Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Cả bọn chẳng rõ do đâu Vân Nhàn đi tìm Kỳ Chấp Nghiệp một chuyến, không tìm thấy Kỳ Chấp Nghiệp, ngược lại lòng cầu thắng thêm phần mãnh liệt.
“Trận chiến này nhất định phải thắng!” Vân Nhàn nghiêm nghị triệu tập mọi người lại thông báo, “Nhìn này, đây là cơ quan trận pháp. Tuy hiện tại có Chấp Nghiệp trong tay, chúng ta không còn sợ Liễu Thế nữa, nhưng mọi thứ vẫn phải cẩn thận trên hết. Nhất định phải đi đầu cắt đường đi của y, làm suy yếu sức mạnh của y.”
Không được, nàng nhất định phải đột phá lên nửa bước tới Nguyên Anh. Bằng không đến lúc đó, đường ra chiêu của đám người trong trận chiến tranh đoạt Thủ Lĩnh tung hoành ngang dọc còn nàng sẽ lại cày ruộng ở góc xó xỉnh, hình ảnh này quá hãi hùng.
“... Rõ ràng Kỳ Chấp Nghiệp chưa đồng ý mà.” Tiết Linh Tú bận tâm lo nghĩ, “Đương nhiên là không sợ Liễu Thế rồi, nhưng ví dù Tức Mặc Xu đến thì sao? Loại trận pháp này chưa chắc cản nổi.”
Vân Nhàn nhìn quanh quất: “Trọng Trường Nghiêu có ở đây không?”
“Không có.” Phong Diệp trung thực trả lời, “Hình như đi xem sách gì đó, đang cầm bút viết.”
“Tốt.” Vân Nhàn dứt khoát cho hay, “Giả mà Tức Mặc Xu đến, chúng ta sẽ ném Trọng Trường Nghiêu ra ngoài, biết đâu còn cản được một hai.”
Ai nấy: “...”
Ngươi coi hắn như tấm chắn sao! Cầm thứ gì trong tay đấy, nghiêm túc một chút được không, ta còn chưa bằng lòng đâu!
Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại cũng không vô lý lắm. Hình như Trọng Trường Nghiêu có khả năng trốn thoát phi thường bẩm sinh, đoan chắn sẽ có lợi thế khi đối đầu với Tức Mặc Xu hơn mọi người.
Vì vậy khi Trọng Trường Nghiêu đọc xong thoại bản quay lại, hắn luôn cảm thấy mọi người nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Sao hắn không tỏ tường chuyện trọng đại như vậy. Trong thoại bản, cuối cùng suối Đại Hoang đã giúp Liễu Thế bước vào tầng Nguyên Anh. Tuy nhiên trên thực tế, y chỉ hấp thụ linh khí ẩn giấu trong hồ nước, còn viên ngọc nguồn thật sự ẩn giấu dưới đáy hồ đã bị bỏ qua, ngược lại bị Trọng Trường Nghiêu đến sau nhặt được chỗ hời.
Ngọc Đại Hoang có khả năng sản sinh linh khí cuồn cuộn suốt, khảm vào vũ khí pháp bảo sẽ tăng cường sức chiến đấu; còn có thể phụ thêm “lực hoang” cho một số công pháp như ma khí. Chỉ cần vết thương chưa lành, nó đã đủ sức ăn mòn da thịt ngũ tạng của người ta liên tục, thậm chí xâm nhập vào tư duy, bám trên kim đan.
Nói một cách đơn giản đó là vô cùng khó chơi.
Hắn biết thì sao Vân Nhàn lại không hay. Trong thoại bản không có sự kiện liên quan đến ấn ngọc nhưng vẫn có suối Đại Hoang, nàng đã biết sớm hơn cả Tiết Linh Tú, thành thử mới bắt đầu lật lại quyển sách cổ về trận pháp kia.
Quả nhiên Trọng Trường Nghiêu thấy “điều này vô cùng tệ”, “tạo thù hằn quá mức”, bèn quyết định không ra tay. Có nguyên tắc ghê.
Kỳ Chấp Nghiệp trở về, Vân Nhàn nằm sấp trên đất đọc sách, ngẩng đầu hỏi: “Có đi suối Đại Hoang không?”
