Mọi người theo chân nàng đi được đôi bước đầy thầm lặng, trong lòng mỗi người cuộn trào một đống lời sắp phun trào.
Tại sao điềm nhiên như không có gì, cứ vậy hờ hững như gió thoảng mây bay? Chẳng lẽ tu Kiếm còn được phụ trợ thêm kỹ năng dày da mặt?
“Vân Nhàn.” Cuối cùng Tiết Linh Tú vẫn không nhịn được, mở lời trước với vẻ khó tin nổi, “Sao ngươi không biết? Đó là thông tin thường thức đấy?”
Vân Nhàn hùng hồn biện luận, thậm chí còn mạnh miệng: “Thường thức gì? Đây đâu phải là thường thức? Vấn đề Tây Giới trước đó, ta không biết thì cũng đúng thôi; còn hai vấn đề sau sao lại xem là chuyện thường thức chứ.” Hơn nữa, Kiếm Các chỉ có đồ ăn vặt không có thông tin thường thức.
Kiều Linh San bất chấp bảo: “Phải đó. Ta cũng không biết.”
“... Ngươi cũng là người Kiếm Các thì sao biết được!” Tiết Linh Tú thật sự không thể nhìn nổi nữa, Kỳ Chấp Nghiệp còn dội thêm dầu vào lửa, lạnh lùng kêu, “Ta cũng không biết.”
Phong Diệp gãi đầu: “Thật ra câu đối đó đối khá hay.” Dù sao gã cũng không đối ra.
Tiết Linh Tú lạnh đanh: “Các ngươi không nói thì không ai coi các ngươi câm.”
Nhìn thấy hắn đã tỏ tái độ, những người khác dù muốn hay không muốn đều ngậm chặt miệng, người ngước nhìn trời, kẻ nhìn xuống đất, đều không muốn chấp nhận kết quả này.
Trước đây Vân Nhàn còn nói trước mặt người ta gì mà “có tận 4 Kim Đan tầng 8”, kết quả bây giờ toàn quân bị diệt, không một ai đủ sức đánh.
Trọng Trường Nghiêu ở sau lưng nhìn cả bọn một hồi, mừng thầm trong lòng. Bấy giờ hắn còn muốn ho khan vài tiếng, ở đó giả vờ giả vịt nói thay Vân Nhàn: “Tiết huynh, đừng trách móc Vân cô nương quá. Kiếm Các không coi trọng việc này lắm, yêu cầu nàng ấy trả lời hết là quá sức đấy. Nếu không phải tại hạ được thầy đồ dạy dỗ những thứ lộn xộn này, có lẽ cũng không trả lời được câu nào.”
“Đúng vậy đúng vậy, đúng đúng, sao lại thế này, không ra thể thống gì sất.”
Vân Nhàn thành thạo giãi bày tiếp những gì hắn muốn nghe: “Không giống các hạ, rõ ràng cùng là Kiếm tu, cũng cùng xuất thân từ Đông Giới, sao hai người lại khác biệt một trời một vực nhỉ. Các hạ có học có lễ nghĩa, tính tình ôn hòa, đúng là ‘cùng một loại gạo lại nuôi được trăm người khác nhau’. Thật đáng tiếc đáng tiếc ghê.”
Trọng Trường Nghiêu: “...”
Cả bọn: “...”
Rõ ràng mỗi câu nói đều là lời hay ý đẹp, nhưng sao nghe đầy móc mỉa thế kia.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Dù có thế nào cũng đành cất ấn ngọc tiếp tục lên đường. Hình như nó chỉ tiếp nhận linh khí của người được công nhận, linh khí của ba người trước đây đã bị hút cạn, bây giờ không thể rót vào được nữa, đành đợi đến khi linh khí đầy đủ thì thử lại.
Hiện tại chẳng cần Vân Nhàn hỏi, Tiết Linh Tú đã biết người này không thể thốt ra được gì tốt đẹp. Vân Nhàn vừa mở miệng kêu “Tiết huynh” thì tay nàng đã được ném cho dăm viên linh thạch. Tiết Linh Tú mất kiên nhẫn: “Đừng ồn ào.”
“...” Thật ra Vân Nhàn chỉ muốn hỏi một câu thôi, chợt có linh thạch từ trên trời rơi xuống cứ như nhặt được món hời lớn, nàng vui mừng phải biết.
