Kể từ khi Vân Nhàn và Tức Mặc Xu bị Nữ tượng đá bắt đi, tòa lâu đài cổ Đại Hoang này trở nên vô cùng tĩnh lặng, không còn một luồng sinh khí.
Mọi người đóng quân trong đại điện.
Bình thường ngày nào cũng nói Vân Nhàn uềnh oang nhưng giờ đây khi Vân Nhàn bị bắt đi, bầu không khí trong đội im ắng đến mức khiến người ta khó chịu. Kiều Linh San nhìn về phía khu đất trống trải kia lần thứ ba mươi, vẫn không thấy tung tích gì.
“Đừng nhìn nữa, nhìn cũng vô ích.” Kỳ Chấp Nghiệp nói, “Kết giới chưa phá vỡ, họ không thể ra ngoài.”
Kiều Linh San bộc bạch: “Ta sợ họ không ra được đấy. Hình như Thánh nữ kia không ưa Vân Nhàn.”
“Cũng bình thường.” Kỳ Chấp Nghiệp nghĩ đến thái độ của Tức Mặc Xu đối với Trọng Trường Nghiêu bèn cảm thấy thật ra không nghiêm trọng lắm, gã thuận tay chống pháp trượng, “Chỉ không thích bằng ngươi thôi.”
Kiều Linh San lập tức nhảy dựng lên như đòn pháo đốt: “... Thích gì cơ chứ! Là cha ta bảo ta chăm sóc tỷ ấy nên ta mới nhất nhất chịu đựng. Đừng ỷ mình là hòa thượng rồi nói bậy bạ!”
Kỳ Chấp Nghiệp không hiểu thấu: “Sao, ta nói sai à?”
Hai người giao tiếp hoàn toàn lệch pha, Tiết Linh Tú ở bên cạnh nghe hồi lâu thật sự muốn Kỳ Chấp Nghiệp với cái miệng bạ đâu nói đó này đừng bày tỏ gì cả nếu không biết giãy bày. Hắn nhíu mày gõ quạt xếp: “Yên tĩnh cái nào, ồn ào gì vậy?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Kiều Linh San: “...”
Bản thân mình lúc nãy không ngoan ngoãn ngồi yên, đi đi lại lại thì thôi, còn quạt cái thứ này qua lại tạo ra bao nhiêu tiếng ồn, giờ lại bảo người khác ồn ào.
Nhưng Tiết Linh Tú nắm giữ quyền sinh sát và tài chính, ai dám nói hắn sai.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trọng Trường Nghiêu lại nhân cơ hội chen ngang: “Mọi người đừng lo lắng quá. Vân cô nương là người hiền ắt có quý nhân phù hộ, nhất định sẽ không sao đâu. Nói không chừng còn có được cơ duyên gì đó, phải không nào?”
Hắn ngoài miệng thì nói vậy, ấy mà trong lòng vẫn rõ ràng dù Liễu Thế hay Vân Nhàn đến suối Đại Hoang kia đều không ảnh hưởng gì đến hắn. Suy cho cùng ngọc Đại Hoang nằm trong dòng nước chảy tận dưới đáy suối, ngoài hắn ra, không ai chiếm được.
Nào có ai màng tới hắn, chỉ có Phong Diệp lặng lẽ lấy đàn ra, tỏ bày: “Để ta chơi cho mọi người một bài để thư giãn tâm trạng.”
Đầu ngón tay Phong Diệp đều là những vết thương nhỏ li ti do luyện tập, lúc này, trong lòng gã là nước mắt tuôn trào.
Cuối cùng cũng đến lượt gã thể hiện đúng chuyên môn!
“...”
Liễu Huy với lòng kính nghiệp chạy nước rút, rốt cuộc đã đỡ được Liễu Thế đang rơi xuống. Cả hai cùng phụt máu, dìu đỡ nhau trở về đại điện.
