Vân Nhàn đã thật sự lật thuyền trong mương.
Theo những gì đã thấy trước đây, lẽ ra người khác không thể thấy kiếm Thái Bình. Khốn nỗi lúc nãy nàng vừa tìm tòi cái tay vừa la hét om sòm, lại còn đột nhiên khỏe mạnh như thường. Kỳ lạ thật!
Nói chung, hy vọng không phải bị nàng đánh thức.
Tức Mặc Xu: “Bị ngươi đánh thức.”
Vân Nhàn: “...”
Nhìn vẻ ngoài đầy sức sống của Tức Mặc Xu khi này như không có chuyện gì xảy ra, Vân Nhàn còn định hỏi thêm dăm câu xem có chóng mặt buồn nôn muốn ói hay chăng, nửa viên ngọc Đại Hoang này đã dính nước bọt có còn muốn ăn hay không này nọ. Ấy nhưng nàng ấy giơ ngay tay tên, một chưởng chém nát kết giới suối Đại Hoang đang chùng chình bên trên.
Nào ngờ Vân Nhàn không đứng vững, lập tức lăn lóc ra ngoài như củ khoai tây, đầu suýt nữa va thẳng với bậc thang. Ngay lúc này, cổ áo sau của nàng bị thứ gì đó giống như lụa nâng lên, âm thầm điều hướng.
Hết sẩy!
Kiều Linh San suýt bị củ khoai tây mang tên Vân Nhàn va vào ngã lăn quay.
Trong tầm nhìn của mọi người chỉ có bóng dáng ướt sũng của Tức Mặc Xu. Mái tóc của nàng ấy vẫn đang rỉ nước, từng giọt rơi xuống cát vàng rồi bị thiêu đốt bốc hơi.
Kiều Linh San ôm đầu Vân Nhàn kiểm tra, phát hiện không có vết thương thì lấy làm ngạc nhiên: “Nàng ta không đánh tỷ?”
Vân Nhàn tự biết thân biết phận lắm: “Nếu đánh được đã đánh không nhẹ.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kiều Linh San: “...” Không biết rốt cuộc hai người này đã kinh qua những gì bên trong.
Cuối cùng bọn trâu yêu và Mị Yên Liễu đi theo – cái bọn bị đám người chính phái né tránh trong vô hình hồi lâu – đã nghênh đón được Thánh nữ trở về, vội vàng kêu: “Thánh nữ!”
Tức Mặc Xu liếc mắt phát hiện cái nhìn của Liễu Thế, hai người chạm mắt nhau giữa không trung một thoáng rồi lập tức dời mắt đi chỗ khác.
Liễu Thế thấy mọi chuyện không thể xoay chuyển bèn hừ lạnh một tiếng, dẫn người rời đi.
Nói đến cũng kỳ, cùng đi vào suối Đại Hoang, cảnh giới của Vân Nhàn tăng lên không ít còn Mặc Xu chẳng nhưng không tăng mà còn giảm, thậm chí bây giờ nhìn qua trông còn suy yếu hơn.
“Đi thôi.” Đầu Tức Mặc Xu đau như bị dần, nàng ấy không muốn ở đây thêm nữa.
Tuy suy yếu, nàng ấy vẫn là một trong hai tu sĩ Nguyên Anh duy nhất ở đây, trừ đi một Tiết Linh Tú “góp cho đủ số”, nàng ấy chính là người mạnh nhất. Mọi người đều nhìn theo nàng ấy bước xuống đại điện. Khi sắp quay người rời khỏi, nàng ấy chợt nhớ ra điều gì đó, đôi mắt đẹp nhìn sang phía Rèn Thể Môn.
Trên người Cơ Dung Tuyết có hai vầng sáng của ấn ngọc, nổi bật tợn. Tức Mặc Xu chẳng nói chẳng rằng, cứ vậy đưa tay nắm lấy. Ấn ngọc bị ảnh hưởng bởi sức lực mãnh liệt sắp bay về phía nàng ấy, Cơ Dung Tuyết lại hất tay, lạnh lùng nhìn sang.
Không chờ chẳng có ý định buông tay.
Thật táo bạo! Ngươi có hai cái, Thánh nữ mang lòng từ bi chỉ lấy một cái còn dám không đưa, đây là sự khiêu khích cỡ nào!Mị Yên Liễu vừa định nói đã thấy Tức Mặc Xu do dự một thoáng, thậm chí không nói gì, thu tay lại chuẩn bị rời đi.
