Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 40: Đại Chiến Tứ Phương (27)



Kỳ Chấp Nghiệp tức giận quay người bỏ đi về nơi đóng quân, cứ vậy ném lại cây trượng Đông Cực cho Vân Nhàn, không thèm đếm xỉa.



“…” Kiều Linh San nhịn không nổi lên tiếng, “Vân Nhàn, như vậy tỷ thấy vui lắm hả?”



Vân Nhàn đâu chỉ vui vẻ mà còn cảm thấy vô cùng sảng khoái từ thể xác tới tinh thần sau khi thành công trêu tức người ta: “Thỉnh thoảng thôi, thỉnh thoảng thôi.”



Nàng không ngốc, vẫn đủ sức nhận ra mọi người đến bí cảnh Tứ Phương này đã gần bảy ngày, đại chiến sắp nổ ra tới nơi. Tuy không ai biểu lộ ra bên ngoài, tuy nhiên trong lòng ai cũng ít nhiều lo nghĩ.



Vì, vậy càng không thể để sĩ khí sa sút! Đúng vậy, đúng là lý do chính đáng.



“Hình như có người đang nghe lén.” Vân Nhàn giãi bày, “Kỹ thuật lén lút này quá vụng về, dù nghe được chuyện phiếm mắc cười đến đâu cũng không thể bật cười thành tiếng thế được.”



Vì đã bị phát hiện, không cần phải trốn tránh nữa, Tiết Linh Tú bước ra từ bên trong bóng tối.



“Ngươi chọc tức Kỳ Chấp Nghiệp, không sợ gã tức giận bỏ đi ư?” Tiết Linh Tú cười mà rằng, “Tám ngàn năm trăm linh thạch, Phật Thôn vẫn trả nổi.”



Vân Nhàn liếc hắn: “Nếu gã muốn đi đã đi từ sớm rồi.”



Nói cũng đúng.



Xem Kỳ Chấp Nghiệp tức giận đến vậy mà vẫn ngoan ngoãn đi vào nơi đóng quân kìa.



Ba người nhìn về phía bầu trời đen kịt xa xa, trong bí cảnh Tứ Phương không trăng không sao xuất hiện một vệt sao lạ bất thình lình, chực báo hiệu cho những biến động bão táp sắp tới.



Kiều Linh San ngẩn ngơ nhìn theo vệt sao đó, đầu vô thức tựa vào vai Vân Nhàn: “Vân Nhàn nhìn kìa, có sao.”



“Thấy rồi.” Vân Nhàn hỏi, “Sao thế, muội muốn cầu nguyện?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San: “Nếu có thể cầu nguyện, ta sẽ cầu nguyện cho Đông Giới nhất định giành chiến thắng lần này... A.”



Nói được một nửa, nàng ấy mới nhớ ra Tiết Linh Tú – người Nam Giới – đang ở đây nên vội vàng dừng lời.



Tiết Linh Tú khép quạt lại.



Sự im lặng lan tràn trong không gian nhỏ bé này.



Tiết Linh Tú khẽ cười một tiếng, đổi chủ đề: “Thánh nữ vẫn chưa tìm được chúng ta à?”



Vân Nhàn nói: “Trâu mà, thị lực kém cũng là chuyện thường.”



Đoán chừng trâu yêu kia chỉ phân biệt được màu đỏ trên các màu khác, đen thui một mảng càng khó cho tên này.



“Vậy à, tốt quá.”



Khi Tiết Linh Tú chuẩn bị xoay người, hắn nghe thấy giọng nói trong trẻo của Vân Nhàn: “Ước tính chiến trường viễn cổ sẽ mở cửa vào một ngày nào đó, lúc này các phe phái hỗn chiến, không biết sẽ đánh nhau bao lâu.”



Nàng giãi tỏ với một vẻ tự nhiên: “Tiết huynh, đến khi chiến trường mở ra, mọi người sẽ dựa vào bản lĩnh của mình đấy.”