Vừa trở về, hắn phát hiện không ai rời đi thì lập tức thấy mất mặt.
Liễu Thế bỏ qua cơn đau nhói ở ngực, nghiến răng nhìn về nơi tượng đá xuất hiện lúc nãy, không hiểu vì mắc gì cứ liên tục hắt hơi ba cái.
Hả? Có ai đang chửi hắn?
“Sư huynh, đừng sốt ruột.” Sao Liễu Huy không biết y đang nghĩ gì, hắn nghiêm nghị nói, “Hơi nước hãy còn quanh quẩn ở đó chứng tỏ trước mắt còn chưa có ai xuống suối hoang. Ai biết hai người này đã ra sao, nói không chừng đã thất bại.”
Lời hắn vừa dứt, hơi nước ẩm ướt luôn bao quanh nơi đó bỗng tan biến, mặt đất lại rung chuyển, có thứ gì đó chìm xuống lòng đất.
Liễu Thế: “?”
Liễu Huy miệng xui xẻo: “... Được rồi, coi như ta chưa nói gì.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Rốt cuộc Nữ tượng đá đó xuất hiện từ đâu vậy!” Ngực và đầu Liễu Thế cùng vang lên ông ông, trong tin tức của ông nội y hoàn toàn không có màn này, y nói, “Rồi lại chỉ bắt đi Tức Mặc Xu và Vân Nhàn? Hai người này có gì mà ta không có? Chẳng lẽ ta còn không bằng họ?!”
Liễu Lâm Song trợn tròn mắt, mở miệng: “Ngoài việc tu vi không bằng Tức Mặc Xu thì không còn gì khác nữa ạ.”
Liễu Thế tức giận: “Câm miệng!”
Xát muối vào chỗ đau!
Cái nhìn u ám của y chậm rãi chuyển dời về phía đệ tử Rèn Thể Môn và Kiếm Các bên kia.
Dù thế nào cũng không thể tay trắng trở về.
Ấn ngọc tự dâng đến tận cửa, y phải mang đi!
“Cơ đại tiểu thư.” Kiều Linh San lên tiếng, “Có vẻ Liễu Thế đang nhìn ngươi.”
“Ừ. Không sao.” Cơ Dung Tuyết lạnh nhạt đáp, lại thử một lần nữa mà vẫn bắt quả cầu len, nàng ấy cho hay, “Y muốn cướp ấn ngọc.”
Nói ra cũng lạ, vốn dĩ ấn ngọc đặt giữa mọi người thì chỉ lặng lẽ tỏa ra ánh sáng trắng. Bây giờ ba viên ấn ngọc gặp nhau, ánh sáng trắng còn mạnh hơn nhiều hệt như muốn nhảy múa, thật khiến người ta khó hiểu.
“Ý chừng hắn muốn cướp của chúng ta?” Kiều Linh San không yên lòng nhìn về khoảng đất trống bên kia.
“Không biết.” Cơ Dung Tuyết lại nhìn Tiết Linh Tú bằng ánh mắt kỳ lạ đó, nói, “Ngươi đã lên Nguyên Anh rồi.”
Tiết Linh Tú thấp thỏm không yên nhưng vẫn phải giữ phong độ: “Đúng vậy. Thì sao?”
“Thật tốt.” Cơ Dung Tuyết nói với các đệ tử sau lưng mình, “Sau này ta cũng muốn tìm một Y tu cấp Nguyên Anh.”
Tiết Linh Tú: “...” Từ ngữ của nàng ta gian ngoan thật.
Đây là lần đầu tiên Liễu Thế nhìn hau háu vào bên cạnh mà thậm chí không thể căng thẳng nổi.
Trọng Trường Nghiêu lại tỏ vẻ khá quan tâm đến Cơ Dung Tuyết, đôi mắt vẫn luôn dừng lại trên khuôn mặt lạnh lùng của nàng ấy, không cách gì lờ đi. Đợi khi Cơ Dung Tuyết nhìn hắn lạnh đanh, hắn nở một nụ cười, chắp tay: “Tại hạ là Trọng Trường...”