Nàng hoàn toàn không nhận thấy giọng điệu của mình cực giống gã lái xe ôm lậu.
Kỳ Chấp Nghiệp ước lượng pháp trượng, vô tư đáp: “Đi.”
“Ôi chao.” Đây là điều Vân Nhàn không ngờ tới, nàng hỏi, “Sao ngươi không hỏi xem đi làm gì?”
“Còn cần hỏi chắc. Kiểu gì cũng không phải chuyện tốt đẹp.” Kỳ Chấp Nghiệp thấy nàng nằm rạp dưới đất với đầu tóc đen nhánh, cảm thấy tay ngứa ngáy, rất muốn gõ gậy xuống nghe xem có vang lên âm thanh trầm đục hay không, “Cứ đi theo các ngươi là được.”
Vân Nhàn nhận thấy đạo đức của gã đầy lỗ hỏng. Gặp phải người có tính tốt bụng như nàng thì tốt thôi, giả mà gặp phải kẻ tâm địa bất chính coi chừng nối giáo cho giặc. Chàng trai này, không thể tiếp tục thế kia được đâu.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thấy Phật Thôn và Rèn Thể Môn im hơi lặng tiếng trước ấn ngọc qua một hồi lâu, mọi người an tâm hơn nhiều, đoạn họ dọn dẹp đồ đạc, lao vút về phía Tây.
Bí cảnh thay đổi nhanh chóng theo ngày tháng. Khi mọi người đi đến vẫn là ban ngày, song lúc đến nơi đã gần hoàng hôn, màn đêm chưa buông xuống, gió vần cát vàng, một màu mênh mông.
Lâu đài cổ Đại Hoang vẫn luôn đứng yên dưới cát, trải qua mười mấy năm gió thổi bào mòn, nó mới dần dà lộ ra nguyên trạng từ cát bụi. Chắc hẳn vật tổ của nó là rắn hai đầu; mái hiên cột trụ bay, góc tường bệ cửa sổ, tất cả đều là những vật được trang trí bởi hình rắn hai đầu với nhiều hình dạng khác nhau. Lưỡi rắn dài ngoằng, con mắt được chấm nên từ các điểm chu sa, nhìn từ xa dưới bầu trời lờ mờ chực vô số đôi mắt đỏ máu đang nhìn chăm chú vào đám người.
Ngoài cổng lớn có hai con sư tử đá ngồi chễm chệ. Kỳ lạ thay, chúng bị phân chia từ cổ họng trở lên, mọc ra hai cái đầu, một bên trừng mắt một bên hiền lành, trông chẳng hài hòa dẫu là một chút.
Ngặt một nỗi dù là bên nào đều có vẻ đủ sức cắn nát đầu nàng.
Vân Nhàn thử cục cựa thân người.
Thây kệ nhìn từ đâu, những đôi mắt đỏ máu kia như đang ngó chừng mình.
“Đáng sợ quá.” Kiều Linh San nói khẽ, “Mọi thứ ở đây đều đối xứng sao?”
Vân Nhàn nhỏ giọng an ủi: “Nếu con người không đối xứng thì còn đáng sợ hơn.”
Kiều Linh San: “...” Được rồi, tỷ đừng nói nữa!
Mới đến đây, Vân Nhàn đã lười biếng một hồi, không ngăn được Trọng Trường Nghiêu nhân cơ hội thể hiện một cách triệt để: “Mọi người đừng hoảng hốt, từ trong sách cổ ta biết được đây là ảo ảnh không phải yêu thú sống, đừng đối đầu trực diện với nó, chỉ cần làm theo cách ta nói để tránh đi là ổn.”
Hắn nói đúng.
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lâu đài cổ Đại Hoang đã trải qua bao nhiêu năm tháng, lại bị chôn vùi trong cát bụi ngần ấy năm, hiển nhiên bên trong toàn là vật chết. Khốn nỗi vật chết lại chẳng dễ bắt nạt hơn vật sống, chúng rất thiện về thuật ảo ảnh cũng như không có cảm giác đớn đau, hình dạng khá khủng khiếp vì không có nhu cầu giao tiếp, ví dụ như pho tượng linh trong đó...
