Cùng với Tức Mặc Xu vượt qua năm cửa ải chém sáu tướng lĩnh, dần dà tôi luyện, rốt cuộc Vân Nhàn cũng tìm ra được chút manh mối về nàng ấy sau khi lặn lội trong rừng rậm chừng nửa canh giờ
Theo như thoại bản kể về cuộc đời Tức Mặc Xu, nàng ấy là bé gái được Giáo chủ Ma Giáo nhặt được từ vùng cực hàn. Khi ấy thời khắc bất lợi lại đúng vào năm có sương lạnh hiếm gặp, mặt sông đã đóng băng, cỏ cây xung quanh đông thành băng đến chết sạch, nàng ấy được cho vào một cái thùng gỗ, dừng lại trên mặt băng theo dòng nước, ấy thế mà chớ hề kêu một tiếng.
Thân thế đầy truyền kỳ còn cao cấp hơn việc Vân Nhàn ra đời có sét đánh chết ba con heo lắm.
Nhiều người khác chỉ mới gia nhập Ma Giáo nửa chừng, trong khi Tức Mặc Xu lại lớn lên trong Ma Giáo từ tấm bé. Năm nay là lần đầu tiên nàng ấy ra ngoài chơi, thành thử cách nhìn nhận mọi thứ khó tránh khỏi có chút khác biệt với người thường.
Ví dụ như câu cửa miệng “bà đây lột da ngươi” này, rất có phong thái của Ma Giáo nguyên bản.
Thông thường ít ai có cơ hội quan sát Thánh nữ từ cự ly gần mà không bị đánh, ngay cả Trọng Trường Nghiêu cũng không ngoại lệ. Vân Nhàn dựa vào việc hiện tại nàng ấy không thể đánh tới mình, cứ nhìn chằm chằm người ta với con mắt sáng như đuốc, nhìn đến mức Tức Mặc Xu thấy phiền: “Nhìn gì?”
“Không có gì, chỉ nhìn thôi.” Vân Nhàn trả lời, “Dù gì cũng đang rảnh mà.”
Tức Mặc Xu: “Ngươi đúng là người hệt như tên.”
Lại một con yêu thú với hình thù kỳ quái lao xuống từ dây leo. Tức Mặc Xu khẽ nhấc ngón tay, kéo ra con yêu thú khác giống hệt con này đang ẩn náu thật kín; lụa bay lượn một đoạn, bẻ gãy cổ nó thẳng thừng.
Linh khí của nàng ấy tỏa ra hơi lạnh, rõ ràng là thuộc tính thủy, Vân Nhàn nhìn một hồi bỗng chốc càng cảm thấy giống Chú bé lửa và Cô gái nước.
Tức Mặc Xu là Cô gái nước còn nàng là Chú bé lửa.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Những con yêu thú này ngày càng ẩn nấp kỹ.” Lụa bay về, Tức Mặc Xu cau mày nói, “Trước đây còn có một đoạn đường hoàn toàn không tìm thấy chốt mở tương ứng, dù đánh tiếp thế nào, cảnh ảo này mãi đắp đổi, không tìm thấy lối ra.”
Đối với người thuộc Ma tộc như nàng ấy, hiểu biết về cảnh ảo chắc chắn hơn Vân Nhàn không biết bao lần, nàng ấy đã nói vậy thì hẳn là đúng.
Chốn này hệt một vòng lặp vô tận, độ khó mở cửa ngày càng cao, hai người đối phó càng thêm phần hoài công. Vân Nhàn thở hổn hển giết chết một con yêu thú đã bắt đầu biết đánh lén từ phía sau, lau mồ hôi giãi bày: “Không được, không được, không được tiếp tục thế này nữa.”
“Không được cái gì mà không được? Mới bao lâu chứ?” Tức Mặc Xu cất lời, “Hiện tại chỉ đành thế thôi.”
“Nghỉ ngơi một lát đã rồi tính tiếp.” Vân Nhàn đặt mông xuống tảng đá, “Nếu tiếp tục đi theo con đường này, ta e về sau đám yêu thú sẽ bắt đầu sử dụng công cụ.”