Bất ngờ thay, Nữ tượng đá – người mới tạo ra một động tĩnh long trời lở đất kia – đã xuất hiện trở lại một cách lặng lẽ. Đôi mắt đảo quanh một vòng, lòng bàn tay khẽ máy, Trọng Trường Nghiêu lập tức bị hất văng ra xa, bị nàng ta nắm gọn trong tay.
Mọi người: “???”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nữ tượng đá lần chần một lúc trờ trờ, cuối cùng đưa tay, người đàn ông vạm vỡ như tháp sắt sau lưng Cơ Dung Tuyết cũng bay vụt đi. Đoạn, hai người họ đột nhiên biến mất tại chỗ giống như Tức Mặc Xu và Vân Nhàn hồi nãy.
Mọi người: “...”
Nữ tượng đá này ra tay quá bừa bãi! Hay là thả Vân Nhàn ra trước đã!
-
Và lúc này trong suối Đại Hoang, Vân Nhàn vẫn đang nhắm mắt hấp thu linh khí.
Cảnh giới vốn dĩ hơi hụt sau khi vừa mới đột phá đã vững chắc hơn qua từng lần tôi luyện bấy giờ, linh khí ngưng tụ thành sương mù, xâm nhập vào năm giác quan của nàng. Cũng vào lúc này, trong đầu nàng lại xuất hiện bản Yến Lượn - Mười Tám do Thái Bình đã truyền dạy trước đây.
Vân Nhàn không biết chiêu này là chuyện hoàn toàn bình thường ở Kiếm Các, bởi lẽ Vân Lang cũng không thể sử dụng nó. Toàn bộ Kiếm Các chỉ có mẹ nàng là Tiêu Vu mới sử dụng được nửa chiêu nhờ vận may run rủi.
Trước đây, Vân Nhàn còn nghĩ liệu trên thực tế có khi nào thức sau cùng này trong Khinh Yến Điểm Phổ chỉ truyền nữ không truyền nam này nọ chăng. Tuy nhiên khi chứng kiến xong nửa chiêu mang theo uy lực dữ dội của Tiêu Vu, nàng đã quyết tâm muốn học thức này từ đó.
Nàng muốn học gì thì nhất định phải học cho bằng được.
Linh khí trong đan điền lạng quạng di chuyển đến phần kinh mạch đó theo ký ức. Lần đầu tiên, thất bại, lần thứ hai, thất bại, lần thứ ba, vẫn thất bại. Linh khí mới bổ sung trước đó bị rút cạn để rồi suối Đại Hoang bổ sung. Tuy rằng nó làm liên tục không ngừng, khốn nỗi sau vài lần liên tiếp và dù đã thuần thục hơn dăm phần, sắc mặt của Vân Nhàn vẫn dần trắng bệch.
Quá tốn sức lực.
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiếm Thái Bình vừa mở miệng định nói, kết quả là miệng nuốt đầy nước: “Ục ục ục...”
Vân Nhàn giơ lòng bàn tay lên khỏi mặt nước, nhìn cái tròng mắt đỏ chót đang căm tức phun nước ra ngoài, phun xong rồi kêu lên: “Đã nói rồi, ngươi chỉ có thể nhập môn khi đến Nguyên Anh, tu vi hiện tại không đủ, tại sao nhất định phải cưỡng cầu?”
“Bây giờ không cần dùng đến không có nghĩa là sau này không cần.” Môi Vân Nhàn trắng bệch, nàng vẫn không chịu dừng lại, “Phòng trước không hại, phòng ngừa chu đáo, suy trước tính sau, phải biết lo gần, hiểu chưa?”
“Phiền chết! Tùy ngươi!” Kiếm Thái Bình chửi rổn rảng xong, lại xoay người sang bên cạnh, ngớ người, “Sao Ma nữ này lại nằm ngã ngửa thế kia?”