Nói thật, vừa nãy Vân Nhàn bày tỏ với Kiều Linh San về người không đối xứng nào phải là chuyện bông phèn.
Theo cách của Trọng Trường Nghiêu, ai nấy phủ bùn cát lên người, không lộ ra hơi thở của người sống, nín thở im hơi lặng tiếng đi vòng qua con sư tử hai đầu và tượng linh hệt làm trộm, âm thầm tiến vào nội điện.
Phương pháp rất tốt, hiệu quả cao, chẳng qua Tiết Linh Tú trông như vừa chết đi một lần.
Thấy khuôn mặt trắng bệch của hắn, Vân Nhàn không khỏi sinh lòng thương xót, âm thầm truyền âm: “Đừng có chết trước, tí nữa còn phải làm lại lúc về đấy.”
Tiết Linh Tú: “?”
Cái đứa con gái bất hiếu này!!
Theo thời gian này, lâu đài cổ Đại Hoang đã xuất hiện nhưng vẫn chưa đến lúc suối Đại Hoang lộ diện. Nghĩ cũng dễ hiểu, ví dù dễ dàng trà trộn vào như vậy thì sao xứng với danh tiếng lẫy lừng của nó. Vân Nhàn gạt bùn cát, nhìn kỹ.
Vài đệ tử mặc áo bào Tinh Diễn Tông đang tất bật bày trận pháp, nhìn xem sắp thành hình tới nơi.
Sở trường của Tinh Diễn Tông là trận pháp, mỗi tội thời gian chuẩn bị quá lâu, không có lợi cho việc tác chiến trực tiếp, thường chỉ đóng vai trò phụ trợ. Việc xem trận pháp trong sách cổ nào sánh bằng thứ dùng để kiếm cơm này. Ví dụ như bây giờ, trận pháp dưới chân họ đã mơ hồ lấp lánh ánh vàng bạc, hơi thở dũng mảnh tuôn ra hút vào, nhìn một cái là biết không dễ chơi.
“Sao… sao có người đến sớm hơn ta!” Vân Nhàn thấy tim quặng đau, siết chặt nắm đấm nghiến răng, “Kế hoạch tuyệt diệu của ta lại thất bại trong gang tấc ở đây...”
Mọi người: “...” Không tuyệt diệu lắm đâu!! Đây chẳng phải là thứ đã dùng hồi Liễu Thế bày trận với Thằn Lằn Băng Lớn sao!!
Kiều Linh San vội vàng thốt lên: “Bây giờ phải làm sao? Chờ thêm một lúc nữa e là Liễu Thế sẽ đến. Hay là chúng ta ở bên cạnh quan sát, đợi đến khi tình hình chiến đấu quyết liệt?”
“Liễu Thế chạy đến cũng chả làm gì được trận pháp này.” Kỳ Chấp Nghiệp đanh giọng, “Xem ra Bắc Giới đã có thỏa thuận gì đó, Tinh Diễn Tông và Đao Tông đang hợp tác.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn khịt mũi hừ hừ: “Hợp tác? Không sợ trí thông minh bị kéo xuống.”
“Nói vậy là sai đấy.” Tiết Linh Tú cười, “Ta hợp tác với ngươi lâu, có thấy nghèo đi tí nào đâu.”
Vân Nhàn: “...” Thù dai vừa thôi chứ, đang lúc quan trọng đây này!
“Vân cô nương, ta đã sớm bày tỏ đừng tham gia tranh chấp, được không bù nổi mất.” Trọng Trường Nghiêu một lần nữa bị vô hình trung đẩy ra khỏi đám đông, gượng cười, “Trừ phi hiện tại chúng ta phải cưỡng ép phá vỡ trận pháp trước khi Đao Tông đến.”
Cả bọn nhất trí cho rằng hắn đang nói nhảm.
Tất nhiên rồi, ai mà không biết một khi phá vỡ trận pháp của Tinh Diễn Tông, đám người đó sẽ chẳng là cái đinh gì, nhưng phải phá vỡ được trước đã rồi hẵng nói!
Vân Nhàn: “Nói hay lắm, hay là ngươi tới làm đi.”
Trọng Trường Nghiêu: “?”
Phong Diệp yếu ớt lên tiếng: “Thật ra thỉnh thoảng Cầm Phường sẽ dạy một số bài về trận pháp.”