Nhìn tốc độ tiến hóa này, không phải là không thể trực tiếp diễn ra một vở “Nguồn gốc loài người”.
Tức Mặc Xu: “...”
Nàng ấy thận trọng ngồi xuống tảng đá khác cách xa, quay lưng về phía Vân Nhàn.
Vân Nhàn nhìn nàng ấy ngồi không được thoải mái, nhích tới nhích lui, tổng cảm thấy không được tự nhiên lắm thì thầm nghĩ trong lòng: Thánh nữ à, ngươi không biết đâu. Mặc đồ mát mẻ thì có đẹp mắt đấy nhưng không những dễ bị đen da thì chớ mà giờ ngồi bệt xuống đất còn dễ bị cấn cái mông nữa. Chúng ta đi du lịch ngoài trời thì cứ nên mặc đồ đơn giản nhẹ nhàng, như vậy có bẩn cũng tiện mang cho Y tu giặt.
Mỗi tội bấy giờ mối quan hệ của nàng với Tức Mặc Xu vẫn chưa tốt đến vậy nên tạm thời không thể đưa ra lời khuyên, kẻo bị tát bay ra ngoài mười dặm.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tức Mặc Xu nhận ra người này cứ nhìn mình lăm lăm.
Tất nhiên, so với ánh mắt của một số kẻ tiểu nhân, cái nhìn của Vân Nhàn đơn thuần hơn nhiều, chực mang theo chút háo hức, điều này khiến Tức Mặc Xu càng thêm khó chịu. Có thứ buồn nôn cứ nhìn chằm chằm vào mình, nàng ấy cứ tát thẳng một cái là xong chuyện. Chứ còn Vân Nhàn kiểu này thì nàng ấy có đánh cũng không đánh được, nói thì không nói lại, y như một con chó nhỏ rảnh rỗi cả ngày chỉ thích cắn gót giày người khác, phiền chết đi được.
Hai người cứ thế ngồi im lặng một lúc, Tức Mặc Xu mới mở lời: “Đối với Nữ tượng đá Đại Hoang này, ngươi có suy nghĩ gì không?
Thật chất Vân Nhàn đã đọc thoại bản nên biết một mảy, tuy nhiên theo lẽ thường nàng không nên biết. Thành thử nàng mới khẽ ho một tiếng, dè dặt đáp: “Biết sơ sơ. Thánh nữ, ngươi thì sao?”
Số là Tức Mặc Xu cũng biết nhưng theo lẽ thường nàng ấy cũng không nên biết, thế là nàng ấy hất cằm, cũng dè dặt bày tỏ: “Có biết một hai.”
Vân Nhàn thử dò hỏi: “... Vậy ta nói trước?”
Tức Mặc Xu không lộ vẻ gì: “Ngươi muốn nói thì cứ nói đi.”
Thời tiết trong khu rừng rậm rạp này khá dễ chịu, lá cây xanh mướt che kín bầu trời. Nếu bỏ qua hai mặt trời chồng chéo rõ rành trên vầng trời, chốn này hệt một miền nghỉ mát nhàn nhã. Vân Nhàn đổi tư thế ngồi, xoa cằm, giả vờ khó khăn nhớ lại: “À, ta chỉ nghe người khác nói Nữ tượng đá Đại Hoang là người thật...”
Năm trăm năm trước, Nữ tượng đá Đại Hoang vốn là con gái của một cặp tu sĩ bình thường. Vừa chào đời, nàng ta đã dọa ngất bà mụ. Bé gái nhỏ xíu mọc ra hai cái đầu trên vai, diện mạo giống nhau như đúc nhưng thần thái lại khác nhau. Một bên há miệng khóc nỉ non, bên kia lại có thể ngủ ngon lành.