Một cách cướp đoạt khá thân thiện, thử xem ngươi có buông tay hay không, không buông tay ta sẽ không cướp.
“Cái gì?!” Mị Yên Liễu không dám tin vào mắt mình, “Thánh nữ, có phải ngài mệt mỏi nên không muốn ra tay? Để ta tới dạy dỗ nàng ta cách làm người.”
Trâu yêu chen vào: “Ngươi là một con quỷ hấp tinh, làm sao biết dạy người khác làm người. Bản thân mình còn chưa biết làm người nữa là!”
Mị Yên Liễu: “Phá đám gì thế? Bây giờ ngươi tự cho mình là phó chỉ huy rồi hả?”
Trâu yêu: “Ta chỉ nói sự thật.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đủ rồi!” Tức Mặc Xu trông có vẻ khật khừ cùng cực, lười nghe hai kẻ ở phía sau líu lo, thầm nghĩ không lấy được bên Rèn Thể Môn thì thôi, Vân Nhàn cũng có.
Nàng ấy còn chưa ra tay, Vân Nhàn đã ném viên ngọc Đại Hoang không biết dính nhớp thứ gì đó sang.
Mặt cắt vô cùng gọn gàng chực bị cắt ngang.
“Mặc dù không biết có ích hay không nhưng nó vốn dĩ là của ngươi.” Đồ của Trọng Trường Nghiêu chính là đồ của Tức Mặc Xu, Vân Nhàn nói một cách yên tâm thoải mái, “Đây là nguồn của dòng nước chảy, tràn đầy linh khí, biết đâu có lúc ngươi sẽ cần đến.”
Tức Mặc Xu: “...”
Vân Nhàn hò hét: “Nhớ uống đấy nhé! Một ngày một lần, mỗi lần nửa viên! Ngàn lần không thể ăn bậy thứ này!”
Nàng ấy co giật khóe mắt, nhìn thứ này, cuối cùng vẫn ném đại vào nhẫn trữ đồ, lướt nhanh ra ngoài.
Khi mọi người nhìn theo, Tức Mặc Xu nghe thấy giọng nói nhỏ như muỗi của Mị Yên Liễu sau lưng.
“Thánh nữ.” Nàng ta trầm ngâm, “Ngài đừng quên chúng ta đến đây để làm gì.”
-
Vân Nhàn ra ngoài, kể lại những gì đã thấy trong lâu đài cổ Đại Hoang cho mọi người.
“Năm trăm năm trước, Nữ tượng đá...” Tiết Linh Tú suy nghĩ, “Hình như ta đã từng đọc thấy ghi chép lẻ tẻ trong một cuốn sách chuyện dã sử vặt vãnh, đâu ngờ chuyện này có thật.”
Kiều Linh San băn khoăn: “Vân Nhàn, tỷ biết được như thế nào?”
“A? Ta à.” Vân Nhàn không đổi sắc mặt trả lời, “Là Tức Mặc Xu nói cho ta hay.”
“Dù sao thì thành công lên cấp là tốt rồi.” Tiết Linh Tú phe phẩy quạt xếp, cười rạng rỡ, “Lúc nãy ngươi và Tức Mặc Xu ra ngoài cùng nhau, khuôn mặt Liễu Thế kia xanh lè tới mức sắp phát sáng.”
Chỉ có niềm vui được xây dựng trên nỗi đau khổ của kẻ thù mới là niềm vui đích thật, nhìn bây giờ hắn cười vui vẻ làm sao.
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn đứng dậy, phủi sạch bụi cát trên người, vừa quay đầu đã thấy Kỳ Chấp Nghiệp khoanh tay nhìn nàng, ánh mắt khó tả.
Vân Nhàn: “Nhìn gì?”
“Bây giờ ngươi đã có tu vi ngang ta rồi.” Kỳ Chấp Nghiệp nghiêng đầu hỏi, “Có muốn so tài một trận không?”
“Rảnh rỗi thì đi giúp Tiết huynh giặt quần áo kia kìa.” Cả đời này Vân Nhàn ghét nhất việc so tài với người khác, Kiều Linh San muốn so tài nàng còn không đồng ý, huống hồ là Kỳ Chấp Nghiệp, “Nhìn đi, đã chất đầy một rổ to ụ, Tiết công tử vất vả lắm.”