“Phong Diệp, ta rất trân trọng lòng dũng cảm của ngươi.” Vân Nhàn giãi bày, “Nhưng chúng ta muốn phá vỡ trận pháp một cách mạnh mẽ chứ không phải để trận pháp nện mình mạnh mẽ.”
Cả bọn: “...”
Cảm giác gợi hình lại ập đến rồi.
Thây kệ thế nào, tạm thời chỉ đành án binh bất động trước.
Tuy nhiên khi mọi người đang án binh bất động, Đao Tông chưa đến, thì bên cạnh lại vang lên một trận sột soạt. Vân Nhàn quay đầu lại, đập vào mắt là khuôn mặt dính đầy bùn cát của Cơ Dung Tuyết.
Vân Nhàn: “A?”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trong thoại bản không đề cập đến việc Rèn Thể Môn sẽ đến? Từ đâu xuất hiện vậy.
Cơ Dung Tuyết: “A. Là ngươi.”
Trong đại điện không có nhiều nơi để núp, Cơ Dung Tuyết chỉ mang theo hai ba người, hai người nhìn nhau, đại tiểu thư mặt lạnh bước đến từ từ.
“... Trận pháp đó.” Vân Nhàn hất cằm về phía nàng ấy, “Ngươi thấy thế nào?”
“Có thể phá.” Cơ Dung Tuyết nhìn Tiết Linh Tú bằng ánh mắt đầy kỳ lạ, nói ám chỉ, “Nếu có Y tu thì tốt.”
Tiết Linh Tú còn chưa bày tỏ gì, Vân Nhàn đã bảo ngay: “Ngươi đừng tìm hắn, hắn chữa bệnh đắt lắm, nếu không tin ngươi cứ hỏi Kỳ Chấp Nghiệp.”
Tiết Linh Tú: “Liệu đừng ăn cây táo rào cây sung như vậy được không?”
Không hiểu do đâu Vân Nhàn cảm thấy Cơ Dung Tuyết không có ác ý với mình, đối phương cũng dự định án binh bất động xem tình hình. Suy cho cùng rảnh rỗi thì rảnh rỗi đấy, chi bằng trao đổi kinh nghiệm về ấn ngọc của mình.
“Hai viên ấn ngọc của ngươi thế nào rồi? Có mở được chưa?”
“Đã thử rồi. Không được.”
“Ngươi cũng không được? Đề gì mà khó vậy.”
“Không khó, chỉ là lấy một quả bóng len nảy ra trước mặt ta mãi, không cho ta bắt lấy trong vòng một nén hương. Ta thấy rất đơn giản, dè đâu chẳng làm nổi. Thật kỳ lạ. Đúng là không lường sư tử được*.”
*chơi từ đồng âm, chế từ câu: không lường trước được.
“... Đại tiểu thư, ngươi…”
Cứu mạng, Vân Nhàn suýt chút nữa bật cười vì câu đùa nhạt nhẽo này, nói trắng ra chính là sỉ nhục.
Hai nhóm người chờ đợi mãi tới hoa cũng tàn mà vẫn chưa thấy Đao Tông, kết quả xung quanh lại sột soạt thêm một trận, thêm một nhóm người đến.
Lần này là Hợp Hoan Tông.
Vân Nhàn: “A?”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lương Tiếu: “Trùng hợp ghê trùng hợp ghê…”
Thế là bấy giờ, một vấn đề nghiêm trọng đã phát sinh. Tinh Diễn Tông đâu có đui mù, trong đại điện bỗng đâu xuất hiện nhiều đá sỏi hòn non bộ thì đố ai không nhìn ra. Bây giờ vẫn có thể giả chết, giả mà lại đến thêm hai ba người nữa âu xong đời là cái chắc.
Ngay lúc nhóm người thứ tư rục rịch lộ diện, bỗng đao phong gào thét, bên ngoài có một nhóm người lao vào, trên người còn mang theo mùi máu vương, dẫu rằng bị thương không nhẹ song vẫn đầy khí thế, oai hùng phấn chấn.