Mọi người đều coi nàng ta là loài dị biệt, muốn tiêu diệt. Song, mẹ của Nữ tượng đá không nỡ bỏ máu mủ của mình bèn đưa nàng ta vào non sâu hoang vu, một chốn ẩn dật, ngoài cha mẹ ra nàng ta chưa từng gặp ai khác. Họ nuôi Nữ tượng đá đến năm nàng ta mười tám tuổi như thế. Hiềm một nỗi, Nữ tượng đá vô cùng khác biệt so với những đứa trẻ bình thường. Trong việc tu luyện, nàng ta được coi là thiên tài nhưng trí tuệ lại như dã thú, không thông tiếng người, vui ác cực đoan. Sau khi cha mẹ không còn trên đời, càng không ai quản thúc nổi nàng ta, cuối cùng nàng ta phạm phải tội lớn.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Phạm tội, không chỉ phạm vào mà còn chớ hề hối cải. Bị bắt một lần vẫn chứng nào tật nấy, có nói nàng ta cũng không thông, tùy tiện khôn cùng, thậm chí còn tự lập một cái cung điện. Sau chót mọi người hết cách đành phải tạm thời phong ấn nàng ta vào bí cảnh Tứ Phương, để nàng ta an giấc ngàn thu trong cát bụi cùng với vô số yêu thú.
Và nay 500 năm sau, nàng ta tái sinh từ tro tàn một lần nữa.
“Ta chỉ biết đến thế thôi.” Vân Nhàn nói xong, hỏi, “Thánh nữ thì sao?”
Lạ nhỉ, sao lại biết chi tiết vậy, Tức Mặc Xu xinh đẹp cau mày, bèn thử dò hỏi: “Vậy ngươi có biết Nữ tượng đá xây tòa lâu đài cổ này để làm gì không?”
Cái này Vân Nhàn thật sự không biết, nàng lắc đầu.
“Tuy Nữ tượng đá không biết nói tiếng người nhưng dường như rất hứng thú với hí khúc.” Tức Mặc Xu im lặng một thoáng như không biết nên miêu tả ra sao, “Cũng không hẳn là hí khúc mà là... tìm người tới diễn lại câu chuyện? Là cái kiểu trải qua ngàn trần ai mới tu thành chính quả đây. Do ngày ngày nàng ta cứ đi bắt người đẹp trên đường đến lâu đài cổ diễn tuồng nên mới bị người chính phái bắt được.”
“Hiểu rồi.” Vân Nhàn chợt tỉnh ngộ, thế chẳng phải thích xem mấy cái loại tiết mục đó sao, con người luôn có khát vọng vô tận đối với những câu chuyện máu chó cơ mà, “Chuyện tình yêu đầy éo le, tất cả đều có trong lâu đài cổ Đại Hoang.”
Tức Mặc Xu: “...” Nói thì cũng không sai, nhưng sao nghe cứ là lạ.
Vân Nhàn có được những thông tin mới này, cụp mắt suy tư.
Thoại bản không đề cập đến việc Liễu Thế đã vào suối Đại Hoang bằng cách nào, nhưng có vẻ Nữ tượng đá không xuất hiện. Bằng không, theo sức mạnh khó lường của Nữ tượng đá lúc nãy, đừng nói ngâm suối nước nóng, khéo khi còn bị biến thành nguyên liệu nấu lẩu ngay. Tuy nhiên vì đâu sau khi hiện diện, Nữ tượng đá lại bắt thẳng lấy mình và Tức Mặc Xu?
Má bị ánh nắng mặt trời chiếu nóng, Vân Nhàn dùng lòng bàn tay che chắn, thái dương đã lấm tấm mồ hôi.
Hai mặt trời treo trên bầu trời càng lúc càng chói lòa, Vân Nhàn ngước mắt lên nhưng không cách gì nhìn thẳng, song đúng ngay lúc này, tâm trí nàng lóe lên anh sáng như thể đã phát hiện ra gì đó.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Thánh nữ.” Vân Nhàn đột ngột chỉ lên bầu trời và hỏi, “Lúc nãy khi người tỉnh dậy, hai mặt trời này có gần chúng ta thế không?”
Tức Mặc Xu bị nàng hỏi thì ngớ ra, cũng ngước mặt nhìn lên, lừng khừng trả lời: “Hình như... không có.”