Vân Nhàn vừa hấp thu linh khí vừa suy nghĩ, nếu ấn ngọc là thế thì bọn nàng không cần lo lắng Rèn Thể Môn sẽ nhanh chóng thắp sáng nó. Suy cho cùng ấn ngọc này khôn tợn lắm, biết đâu sẽ nảy ra những câu hỏi hóc búa ngàn đời như “Thử thách mười hai canh giờ không được nói đùa đồng âm”, “Cấm cười giả”, chẳng phải sẽ làm khó Cơ đại tiểu thư và đám người trong môn phái kia ư.
... Chỉ là như vậy, Vân Nhàn không nghĩ ra được cách nào để phá vỡ thế trận. Ví dù chỉ đơn giản là khảo sát vũ lực và trí tuệ thì còn có hy vọng. Mỗi tội nhìn vào ba lần thử nghiệm trước đây, ấn ngọc này toát lên một luồng khí “đừng hòng nghĩ tới” nồng nặc, so với khảo nghiệm, rõ ràng nó càng giống như đang cố tình gây khó dễ hơn.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người sáng suốt đều biết Tiết Linh Tú là một Y tu không thể đánh bại cường giả cùng cấp, Kỳ Chấp Nghiệp cực kỳ bài xích Phật pháp và không thể thay đổi, Vân Nhàn cũng không thể đột nhiên trở thành thiên tài từ một đứa khôn lỏi. Nhìn thế này, muốn thành công gần như là điều không thể.
Nàng tung ấn ngọc, suy đoán này mới thoáng qua, hiện tại đã được xác nhận.
Kiểu gì cũng phải cố gắng, Tiết Linh Tú rút kinh nghiệm xương máu, quyết định bổ sung những kiến thức thường thức Kiếm Các còn thiếu trong quá trình đi đường.
Hiệu quả thật khả quan, mỗi lần hắn tụng là Vân Nhàn đã ngủ thiếp đi, Kiều Linh San còn nể mặt hắn, mới chỉ ngáp hai cái. Kỳ Chấp Nghiệp nhịn hồi lâu bên cạnh rồi không nhịn được nữa: “Ngươi muốn tụng kinh thì tới chùa tụng, đừng có quấy rối người khác ở đây.”
“Có nói chuyện với ngươi không?” Tiết Linh Tú mỉm cười, “Thêm lời nào nữa, ta sẽ gõ đầu ngươi như gõ mõ đấy.”
“Được. Đến đây đi. Ta sợ ngươi chắc?”
“Cái gì? Chùa gì?” Vân Nhàn tỉnh dậy, chắp tay, “A Di Đà Phật.”
Cả bọn: “...”
Hình như hết cứu nỗi con oắt này rồi, hay là luyện kiếm đi, giãi bày những điều này làm chi.
Cuối cùng sau một nén hương, linh lực của mọi người đã hoàn toàn phục hồi. Họ lại dấm dúi trốn sau tảng đá khổng lồ, vẫn theo thứ tự cũ.
Đúng như dự đoán, lần thử thách này lại có chút thay đổi. Bóng ảo mà Tiết Linh Tú đối mặt có khí thế cao hơn hẳn cấp Nguyên Anh trước đây, khỏi cần đánh nữa; một đống bóng ảo hòa thượng mà Kỳ Chấp Nghiệp đối mặt đã biến thành một tên, giận dữ hỏi: “Nếu có bốn người, lần lượt phạm tội sát sinh, trộm cắp, dâm ô, nói quàng xiên, làm nhiều việc ác, hại người vô số. Giờ đây họ được khai sáng, đạt được giác ngộ tối cao tâm hướng Phật môn, ngươi độ hay không độ, độ như thế nào?”
Mặt lạnh tanh, Kỳ Chấp Nghiệp trả lời: “Ta giết hết họ.”
Hòa thượng: “...”
A Di Đà Phật, sao lại có loại người này.
Tiếp theo lại đến lượt Vân Nhàn. Vân Nhàn cũng không đến nỗi ngốc, đã thành công nắm vững tên gọi mười môn phái Đông Tây Nam Bắc trong mơ. Nàng hăng hái làm nóng người, rạo rực kêu: “Hãy đến đây!”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cụ thầy đồ không xuất hiện, thay vào đó lại là một bóng ảo vận võ phục tương tự như Tiết Linh Tú trước đây, uy thế không cao, nhìn qua chỉ khoảng nửa bước tới Nguyên Anh.
Vân Nhàn mừng rỡ: “!”
Chẳng lẽ trời cũng giúp nàng...