Khi ấy sẽ thấy được sự chênh lệch về trí thông minh. Hoặc nói theo cách cao sang hơn, Liễu Thế khinh hành động cướp gà trộm chó như vậy. Y nhất định phải đi qua cửa chính, sau lưng có một tượng linh gào thét đuổi theo khiến y tức giận quay lại vung một đao chém vào linh thể. Trong nháy mắt, linh thể tan rã hóa thành những chấm sáng rơi xuống đất, từng chút ngọ nguậy và chắp vá lần nữa.
Mặc dù không tính là cực nhanh nhưng chúng bất tử bất diệt, đây chính là chỗ khó chơi.
“Hừ.” Liễu Thế thu đao lại, nói, “Đúng là vậy, Diêu Tinh, ta biết ngươi ở đây.”
Vị đệ tử Tinh Diễn Tông có tên Diêu Tinh đó biến sắc, đáp lời: “Liễu đạo hữu, ngươi đến vì suối Đại Hoang này chăng?”
“Nơi đây không có ai, đừng nói những lời dông dài đó nữa.” Liễu Thế chẳng coi lời hắn ra gì, nói thẳng, đánh chẳng coi lời hắn ra gì, nói thẳng, “Tránh ra đi, chuyện trễ sẽ có biến, ta cần suối Đại Hoang này giúp lên cấp Nguyên Anh.”
Nhìn sắc mặt của Diêu Tinh là biết hắn không mấy tình nguyện. Nhưng ai cũng nhìn ra được thì sao Liễu Thế không nhận ra chứ, chẳng qua y không màng mà thôi. Y nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
“... Không sao.” Diêu Tinh siết chặt đầu ngón tay, trả lời, “Ta hiểu rồi.”
Ngay lúc này, bất thình lình bên ngoài đại điện gieo lên dăm tiếng nổ lớn, con sư tử đá hai đầu bị đánh văng vào trong, sắp đâm vào Liễu Thế. Liễu Thế phản ứng cực nhanh, né người tránh đi, sắc mặt thoáng chốc sa sầm.
Tức Mặc Xu sẵn tay đánh tan tượng linh kia một lần nữa rồi nhìn về phía Liễu Thế.
Liễu Thế chưa kịp nói gì đã thấy nàng ấy đổi biểu cảm, quát lớn: “Thứ gì vậy. Tất cả đều ra đây cho ta!”
Xuống một chưởng, đại điện vốn trống trải bỗng có mấy củ cải lấm lem bùn đất mọc lên, từng cái tròn vo nhảy ra. Vân Nhàn lăn xa nhất, vừa vặn đối diện với Liễu Thế.
“Xin chào.” Nàng thân thiện nói, “Trùng hợp ghê.”
Liễu Thế như bị sét đánh: “Má, đám người này từ đâu ra vậy?!”
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn: “Ta đến sớm hơn ngươi.”
Cơ Dung Tuyết: “Ta cũng vậy.”
Đứng bên cạnh Trọng Trường Nghiêu, Phong Diệp thấy tên này vô thức run lẩy bẩy từ khi Tức Mặc Xu xuất hiện, trong lòng không khỏi thở dài.
“Lại là các ngươi?” Tức Mặc Xu là một trong hai tu sĩ Nguyên Anh duy nhất có mặt, thẳng thừng dọn dẹp, “Cút hết ra ngoài đi, ta lười xuống tay.”
Kỳ Chấp Nghiệp đứng dậy: “Ngươi muốn đánh nhau một trận với ta?”
Trước kẻ thù mạnh mẽ, gã càng thêm phấn khích, đồng tử vàng rực sáng, khí thế chiến đấu bừng bừng, đầu ngón tay lướt qua pháp trượng, ánh sáng chói mắt lóe lên.
Tức Mặc Xu ghét nhất hơi thở trên người gã, song chỉ ghét thôi chứ không sợ, nàng ấy tàn nhẫn chất vấn: “Chỉ bằng ngươi?”
Một tên nửa bước tới Nguyên Anh còn dám ở đây ngang nhiên kêu gào với nàng ấy.
“Trong mười chiêu mà không thể làm ngươi bị thương.” Nàng ấy kiêu ngạo, Kỳ Chấp Nghiệp cũng tuyệt không chịu thua, gã cười nhạo giơ ngược pháp trượng, hào hùng tuyên bố, “Ta, Kỳ Chấp Nghiệp, thề sẽ tự sát ngay tại chỗ... Ưm!”