Kiều Linh San tự nhận vừa rồi lỡ lời, vội vàng vạch trần cho người ta biết: “Tỷ ấy thật sự không thể dùng được Yến Lượn – Mười Tám, gà lắm.”



“Hả?? Sao muội cũng biết nghĩa của ‘gà’ rồi?”



“Nghe tỷ nói suốt ngày, ai mà không biết chứ...”



“...”



Không hiểu sao tảng đá lớn ẩn hiện trong lòng Tiết Linh Tú lúc nãy bỗng chốc biến thành một cục bông gòn, nảy lên vài cái rồi không còn dấu vết.



“Đương nhiên.” Hắn chống ngón tay lên quạt xếp, đáp, “Ta sẽ không nương tay.”



...



Thời gian không phụ người có tâm, ngày hôm sau, mọi người đã gặp được cái tên “người qua đường Giáp” gì đó mà Vân Nhàn lẩm bẩm suốt ngày.



Và lúc này, “người qua đường Giáp” ấy đang co giò chạy vội vã, vừa thấy cả bọn đã la lên thất thanh: “Đi mau! Phía sau có Đao Tông đang đuổi giết!”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cả bọn đều tỏ ra thờ ơ.



Đặc biệt là Vân Nhàn.



Hừ, nàng nghĩ, thằng oắt, ta đã nhìn thấu sự bất thường của ngươi rồi, còn nói là Đao Tông đuổi giết gì chứ. Cho dù hiện tại Đao Tông mang tiếng xấu đồn xa cũng không thể để ngươi lợi dụng thế... Ối đụ má, Liễu Thế thật kìa?! Có bị bệnh não không vậy?



Cả bọn lại chạy vội một phen, trong lúc đó đi ngang qua một nhóm Rèn Thể Môn vô tội. Cơ Dung Tuyết nhìn một đám áo bào đen nhỏ đang luồn lên nhảy xuống, chỉ liếc mắt đã nhận ra Vân Nhàn.



Khỏi phải nói, ấn ngọc được nàng giấu trong người đang tỏa sáng yếu ớt dưới nách.



Là một phương pháp giấu kín rất mới.



Nếu nàng vẫn luôn giấu ở đó, ý chừng ngay cả khi đưa cho Cơ Dung Tuyết, nàng ấy vẫn không muốn lắm.



“À.” Cơ Dung Tuyết thầm thốt lên, “Là nhóm Vân Nhàn.”



Nhìn thoáng qua vết thương trên mặt Vân Nhàn đã lành hoàn toàn, bóng mướt, Cơ Dung Tuyết nhìn vào chỗ vai mình bị quẹt xước, nơi đó chỉ được băng trắng, đơn giản xử lý bằng thảo dược và giờ đây nóng rực bất thường còn rướm máu. Nàng ấy không khỏi ghen tị: “Ta nghĩ chúng ta thiếu một Y tu.”



“...” Người đàn ông vạm vỡ giãi bày, “Đại tiểu thư, Y tu không phải là bắp cải đâu mà chỗ nào cũng có.”



Toàn là người ta cầu xin Y tu chữa bệnh, nào có Y tu xin chữa bệnh cho người. Cứ vậy được nâng niu chiều chuộng, ngày ngày Y tu hỉnh mũi lên trời, chẳng mấy ai có tính khí tốt đẹp. Nói chung, có thích trị hay không thì người chết chẳng phải ta.



“Ừ, ta biết.” Cơ Dung Tuyết lại nhìn một lần nữa, đoạn dẹp bỏ ý định kéo người, “Hơn nữa có vẻ Tiết Linh Tú khá thích nán lại đó, hắn sẽ không qua đây đâu.”



Người đàn ông vạm vỡ: “Đúng vậy.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ Dung Tuyết: “Nay chúng ta không có Y*.”