Ấn Thanh Long nói: “Thi triển Yến Lượn - Mười Tám, thắp sáng ấn ngọc.”
Vân Nhàn: “...”
Cố ý đúng không! Có phải không chơi nổi nữa không. Nói mau có đúng là chơi không nổi nữa không hả!
Không cần nói nhiều, tất cả mọi người đều thất bại thảm hại.
Cầm ấn ngọc này thì dở mà không cầm cũng không xong. Cầm theo sẽ mang tới một đống mầm tai họa, thậm chí nó còn liên tục hấp thu linh khí để lộ vị trí; giờ nó lại có thêm một nhược điểm mới: mọi người phải rút cạn linh khí xuyên suốt hòng nuôi nó. Suy cho cùng, phục hồi linh khí luôn cần thời gian, nay thứ này lại tạo thêm một khoảng trống rỗng linh khí thì sẽ rất nguy hiểm. Tuy nhiên không cầm lại không nỡ nhường ưu thế sau này cho người khác. Quả thật là rầu rĩ lắm, chẳng biết phải làm thế nào cho phải.
...
Bên ngoài bí cảnh, mọi người đang chú ý đến tình hình của ấn ngọc một cách sát sao.
“Chuyện gì vậy, ngay cả đại sư huynh Phật Thôn cũng không thể nhìn thấu nó.” Lê Phái cau mày, “Từ khi nhận được ấn ngọc đã qua kha khá ngày, đến giờ vẫn thất bại, rốt cuộc nó có ý đồ gì?”
Thật khiến người ta mù tịt. Rốt cuộc có nên mở hay không? Nếu không mở, vậy còn cần gì phải liên tục khiến mọi người tranh giành; còn nếu muốn mở trong khi ra thử thách khó giàng trời mây, vậy thì muốn người ta giải quyết ra làm sao? Nó dám để đại đệ tử Phật Thôn giết gà ngay tại chỗ đấy!
Tiến độ của Rèn Thể Môn cũng bình bình, nghĩ mãi không ra.
Càng đừng đề cập tới Kiếm Các ù ù cạc cạc nhặt được ấn ngọc. Tuy nhiên, mọi người vốn không ôm kỳ vọng gì với nhóm người Vân Nhàn, vì vậy thất bại cũng là điều dễ hiểu.
Đại sư Minh Quang không quan tâm đến ấn ngọc, chỉ cau mày, trên khuôn mặt già nua lộ vẻ lo lắng, ông ấy cất lời: “Nếu không kìm hãm, không biết đứa trẻ này sẽ làm ra chuyện gì sai trái...”
Túc Trì gật đầu, lãnh đạm mở miệng: “Đừng lo lắng, Vân Nhàn tự có chừng mực. Tuy muội ấy có vẻ liều lĩnh nhưng thật ra...”
Chuyện gì thế này, Đại sư Minh Quang ngẩn người: “Bần tăng đang nói đến Kỳ Chấp Nghiệp.”
Túc Trì: “?”
Đại sư Minh Quang: “?”
Nhưng hình như cũng áp dụng được?
Hai người nhìn nhau, mỗi người ôm lấy sự tự kỷ của riêng mình, cụp mắt im lặng, không giãi tỏ lời nào, tiếp tục nhìn vào đá chiếu ảnh.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Liễu Xương nhìn sắc mặt của ba người, khóe môi dần cong lên nụ cười gằn.
Đây chính là lý do tại sao Đao Tông Bắc Giới mãi luôn đứng sừng sững trên đỉnh võ lâm.
Phương pháp huyền bí, không dễ dàng thấu hiểu, giả như không tìm đúng phương pháp thì dẫu có đâm đầu vào tường vỡ đầu chảy máu cũng vô ích. Nhìn đám người vật lộn mà thấy thật buồn cười.
Đôi mắt lõm sâu của cụ già phủ đầy nếp nhăn, ông ta nhìn về phía Liễu Thế một lần nữa. Hiện tại có vẻ y từ bỏ việc truy bắt ấn ngọc tạm thời, thay vào đó ra roi thúc ngựa không ngừng lao về phía Tây, khí thế hung hãn, quyết tâm giành được gì đấy.
Thây kệ ấn ngọc bị tranh giành ra làm sao, bí cảnh vẫn trung thành tuân theo quy trình nghỉ ngơi và phục hồi sinh lực ban đầu, vạn vật sinh trưởng. Hơn nữa, bởi vì đường đua của chiến tranh thế giới này đang thay đổi trước thời gian, số lượng yêu thú còn lại ngày càng nhiều, vô số của báu được bảo vệ đang dần hiện ra chực như nơi Liễu Thế sắp đến.