“Làm gì to tát thế! Lời này không nên nói đâu nhé!” Vân Nhàn hấp tấp bịt miệng gã, cười trừ, “Trẻ con không hiểu biết nên nói bậy, đừng coi là thật, đừng coi là thật.”
Tức Mặc Xu: “...”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Quả nhiên dù thế nào thì người ngứa đòn nhất vẫn là nàng.
Vân Nhàn nhanh chóng thôi còn quan tâm đến bên này nữa. Người quá đông, cảnh tượng quá lộn xộn, trái lại Liễu Thế còn ôm mối hận sâu sắc bèn tức tốc lao đến chỗ nàng, cười gằn: “Vân Nhàn, ép buộc ta dùng đến chiêu này là may mắn của ngươi. Đây là Đao Sát Lục thức thứ tám chứa đựng chín phần công lực của ta, chỉ cần trúng một đòn sẽ không ngừng chảy máu… Ặc!”
Gã ta còn chưa nói hết đã bị Vân Nhàn dùng chuôi kiếm đâm vào người hai tấc: “Bệnh hay gì, ai muốn nghe ngươi giải thích.”
Liễu Thế: “?”
(P8)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ánh đao ánh kiếm lóe liên hồi, chiêu chiêu đòi mạng, gió tanh mưa máu, trời đất tối tăm, mọi người lao vào đánh nhau thành một tụm lần nữa.
Lúc này các phái đã không còn non nớt như khi mới vào bí cảnh, rất ít xảy ra tình trạng đánh đồng đội và nhanh chóng có người bị thương. Không ai màng tới trận pháp do Tinh Diễn Tông bày ra, các đệ tử Tinh Diễn Tông nhìn ngây người, đặc biệt là khi thấy có một Cầm tu vừa hôn mê vừa có thể gảy đàn, họ càng thêm nể phục.
Bao giờ thì các đệ tử Tinh Diễn Tông của họ có khả năng vừa hôn mê vừa bày trận, như vậy thì thực lực chắc chắn sẽ khác xưa.
Ngay lúc đánh nhau gay cấn, bất thình lình toàn bộ đại điện rung chuyển dữ dội, bụi mù mịt, vô số rắn hai đầu rít lên lè lưỡi, bắn ra cả luồng ánh sáng đỏ.
Mặt đất chợt rung chuyển theo, ai nấy giật thót ngửa mặt nhìn lên nhìn vào trong điện!
Trong đại điện, một tượng đá hình thiếu nữ từ từ mọc lên, dưới tà váy của nàng là một linh hồ màu nâu sẫm đang tĩnh lặng như đông cứng. Dù rằng không có bất kỳ gợn sóng, song linh khí đã đậm đặc đến mức kết thành sương mù, trong nháy mắt sực lên suýt che khuất tầm nhìn của mọi người.
Tượng đá thiếu nữ búng tay, mắt trận bị phá hủy, trận pháp của Tinh Diễn Tông lập tức nứt toác.
Suối Đại Hoang xuất hiện!
Liễu Thế nào quên mục đích của mình, mũi chân chạm đất lấy đà toan lao về phía linh hồ, nào ngờ tượng đá nhíu mày, trong nháy mắt hất bay y.
Bay xa đến mức thậm chí Liễu Huy không biết đi đâu để đón.
“...”
Trong cảnh bặt thinh, thiếu nữ tượng đá chậm chạp mở mắt.
Mắt nàng ta có đồng tử đôi, một trên một dưới, nhìn khá kỳ quái. Trong bầu không khí căng thẳng tới nín thở, đôi mắt tượng đá lướt qua dò xét mọi người từng chút từng chút. Những người bị nhìn đều dựng đứng lông tóc, có một cảm giác chờn chợn như bị nhìn thấu.
Phải làm gì đây?
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chẳng lẽ phải đợi đến khi nàng ta nhắm mắt mới tiến lên?
Ai nếm thử trước?
Ngay lúc này rốt cuộc thiếu nữ tượng đá đã khóa chặt mục tiêu, cổ tay cử động nhẹ, hai kẻ may mắn bay ngược đi mất, được nàng ta đặt vào lòng bàn tay cùng nhau.