Quạt xếp của Tiết Linh Tú bị bóp nát, nụ cười dần tan biến trên khuôn mặt, hắn bảo: “... Hình như ta chưa từng nói sẽ giặt chúng?”
Đám người nói cười, bầu không khí hòa hợp hơn nhiều, đâu còn cảnh gặp ai cũng muốn cho một đấm. Họ đang chuẩn bị rời đi, ngay lúc này Vân Nhàn nhạy bén nhận ra có gì đó không đúng bèn quay đầu hỏi: “Có phải chúng ta đã quên thứ gì?”
Kiều Linh San: “Thứ gì? Kiếm đã mang theo rồi mà.”
Tiết Linh Tú: “Không có nhỉ.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Không biết.”
Cả bọn nhìn nhau, cứ cảm thấy như thể đã bỏ sót thứ gì đó thật.
Cơ Dung Tuyết ở bên cạnh bày tỏ sâu xa: “Trọng Trường Nghiêu và Thiết Đản bị Nữ tượng đá bắt đi, đến nay vẫn chưa về.”
“Cái gì?! Thật sao!” Nghe thế, Vân Nhàn không khỏi hít sâu một hơi, rất sợ hãi, rồi nàng nghiêm nghị mà rằng, “Hóa ra người đệ tử đó có tên thật là Thiết Đản!”
Đám người: “...”
Trọng điểm của sự kinh ngạc là ở chỗ này sao!! A?!
Bấy giờ Tiết Linh Tú mới nhớ ra Trọng Trường Nghiêu cũng bị Nữ tượng đá bắt đi, không biết bao giờ mới trở về. Vân Nhàn thấy chỗ đó trống trải như thể họ không thể ra ngoài trong chốc lát bèn dứt khoát đi đến và ngồi xuống bên cạnh Cơ Dung Tuyết.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng không biết Trọng Trường Nghiêu lại bị bắt vào để làm gì. Ngọc Đại Hoang bị Thái Bình ăn một nửa, Tức Mặc Xu mang đi một nửa, giả như hắn gặp vận đúng dịp, chắc chỉ nhặt được cái vỏ sò chứa ngọc Đại Hoang ở đáy suối.
Nói đi cũng phải nói lại, cái vỏ sò đó cũng khá đẹp, ý chừng bán được kha khá ngân lượng.
Chỉ có điều chuyện ấn ngọc vẫn khiến nàng canh cánh trong lòng.
Hai người lấy ấn ngọc ra, ánh sáng trắng tù mù dần mạnh lên rồi lại nhảy vọt, trạng thái dị thường chưa từng thấy. Vân Nhàn cau mày đề nghi: “Thử lại xem sao?”
Cơ Dung Tuyết đáp: “Được.”
Hai người làm từng bước truyền linh lực vào ấn ngọc, còn tưởng rằng lần này sẽ có tiến triển gì đó, song vẫn không thành công.
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Cơ Dung Tuyết không hề có thay đổi dù là một mảy, nàng ấy trở tay thu ấn ngọc vào tay áo, nói: “Đã trong dự đoán.”
Trong Rèn Thể Môn chỉ có nàng ấy và Thiết Đản có tu vi từ Kim Đan tầng tám trở lên. Hai người đã thử không biết bao nhiêu lần trong những ngày gần đây, lần nào cũng tay trắng trở về, không có đầu mối gì cả.
Vân Nhàn tung hứng ấn ngọc trên tay, chìm vào suy tư. Lâu sau, nàng mới hỏi: “Đại tiểu thư, ngươi biết các đệ tử Phật Thôn bây giờ đang ở đâu không?”
Kể từ sau trận chiến lần trước giữa Phật Thôn và Đao Tông, ngoại trừ Kỳ Chấp Nghiệp, những đệ tử khác đều như biến mất tăm vào hư vô, cho đến nay vẫn chưa tìm thấy tung tích. Theo lẽ thường, một đám người sáng chói không thể nào ẩn náu kín kẽ mới đúng. Hơn nữa không cần thiết phải ẩn náu. Chỉ dựa vào trận phòng thủ kia, chỉ cần họ muốn cầm ấn ngọc, âu không một ai cướp nổi.