Suối Đại Hoang nằm ở vùng đất cực kỳ hoang vắng, hội tụ linh khí sinh cơ trăm năm. Giả như có ai vượt qua sự canh gác của những con thú đá và tượng linh ở Hoang Điện, tiến vào trung tâm suối hấp thu linh khí, thì ắt sẽ phá vỡ lớp rào chắn, đột phá lên một cấp bậc mới. Nếu là người mang thuộc tính thiên về Hỏa, âu hiệu quả càng tuyệt vời hơn.
Liễu Thế đã ở giai đoạn nửa bước tới Nguyên Anh từ ba năm trước, sau đó luôn dậm chân tại chỗ không tiến triển gì. So với người khác, tốc độ thăng tiến này đã được coi là nhanh khủng khiếp, khốn nỗi y vẫn không hài lòng với thực lực của mình.
Vẫn chưa đủ mạnh mới để con chuột nhỏ chui vào chỗ hổng, còn dám khiêu khích y.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lần trước đã bỏ lỡ quả Anh Kỳ đâm khiến Tiết Linh Tú và Tức Mặc Xu đi trước y một bước vào Nguyên Anh, chuyện này làm y canh cánh trong lòng, giờ đây y càng không nhường dẫu là một bước. Đúng lúc y mang thuộc tính Hỏa, đây cũng được xem là chuyện vừa khớp, suối Đại Hoang như được tạo ra dành riêng cho y. Lần này đừng hòng có một ai cướp đi cơ hội của y!
Liễu Xương nhìn bóng lưng Liễu Thế, suy nghĩ sâu xa.
Lần này, cháu đừng làm ta thất vọng nữa.
Đồng thời sự xuất hiện của Trọng Trường Nghiêu cũng nhấc lên một phen sóng gió không nhỏ tại bên ngoài.
Có vẻ như lối chuyển mình bất đắc dĩ của hắn là hoàn toàn đúng đắn, mặc dù hình tượng quân tử dịu dàng luôn thịnh hành, tuy nhiên về mức độ được yêu thích, nó mãi đứng hạng hai, nhiều năm liền giữ vị trí phụ; và rồi ai nấy ào ào bảo “ngươi rất tốt nhưng ta vẫn thích chàng ấy hơn”. Còn bây giờ, thứ thịnh hành nhất một thời chính là ba từ: đẹp, mạnh, thảm!
Đẹp. Không bàn tới thứ khác, cứ nhìn dung mạo của Trọng Trường Nghiêu là hoàn toàn nhìn ra. Bấy giờ nó càng thêm vẻ bệnh trạng, sắc mặt lộ vẻ trắng bệch.
Mạnh. Chống cự được lâu dưới sự truy sát của Tức Mặc Xu – một Nguyên Anh hàng thật giá thật, như vậy không được tính là mạnh chắc?
Thảm. Bị Tức Mặc Xu – một Nguyên Anh hàng thật giá thật – truy sát lâu như vậy, như vậy không được tính là thảm chắc?
Thây kệ đó có phải là ý định của hắn hay chăng, Trọng Trường Nghiêu đã được nhiều người chú ý.
“Ma nữ này đúng là buồn vui thất thường, đáng sợ đáng sợ ghê. Trọng Trường Nghiêu không nên dang rộng cánh tay từ đầu, ngược lại chọc ra một tai họa bực này.”
“Ta thấy hắn đi ra từ Đông Giới, cũng không thuộc gia đình giàu có, vậy mà ở độ tuổi này đã là nửa bước tới Nguyên Anh, đúng là có thiên phú bẩm sinh.”
“Ban đầu tưởng Kiếm tu đã xuống dốc, kết quả là trong đại chiến đã xuất hiện hai con ngựa ô.”
“Giữa hắn và Vân Nhàn ai mạnh hơn nhỉ?”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Không cần phải nói, chắc chắn là Trọng Trường Nghiêu... À nhưng ngươi đã bày tỏ như vậy, ta chưa nghĩ ra được lúc nào thấy Vân Nhàn dốc toàn sức thi đấu. Ngươi biết sở trường của nàng ta là gì không?”
“Không nhớ nữa. Chỉ nhớ là mỗi lần đánh nhau đều nhảy trên tránh dưới giữa không trung, chạy như bay.”