Một là Tức Mặc Xu đang tức giận.
Một là Vân Nhàn đang ngơ ngác.
Kiều Linh San hãi hùng: “Đừng để họ ở bên nhau, đừng...”
Nói đã muộn, không gian chấn động, tượng đá, linh hồ và hai người biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người trong nháy mắt, chẳng hay được đưa đến chốn nao.
Trong không gian bặt thinh, Kỳ Chấp Nghiệp lau máu, cắm pháp trượng xuống đất nói: “Chờ thôi.”
-
Khi Vân Nhàn mở mắt lần nữa, trước mặt là một khu rừng nguyên sinh rậm rạp.
Cây cối um tùm xanh tốt che khuất bầu trời, thậm chí giấu đi ánh nắng, còn có tiếng chim hót líu lo đó đây. Cảnh đẹp bằng ấy vậy mà tổng cảm thấy có gì đó kỳ lạ không thể xua tan.
Đầu nàng vẫn hơi choáng, vừa quay sang nàng đã thấy ngay Tức Mặc Xu nhắm mắt ở bên cạnh càng làm nàng thấy choáng hơn tức thì.
Vân Nhàn thử chọc vào nàng ấy: “Này, Thánh nữ...”
Ngón tay xuyên qua, chạm vào không khí. Rõ là người ở đây nhưng lại không thể chạm vào.
Vân Nhàn: “...”
Tuyệt quá!! Giữ được mạng rồi!
Nàng quyết định trao tặng cho nơi đây danh hiệu vinh dự “bí cảnh vĩ đại nhất”.
Chim muông cùng cất tiếng, nhân lúc dịp Tức Mặc Xu chưa tỉnh, Vân Nhàn lại một lần nữa quan sát chốn này. Điểm đặc biệt của nơi này nằm ở chỗ mọi thứ đều đối xứng, dù là cành cây, dị thú, sông suối, hòn đá, tất cả đều xuất hiện theo cặp, bên trái một cái, bên phải một cái.
(P10)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cuối cùng Tức Mặc Xu tỉnh dậy. Tỉnh dậy rất bình thường, chỉ mở mắt, không hề rên rỉ một tiếng.
Ngay khi sực tỉnh, cái nhìn lập tức đầy cảnh giác, nàng ấy vung tay đánh một chưởng vào người bên cạnh...
Người bên cạnh ra cái kéo.
A?? Tức Mặc Xu đổi thành nắm đấm.
Người bên cạnh đổi thành cái bao.
Tức Mặc Xu ngước mắt lên, Vân Nhàn nghiêm nghị tuyên bố: “Ta thắng.”
Tức Mặc Xu: “...”
“Hả?” Vân Nhàn nói, “Vừa rồi khóe miệng ngươi nhúc nhích, có phải muốn cười không? Không sao, đừng kìm nén, muốn cười thì cứ cười.”
Tức Mặc Xu nổi đóa đứng dậy: “Tự cho mình đúng!”
Nàng ấy nhìn rõ cảnh tượng thế giới kỳ lạ này, hốt nhiên khựng lại.
“Có vẻ như chúng ta đã bị tượng đá kia đưa vào bên trong.” Vân Nhàn ca cẩm, “Đúng là muốn tắm suối nước nóng cũng chả dễ dàng.”
Khu rừng này trông thì tràn đầy sức sống, tuy nhiên trên thực tế nàng đã nhìn thấy hai con yêu thú lén lút ngấp nghé cách đây không xa. Trước mặt là một khu rừng rậm rạp, không nhìn thấy lối ra, không biết nên rời đi từ hướng nào.
Ngay lúc này, một con khỉ biến dị nhân cơ hội toan lao vào Tức Mặc Xu, Tức Mặc Xu hừ lạnh một tiếng, vung tay đối đầu. Tuy nhiên nàng ấy chẳng chạm được yêu thú, móng vuốt của khỉ biến dị hung hãn cào vào vai nàng ấy, tạo ra một vết thương đủ sâu thấy cả xương.
Cả hai đều táng đởm!
“Sao lại thế!” Không chạm vào được, Tức Mặc Xu đành né tránh đòn tấn công, tức giận mà rằng, “Ta không thể chạm vào nó!”