Kỳ Chấp Nghiệp liếc nhìn về phía này.
“Không biết. Nhưng đoán được.” Hiểu biết của Cơ Dung Tuyết về các trận đại chiến tứ phương nhiều hơn Vân Nhàn, “Trước đây đôi khi Phật Thôn cũng thế. Bị những yêu thú phiền phức và ngu ngốc quấn lấy, họ chỉ thủ không công, hai bên giằng co hao. Trừ phi con yêu thú đó tự cảm thấy nhàm chán rồi rút lui, nếu không chẳng kết thúc nổi.”
“A?” Đây là điều Vân Nhàn không ngờ tới, “Đã lâu như vậy rồi, con yêu thú nào cũng biết nên đi rồi chứ?”
Cơ Dung Tuyết hỏi ngược lại: “Nếu là Thằn Lằn Băng Lớn thì sao?”
Vân Nhàn: “...”
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nếu là Thằn Lằn Băng Lớn thì… trong lòng nàng đã có hình ảnh:
Hừ, một lũ đầu trọc thối nát, thật đáng ghét, xem ta có cắn chết các ngươi không!
Ồ, cắn không nổi.
Nhưng thế thì sao! Hừ, một lũ đầu trọc thối nát, xem ta có cắn chết các ngươi không!
Cứ vậy đắp đổi.
Thảo nào những ngày qua Kỳ Chấp Nghiệp luôn ung dung tự tại, không hề quan tâm, xem ra gã cũng hiểu rõ tính cách của các sư huynh.
“... Thôi được rồi.” Vân Nhàn âm thầm lập kế hoạch giải cứu hòa thượng đâu ra đấy, đặt ấn ngọc vào lòng bàn tay, chậm rãi nói ra suy đoán của mình, “Có vẻ như cách chúng ta thắp sáng ấn ngọc này đã sai rồi.”
Cơ Dung Tuyết nhìn nàng, ra hiệu cho nàng tiếp tục.
“Nhìn vào thử thách, rõ ràng nó cố ý làm khó chúng ta, khiến chúng ta không thể hoàn thành.” Vân Nhàn dùng giọng điệu đầy uyên bác nói thật êm tai, “Loại trừ việc đơn giản là thiếu phẩm chất, khéo khi nó không muốn chúng ta thắp sáng vì thiếu một số điều kiện cần thiết.”
“Có lý.” Cơ Dung Tuyết trầm ngâm, “Ví dụ như?”
“Ây. Cái này à, tạm thời không biết.” Vân Nhàn chớp mắt hai lần, “Chẳng lẽ trước khi thắp sáng không tắm rửa đốt hương? Không được có người bên cạnh? Tư thế ngồi không đủ ngay ngắn? Thái độ không đủ nghiêm chỉnh? Ánh mắt không đủ thanh tịnh?”
“...” Cơ Dung Tuyết nhìn nàng sâu sắc, nói hàm súc, “Tức Mặc Xu nói đúng.”
Vân Nhàn: “?”
Sao tự dưng nhắc đến Thánh nữ.
Một tiếng nổ vang, kết giới lại mở, hai bóng người quen thuộc bị kết giới đẩy ngược ra ngoài, ngã mạnh xuống đất giống như vừa rồi.
Thiết Đản khỏe mạnh cường tráng, da dày thịt béo, cọ xát trên mặt đất hồi lâu cũng không hề hấn gì. Trọng Trường Nghiêu thì đâu may mắn chừng ấy, không kịp trở tay, toàn thân thảm hại, trên người còn bị thương kha khá.
Mỗi tội những vết thương trên người trông không đủ để khiến khuôn mặt hắn trở nên khó coi đến vậy.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Viên ngọc Đại Hoang trong thoại bản không còn nữa!
Thấy Thiết Đản trở về, Cơ Dung Tuyết đứng dậy, chỉnh đốn người trong môn, có vẻ muốn rời đi.
“Nếu có tiến triển thì dùng tấm phù truyền tin này truyền âm cho ta, ta sẽ phối hợp theo ý ngươi.” Cơ Dung Tuyết đưa tấm phù truyền tin cho Vân Nhàn, không vội vàng rời đi mà đột ngột cất lời, “Lần tới gặp nhau, có lẽ chúng ta đã là kẻ thù.”