* chơi chữ đồng đâm với câu gốc “không có gì”



Người đàn ông vạm vỡ: “... A, ha ha!”



Vân Nhàn chạy rồi lại chạy miệt mài, khi dừng lại mới thầm nghĩ.



Bảo sao ai nấy đều nói đến bí cảnh Tứ Phương sẽ được rèn luyện tâm trí và thể lực của người ta một cách tối đa, như vầy mà không được tính là rèn luyện chắc, cứ hệt như đánh du kích. Nhất là đối với kẻ thù khó nhằn như của nàng, càng phải né tránh từng giờ từng khắc, tính toán từng bước, thật là phiền phức khôn cùng.



Người qua đường Giáp kia cũng dừng lại theo, thở hổn hển nói: “Lại, lại là các ngươi, thật trùng hợp...”



“Thật là trùng hợp.” Vân Nhàn cầm bút mực, hỏi, “Quả là có duyên, hay ta vẽ cho ngươi một bức chân dung nhé?”



Không biết vì sao mãi không nhớ được khuôn mặt của người này, đã vậy thì thôi không nhớ, hẳn dựa vào ảnh chân dung để nhận biết người ta sẽ tốt hơn nhiều.



Mặt nạ hoàn hảo của người này suýt vỡ, nụ cười cứng đờ trên mặt, hắn: “... Hả?”



“Lại đây, nhìn vào đây này.” Vân Nhàn cắn cán bút vẽ nhanh như chớp, “Biểu cảm đừng quá nghiêm túc. Đúng, tự nhiên một chút, cười tươi một chút, đọc theo ta ‘cà tím’... Xong rồi.”



*cà tím (茄子): đọc là /qiézi/, khi phát âm -zi thì miệng sẽ như cười làm mặt đẹp hơn như mình chụp ảnh hay kêu cheese hoặc 1-2-3-cười.



Nàng thu bức chân dung vào nhẫn trữ đồ, đường hoàng kêu: “Được rồi. Ngươi nói đi.”



Kiều Linh San ham học hỏi: “Cà tím là cái gì?”



Vân Nhàn miệt mài: “Ừ đó là cà dái dê, cũng có thể gọi là cà tím.”



Kỳ Chấp Nghiệp khựng lại: “Ở quê chúng ta gọi là dưa chuột Côn Luân.”



Người qua đường Giáp: “...” Mỗi nàng ta lộn xộn cũng thôi đi, chứ một phái các ngươi cũng tỉnh như ruồi thế này là sao hả! Không ai ngăn cản gì ư! Trọng điểm nằm ở trên cà tím gì chứ!!



Nhắc người người tới, Trọng Trường Nghiêu ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt có vẻ không đồng tình: “Vân cô nương, sao cô vô lễ ngần này? Đây chỉ là một vị đạo hữu đi ngang qua, hà tất phải coi người ta như tội phạm bị truy nã.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Suy nghĩ của ngươi trượt dốc dữ vậy?” Vân Nhàn không quay đầu lại, “Ta thấy dáng dấp hắn phong độ ngời ngời, tuấn tú tột cùng, nên muốn lưu giữ làm kỷ niệm, vậy thôi đã làm ngươi không hài lòng? Ta mang theo ảnh chân dung của đại sư huynh bên mình, vậy là coi đại sư huynh như đối tượng bị truy nã sao?”



Trọng Trường Nghiêu: “?”



Ngươi cứ mở mắt nói dối ngoen ngoẻn đi!



Nhưng hắn lại không thể phản bác, bằng không chẳng khác nào nói người ta không phong độ ngời ngời tuấn tú tột cùng, cuối cùng vẫn là mắng người ta xấu xí. Bỗng chốc hắn cảm thấy nội thương sắp tái phát.



Dù vậy, người qua đường Giáp vẫn phải hoàn thành sứ mệnh của mình. Hắn vỗ đầu, như thể đột nhiên nhớ ra điều gì đó rồi ngạc nhiên giãi bày: “Nhìn hình dáng này, chả lẽ đây chính là ấn ngọc mà mọi người đang tranh giành? Đúng là phi thường.”