Vân Nhàn chớp mắt đôi lần, lại gặng hỏi: “Người còn nhớ con mắt Nữ tượng đá chứ?”
Tức Mặc Xu: “Đồng tử đôi sắc vàng. Sao vậy?”
“Không có gì.” Vân Nhàn chỉ vào hai mặt trời khổng lồ trên bầu trời, tĩnh trí cho hay, “Chẳng qua ta phát hiện ra hình như đó là mắt của tỷ tỷ Nữ tượng đá.”
Nàng thấy kỳ lạ, dù thế nào đi nữa mặt trời cũng không thể lầm lũi chẳng động đậy, thậm chí còn tiến về phía trước mặt con người? Hơn nữa, hình dạng này lại cực kỳ giống với đồng tử hai màu vàng kia. Nói cách khác, từ nãy đến giờ, Nữ tượng đá vẫn luôn âm thầm nhìn chòng chọc hai người, chớ hề rời mắt.
Tức Mặc Xu: “...”
Cái gì cơ!!
Ngay cả là nàng ấy cũng cảm thấy sởn gai ốc khi ngước nhìn lên hai vầng dương chồng chéo chói lọi kia.
Nếu đó là mắt của Nữ tượng đá, vậy rốt cuộc các nàng đang ở đâu?? Là Nữ tượng đá quá lớn hay họ quá nhỏ??
Vân Nhàn đứng dậy, hai người cùng ngước mặt nhìn lên mặt trời. Dường như đã phát hiện ra nhận thức của họ, cuối cùng phép che mắt người đơn giản hòng lừa bịp đã bị phá vỡ, hai đồng tử vàng không có tí sắc hồng trên bầu trời sầm sì đảo lộn, lạnh lùng nhìn về phía hai người.
“...” Vân Nhàn khẽ nói với Thái Bình, “Về khoản đồng tử, ngươi vẫn đẹp hơn.”
Thái Bình “nhỏ nhẹ”: “Cút! Đến lúc nào rồi!”
“Phát hiện ra thì đã sao?” Tức Mặc Xu nhanh chóng đè nén cảm giác không thoải mái xuống, cau mày mà rằng, “Vẫn không tìm được hạch tâm cảnh ảo, chúng ta chỉ có thể chịu trận thôi. Khốn kiếp, nếu ta mạnh hơn một bậc, trực tiếp phá vỡ nó là chuyện ăn chắc.”
“Thật ra...” Vân Nhàn hào hứng, “Theo sở thích của nàng ta, chúng ta chỉ cần trải qua nhiều gian khổ một chút tiếp đó thể hiện ra vẻ tu thành chính quả là được. Nữ tượng đá đâu chỉ xem kịch tình cảm đâu, tu thành chính quả không nhất thiết phải thành phu thê, làm bạn tốt cũng được vậy! Đến lúc đó chúng ta chỉ cần vai kề vai, tay trong tay, không được nữa thì hôn lên má đối phương, vậy là xong chuyện. Thánh nữ, người nói xem có lý không?”
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng cười tủm tỉm nhìn Tức Mặc Xu.
Tức Mặc Xu: “Ngươi muốn chết à?”
Vân Nhàn: “Ta đùa thôi. Ha ha ha!”
Phương pháp này đã bị bác bỏ cực nhanh.
Vân Nhàn tiếp tục ôm đầu suy nghĩ, mũi chân cọ qua lại trên cỏ phát ra tiếng xào xạc, một khắc sau, cuối cùng nàng lại từ từ ngước mắt lên. Với thần sắc vô cùng nghiêm nghị, nàng nói với Tức Mặc Xu: “Ta đã hiểu.”
“Hình dạng cảnh ảo này huyền bí, lờ mờ đối xứng đồng thời lại giao thoa đối kháng. Điều này khiến ta không thể không nghĩ đến Thái Cực Âm Dương của Đạo giáo. Thái Cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái. Hai đầu của Nữ tượng đá cũng là một âm một dương, một chính một phản, nếu nói điểm yếu thì đó chính là mắt cá ở hai bên.”