Vân Nhàn cất phù truyền tin, nghe vậy ngẩng đầu lên: “... Đúng vậy.”
Chiến trường viễn cổ vừa mở, ngoại trừ Kiều Linh San và Phong Diệp, ai cũng có thể là đối thủ theo lẽ thường.
Cơ Dung Tuyết vẫn lặng lẽ nhìn nàng, vẻ mặt không đổi hệt như trước đây: “Ngươi luôn nghĩ con người quá tốt, ra tay quá nhẹ nhàng.”
Phong Diệp suýt không nhận ra câu bộc bạch này của nàng ấy đang ám chỉ ai.
“Đôi khi con người đừng quá thông minh, chỉ cần đủ tàn nhẫn là được.” Cơ Dung Tuyết nhìn về phía chân trời xa xăm, lời lãnh đạm nhưng đầy ẩn ý, “Hẹn gặp lại lần tới, Vân Nhàn.”
Thiết Đản gật đầu với Vân Nhàn, đám người Rèn Thể Môn im lìm đi theo sau Cơ Dung Tuyết, chuẩn bị rời đi cùng nhau.
“Chờ đã.” Vân Nhàn nhướng mày kêu, “Đại tiểu thư, sao tự dưng lại nói những lời sâu xa thế?”
Cơ Dung Tuyết không quay đầu lại, chỉ cho hay: “Dù sao, ta cũng coi như là một danh sư (tử)*.”
*Câu đúng là danh sư (sư trong từ thầy giáo /師-shī/ ) nhưng Cơ Dung Tuyết lại dùng từ sư trong sư tử /狮-shī/ vì nó đồng âm
Vân Nhàn: “...”
Mọi người: “...”
Một, hai, ba, cùng nhau nhắm mắt hít thở sâu.
Cảnh đẹp Bắc Quốc, ngàn dặm băng giá, muôn dặm tuyết bay. Nhìn trong ngoài Trường Thành... Đời này ta chưa bao giờ thấy một câu chuyện tệ hại chừng ấy!
Có vẻ Cơ Dung Tuyết đã kiềm chế tần suất nói những điều này, song Vân Nhàn nghi ngờ rằng tính cách thật sự của nàng ấy khá tồi tệ, thật chất không thích nói mà ham nhìn người khác nghẹn họng không nói nên lời. Đó mới chính là niềm vui của nàng ấy.
Nhóm Rèn Thể Môn bỏ lại Nhóm Vân Nhàn khó chịu toàn thân vì lời bông đùa nhạt thếch, nghênh ngang rời đi.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Được rồi.” Vân Nhàn giơ ấn ngọc lên, cả người nhẹ nhõm, “Chúng ta cũng đi thôi.”
Tiết Linh Tú đã sơ cứu cho Trọng Trường Nghiêu đang lên máu não một phen, giờ hắn đã không sao.
Trọng Trường Nghiêu nhìn xoáy vào Vân Nhàn, những ý nghĩ đen tối không ngừng cuộn trào. Hắn muốn hỏi thẳng có phải ngọc Đại Hoang nằm trong tay nàng hay không, nhưng rồi lại lo lắng chuyện thoại bản của mình bị lộ. Trong lòng chất chứa đủ thứ chuyện, hắn tức giận đến mức sắp phun máu, ngặt nỗi ngoài mặt vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Lần nào cũng vậy... Lần nào cũng tại nàng ta!
Kiều Linh San đã thu dọn xong mọi thứ đâu ra đấy, thấy mặt mày Vân Nhàn bình thản, nàng ấy cứ cảm thấy có điều gì không ổn.
Nàng ấy và Tiết Linh Tú liếc nhau, cả hai đều hiểu đối phương cảm thấy Vân Nhàn không bình thường.
Thôi nào, bây giờ Vân Nhàn đã là nửa bước tới Nguyên Anh rồi! Nửa bước tới Nguyên Anh là khái niệm gì? Đây chính là tu vi mạnh nhất toàn trường ngoại trừ Tức Mặc Xu, đặt ở bốn giới cũng là người có thiên phú bẩm sinh, chẳng còn là tay mơ bị nhóm Liễu Thế đuổi khắp nơi tới mức trốn chạy như khi mới vào bí cảnh nữa. Với tính cách “như hạch” của nàng, bây giờ nàng sẽ tĩnh trí thế này sao?
