Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 5: Kiếm Các (4)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Bầu không khí nghiêm nghị, hết sức căng thẳng.



Chỉ trong chốc lát họ nói chuyện, những người khác đã đánh nhau không biết bao nhiêu hiệp, giờ đây mọi ánh mắt đều đổ dồn về võ đài này. Gió lạnh tàn phá, chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ của người bên cạnh.



Bàn tay Trọng Trường Nghiêu chạm vào chuôi kiếm, vẻ ôn hòa bị thay thế bởi sự nghiêm nghị, hắn nghĩ nữ tử này không đơn giản.



Vân Nhàn khẽ gật đầu, cũng rất nghiêm túc, nàng thầm nghĩ:



Chính xác thì khi nào mới đánh?



Khi nàng đối chọi với Trọng Trường Nghiêu, những thứ như “được nở mày nở mặt vì áp chế được lòng hăng hái của người ta” không phải là mục đích chính nhất, có chăng là nhân cơ hội để thăm dò thật giả.



Thực lực Kim Đan tầng 5, xuất sắc thì xuất sắc đấy, nhưng không đến mức để trổ hết tài năng; giành được hạng nhất trong Đại Chiến Tứ Phương còn đủ sức tiện tay dắt đi Thánh nữ Ma giáo, linh thú ngàn năm và vài em trai. Toàn bộ có độ khó quá cao. Dù rằng có thể giải thích bằng “hào quang nhân vật chính” nhưng cũng không được logic tí chi.



Hai người còn chưa giao chiến, bên dưới lại xuất hiện thêm một nhóm nhỏ. Các Kiếm tu đang bế quan tu luyện nghe nói sư tỷ Tiểu Vân muốn so võ, đạo tâm suýt nữa không vững, thành ra họ đều chạy ra vây quanh cổ vũ.



Tuy nhiên cũng nhận ra được có lẽ nguyên nhân chính là họ sợ Vân Nhàn thua trận sẽ đau buồn không thôi. Vân Nhàn đau buồn, Chưởng môn sẽ đau buồn. Một khi Chưởng môn đau buồn, đạo lữ của Chưởng môn sẽ đau buồn, có khi thời gian ngả ra đất nghỉ của Chưởng môn lại kéo dài thêm dăm tháng.



Trên đài quan sát chiến đấu cao cao, một đám trưởng lão đứng bên cạnh Vân Lăng, sắc mặt mỗi người mỗi khác.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San vừa thắng cả ba trận, thể hiện xuất sắc, nàng ấy đang đứng bên cạnh xem cuộc chiến. Lục Trưởng lão đang thầm vui chợt thấy sắc mặt Vân Lăng đăm chiêu, thế là ông ấy không dằn lòng nổi bèn khoe khoang: “Ôi, đứa trẻ Linh San này, cứ thích thể hiện vậy làm gì không biết. Bình thường tu luyện không biết ngày đêm, ta có khuyên cũng không nguyên nổi. Không biết con bé Nhàn nó…”



“Đừng đặt quá nhiều áp lực lên con gái. Tùy duyên, tùy tính là được.” Chợt Vân Lăng khoát tay áo đầy phong thái tiên phong đạo cốt, ông cất lời, “Là Chưởng môn, đương nhiên ta hy vọng thực lực đệ tử tông môn càng mạnh càng tốt. Nhưng là cha, ta chỉ mong con bé hạnh phúc.”



Bị ông nói vậy, Lục Trưởng lão đỏ cả mặt già, bắt đầu xấu hổ và tự vấn lương tâm.



Đúng vậy! Có phải bình thường mình hay trách móc con gái quá nặng nề, không hề suy nghĩ đến cảm nhận của con bé, giờ còn lấy nó ra so sánh với người khác? Quả là lấy bụng tiểu nhân đo lường lòng quân tử…



Bất kể bên ngoài ồn ào đến đâu đều không lọt vào tai Vân Nhàn.



Tưởng Tinh Dao ra lệnh một tiếng, nàng không do dự, trong nháy mắt đã nhao tới, tốc độ nhanh đến mức mắt người không thể nhận ra. Trọng Trường Nghiêu chỉ cảm thấy trước mắt có một làn gió lạnh lẽo lướt qua, bỗng chốc hoảng hốt, rút kiếm ra đỡ…



Nhưng lướt qua cũng chỉ là lướt qua.