Tức Mặc Xu thấy nàng thao thao bất tuyệt bèn thốt lên với vẻ mặt kỳ quặc: “Ngươi còn nghiên cứu Đạo giáo?”
“Bản thân ta bất tài.” Vân Nhàn thản nhiên, nghiêm mặt mà rằng, “Lui, tránh, nhu, liễm, phác, vụng, ta luôn thề sẽ lấy sáu từ này làm nguồn gốc lập thân.”
Ban đầu tưởng đâu nàng ta là một Kiếm tu không học vấn, giờ mới biết cũng có chút tiềm năng. Tức Mặc Xu nhìn nàng, nói: “Ừ.”
Vân Nhàn thở phào một hơi.
May là không hỏi thêm nữa, nếu hỏi thêm sẽ khó mà né. Kiến thức Đạo giáo duy nhất nàng hiểu rõ chính là Thái Cực. Nói đến Đạo giáo là nghĩ ngay đến Thái Cực, nói đến Thái Cực là nghĩ ngay đến Thái Cực Quyền, nói đến Thái Cực Quyền là nghĩ ngay đến quả dưa hấu to bị chặt đôi ở giữa, một phần cho ngươi một phần cho nó... Chệch hướng rồi, bây giờ không phải lúc nghĩ đến những chuyện này.
Dường như không thấy được tiết mục mà mình muốn xem, Nữ tượng đá bất mãn, đồng tử vàng đảo liên hồi, ngay sau đó vô số yêu thú xung quanh ồ ạt dốc toàn sức, đúng là có chút phong cách của tác giả thời xưa. Nếu không có trở ngại, ắt sẽ tự tạo ra trở ngại cho hai người.
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bầy thú gầm rú, con sau nối tiếp con trước đánh tới. Hiển nhiên Tức Mặc Xu là người thuộc phái hành động, thây kệ Vân Nhàn giãi bày đúng hay sai, cứ thử trước đã. Gọi lụa bay ra, nàng ấy quát to: “Cản lại, đừng giết, ta cảm nhận được dao động linh khí, ví dù tìm được cái ‘mắt’ gì đó mà ngươi nói thì cả hai cùng ra tay. Nhớ dùng hết sức!”
Đến bước này, tu vi của yêu thú đã thôi còn như ban đầu, Tức Mặc Xu ở mức Nguyên Anh, cản lại hãy còn thuận buồm xuôi gió, ngặt nỗi đối với Vân Nhàn lạ khá chật vật. Tuy nhiên hai người đối diện nhau trong bí cảnh này, giả như Vân Nhàn không cản được, e rằng người bị thương sẽ là Tức Mặc Xu. Nàng dùng lòng bàn tay lau khô vết máu còn sót lại trên Khi Sương, trả lời: “Hiểu rồi.”
Tức Mặc Xu đã chuẩn bị tinh thần bị thương để rồi không khỏi ngạc nhiên khi thấy Vân Nhàn thật sự đủ sức cản lại. Nhưng nàng ấy nhanh chóng nhắm mắt tập trung, giữa mày hiện lên luồng sáng màu tím mờ nhạt và rồi phập phồng chìm lặng vào khắp bốn bề.
Đúng như dự đoán, vô số yêu thú nối đuôi nhau có chăng là những ảo ảnh hòa nhập với cảnh ảo, chỉ có con ngươi trên bầu trời tỏa ra ánh sáng chói lòa đến mức suýt làm nàng ấy bị thương. Tức Mặc Xu lách mình tránh thoát, cau mày, một lần nữa nhìn về cảnh trước mắt...
Tại giao điểm của hai cảnh là một khoảng hư không tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ cần bất kỳ linh khí nào đến gần đều bị nó âm thầm nuốt chửng. Hốt nhiên Tức Mặc Xu mở mắt, tung một tia sáng đánh tới hệt tia chớp: “Ở đây!”