Vân Nhàn giật mình vội quay đầu lại, quả nhiên thấy Tức Mặc Xu đang nổi trên mặt nước, hai nhắm mắt nghiền, lộ vẻ đau đớn.
Hình như có thứ gì đó mạnh mẽ xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của nàng ấy, mồ hôi lạnh rịn trên trán, không biết nàng ấy không tỉnh táo từ lúc nào.
“Sao lại thế?!” Vân Nhàn vội vàng bơi chó vài đường qua đó bắt mạch cho nàng ấy, vừa sờ vào cổ tay mới nhớ ra bản thân hoàn toàn mù tịt Trung y.
Thế là ngượng ngùng một thoáng, nàng quay sang dò hơi thở chỗ mũi: “Vẫn còn thở, là hôn mê. Nhưng lúc nãy vẫn ổn mà? Còn đủ sức nói một đoạn dài.”
“Nhường đường.” Dù sao cũng là kiếm quỷ, Thái Bình vẫn có chút thiện cảm với Tức Mặc Xu. Lòng bàn tay trái của Vân Nhàn áp lên ngực Tức Mặc Xu.
Thấy Thái Bình hồi lâu không nói gì, Vân Nhàn hỏi: “Thế nào?”
Thái Bình không phải là chuyên gia chữa bệnh, chỉ đành thông qua ma khí cùng nguồn hòng suy đoán một hai. Nó nghi ngờ: “Hầy. Lạ lùng. Theo lý thuyết, cho dù thuộc tính Thủy của nàng ta tương sinh tương khắc, nhiều nhất cũng chỉ nổ tung chết mà thôi, chứ không thể ra nông nỗi này được.”
“Bây giờ thế kia có vẻ tốt hơn là nổ chết đấy.” Vân Nhàn thôi còn gì để nói, “Nhóc Thái Bình, cứu một chút đi.”
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thái Bình: “Ngươi đừng nói nữa! Càng hối càng chậm! Ồ, kỳ lạ, tại sao lại còn một luồng thuộc tính Hỏa, đây là thứ gì, còn có chuyện cùng tồn tại trong cơ thể nữa?”
Nó trầm ngâm thật lâu không nhúc nhích, Vân Nhàn đành thúc giục từ góc độ khác: “Nhanh lên, nếu tay này tiếp tục đặt ở đây, ta sẽ bị nghi ngờ đang quấy rối người ta đấy. Danh tiếng của Kiếm tu không thể bị bôi nhọ như vậy.”
Thái Bình: “...”
“Cổ trùng còn có cổ độc. Linh khí trong cơ thể mất sạch, không biết do đâu.” Kiếm Thái Bình lén lút há miệng ăn sạch đám côn trùng cứng đơ ở góc khuất Vân Nhàn không chú ý, đoạn vỗ chuôi kiếm trở về, “Nếu ngươi muốn cứu hãy mang về cho Tiết Linh Tú xem. Ta chịu.”
Xem ra người trong Ma Giáo có tính khí thật là… Kiếm quỷ cũng vậy, có thiện cảm đấy nhưng không nhiều. Nhìn thì nhìn chứ cứu thì thôi.
Vân Nhàn ngâm mình trong nước đỡ lấy Tức Mặc Xu đang hôn mê, cau mày không biết làm sao.
Nói hôn mê là hôn mê, không một tiếng động... Mang ra cho Tiết Linh Tú ư? Lại nói Tiết Linh Tú đã từng chữa trị cho Ma tộc chưa? Vả lại, đây trông giống như một căn bệnh nan y cực kỳ nghiêm trọng.
Đúng lúc này Vân Nhàn chợt vỡ lẽ.
Đúng vậy! Ngọc Đại Hoang!!
Đây chính là viên ngọc nguồn tạo ra cả một dòng suối, nay Tức Mặc Xu không hấp thụ được linh khí của suối Đại Hoang, vậy thì ngọc Đại Hoang có thể chứ?
