liếm cho xong.
Kiều Linh San và Phong Diệp ở một bên nghiên cứu ấn Thanh Long, gắng sức sử dụng phương pháp loại trừ đơn giản nhằm tìm ra cách thắp sáng, ngặt nỗi hiệu quả không tốt lắm như đã đoán trước. Những người còn lại dựng phòng tuyến, rắc bột xua đuổi thú dữ, trực tiếp sao chép rập khuôn thành quả trí tuệ cao nhất hiện tại của Liễu Thế là giấu viên ấn ngọc vào đống thảo dược, nó lập tức không còn nổi bật nữa.
Kỳ Chấp Nghiệp ung dung đứng dậy, miễn cưỡng tạo một thuật che mắt cho nơi đóng quân.
Thậm chí không có mấy người chú ý đến mình, từ nhỏ Trọng Trường Nghiêu đã là rồng trong loài người, kẻ xuất sắc trong những kẻ xuất sắc, đã bao giờ hắn bị lơ là tới bực này. Giờ đây trong lòng cảm thấy khó chịu, hắn thỉnh thoảng lại trông tức giận vô cớ.
Bên này, Tiết Linh Tú dùng linh lực che phủ vết thương của hắn để chữa trị đồng thời trầm ngâm giãi tỏ: “Ma khí xâm nhập, không ngừng phá hoại kinh mạch của ngươi, e rằng phải đến sáng mai mới loại bỏ hoàn toàn.”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lời nói có nhiều lo lắng, giọng điệu ôn tồn, lòng Trọng Trường Nghiêu rung động.
Ít nhất Tiết Linh Tú có tầm nhìn xa trông rộng, hắn hiểu rõ lợi và hại của mọi việc, khác với những người còn lại trờ trờ, cho nên sẽ đánh giá cao bản thân mình hơn. Khóe miệng Trọng Trường Nghiêu hơi nhúc nhích, một câu “Tiết huynh đừng lo lắng” chưa kịp thốt ra, hắn đã phải trơ mắt nhìn Tiết Linh Tú như có mắt sau lưng, vỗ nhẹ vào cổ tay Vân Nhàn – người đang hóng chuyện bên cạnh.
Tiếng giòn tan khẽ gieo, trái táo vừa đến miệng suýt nữa bị hắn đánh rơi. Vân Nhàn ngẩn ra: “Sao vậy?”
“Cái gì cũng nhét vào miệng thế à?” Tiết Linh Tú thật sự đã nhịn nàng rất lâu rồi, chớ hề che giấu vẻ chê trách trên mặt, “Trái táo đó đã rơi xuống đất, không biết dính bao nhiêu đất mà còn ăn?”
Vân Nhàn không hiểu nổi hắn, đồ khác thì không thấy trong khi cái này lại nhìn rõ ràng: “Chả phải ta đã nhặt nó lên với tốc độ nhanh như chớp à? Mà còn phủi nó nhiều lần nữa chứ. Bẩn thì bẩn nhưng ăn vào không bệnh, nói nữa là không cho ngươi ăn bây giờ.”
“Thây kệ ngươi có cho ta ăn hay không, ta thấy khó chịu.” Tiết Linh Tú đứng dậy, dùng phù làm sạch rửa tay, bực bội, “Ngươi muốn ăn thì đừng để ta nhìn thấy, lén ăn đi.”
Vân Nhàn: “...”
Nàng miễn cưỡng quay người lại đút táo cho Thái Bình ăn.
Kiểu cách thế thôi, nàng không tin hồi nhỏ Tiết Linh Tú không chảy nước mũi, không dùng lưỡi liếm lan can, ăn cơm không dùng tay bóc.
Kỳ Chấp Nghiệp nghe thấy động tĩnh bên này, cau mày rậm, cúi đầu đánh giá trái táo trong tay mình.
Đây là trái Vân Nhàn chia cho Kiều Linh San lúc nãy rồi Kiều Linh San ném cho gã. Đừng nói trái táo này đã rơi xuống đất đấy? Còn ăn được không?
“Ngươi thì không sao.” Tiết Linh Tú mỉm cười, “Bẩn thì bẩn ăn không bệnh, ăn nhiều một chút.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “?”
Trọng Trường Nghiêu nằm trên đất, cảm nhận mình như một kẻ ngoài cuộc đầy thê lương.