“...”
“Suối Đại Hoang? Thuộc tính Hỏa?” Hiện tại Vân Nhàn đang lật xem sách cổ về trận pháp mà nàng vừa cưỡng ép mua từ Tinh Diễn Tông bằng ánh sáng công lý. Nàng nghe vậy ngước mắt lên, trầm ngâm: “Chẳng phải đang chờ mình sao?”
“Thật khéo.” Vừa đi dò la tin tức từ bên ngoài trở về, Tiết Linh Tú phủi bụi trên tay áo, lạnh lùng nói, “Liễu Thế cũng nghĩ vậy.”
Vân Nhàn thản nhiên lật một trang khác, chăm chú nghiên cứu trận pháp cơ quan đó. Tướng đọc sách của nàng không được tử tế, cứ dựa vào một cái cây khô nhỏ không thẳng tắp rồi khoanh chân, tay gối sau đầu: “Một hồ nước suối lớn bằng này, mọi người cùng ngâm cũng không sao cả.”
Kiều Linh San: “...”
Ai muốn tắm chung với tỷ chứ!
“Chưa hết, nhìn vị trí này đi.” Vân Nhàn nghiêng người, nhẹ nhàng nhảy xuống từ thân cây, cất sách vào nhẫn trữ đồ, “Chúng ta gần y hơn, có thể đến trước y.”
Kiều Linh San cảnh giác: “Tỷ muốn làm gì?”
Vân Nhàn cười: “Muội còn không biết ta muốn làm gì?”
“Vân cô nương.” Trọng Trường Nghiêu nhíu mày không tán thành, “Thế này không tốt.”
“Có gì không tốt, mời dùng 800 chữ để trình bày lý do trong vòng nửa nén hương, chia thành ba điểm chính, không được lặp lại hoặc thiếu sót.” Vân Nhàn nghĩ thầm tên mày rậm mắt to này, làm như ngươi nhặt nhạnh được ít chỗ tốt trong thoại bản ấy, đoạn bảo, “Hay ta nên đi trước xây dựng một nơi thắng địa nghỉ mát cho Đao Tông, tiếp đó chuẩn bị, ép một ít nước táo cho họ uống trong lúc ngâm?”
Phong Diệp thốt lên yếu ớt: “Rốt cuộc ngươi mang theo bao nhiêu trái táo đến đây...”
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mỗi lần Trọng Trường Nghiêu nói chuyện với nàng đều như bị đánh một gậy vào đầu, có một cảm giác đầu choáng mắt hoa đầy kỳ diệu. Tiết Linh Tú nhìn hắn không khỏi nghĩ thầm: rõ ràng biết sẽ như thế mà sao lần nào lần nấy phải bày tỏ, thật kỳ lạ, chẳng lẽ có đam mê đặc biệt gì.
“Đoan chắc các phái khác sẽ cử người đến.” Trái lại Tiết Linh Tú thấy không sao cả, chung quy bây giờ mọi người đều không có tiến triển gì với ấn ngọc, hắn chỉ xác nhận, “Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”
“Ừ...” Vân Nhàn mau chân, quay lại cho biết, “Ta đi hỏi Kỳ Chấp Nghiệp đã.”
Không biết Kỳ Chấp Nghiệp đã chạy đi đâu, có thể đang loay hoay với pháp trượng Đông Cực.
Vân Nhàn không tìm thấy người bèn khập khiễng bước vào nơi vắng vẻ gần đó.
Vừa vào, nàng đã dấm dúi cất tiếng: “Thái Bình, Thái Bình có ở đó không?”
“Đừng hỏi có ở đó không.” Kiếm Thái Bình chui ra khỏi cánh tay trái của nàng, phiền não trả lời, “Có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Vất vả lắm nó mới yên tĩnh được một thời gian, người này lại đến, phiền ghê. Tuy nhiên, so với Trọng Trường Nghiêu, nó vẫn có thể chấp nhận được.
Vân Nhàn nói ngay: “Tại sao ta không thể sử dụng Yến Lượn - Mười Tám?”
Chiêu thức cuối cùng này là sát chiêu mạnh nhất của Khinh Yến Điểm Phổ, có thể ẩn giấu ý kiếm dưới lòng đất, hàng ngàn hư ảnh ý kiếm sắc lạnh thấu xương nhô ra khỏi mặt đất, quét sạch đất trời. Nghe nói vào lần đầu tiên giác ngộ chiêu thức, người sáng tạo ra nó đã dùng chiêu thức này tiêu diệt cả một đội quân tinh nhuệ.