Nghe tiếng ra lệnh, Vân Nhàn tránh thoát móng vuốt sắc nhọn của yêu thú trước mắt, chuôi kiếm vang lên, đâm về hướng đó.
Hai bên va nhau chạm phát ra tiếng ầm ầm đinh tai.
Bụi bay đi, trước mắt vẫn là khu rừng cổ quen thuộc.
“Không được?!” Tức Mặc Xu ngạc nhiên hỏi, “Tại sao?”
Toàn bộ cảnh ảo bắt đầu rung chuyển dữ dội chực tựa chủ nhân của cảnh ảo tức giận. Đá dưới chân nhô cao, cỏ cây tàn lụi, sắc tời trời bỗng chốc sầm sì. Trong bầy yêu thú nóng nảy, hai người lực bất tòng tâm và rồi nhanh chóng lại bị thương thêm lần nữa.
Vân Nhàn đảo mắt nhìn về nơi Khi Sương chỉ đến, nơi đó không ngừng tỏa ra hào quang, nàng đột nhiên nhớ ra điều gì đó lại bắt đầu lẩm bẩm.
Tức Mặc Xu những tưởng người này đang niệm phù chú chi bèn nghiêng tai lắng nghe thì: “Một quả dưa hấu, một quả dưa hấu... Cắt đôi thế nào...”
Tức Mặc Xu ngẫn ngờ: “?”
Rốt cuộc là thứ quái gì vậy?
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Tìm thấy rồi.” Niệm xong, Vân Nhàn chóng vánh rút kiếm chém về hướng đối diện với khoảng hư không vừa nãy với sắc mặt nghiêm túc!
Trong lúc hành động, lưng của hai người không khỏi áp sin sít vào nhau. Vì còn chưa chạm vào nhau, Tức Mặc Xu đâu nhận ra, cũng không né tránh, lạicàng không muốn lột da Vân Nhàn. Một người nhắm về hướng Đông, một người nhắm hướng Tây, hai vũ khí cùng xuất chiêu, ăn ý có thừa.
Tức Mặc Xu thốt lên: “Dốc hết sức! Sắp phá được rồi!”
“Đã hết sức!” Vân Nhàn đã dùng bằng sạch sức lực toàn thân, cố đến nông nỗi khuôn mặt rạng rỡ sắp nhăn nhó, tuy nhiên miệng vẫn chưa phát huy hết, “Nhìn xem, ta đã nói mình có quan hệ sâu xa với Đạo giáo mà, thật đấy...”
Giá như trang phục phối hợp hài hòa hơn, có lẽ hiệu ứng hình ảnh đã ngon hơn nhiều.
Hạch tâm bị phá vỡ, nhưng hai con ngươi của Nữ tượng đá vẫn nhìn xoáy trên đầu họ, không hề có động tác, đoạn có một tiếng thở dài vô cùng hài lòng phát ra.
Phá đi phá đi.
Năm trăm năm rồi, đã năm trăm năm rồi!
Vừa ra ngoài đã có nhiều người cho nàng ta chọn, Nữ tượng đá sắp hoa cả mắt. Ngoại trừ tên đầu tiên xông lên tự giới thiệu quá nam tính không hợp nhãn nàng ta, cứ đánh văng là được, những người khác đều đẹp trai tót vời, nàng ta không biết nên chọn ai cho phải.
Phiền phức thật.
Chọn một màu đỏ, lại thêm một màu xanh, thuộc tính linh khí trái ngược nhau thì tiết mục sẽ thú vị hơn.
Đúng là thẩm mỹ của mình không tồi.
Xem xong, Nữ tượng đá nâng cằm nhìn hai người nhỏ bé bất tỉnh trên lòng bàn tay. Nàng ta kéo tóc đuôi ngựa của Vân Nhàn, nhấc người lên, ném đại xuống hồ nước phía sau.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng ta lại túm Tức Mặc Xu, kết quả đầu ngón tay vừa chạm, quần áo trên người Tức Mặc Xu đã rách, cảnh xuân chợt… điên cuồng. Nữ tượng đá khựng lại một thoáng, lặng lẽ đi sang bên cạnh nhặt một mảnh vải quấn Tức Mặc Xu thành kén, rồi ném đại sang bên cạnh Vân Nhàn.