Làm sao có thể!
“Mắc gì nhìn ta bằng ánh mắt đó?” Vân Nhàn lau chùi Khi Sương, tra kiếm vào vỏ, nói đầy thông thả, “Bây giờ chưa phải lúc để vui mừng.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Tại sao không thể vui mừng?”
Vân Nhàn đanh giọng: “Thực lực tăng lên mà vui mừng thì sẽ dễ sinh lơ là, một khi lơ là ắt dễ quên đi tất cả, một khi quên tất cả sẽ dễ lật thuyền trong mương. Càng đến lúc này càng phải bình tĩnh – đây là đạo lý mẹ ta dạy ta từ nhỏ, Vân Nhàn tuyệt không dám quên.”
Tiết Linh Tú kinh ngạc: “Vân Nhàn, ngươi...”
(P8)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hắn kinh ngạc, những người ở Chúng Thành bên ngoài bí cảnh cũng ngạc nhiên theo.
“Đây là người của Kiếm Các Đông Giới à? Sao đột nhiên trở thành nửa bước tới Nguyên Anh rồi?? Đây chính là thực lực của một người cầm đầu môn phái đấy, thật là không ngờ nổi! Khủng khiếp quá!”
“Sợ thật, vậy mà ta chưa từng để ý tới người này… Bắt đầu từ khi nào...”
“Người bình thường thật sự không thể nghĩ ra điều đó. Bây giờ nghĩ lại, thực lực của Vân Nhàn đã bắt đầu tăng vọt hai lần kể từ khi nàng ta tiến vào bí cảnh, mỗi lần đều tiến bộ vượt cấp độ, không có một tí lãng phí. Đó là chưa kể nàng ta hiếm khi đụng độ trực diện với mọi người. Nếu không phải vì suối Đại Hoang giúp nàng ta nhảy thẳng lên hàng ngũ cao thủ, chỉ e cho đến cuối cùng mọi người sẽ không chú ý nhiều đến nàng ta.”
“Ôi. Nói có lý! Ấn tượng của ta về nàng ta vẫn chỉ là lúc nào cũng thấy nàng ta đang ăn táo. Nghĩ lại, có lẽ là nàng ta cố tình làm vậy.”
“Thật là am hiểu đạo lý giấu tài sâu sắc!”
“Các ngươi nghe lời nàng ta bộc bạch chưa? Tuổi nhỏ mà đã có nhận thức thế kia, không kiêu không nóng nảy, không chỉ vì cái trước mắt, cũng không tự mãn, đối mặt thực lực tăng mạnh cỡ đó mà vẫn nền nã nổi quả là hiếm thấy!”
“Xứng danh Kiếm tu! Xứng danh Kiếm tu!”
“...”
Trên ghế giám sát, lại là một bầu không khí an lành hiếm có.
Liễu Xương không nói gì nữa, chỉ nhìn vào đá chiếu ảnh. Liễu Thế bên trong đã từ thỉnh thoảng hắt hơi ba lần, tiến triển thành trông như bị thương hàn.
Lê Phái cũng đang nhìn vào đá chiếu ảnh. Tiết Linh Tú đang bóp mũi ném phù tẩy rửa điên cuồng lên quần áo bẩn thỉu của Vân Nhàn.
Túc Trì đang nhìn Vân Nhàn. Nàng vẫn vô cùng tràn đầy sức sống.
Đại sư Minh Quang đang niệm chú A Di Đà Phật tĩnh tâm, ông không thể nhìn nữa rồi.
Đúng lúc này, hình ảnh trong đá chiếu ảnh của bốn người đều đang dần hợp nhất. Liễu Xương khẽ giật mình, nhíu chặt mày.
Kẻ thù gặp mặt, ngõ hẹp gặp nhau, không ngờ một nhóm đệ tử Đao Tông lại đụng độ Vân Nhàn!
Căng thẳng căng thẳng căng thẳng!
(P9)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Dưới sự chú ý của mọi người, dưới bầu trời ảm đạm của bí cảnh, ánh tà dương đỏ quạch như máu, cát vàng cuồn cuộn, tiếng gào thét cổ xưa vang vọng từ xa, hai nhóm người đối diện nhau, sóng ngầm cuộn trào.
Liễu Thế nhìn vào ấn ngọc được Vân Nhàn vung vẩy nghịch ngợm trong tay, nghiến răng nghiến lợi.