Nàng đã mong nhớ chiêu thức này từ lâu, hiềm một nỗi lần nào cũng thất bại ở những chỗ dị hợm.
Nghe câu hỏi này, Thái Bình muốn bật cười: “A. Ngươi quả thật gan dạ không sợ nghẹn. Ít nhất phải là Nguyên Anh mới dám đề cập đến chỗ nhập môn đấy, có biết không?”
“Nhưng bây giờ ta phải dùng.” Để đạt được mục đích, Vân Nhàn bắt đầu xu nịnh một cách kín đáo, “Ý chừng người sáng lập Khinh Yến Điểm Phổ chính là kiếm chủ đầu tiên của ngươi. Ngay khi nhìn thấy Thái Bình, ta đã cảm nhận được khí thế kiêu ngạo bực này đúng là xứng với câu vật giống chủ nhân, lẽ ra phải như vậy. Xứng là kiếm trấn phái ghê, kinh khủng quá!”
Kiếm Thái Bình run lên: “Đừng có nịnh nọt, ta không mắc bẫy đâu.”
Vân Nhàn: “Nhìn xem nhãn cầu hình cầu này của ngươi đi, hình dạng đẹp đẽ, trên có sóng nước lấp lánh, quyến rũ mê người; còn có hàng mi dài dày này này, màu trắng độc đáo hệt tuyết sương phủ đầy, thật là một vẻ đẹp lạnh lùng. Nụ cười lạnh căm của Cơ đại tiểu thư còn không bằng một nửa ngươi đây.”
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiếm Thái Bình: “Ngươi bày tỏ nhiều thế làm gì?”
Vân Nhàn: “Một thanh kiếm Thái Bình thông minh hoang tàn mạnh mẽ lại nhân hậu và đáng yêu bực này chắc chắn biết cách sử dụng chiêu thức này phải không? Nếu có thể dạy ta, để đền đáp, ta cam đoan sẽ cho ngươi ăn một trái táo mỗi ngày.”
Kiếm Thái Bình: “... Ta đã nói rồi, bây giờ tu vi của ngươi thấp kém, cho dù dùng được cũng sẽ không như mong đợi.”
Vân Nhàn lập tức bắt được trọng tâm: “Cho dù dùng được? Có nghĩa là được? Ôi Thái Bình, ngươi là thanh kiếm tốt nhất ta từng gặp!”
Mặc dù nàng lớn ngần này vậy mà chỉ mới nhìn thấy mỗi một thanh kiếm biết nói thôi.
Kiếm Thái Bình kêu lên bằng giọng con nít với vẻ lạnh đanh: “Đứng ở đây!”
Lông mi của nó rung động vì được khen ngợi, không biết nó mở cờ trong bụng đến nông nỗi nào nhưng vẫn vờ bình tĩnh, nói: “Đưa tay đây.”
Vân Nhàn ngoan ngoãn giơ tay lên, lập tức cảm thấy linh khí trong kinh mạch đang không ngừng bơi theo một vệt máu, đánh thẳng một mạch, vòng qua đan điền, lao thẳng qua bức tường chắn. Ngay lúc này, Thái Bình kêu lên: “Kiếm quyết!”
Vân Nhàn mở mắt, tay nắm kiếm quyết, linh khí không biết đã đi đâu trước đây giờ đã bao quanh người nàng một vòng, cuối cùng thành công tuôn ra theo chiêu kiếm quyết. Trong thoáng chốc, phong vân biến ảo, vô số kiếm khí từ dưới đất dâng lên mang theo khí thế tiến công, lao vút lên về hướng bầu trời…
Sau khi khuấy động nhẹ lớp đất của khu rừng nhỏ này, tất cả đều biến mất một cách bất lực.
Vân Nhàn: “...”
Hả a a a a! Nàng không thể chấp nhận!
“Thấy chưa?” Năm đó chiêu kết liễu xuất hiện là cảnh tuyệt vời khôn cùng, Thái Bình tự hào, “Đây chính là Yến Lượn - Mười Tám!”
“Không.” Vân Nhàn gian nan thốt lên, “Đây là Yến Lượn - Cày Ruộng.”
“... Không phải ta đã nói với ngươi từ sớm rồi hả?! Trách ai!!”
………..
Lời tác giả:
“Lần này đừng để ta thất vọng” = Chắc chắn sẽ thất vọng