Hả? Rõ rành người này mang thuộc tính Thủy, tại sao trong đan điền lại có mồi lửa.
Nữ tượng đá bị chôn vùi trong lòng đất năm trăm năm, não hoạt động chậm chạp. Nghĩ mãi không ra thì không nghĩ nữa, nàng ta lại chuẩn bị ra ngoài mặc sức bắt hai người về chơi.
Nàng ta rít lên một tiếng xì xì rồi bỏ đi. Đối với nàng ta, suối Đại Hoang mà đám tu sĩ tranh nhau kia chẳng khác gì một vũng nước tắm, chả mấy gì thú vị.
Sau khi Nữ tượng đá quay lưng rời đi, suối Đại Hoang từ từ dựng lên một lá chắn thiên nhiên bao bọc hai người bên trong và chìm xuống lòng đất.
Số là năm trăm năm trước Nữ tượng đá đã đi bắt người về đóng kịch. Diễn xong, họ không những không bị giết chết mà còn được thưởng cho một số thứ để mang về. Mỗi tội vì hình hài nàng ta quá đáng sợ, nhiều lần dọa chết người, nên mới bị chính phái chú ý.
-
Vân Nhàn tỉnh dậy không biết toàn thân đã ngâm mình trong suối bao lâu. Linh khí đang thấm vào thất khiếu ngũ phủ của nàng từng chút một, kiếm Thái Bình ở lòng bàn tay trái sung sướng, ước gì muốn há miệng la điên cuồng tạo thành một chùm bọt khí ùng ục thoát ra.
Dù thoạt nhìn con suối hoang có màu nâu sẫm, trông đặc quánh, nhưng thực tế khi nó tràn qua người lại không khác gì nước suối bình thường, thậm chí còn lạnh lẽo và trong trẻo hơn đôi phần.
Phản ứng đầu tiên khi Vân Nhàn tỉnh dậy là kiểm tra kim đan của mình...
Hả? Vậy là sắp nửa bước tới Nguyên Anh rồi???
Vân Nhàn ngồi ngẩn người một bên, chìm trong suy tư.
Hừ, mình lên cấp trong mộng đẹp… Không phải, sao nhanh thế nhỉ! Thảo nào Liễu Thế coi nó như bảo vật, gắng sức tới tranh. Lợi ích mà suối Đại Hoang mang lại cho thuộc tính Hỏa thật sự quá khủng khiếp, sánh ngang với linh đan dược thảo, linh khí còn tinh khiết cùng cực, không cần phải trải qua bất kỳ quá trình luyện chế nào.
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bước tiếp theo sau khi kiểm tra kim đan là xem xét xung quanh.
Vân Nhàn vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tức Mặc Xu đang lơ lửng bên cạnh. Quần áo trên người thiếu nữ rách tươm hoàn toàn, chỉ được quấn tạm bằng vài mảnh vải. Nàng ấy nhắm chặt mắt, mái tóc đen dài mượt mà như rong biển, trôi nổi bồng bềnh trong làn nước.
Đúng là xinh đẹp tựa yêu tinh.
Phải nói rằng, Tức Mặc Xu là người đẹp nhất mà nàng từng gặp. Phải mà để Kiều Linh San tiếp xúc gần gũi với nàng ấy, nói không chừng nàng ấy chỉ cần bày tỏ đôi câu đã phải khiến Kiều Linh San lặng lẽ rút chân dung đại sư huynh ra xem. Tuy nhiên, hiện tại Vân Nhàn lại cảm thấy có gì đấy kỳ dị.
Hả?
Nói theo lẽ thường, đây không phải là phân cảnh của nam chính sao?
Trọng Trường Nghiêu đâu?
Tức Mặc Xu cũng đâu có đến đây trong thoại bản.