Vân Nhàn không muốn đánh hắn ngay, thay vào đó nàng đang so sánh từng dấu ấn khiến nàng có ấn tượng sâu sắc trong cuốn thoại bản.



Vết hoa sen đỏ nhạt sau tai, có.



Chuỗi hạt gỗ xưa cũ trên cổ tay, có.



Vết sẹo bí ẩn trên bụng dưới... Ờm, cái này không cởi đồ thì không nhìn thấy, thôi bỏ đi. Nhưng sao nó lại có ở chỗ kỳ lạ vậy chứ? Quái lạ!



Vân Nhàn nhìn xung quanh hắn, điều lo nghĩ cuối cùng trong lòng cũng tan biến.



Trọng Trường Nghiêu giơ kiếm lên tấn công, Vân Nhàn cấp tốc chóng đỡ đòn, hai thanh kiếm va vào nhau, cả hai đều cảm nhận được sức lực mạnh mẽ trên kiếm đối phương.



Có chút bản lĩnh!



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Một Kim Đan vừa mới bình phục sau trọng thương, một Trúc Cơ tầng 9 buộc một tấn đá, vậy mà cả hai còn đủ sức đánh nhau tới lui, ra hình ra dạng, gió kiếm gào thét ào ào khiến những khán giả ban đầu không mấy chú ý đều im bặt.



Sư tỷ Tiểu Vân đã như vậy, họ còn có tư cách gì để không cố gắng?



Kiều Linh San nóng ruột vô cùng, vặn vẹo bắp đùi ở bên dưới điện, suýt chút nữa nàng ấy đã hét lớn “Tấn công hạ bàn của hắn! Tấn công hạ bàn của hắn!! Quét chân! Khỉ cắp đào! Đúng rồi, nhanh lên!!”



Gió kiếm ào ào, phát ra âm thanh leng keng vang dội. Trong tình hình chiến đấu giằng co, Vân Nhàn vừa liếc mắt, gió kiếm đã quét về phía chuỗi hạt gỗ trên cổ tay Trọng Trường Nghiêu. Đó chẳng phải là vị trí quan trọng gì nhưng Trọng Trường Nghiêu phản ứng bị lửa thiêu, trong lòng hoảng loạn, lùi lại một bước…



Trong một cuộc giao đấu tốc độ cao, một sơ hở đã đủ để kết thúc trận chiến. Vân Nhàn dùng một tay câu lưỡi kiếm đổi thành chuôi kiếm trong khoảnh khắc trước khi chém xuống. Khúc gỗ tròn dày cộp đánh vào cánh tay phải của Trọng Trường Nghiêu, hắn đau nhức hít hà một tiếng, bỗng kiếm sổ khỏi tay, sa xuống đất gieo lên tiếng leng keng.



“Kết thúc.” Trong sự im lặng, Tưởng Tinh Dao lười biếng thông báo, “Vân Nhàn thắng.”



Mọi người: “...”



Không thể nào.



Mới Trúc Cơ tầng 9 mà vẫn thắng? Thắng thật? Không phải là ảo giác chứ??



Lục Trưởng lão chết lặng, thiếu điều nuốt râu mình vào bụng, vội vàng quay đầu nhìn chưởng môn của một phái đang phơi phới.



Vân Lang nhìn thẳng vào ông ấy một thoáng, hớn hở mà rằng: “Ôi chao, cái này… Ta chưa từng dạy con bé, nó học được như thế nào nhỉ? Chắc chắn là tự mình lén lút khổ luyện. Cái con bé Nhàn này, từ nhỏ đã thế rồi. Hầy, thật là không cách gì quản lý được nó.”



Lục Trưởng lão: “?”



Này!! Ngươi có ý gì hả!!



Trọng Trường Nghiêu ôm lấy cánh tay phải, cụp mắt, cảm nhận những ánh mắt mang ý nghĩa không rõ đổ dồn lên người mình. Nhóm người bị bẽ mặt kia đang bối rối, nhìn nhau thổn thức.



Đã đánh một kẻ Trúc Cơ tầng 9 mà còn thua ư? Thật là không dám tưởng tượng.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trước đây họ còn cảm thấy Trọng Trường Nghiêu khí phách lắm, ắt đạt được thành tựu nhất định sau này, nào ngờ vừa ra khỏi cửa đã xìu hơi.