Dù rằng trong thoại bản này, người nhặt được lẽ ra là Trọng Trường Nghiêu. Tuy nhiên theo như trong đó, Tức Mặc Xu và Trọng Trường Nghiêu vẫn là đạo lữ, lấy chút đồ cho Thánh nữ sử dụng thì có sao, cam đoan Trọng Trường Nghiêu sẽ không để ý.
Nói là làm, Vân Nhàn dìu Tức Mặc Xu lên bờ đặt nàng ấy xuống, đoạn lao thẳng xuống nước, quẫy đạp chân bơi về phía đáy suối.
Càng bơi xuống đáy, cảm giác áp lực xung quanh người càng cao, Vân Nhàn lờ mờ khó thở. Tiếp tục xuống dưới nữa, ngay cả những chỗ mỏng manh nơi tay chân và da thịt lộ ra ngoài nước cũng rỉ máu, từng giọt máu nhỏ giọt về phía trung tâm đáy suối.
Không bàn tới cái khác, trông thế này đau nhói thật.
Nàng bơi đến nơi tối tăm nhất của đáy suối theo hướng này, nơi dòng nước đầu nguồn có một chiếc vỏ sò đang hé mở, bên trong chứa một viên ngọc, sáng lòa.
Tìm được rồi!
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn vươn tay ra cố sức tóm lấy chiếc vỏ sò đó. Và rồi nàng không thể chịu đựng được áp lực dưới đáy suối nữa, giả mà nán lại lâu hơn chỉ e thất khiếu cũng chảy máu. Nàng giậm chân, nhẹ nhàng trồi lên trên.
Ngọc Đại Hoang đã đến tay...
Nhưng việc đời khó lường, không ngờ ngọc Đại Hoang này lại không biết tới đức tính người học võ. Lúc ở dưới đáy suối nó ngoan ngoãn vô cùng, vừa chạm vào là đến tay; vừa lên mặt nước thì bắt đầu...
Nó trốn tránh, dùng một khí thế ngoan cường thà chết chứ không chịu thua, né tay của Vân Nhàn.
Không cho ngươi cầm lấy. Đừng chạm vào ta! Ngươi tiếp tục như vậy ta sẽ phản kháng!
Vân Nhàn hoang mang tột đọ. Tại sao, vì nàng không phải là người có duyên với nó? Mắc gì, mắc gì nàng nhìn thấy mà lại không lấy được?
Nhìn thấy Tức Mặc Xu nằm lật bụng, có vẻ như sắp không ổn, Vân Nhàn sốt ruột cứu người bèn dùng tới một chiêu bất thình lình ngay tại chỗ.
Nếu có lòng, ai cũng có thể là Trọng Trường Nghiêu.
“Thiên là gì? Đạo là gì? Ta chính là Thiên, ta chính là Đạo. Cho dù Thiên Đạo này muốn cản trở ta, ta cũng phải diệt... Thiên Đạo!”
“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Hiện tại ngươi khinh thường ta, không sao cả. Sớm hay muộn cũng có một ngày ta sẽ lấy lại tất cả những gì ta đã mất!”
“Mạng ta do ta không do trời… A!!”
Vậy mà Thái Bình lại thừa cơ hội này nuốt chửng viên ngọc Đại Hoang, nuốt xuống đánh cái ực.
Bầu không khí có một sự im lặng đầy chết tiệt.
“Nhả nó ra, đừng ép ta đánh ngươi.” Vân Nhàn hạch hỏi, “Thứ gì ngươi cũng nhét vào miệng được à? Hả?!”
Câu nói này khá quen thuộc, không biết xuất phát từ vị cao nhân nào.
Thái Bình lí nhí giải thích, thậm chí còn mạnh miệng: “Bây giờ ngươi mới biết à! Sao lúc nhét hạt táo không nói câu này đi!”