Cảm giác này tệ thật.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“... Trọng Trường Nghiêu.” Cuối cùng Tiết Linh Tú cũng đuổi được kẻ phiền phức đi, tâm trạng thoải mái, hắn xoay người lại nói với Trọng Trường Nghiêu, “Nếu vết thương của ngươi lành hẳn vào sáng mai, ngươi có thể hồi phục đến nửa bước tới Nguyên Anh. Khi đó, sức mạnh của mọi người sẽ tăng vọt theo.”
Lời nói này không sai. Nhìn khắp bí cảnh này, một đội có một người mang thực lực của Nguyên Anh, hai người nửa bước tới Nguyên Anh và một người Kim Đan tầng 9 thì đúng là vô cùng hãn hữu. Nhiều người đứng đầu môn phái chỉ có thực lực nửa bước tới Nguyên Anh, mỗi một người thôi đã đủ thống lĩnh một phái.
“Tiết huynh.” Trọng Trường Nghiêu nghiêm mặt, hạ giọng, "Chuyện ấn ngọc ta đã biết, nhưng Thủ Lĩnh chỉ có một. Giờ đây ở đây đủ loại người, huynh định sẽ làm thế nào?”
Lúc Đông Giới nói về hợp tác, Tiết Linh Tú tưởng Vân Nhàn muốn dựa dẫm, đương nhiên sẽ không tranh đoạt vị trí Thủ Lĩnh với mình nữa, song giờ đây xem ra tình hình ý chừng không như hắn suy nghĩ ban đầu.
Lòng hiếu thắng của nàng không kém ai, nếu có cơ hội, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
“Xu hướng thiên hạ thay đổi bất tận.” Trọng Trường Nghiêu thấy sắc mặt hắn đăm chiêu lại giãi bày, “Huống chi, không rõ Kỳ Chấp Nghiệp này nán lại đây có mưu đồ gì. Tiết huynh có thể đã quên, lúc gã vừa mới vào bí cảnh, điểm số của Tây Giới luôn dẫn đầu, đủ để thấy người này có lòng hiếu thắng cực kỳ mạnh mẽ, không hề giống vẻ ngoài buông tuồng kia. Hoặc giả, đây chỉ là sự ngụy trang của gã hòng lừa gạt tất cả các người.”
“Giờ đây ta đã tiến lên nửa bước tới Nguyên Anh, chỉ cần vết thương khá hơn sẽ đủ sức tiếp tục gánh vác trách nhiệm bảo vệ.”
Trọng Trường Nghiêu mím môi, tiếp lời: “Chẳng lẽ tiếp tục đồng hành với hai người này có lợi ích gì cho việc Nam Giới đoạt quán quân ư? Không có gì cả. Giờ đây, ngoài người Nam Giới thì ai cũng là kẻ thù. Tiết huynh, không phải ta muốn dạy bảo gì ngươi, càng không phải muốn ly gián gì cả. Lời thật lòng khó nghe nhưng phải có người nói ra, vậy thì để ta nói đi. Huống chi những người còn lại dễ thường không hề thân thiết như ngươi nghĩ, ai cũng đang tính toán, ngươi nhất định phải cẩn thận.”
Hắn thao thao bất tuyệt, giọng nói gấp gáp, thỉnh thoảng ho khan đôi tiếng như muốn trút hết bầu tâm sự, Tiết Linh Tú nhắm mắt đáp: “Ta hiểu.”
Trên vai gánh vác trách nhiệm, sao hắn không nghĩ ra những lời Trọng Trường Nghiêu nói.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Từ lâu Tiết Linh Tú đã hiểu đội ngũ tạm bợ ghép lại này chỉ là hoa quỳnh sớm nở tối tàn, sớm muộn gì cũng tan rã, thậm chí là ngay sau khoảnh khắc này. Tuy nhiên chẳng hiểu vì đâu ít nhất hắn không muốn trở thành người làm nó tan rã đầu tiên.
Khuôn mặt thanh tú trong ánh lửa không thể nhìn rõ sắc mặt, Tiết Linh Tú cụp mắt nhìn lòng bàn tay mình, hờ hững suy nghĩ.
Nhà họ Lê tại Nam Giới sở hữu gia tài khổng lồ, chỉ cần vung tay đã đủ sức thuê cao thủ thiên hạ bán mạng cho. Là con út, hắn càng được cưng chiều hết mực, muốn gì có nấy, từ nhỏ đã vậy và mãi cho đến tận bây giờ.