Trọng Trường Nghiêu nghiến răng nghiến lợi.



Vân Nhàn này... Ngay từ khi nhìn thấy nàng ta xuất hiện, hắn đã biết có gì đó không ổn!



“Ta chịu thua.” Khi ngước mắt lên, hắn ta đã trở lại vẻ phong thái thanh tao thường lệ, xoa tay cười nói, “Vân cô nương tài giỏi quá, quả xứng là con gái của Chưởng môn, chắc hẳn được soi sáng rất nhiều từ khi còn nhỏ. Trọng Trường Nghiêu tự xấu hổ về bản thân.”



“Đừng có lo, còn vị trí thứ năm nữa mà.” Mắc gì bây giờ thua rồi lại bắt đầu ngấm ngầm nói thân phận của nàng không tầm thường, từ nhỏ có người đỡ đần. Vân Nhàn đỡ Trọng Trường Nghiêu, cất lời với khuôn mặt không biểu cảm: “Ta tin rằng các hạ nhất định có thể làm được.”



Trọng Trường Nghiêu cười khan: “Cảm ơn... Cảm ơn Vân cô nương.”



Vân Nhàn cong khóe môi: “Ừ, không cần cảm ơn đâu.”



Bây giờ chỉ mới bắt đầu thôi.



Tâm địa tên con trai này hẹp hòi quá đi mất!



-



Không có gì khác biệt so với dự đoán, Trọng Trường Nghiêu ngồi vững vàng ở vị trí thứ 5, dăm ngày nữa sẽ bước vào Cõi Đao Kiếm cuối cùng.



Tuy rằng kết quả giống nhau nhưng quá trình này hoàn toàn khác biệt. Từ đầu đáng lẽ hắn dễ dàng giành được vị trí thứ nhất, đè ép các đệ tử khác và vả mặt Kiếm Các, song giờ đây hắn lại trở thành tên đứng chót, mấy tên đàn em chất lượng thấp cũng không còn thân thiết với hắn như đã từng.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thấy Vân Nhàn sắp làm thật, rốt cuộc Chưởng môn Vân Lăng cũng không thể ngồi yên, ông chọn một ngày đẹp trời triệu tập nàng vào đại điện.



Vân Nhàn ngự kiếm bay vút vút tới cửa, chẳng màng tới tiếng rống giận dữ của Lục Trưởng lão, vừa bước vào đã nghe thấy cha mẹ nói chuyện.



Vân Lang không có ý định ngăn cản, tuy nhiên trong lòng vẫn không khỏi phập phồng lo lắng. Ngồi trên mặt đất, ông lo âu giãi bày với Tiêu Vu: “Nếu như con bé Nhàn đi thật thì làm sao? Lớn tới ngần này rồi mà chưa xuống núi, tâm tư đơn giản lương thiện, không thông sự đời, nếu đi tới đại chiến thật chỉ sợ bị người ta bắt nạt mất.”



Tiêu Vu cho hay: “Sẽ ổn thôi.”



“Ổn cái gì mà ổn?” Vân Lang nhìn thấy dáng vẻ thế này của đạo lữ bèn không hài lòng ra mặt, “Nghe nói ‘con gái đi ngàn dặm mẹ lo lắng’, sao nàng không lo chút gì?”



“... Làm sao ta lại không lo cơ chứ??” Thật ra Tiêu Vu cảm thấy con gái vẫn khá giống mình, không bắt nạt người khác đã tốt lắm rồi, làm gì có chuyện bị người ta bắt nạt, vậy mà Vân Lang nhất định không tin. Thế nên bà chiếu lệ bảo: “Không phải đại đệ tử là người giám sát trong đại chiến ư? Cứ nhờ nó trông nom một chút, như vậy chàng cũng yên lòng.”



Túc Trì chỉ thiếu nửa bước nữa là tới Phân Thần, giả mà có tình huống nguy hiểm tới tính mạng, để nó che chở cho một tiểu sư muội vẫn không có vấn đề.



Vân Lang an tâm hơn một chút nhưng chẳng được bao nhiêu, lại bắt đầu thở ngắn than dài: “Con gái hiền lành của ta...”



Vân Nhàn Hiền Lành bước vào, gọi: “Mẹ, cha.”



Tiêu Vu kéo nàng sang, sờ lên mặt nàng: “Lạnh thế này, vừa nãy con cưỡi kiếm tới?”