Linh khí vẫn đang tranh nhau chen chúc tuôn vào đan điền của Vân Nhàn, từng chút một củng cố nền tảng vững chắc cho nàng. Vân Nhàn luôn cảm thấy đầu óc mình mụ mị, nghĩ mãi chẳng ra điều gì. Phải chăng do nàng có vấn đề, hay là do di chứng gì đó.
Ngay lúc này Tức Mặc Xu mở mắt.
Hai người nhìn nhau.
Tức Mặc Xu mở miệng: “Ngươi cũng ở đây ư?”
Được rồi, bây giờ Vân Nhàn đã biết không phải mình có vấn đề, bởi lẽ nàng thấy triệu chứng của Tức Mặc Xu còn nghiêm trọng hơn mình một mảy.
Tức Mặc Xu cũng ngồi dậy, hai người ngây ngốc ngồi trong suối hoang dồi dào linh khí, lặng lẽ nhìn về phương xa.
Suy nghĩ của Vân Nhàn có thể chậm chạp song miệng tuyệt đối không thể ngừng hoạt động: “Thánh nữ, ngươi đang nghĩ gì vậy?”
Tức Mặc Xu: “Trọng Trường Nghiêu chết chưa?”
“...” Vân Nhàn hết nói nổi, “Ngươi thật là cố chấp.”
“Không, ta không cố chấp.” Tức Mặc Xu ít khi dễ nói chuyện như vậy, nàng ấy khẽ co đầu gối, mái tóc dài buông xõa trên cổ, da trắng như tuyết có chỗ đen chỗ trắng.
Nàng ấy cụp mắt giãi bày: “... Thật ra, lần đầu tiên gặp hắn, ta đã nhận ra mình không ổn.”
Vân Nhàn: “Hả?? Nói chi tiết hơn xem nào.”
(P10)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ngươi cũng có cảm giác này sao?” Tức Mặc Xu ửng đỏ mặt, cho hay, “Mỗi lần ở giữa đám đông, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấy hắn ngay. Nói chuyện với hắn là tim ta đập loạn, máu nóng dâng trào. Ví dù không tìm thấy hắn thì ta lại lo lắng sốt ruột.”
Vân Nhàn: “Ta không có.”
Tức Mặc Xu bối rối: “Đây là lần đầu tiên trong đời ta có cảm giác này, đúng là cắt không đứt, đầy rối bời.”
Vân Nhàn: “...” Được rồi, tiếp theo nàng không muốn nghe nữa.
Nhưng thây kệ nàng muốn nghe hay chăng, Tức Mặc Xu vẫn muốn bày tỏ tiếp: “Ta thật không hiểu nổi, vì vậy ta đã đi hỏi Ngưu Bạch Diệp. Hắn nói hắn hiểu, đây là điều bình thường.”
“Ngưu Bạch Diệp?” Vân Nhàn bực bội, “Là ai vậy? Sao nói năng lảm nhảm thế?”
Bình thường chỗ nào? Đây là chuyện người bình thường làm được chắc?
“Luôn có thể nhìn thấy trong nháy mắt, gặp mặt tim đập thình thịch, máu nóng dâng trào, không tìm thấy người là lo lắng sốt ruột. Ngưu Bạch Diệp bảo tỏ hắn nhìn thấy tên đồ tể làm ở lò mổ giết ba trăm con trâu cũng có cảm giác này, tuyệt đối không sai.” Tức Mặc Xu nói chậm rãi và nặng nề, “Từ đó ta tỏ tường, hóa ra thứ dai dẳng khiến ta phiền muộn chính là… sát ý. Ta muốn giết Trọng Trường Nghiêu, ngay bây giờ, lập tức!”
Vân Nhàn: “...”
Tức Mặc Xu: “Làm sao? Ngươi có ý gì khác?”
Vân Nhàn: “Ý ta là Ngưu Ngưu nói đúng đấy chứ!”
………..
Lời tác giả:
Lúc viết có tìm thử về đồng tử đôi, giờ đây sự nhận thức đang bị giảm mạnh.
Đừng cố tìm xem, thật, hơi đáng sợ đấy.