Hắn mới nhìn thoáng qua, chỉ thấy được cái nách sáng lóa của Vân Nhàn.



Vân Nhàn cúi đầu nhìn, thản nhiên cho biết: “Đúng vậy.”



Người qua đường Giáp: “...”



Không muốn làm công việc này nữa.



“Tuy nhiên,” Vân Nhàn nhíu mày, diễn xuất vẫn khoa trương như cũ, “Dù bằng cách nào, chúng ta vẫn không thể tìm ra cách thắp sáng nó trong khi lại không nỡ từ bỏ...”



“Nói về điều này, hình như ta từng nghe tới một tin, không biết có đúng chăng, nhưng đâu ngại thử một lần nhỉ?” Người qua đường Giáp cẩn thận cho biết, “Chỉ có người mang tu vi Kim Đan tầng 8 trở lên mới có khả năng truyền hết linh lực toàn thân vào ấn ngọc, biết đâu sẽ có điều gì khác thường xảy ra. Nhưng dường như mỗi ấn ngọc chỉ có một người trong giới chịu trách nhiệm thắp sáng. Ta không rõ lắm, ngươi nghe cho vui thôi.”



Vân Nhàn: “Kim Đan tầng 8? Chúng ta có bốn người lận đấy.”



Người qua đường Giáp: “?”



Vân Nhàn lật ấn ngọc ra, nói: “Biết rồi, cám ơn. Tạm biệt. Chắc ngươi còn chuyện gấp chứ hả?”



Người qua đường Giáp: “...”



Hắn biến mất không ngoảnh lại, lúc đi bước chân nặng nề khó tả.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cuối cùng cũng có được một tin tức trông khá đáng tin cậy, cả bọn bèn cẩn thận di chuyển đến sau một tảng đá lớn, vây thành một vòng tròn lấy Vân Nhàn làm trung tâm, ngó vào ấn ngọc lấp lánh yếu ớt này.



Hiện tại có một vấn đề là để ai thử thắp sáng ấn ngọc.



Theo tin tức trước đó từ người qua đường Giáp, ai thắp sáng ấn ngọc sẽ được tăng cường thực lực tạm thời trong chiến trường viễn cổ, điều này là một trợ lực không nhỏ cho bất kỳ giới nào, sẽ không ai bằng lòng buông tay dễ dàng.



Người có tu vi cao nhất ở đây là Tiết Linh Tú, tiếp đó là Kỳ Chấp Nghiệp rồi Vân Nhàn. Trọng Trường Nghiêu và Tiết Linh Tú đều thuộc về Nam Giới nên đương nhiên sẽ do Tiết Linh Tú chịu trách nhiệm.



Hiển nhiên, Trọng Trường Nghiêu lại ôm lòng bất mãn âm ỉ về điều này.



Nếu không phải khi ấy vị trí của Đông Giới bị Vân Nhàn cướp đi, cam đoan người Đông Giới thắp sáng ấn ngọc bây giờ là hắn.



Vân Nhàn đưa ấn ngọc cho Tiết Linh Tú, đề nghị: “Tiết huynh, ngươi thử xem.”



Tiết Linh Tú không nhận, chỉ bình tĩnh nhìn nàng.



“Đừng khiêm nhường thế.” Vân Nhàn cười gian, “Dù sao chắc gì ngươi đã thành công.”



Tiết Linh Tú vô tình: “Ngươi còn chưa lau nó lại.”



“...” Vân Nhàn dùng tay áo lau ấn ngọc, đoạn đưa sang, “Nhanh lên, nếu không trâu yêu đến đấy.”