Vân Nhàn: “...” Tính sai rồi!



Tiêu Vu: “Lục Trưởng lão đã lớn tuổi, gần đây ông ấy còn mới rời khỏi quê hương cùng với đạo lữ, tâm trạng không tốt, con đừng có chọc ông ấy.”



Vân Nhàn: Dạ.”



Mặc dù họ không nỡ để Vân Nhàn đi nhưng con gái đã lớn, cánh đã cứng cáp, có suy nghĩ riêng của mình, cha mẹ chỉ có thể âm thầm ủng hộ sau lưng. Vì vậy đêm nay họ mới gọi nàng đến, trước tiên bổ sung kiến thức cho nàng về tình hình bên ngoài hiện tại nhằm đề phòng bất trắc.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trên thực tế, Vân Nhàn đã biết đại khái chuyện này trong thoại bản rồi, nhưng lần trước Mộ Thanh lại mang đến một số tin tức mới.



Hiện tại trong bốn giới, Bắc Giới là mạnh nhất, Nam Giới thứ hai, tiếp đó là Tây Giới và cuối cùng mới tới Đông Giới.



Mỗi một vùng giới đều có trung tâm tông môn quyền lực lớn nhất. Hai phe Đao Tông và Rèn Thể Môn ở Bắc Giới duy trì sự cân bằng tinh tế. Cả hai đều có tính tấn công mạnh mẽ, đánh nhau chỉ có nước hai bên cùng chịu thiệt, thành thử chỗ này tạm thời yên ổn và họ cùng nhau đối ngoại. Diệu Thủ Y tu tích lũy được vô số của nả, lại dựa vào buôn bán ven biển thuận lợi, hiện giờ toàn thân họ vàng óng, giàu tới chảy mỡ; dưới trướng có vô số cường giả sai khiến, chỉ cần một chú bồ câu đưa tin là gọi đến được cả một đám người. Tây Giới hoang vắng, chính là nơi Phật Thôn đóng đô, cách mười bước có một ngôi chùa chiền không phải là nói suông. Còn Đông Giới thì thê thảm...



Có Kiếm Các được xem như tạm ổn để xuất trình. Trước đây còn thảm hại hơn, suýt nữa người ta quên rằng còn có một tông môn thế này. Đại sư huynh Túc Trì tài giỏi xuất hiện đã giúp tông môn vực dậy được đôi chút. Song, một mình Túc Trì cũng không làm được bao nhiêu việc, lại thêm việc chàng xuất quỷ nhập thần, cảm giác hiện diện quá thấp. Có một tông môn lớn khác là Cầm Phường, tiếng đàn của họ có khả năng khiến người ta cuồng loạn hoặc thư giãn, toàn bộ môn phái đều ôm chức vụ phụ trợ.



Ngặt nỗi các đệ tử của Cầm Phường quá mức thiện lành. Suy cho cùng khi hai quân đối đầu trong một trận chiến quy mô lớn, chỉ cần số lượng vượt quá 10 người, họ đều nhất định sẽ mang theo một Cầm tu và Cầm tu xem đó là công việc ổn định. Tuy hai bên đều có Cầm tu, đôi bên cùng tăng cường xem như triệt tiêu lẫn nhau, chẳng khác nào hai bên đều không có, nhưng lỡ may bên kia có mà ngươi không có, như vậy chẳng phải sẽ bị thiệt lớn sao!



Trong tình trạng có công việc ổn định tới vậy, dẫu Bắc Giới thực sự đánh tới âu họ sẽ chỉ có thể dời nguyên vẹn Cầm Phường đi. Thành thử Cầm Phường không những không sợ hãi mà còn miệt mài luyện đàn sắp xếp tiết mục, chuẩn bị đi biểu diễn lưu động tại Nam Giới.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nói cách khác, Kiếm Các bây giờ là niềm hy vọng của cả làng.



Sau khi Vân Lang giãi bày xong thì thở dài: “Ta biết tình hình không tốt nhưng không ngờ đã tệ đến mức này. Ngày xưa, phố lớn ngõ nhỏ đều là Kiếm tu rầm rộ…”



Người ta sẽ hướng đến những nơi tốt đẹp hơn, đương nhiên đi đâu có lợi thì đi đó. Nay dù có nói ra sao thì bọn họ đã xuống dốc.