Vân Nhàn rút kiếm tấn công, mỗi tội thanh kiếm như chém vào dòng nước, chẳng có bất kỳ biến động.
Trong tình huống nguy cấp, nàng thoáng thấy khu vực bên trái của mình, nơi đó có một con khỉ biến dị giống hệt đang chảy nước dãi leo trên cây, dấm dúi nhìn mình.
Vân Nhàn nảy ra một ý tưởng, một luồng kiếm khí quét qua, con khỉ biến dị này ngã xuống trong im ắng, liên đới, con khỉ biến dị trước mặt Tức Mặc Xu chết ngay lập tức.
(P11)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Một cánh cửa gỗ đột ngột xuất hiện giữa rừng. Vân Nhàn đi đến, đẩy không ra, muốn đi vòng qua cũng chẳng được.
Tức Mặc Xu dừng lại, che vết thương, sắc mặt thay đổi.
“Thánh nữ, ngươi thông minh chắc đoán ra rồi.” Vân Nhàn bất lực quay sang nói, “Tiếp theo, chúng ta có thể phải dắt tay nhau vượt qua thử thách, kẻo không ra ngoài được đâu…”
Tức Mặc Xu: “Ai muốn hợp tác cùng ngươi...”
“Đừng giận mà.”
Vân Nhàn muốn lấy thảo dược khỏi nhẫn trữ đồ lại phát hiện không làm được, nàng đành ngồi xổm xuống đối mặt với Tức Mặc Xu, dùng chân tình để cảm hóa, dùng đạo lý để thuyết phục: “Ngươi xem, nghĩ kỹ lại đi, ta và ngươi đâu có thù oán gì. Chuyện quỷ hấp tinh là vì ta cần tiền nên mới làm, bất đắc dĩ thôi, chứ không có ý gì với các ngươi cả. Hơn nữa, nghĩ kỹ lại xem, ta còn cứu ngươi, còn chia cho ngươi quả Anh Kỳ, ở cùng ngươi trong phòng đá một ngày, lúc ngươi đi ngươi cũng không giết ta.”
Tức Mặc Xu sửng sốt. Hiển nhiên nàng ấy vỡ lẽ Vân Nhàn nói có lý song làm sao nàng ấy dễ dàng thừa nhận: “Vậy...”
“Không được nói ‘vậy’.” Vân Nhàn đứng dậy, phủi tay và bảo, “Nhanh lên nào, không thì Trọng Trường Nghiêu lại lén lút thăng tiến bên ngoài khiến chúng ta ngỡ ngàng nữa.”
Tức Mặc Xu thấy lạ: “Ngươi không thích Trọng Trường Nghiêu?”
Vân Nhàn: “Chẳng lẽ ngươi thích?”
Tức Mặc Xu: “... Hừ. Tùy.”
Hai người đứng sóng vai nhìn về phía cánh cửa đóng chặt. Vân Nhàn nhìn quanh quất, thấy tảng đá bên phía mình nằm bên bờ sông, còn tảng đá bên phía Tức Mặc Xu lại nằm trong bụi cỏ. Nàng liền hỏi: “Thánh nữ, ngươi thử dời tảng đá kia sang bên nọ xem sao?”
Tức Mặc Xu lướt đến như một bóng ma, ôm tảng đá lên và ném sang vị trí bên bờ sông sao cho giống nhau.
Ngay lập tức cánh cửa đột ngột mở ra.
Vân Nhàn xoa cằm, gặng tiếp: “Thử dời tiếp xem sao?”
Tức Mặc Xu dời tảng đá, cánh cửa lập tức đóng lại.
“Hừm...” Vân Nhàn trầm ngâm, “Rốt cuộc cảm giác quen thuộc này đến từ đâu nhỉ...”
Nhớ ra rồi!
Đây chẳng hóa ra là bản đồ lâu đài cổ Đại Hoang của trò chơi “Chú bé lửa và Cô gái nước”* ư?
*Chú bé lửa và Cô gái nước là game với tên gốc là 森林冰火人 (Sâm Lâm Băng Hỏa Nhân). Nhưng search bằng tên Việt vẫn ra tựa game để các bạn chơi thử đấy.