Bấy giờ Tiết Linh Tú mới nhận lấy, lập tức nhắm mắt lại, thúc đẩy toàn bộ linh lực. Linh lực theo mạch máu cánh tay ùa vào ấn ngọc trong lòng bàn tay, song cả thảy đều như đá chìm đáy biển, chớp mắt bị nuốt chửng gần như sạch bách.



Tất cả mọi người đều nín thở, trong sự yên tĩnh, họ nhìn thấy toàn bộ linh lực của hắn sắp bị rút cạn. Sắc nhợt nhạt vừa xuất hiện trên má hắn, chợt ấn Thanh Long lóe sáng, một bóng người hư ảo hốt nhiên xuất hiện giữa cả bọn, lơ lửng giữa không trung.



Có ích!



Đây là một bóng người mặc trang phục võ sĩ, khuôn mặt hư ảo, không phân biệt được nam nữ, đứng yên giữa không trung, tỏa ra uy áp dao động liên tục quanh thân.



Cấp Nguyên Anh, cực kỳ giống với dao động trên người Tức Mặc Xu.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cả bọn vừa định cất lời chợt vỡ lẽ mình không thể lên tiếng, buộc phải im lặng.



Trong nơi xa xôi có một giọng nói cổ xưa vang lên: “Đánh bại y, thắp sáng ấn ngọc!”



Tiết Linh Tú và mọi người cùng bặt thinh: “...”



Có ý gì?



Hắn là Y tu, đơn đả độc đấu đánh bại một Tức Mặc Xu kiểu gì? Ngay cả mơ cũng không mơ nổi!



Quả nhiên một khắc sau, Tiết Linh Tú thua trận hệt như đã lường trước... à không, thật đáng tiếc, bóng ảo tan biến, ấn ngọc lại trở về hình dạng ban đầu, nằm im lìm trong lòng bàn tay hắn.



“Không được.” Tiết Linh Tú cũng khá thoải mái, ném cho Vân Nhàn, “Ngươi đưa cho Kỳ Chấp Nghiệp thử.”



“?” Vân Nhàn, “Không phải gã đang ở bên cạnh ngươi à?”



Kỳ Chấp Nghiệp lười đôi co với người này, nhận lấy ấn ngọc, trái lại có lòng tin.



Tuy gã chỉ ở cảnh giới nửa bước mới tới Nguyên Anh, tuy nhiên sức chiến đấu rất mạnh, đánh bại một bóng ảo Nguyên Anh không phải là điều không thể.



Mọi người cũng nghĩ vậy, cho đến khi ấn ngọc hấp thụ linh khí, thay vì xuất hiện bóng người trước đó, nay nó lại hiện ra một đám đầu trọc.



Nhóm đầu trọc ra ngoài chẳng nói chẳng rằng, trước tiên ngồi lại với nhau cùng mở miệng:



“Theo Bát Nhã Ba La Mật Đa, tâm không vướng mắc, không vướng mắc nên không sợ hãi, xa rời mộng tưởng điên đảo, đạt đến Niết Bàn tối cao...”



“Ngươi thuộc về Phật Thôn sao không thông Phật pháp? Ngươi thuộc về Phật Thôn sao không thông Phật pháp? Ngươi...”



Cả bọn ngạc nhiên phải biết … lại còn thay đổi nữa?!



Trước đây Kỳ Chấp Nghiệp đã nghe đủ, giờ gã càng khó chịu tột cùng, cứ thấy như có một nhóm người đầu trọc bò trên người. Gã nhắm mắt chịu đựng đủ một khắc, thấy đám người này vẫn chưa có ý định kết thúc, cuối cùng gã bực bội ném đi: “Cầm lấy!”



Bây giờ áp lực dồn lên người Vân Nhàn.



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Xem ra ấn ngọc này còn hiểu rõ mọi người hơn cả mường tượng, thử thách sẽ diễn ra theo điểm yếu mỗi người. Vân Nhàn vẫn đang truyền linh khí, Kiều Linh San ở bên cạnh đã buồn bã cho hay: “Ta đã nghĩ ra nó sẽ kiểm tra gì rồi.”