Yếu đuối sẽ bị bắt nạt, hiện ai cũng tỏ người Đông Giới là quả hồng mềm, hiển nhiên đều muốn đến bóp một cái.



Vân Nhàn chăm chú nghe xong, đáp lời: “Con hiểu.”



Tiêu Vu thấy vẻ mặt kiên định của nàng chớ hề mang dấu vết nao núng và sợ hãi, bà hài lòng bảo: “Đúng là con do ta sinh ra.”



“Vài ngày sau ở Cõi Đao Kiếm, con cứ cố gắng hết sức là được. Cho dù có phải là con đi hay không, biết những điều này không có hại.” Vân Lang xoa mi tâm, “Ta phải nói chuyện với các trưởng lão để lấy ra tất cả bảo vật phòng ngự trong ngân khố mới được.”



Tiêu Vu cũng trịnh trọng đáp: “Ừ.”



“Còn nữa.” Khi Vân Nhàn chuẩn bị về, Vân Lăng gọi nàng lại, có vẻ hơi do dự nhìn về nơi xa, cuối cùng ông vẫn nói, “Về người đệ tử tên Trọng Trường Nghiêu kia, ta thấy bất thường... có chỗ kỳ lạ. Gần đây tốt hơn hết là con nên hạn chế giao tiếp với hắn.”



“...”



Hướng đôi mắt Vân Lang nhìn về chính là nơi ở Kiếm Các đã thu vén cho đám tu sĩ tự do dưới núi.



Bên trong căn phòng ở góc khuất nhất có ánh nến lờ mờ, khuôn mặt tuấn tú của Trọng Trường Nghiên ẩn mình trong bóng tối, không rõ biểu cảm.



Trên bàn gỗ đặt một quyển thoại bản bìa đỏ rực rỡ, nằm phẳng lặng.



Bỗng dưng, rõ ràng không có ai đến mà trang sách tự dưng lật ra, lật giở sột soạt. Cuối cùng Trọng Trường Nghiêu cũng có động tĩnh, hắn nhíu mày đứng dậy quan sát.



Từ khi nhặt được quyển thoại bản có tên là “Nghịch thiên: Quân tử vốn là vương” này vào tháng trước, cứ như thể hắn đã đánh thông hai mạch Nhâm Đốc, con đường tu tiên mịt mờ trước đây được trải rộng trước mắt.



Từ hôn, gia tộc so tài, thu phục nhân tâm, hắn từng bước thực hiện theo cốt truyện trong thoại bản và kết quả cũng không khác gì trong thoại bản. Hiển nhiên Trọng Trường Nghiêu hân hoan tột độ, song mới đến Kiếm Các ngày hôm nay, Vân Nhàn đã đánh hắn trở tay không kịp.



Nhất định phải hỏi “tiền bối” ngay…



Trọng Trường Nghiêu nhịn đau, chậm rãi viết từng nét một trên trang trống cuối cùng của thoại bản:



“Khách Tiền bối, ngài đã nói mình có thể giải đáp thắc mắc của ta. Liệu ngài có thể cho ta biết có chuyện gì với Vân Nhàn? Đáng lẽ nàng ta không tham gia tuyển chọn từ đầu.”



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chẳng lẽ là nhân vật nữ mới được thêm vào? Nhưng hắn thật sự không thích một người con gái như vậy.



Chữ viết màu xám đen hồi âm nhanh chóng :



“Xin lỗi, Khách Tiểu Phục cũng không hiểu. Vui lòng viết ‘1’ khi muốn chuyển nhân công.”



Trọng Trường Nghiêu bực bội lẩm bẩm, lại tiếp tục viết:



“Khách Tiền bối nói quá lời rồi, không cần phải xin lỗi ta. Vậy liệu ngài có thể cho ta biết tiếp theo ta nên làm gì? Vẫn nên làm theo thoại bản sao?”