Trưởng tỷ như mẹ, đương nhiên tỷ ấy hết mực che chở, chưa từng gây áp lực cho hắn. Hắn có thiên phú hay không, có hết lòng vì gia đình hay không, đều không quan trọng, hắn chỉ cần làm một chú chim nhỏ trong lồng vàng, mỗi ngày hót líu lo vui vẻ là được.
Lần này do hắn muốn phải tới trận Đại Chiến Tứ Phương bằng mọi giá, bởi vậy trưởng tỷ mới chịu thả cho đi.
Tiết Linh Tú nhìn đám người lố lăng đang nướng táo trên lửa bên kia, mỉm cười chua chát nghĩ: có lẽ vì họ là những người hiếm hoi đến đây không vì tiền.
Vừa nghĩ vậy, trong đầu hắn đã hiện lên tiếng ồn ào của Vân Nhàn: “Tiết huynh cho chút linh thạch! Cho chút! Cho chút! Loại thượng phẩm! Cho chút!”
Phát lại liên tục.
Tiết Linh Tú siết chặt tay: “...”
Đúng là phá hỏng bầu không khí!
Nhưng chung quy thì những lời của Trọng Trường Nghiêu vừa rồi đã phủ lên một bóng ma trong lòng hắn. Và thật tình cờ, Kỳ Chấp Nghiệp, Kiều Linh San và Vân Nhàn lần lượt đứng dậy. Nhìn ra hai người sau đang đi theo, Tiết Linh Tú khẽ cau mày, cũng nhẹ nhàng đi theo.
Cách nhau không xa, đủ sức nghe rõ âm thanh mồn một.
Kiều Linh San đang khỏi khẽ Vân Nhàn: “Cái người qua đường Giáp mà tỷ nói ấy, hắn thật sự sẽ đến ư?”
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Sẽ đến.” Vân Nhàn ung dung trả lời, “Ví dù không đến, vậy thì chuyện này không thể tiếp tục được nữa. Huống chi hắn không đến thì Thánh nữ cũng phải đến. Thánh nữ chắc chắn biết.”
Kiều Linh San quay sang nhìn nàng, tò mò: “Vân Nhàn, sao lúc nào tỷ cũng tỏ vẻ thản nhiên như vậy?”
Vân Nhàn cười ha ha, xua tay: “Có lẽ là do tính cách đấy. Có những người vốn dĩ như vậy, bẩm sinh mà.”
Kiều Linh San: “Trọng Trường Nghiêu đã nửa bước tới Nguyên Anh rồi.”
Vân Nhàn nổi điên: “A!! Hắn có tài đức gì!!”
Tiết Linh Tú: “...”
Mà bên kia, bấy giờ Kỳ Chấp Nghiệp đang nhíu mày nhìn pháp trượng Đông Cực trên tay.
Pháp trượng hãy còn tỏa ra ánh sáng công đức vàng quen thuộc, nhìn bằng mắt thường không thấy gì khác biệt, nhưng...
Vân Nhàn hỏi từ xa: “Sao thế?”
Kỳ Chấp Nghiệp ném thẳng pháp trượng Đông Cực cho nàng. Nàng giơ tay tóm lấy, thử cảm giác cầm nắm, thật nặng, thật sáng, y như cái đầu trọc của các đệ tử Phật Thôn.
“Hơi thở của sư phụ bị ngăn chặn.” Kỳ Chấp Nghiệp khoanh tay cho biết, “Không cảm nhận được hơi thở còn sót lại của ông ấy nữa.”
Vân Nhàn không ngờ còn có bí mật liên lạc xuyên biên giới này: “Trước đây có cảm nhận được không?”
Kỳ Chấp Nghiệp lạnh lùng trả lời: “Tất nhiên là được. Khi ta mới bắt đầu giết yêu thú là nó đã bắt đầu rồi. Lúc các sư huynh niệm kinh còn có thể bịt tai được, chứ một khi sư phụ niệm kinh thì muốn bịt cũng không bịt được, ồn ào chết... à không, dũng mãnh lắm.”
Cách đổi giọng tinh tế này khiến Vân Nhàn không khỏi nhớ đến tin đồn nghe lỏm được trước khi vào bí cảnh: rằng dù Đại sư Minh Quang trông hiền từ bên ngoài là thế nhưng thực chất lại đi theo con đường tăng võ từ nhỏ, chiêu thức thường dùng nhất là gậy đập đầu cảnh tỉnh. Chẳng hay có phải Kỳ Chấp Nghiệp bị đánh nhiều nên mới thông minh đến vậy không nữa.