Tiết Linh Tú: “Ta cũng vậy.”



Phong Diệp: “Bắt đầu bắt đầu... Ặc!”



Cả bọn bị buộc phải im lặng một lần nữa.



Ấn Thanh Long rung nhẹ, giờ đây thứ xuất hiện là bóng hình một ông cụ thầy đồ, đang gật gù bảo: “Trả lời ba câu hỏi của ta sẽ thắp sáng ấn ngọc.”



Vân Nhàn: “... Thật ra ta cũng đã nghĩ đến. Không sao, đến đây đi!”



“Câu hỏi đầu tiên, nhập môn.” Cụ thầy đồ hỏi, “Nêu tên mười môn phái của Tây Giới.”



“Tây Giới còn có mười môn phái?! Nhiều vậy hả?” Vân Nhàn vắt hết óc, “Phật Môn, Hợp Hoan Tông, Hồn Điện, ờ, ờ, Vạn Pháp Môn, ôi cái gì đó... Phật Môn, Phật Môn...”



Mọi người biết bây giờ không nên cười nhưng họ thật sự không thể nhịn nổi.



“Sai!” Râu cụ thầy đồ dựng ngược, ông ta cả giận với dáng vẻ rất bất mãn, “Câu hỏi thứ hai, đối vế sau: Loan chín tiếng, phượng chín tiếng, chín chín tám mươi mốt tiếng, từng tiếng cùng hòa vang!”



Đây là một câu đối cổ, vế sau đã có nhưng chẳng phải ai cũng biết. Dễ gì Vân Nhàn biết được, nhìn thấy lửa giận của bóng ảo đã lan đến tận chân mày, bỗng đâu nàng nảy ra ý tưởng: “Trên đấm móc, dưới đấm móc, trên trên dưới dưới đấm móc, đấm đấm tới thịt.”



Cụ thầy đồ điên tiết: “... Sai!!! Cái gì vậy hả!!! “



“Thôi đi! Câu cuối!” Cụ thầy đồ kìm cơn lửa cơn giận, “Lui, tránh, nhu, liễm, phác, vụng, sáu từ này là nguồn gốc của việc xây dựng con người. Nếu ngươi là vua một nước, chủ một phái, ngươi sẽ thực hiện sáu chữ này như thế nào? Nếu có khoảng cách trong tư tưởng hoặc sự hiện diện của tư tưởng khác, ngươi sẽ làm thế nào...”



Đề bài dài quá, Vân Nhàn hoảng cực, tự dưng thấy mình quay lại những ngày tháng ác mộng bị thầy đồ trả bài trước đây. Đã đợi rất lâu mà người ta vẫn chưa nói xong trong khi mình đã hoa mắt chóng mặt, nàng muốn đấm mình ngất đến tận mai quá. Thành thử khi kết thúc, nàng đã thốt ra ngay mà chớ hề nghĩ ngợi.



Cụ thầy đồ: “Dưới một nén hương, hãy viết bài văn trình bày!”



Vân Nhàn: “A Di Đà Phật.”



Cả sa mạc đều chìm trong im lặng.



Mọi người: “...”



A Di Đà Phật cứt gì hả!! Rõ ràng sáu chữ này thuộc về Đạo gia mà, con oắt dám nói thật nhỉ!



Ấn ngọc ngay lập tức phục hồi nguyên trạng, lờ mờ truyền đến một giọng nói già nua nhưng đầy khí thế: “Cút!”



“...” Đám người bặt thinh nhìn chăm chú, Vân Nhàn thầm lặng nhặt ấn ngọc lên nhét lại vào nách, bộc bạch: “Không sao không sao, lần sau tiếp tục cố gắng.”



………..



Lời tác giả:



Bé Nhàn không có học vấn nhưng bé Nhàn yêu bạn (nháy mắt)