Phản hồi của đối phương đến ngay lập tức:



“Đúng vậy. Chỉ cần ngài là người đầu tiên thu hút được ‘kiếm linh Thái Bình’ trong Cõi Đao Kiếm, sau đó sử dụng ‘châu Bắt Linh’ để phong ấn tạm thời nó vào cánh tay trái của mình, thì có thể dần bắt đầu luyện hóa nó làm kiếm bản mệnh, điều khiển như cánh tay. Hãy nhớ rằng với tu vi hiện tại của ngài, rất khó để chống lại ý kiếm sát phạt còn sót lại trong Cõi Đao Kiếm, nhất định phải lợi dụng uy thế của kiếm Thái Bình, như vậy mới có thể trấn áp toàn bộ ý kiếm trong một lần…”



Lần nào Khách Tiền bối cũng đều dặn dò vô cùng chi tiết như thể sợ hắn làm quấy chỗ nào. Nụ cười trở lại trên mặt, thậm chí Trọng Trường Nghiêu đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh mọi người hãi hùng than thở trước sức mạnh một kiếm của mình…



Hả?



Nụ cười cứng đờ, hắn hấp tấp viết:



“Khách Tiền bối, ngài quên rồi sao, ta đã nói mình không được hạng nhất trong lần đại hội này mà là người thứ năm, không có tư cách chọn cửa vào.”



Có năm lối vào khác nhau vào Cõi Đao Kiếm dẫn đến cùng một lối ra, trong thoại bản hắn chọn con đường ngoài cùng bên phải, khéo sao gặp được kiếm linh Thái Bình đang đứng ngơ ngác ở đấy, có được không tốn sức nào, nhưng bây giờ...



Bên kia im lặng một lúc lâu trước khi chữ viết hiện ra, có điều ngữ điệu đã thay đổi:



“Dựa theo phân tích tính tình của kiếm Thái Bình, ngươi muốn thu hút nó cũng không khó.”



(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Điều quan trọng cần nhớ là ngay khi bước vào Cõi Đao Kiếm, hãy lập tức hóp người lại, lăn ba vòng sang trái, rồi lăn ba vòng sang phải, dùng giọng to nhất hỏi: ‘Bé Thái Bình ở đâu thế?’ ‘Bé Thái Bình ở đây à!’, lặp lại năm lần, kiếm Thái Bình sẽ đến.”



Trọng Trường Nghiêu: “...”



Hắn run rẩy viết tiếp:



“Khách Tiền bối, có nhất thiết phải như thế này không?”



“Không thể thiếu một chữ.”



“Khách Tiền bối...”



“Đừng bao giờ đi ngược lại tương lai của mình.”



Trọng Trường Nghiêu gập thoại bản lại, nhìn về bầu trời nơi xa. Thi thoảng bầu trời đêm trên đỉnh núi đen kịt có một vài ngôi sao lấp lánh.



Không hiểu sao hắn lại nghĩ, dường như bản thân mình sắp mất đi một thứ gì.



………..



Lời tác giả:



Nghịch thiên tốt quá.



*Tóm tắt tình hình hiện tại của Bốn giới một cách đơn giản và thô thiển: (DPS: Sát thương; T (Tank): Làm lá chắn, tiên phong đỡ đòn; Sữa (trị liệu) và Phụ trợ: nghĩa theo mặt chữ)



Bắc: Đao Tông, Rèn Thể Môn, cả hai đều là DPS; riêng Rèn Thể Môn còn có thể làm T; rất mạnh; thấy rằng Đông Giới rất yếu và bây giờ muốn tấn công (chưa thực hiện)



Nam: Diệu Thủ, S, buôn bán, rất giàu có nên không muốn can thiệp vào chuyện bao đồng, đắm chìm trong thế giới của riêng mình.



Đông: Kiếm Các, Cầm Phường. Ở tại nơi đầy của báu, nhàn rỗi nhưng số khổ, vận khí suy giảm, nhân tài càng ngày càng ít. Lẽ ra một DPS và một Phụ trợ nên phối hợp hoàn hảo mới đúng, kỳ lạ thật.



Tây: Phật Thôn. DPS, T, Sữa, ba trong một, rất mạnh; tuy nhiên vì quá tốt bụng nên rất dễ bị người ta phản bội, số lượng rất ít.



Trạng thái phân ly: Ma giáo. Giống như trên, rất mạnh, nhưng vì thích gây chuyện nên dễ bị truy sát nên nhân số cũng không nhiều.



//Lời editor: Các thuật ngữ DPS, T, Sữa và Phụ trợ là thuật ngữ trong chơi game chỉ vai trò của từng người trong một team. Trong những phần “lời tác giả” sau này, tác giả sẽ dùng nhiều lần các từ này, các bạn có thể note lại để dễ hiểu hơn nhé.

PHẦN TIẾP THEO:



------oOo------