(P10)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tất nhiên, đây không phải là trọng điểm. Vân Nhàn hỏi: “Sẽ có hậu quả gì?”
Kỳ Chấp Nghiệp lãnh đạm nói: “Sát tính nổi lên, không ai kiềm chế được, hậu quả là không có hậu quả gì.”
“...” Vân Nhàn khéo léo giãi bày, “Cứ thấy ngươi và Cơ đại tiểu thư sẽ có rất nhiều chủ đề chung.”
Vừa nghe đến Cơ tiểu thư, Kiều Linh San lại nhớ đến móng vuốt sư tử đầy lông mềm mại kia, rồi lại nhớ đến hai câu đùa chơi chữ đồng âm khiến mọi thứ đóng băng, đoạn nàng ấy rùng mình hết người.
Gió đêm gào thét, bướm hoang bay múa, Kiều Linh San lặng lẽ ngồi xuống nhích người gần Vân Nhàn hơn, đụng vào cánh tay của nàng, nghe nàng nói: “Ta có một câu hỏi, không biết nên hỏi không.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Đừng hỏi.”
Vân Nhàn: “Tại sao ngươi không luyện Lồng Chuông Vàng? Hay nói cách khác, tại sao ngươi lại có ác cảm với những pháp môn Phật học này?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “... Không phải đã kêu ngươi đừng hỏi rồi à?”
“Thôi được.” Vân Nhàn, “Ta cảm thấy ngươi có điều gì muốn bộc bạch.”
Lần này, Kỳ Chấp Nghiệp thật sự bặt thinh.
Qua một lúc, gã mới cười một tiếng mỉa mai, cất lời: “Ai nấy đều biết, Phật học từ bi, phổ độ chúng sinh. Nhưng đã bao giờ lòng từ bi này được dùng lên chính bản thân chưa?”
Dưới bầu trời đen tựa mực, khó lòng nhận ra vẻ mặt của gã: “Nếu lòng từ bi dành cho người khác là tàn nhẫn với bản thân, độ người không thể độ mình, vậy thì lòng từ bi có nghĩa lý gì.”
Vân Nhàn và Kiều Linh San đều không nói chi.
Chủ yếu do không biết nói gì, thậm chí Kiếm Các còn không dạy môn văn hóa, nói gì đến Kinh Kim Cương.
“Ta không học những pháp môn Phật giáo này chỉ vì ta cho rằng chúng sai lầm. Niềm tin sai lầm dẫn đến pháp chiêu sai lầm, ta cần gì phải học?” Kỳ Chấp Nghiệp hừ lạnh một tiếng, “Biết rõ không thể làm mà vẫn làm, biết rõ không thể đi mà vẫn đi. Như vậy coi như biết không thể làm, ta vẫn phải làm, ai ngăn được ta.”
Thật là một câu phách lối!
Giọng nói lạnh lùng của gã vang vọng trong đêm.
Vẫn không ai nói chi.
Chẳng ai tiếp lời, bầu không khí tự dưng hiện lên một vẻ lúng túng mơ hồ.
“?” Kỳ Chấp Nghiệp vỡ lẽ có chỗ không ổn, thẹn quá thành giận: “Ngươi hỏi ta, giờ ngươi lại không nói lời nào?”
Vân Nhàn rất biết tâng bốc, trầm ngâm: “Biết rõ không thể làm mà vẫn làm, biết rõ không thể đi mà vẫn phải đi.”
“Phải thì sao.” Kỳ Chấp Nghiệp bướng bỉnh bảo, “Ta biết ngươi muốn nói gì, chẳng qua muốn nói ta ngu xuẩn, tự đánh giá mình quá cao...”
“Thế thì không phải.” Vân Nhàn nhanh chóng tiếp lời, “Ở Đông Giới chúng ta, cái này gọi là cố tình vi phạm.”
Kiều Linh San: “...”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Tiết Linh Tú nhịn cười hồi lâu nay cuối cùng cũng bùng nổ, bật cười thành tiếng: “Ha!”
………..
Lời tác giả:
Nhà họ Lê ở Nam Giới trước giờ luôn để con cháu lớn nhất nắm quyền, lỡ như chết thì sẽ chuyển sang người kế tiếp. Ví von Tiết Linh Tú như chim hoàng yến là không sai, cậu ta không được đào tạo để trở thành người thừa kế.