Cái thằng trẻ trâu này, Vân Nhàn trực tiếp đưa tay ra móc đồng thời hù dọa: “Mau phun ra cho ta!”
Thái Bình: “Không!”
Vân Nhàn: “Phun ra!”
Thái Bình: “Không, ta không muốn!!”
Có vẻ như việc nó tự xưng là “ta” không phải là thói quen, mỗi khi kích động là lại thốt ra.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Sau một trận chiến khốc liệt, Thái Bình miễn cưỡng nôn ra khỏi lòng bàn tay một nửa viên ngọc Đại Hoang bị cắn nát, đoạn trợn trắng mắt giả chết.
Được rồi, một nửa còn hơn không, cần kiểm soát chặt chẽ liều lượng thuốc. Vân Nhàn cất lấy nửa viên ngọc Đại Hoang đó, quay đầu nhìn lại...
Tức Mặc Xu đang ngồi trên bờ, lẳng lặng nhìn nàng và tay trái chiến đấu kịch liệt, chẳng rõ đã nhìn bao lâu.
“...”
Mọi người lại tiếp tục chờ đợi nửa canh giờ trong lâu đài cổ Đại Hoang, nơi vốn là suối Đại Hoang tọa lạc vẫn không có chút động tĩnh nào.
Liễu Thế cố gắng đoạt ngọc ấn lại bị Kỳ Chấp Nghiệp và Cơ Dung Tuyết phối hợp đánh bại. Y biết khó mà lui, nhưng tới giờ vẫn chưa chịu rời khỏi, không biết đang toan tính điều gì.
Ngay lúc Kiều Linh San sắp nhìn lệch cả mắt, quạt xếp của Tiết Linh Tú sắp tan nát, dưới chân Kỳ Chấp Nghiệp đầy những hố cát nhỏ do pháp trượng đâm xuống, bỗng nhiên một tiếng nổ kinh hoàng vang lên!
Kết giới vô hình tan vỡ, bụi bay tứ tung, ai nấy người chưa kịp nhìn rõ bóng người đã có một thứ ướt ròng bay ra nhanh như chảo chớp, chớ hề gặp bất kỳ trở ngại, cứ vậy lao thẳng về phía Kiếm Các.
Là Vân Nhàn!
Mới chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, nàng đã lên đến trình độ nửa bước tới Nguyên Anh rồi!
Miệng Liễu Thế muốn méo xệch vì tức, song ngoại trừ y nào còn ai quan tâm nữa vì mọi người đều giật nảy mình, theo bản năng đưa tay ra đỡ.
Vân Nhàn lăn lóc lăn lóc đến bên cạnh Kiều Linh San cực nhanh, cuối cùng cũng bị hai người cùng nhau đè lấy mới dừng lại.
Nàng ngước mắt lên, lộ ra đôi mắt ngượng ngùng.
Sử dụng thủ đoạn khéo léo, trên người không có một vết thương ngoài da, chỉ dính đầy bụi bẩn, lại lấm lem bẩn thỉu, sắc mặt của Tiết Linh Tú đang trở nên vô cùng khó coi cực nhanh.
Bên kia, rốt cuộc Tức Mặc Xu xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người. Nàng ấy đứng thẳng người, trông vời về phía nhóm Vân Nhàn với vẻ mặt khó đoán.
Lại muốn làm gì đây!
Giữa bầu không khí giương cung bạt kiếm, Kiều Linh San còn chưa kịp căng thẳng đã nghe thấy Tức Mặc Xu dùng giọng điệu cực kỳ khó tả hỏi: “Các ngươi... chẳng lẽ bình thường các ngươi không thấy nàng ta hơi ồn ào hả.”
“...”
“Cũng có, mà cũng được.”
“Thì, vẫn luôn như thế mà.”
“Ừ. Quen rồi cũng ổn.”
………..
Lời tác giả:
Cứ thích ồn ào!