Nay Vân Nhàn đã khác xưa, đâu còn là Kiếm tu phải ngoảnh đầu bỏ chạy khi gặp người ta nữa, đã tới nửa bước tới Nguyên Anh hệt y. Tạm thời không bàn đến chiêu thức chiến đấu, linh lực của hai người đã ngang tài ngang sức.
Đương nhiên nàng càng không cần phải quá sợ y nữa.
“Tiết Linh Tú, ngươi còn muốn đi theo nàng ta bao lâu?” Liễu Thế lạnh lùng nói, “Còn Kỳ Chấp Nghiệp, ngươi nghiện làm chó của người ta rồi à? Đến cả sư huynh của mình cũng không cần?”
Tiết Linh Tú cũng đáp lại bằng nụ cười đầy gió rét: “Ví dù có thể xếp hạng hiệu quả sử dụng phép khích tướng, Liễu đạo hữu quả thực là người dùng kém nhất mà ta từng gặp.”
Kỳ Chấp Nghiệp càng cảm thấy khó hiểu, cười khảy: “Bản thân là chó, nhìn ai cũng ra chó. Đến ngày nào ngươi mới thôi nghĩ tới cảnh ta muốn tranh phân với ngươi?”
Liễu Thế tức điên: “Các ngươi!”
“?!” Con ngươi Kiều Linh San chấn động, nàng ấy thầm nghĩ sao ở bên Vân Nhàn chưa lâu mà kỹ thuật chửi bới của hai người này cứ như được tôi luyện đến mức thượng thừa! Đúng là có nhận cũng không dám nhận!
Liễu Huy càng hãi hùng hơn. Tiếp tục như vậy không ổn rồi, không chửi lại nổi!
Mà lúc này, Vân Nhàn vẫn mang thái độ ung dung tự tại, vẫy tay kêu lên: “Mọi người, chú ý thái độ, không được nói tục.”
(P10)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kỳ Chấp Nghiệp: “Hừ!”
Một thoáng im lặng qua đi, Vân Nhàn nhìn về phía Liễu Thế, mỉm cười nhạt nhẽo.
Liễu Thế: “Ngươi lại đang tính toán quỷ quái gì...”
“Ồ, đây không phải là Liễu Thế à, ngươi đến đây làm gì?” Vân Nhàn chợt lên tiếng, vẻ mặt thay đổi đột ngột, giọng điệu cũng theo đó bay bổng chập trùng, “Ngươi có biết không, nơi này không tiếp người vô lễ, không chào đón ngươi!”
Ai nấy: “?”
“Nghe cho kỹ đây, Liễu Thế. Ta và Cơ Dung Tuyết sắp mở ra một chiến trường viễn cổ siêu đỉnh, tất cả những ai sở hữu ấn ngọc đều có thể tham gia, nhưng ngươi đoán xem ai sẽ không nhận được lời mời nào?” Vân Nhàn đưa ngón tay chĩa về phía Liễu Thế, ngạo mạn cho hay “Ngươi…!”.
“Mau cút về đi, Liễu Thế. Nếu không thì nán lại giặt giũ quần áo cho Tiết công tử!”
Một loạt đòn tấn công liên tiếp được thực hiện một cách liền mạch, thậm chí đến thời gian lấy hơi còn ít tới mức có thể. Liễu Thế kịp vỡ lẽ, chưa bao giờ bị mất mặt một cách trực diện ngần ấy, y điên tiết, đệ tử Đao Tông đồng loạt rút đao.
Vừa nắm lấy chuôi đao, Vân Nhàn vung ngay Khi Sương. Thân kiếm mang theo khí thế lạnh thấu xương chém thẳng xuống đất một tấc, kiếm khí của người nửa bước Nguyên Anh mạnh mẽ tỏa ra, đâm khiến ai nấy đồng loạt lùi lại một bước.
“Xin lỗi, vừa mới thăng tiến chưa quen, không kiểm soát tốt.” Vân Nhàn khổ não ôm trán, thở dài yếu ớt, “Linh khí quá mạnh, không lắc lư là sẽ bị đánh ngã xuống đất đấy.”
Liễu Thế: “...”
Mọi người trong và ngoài bí cảnh: “...”
Thứ này không thể dùng từ “kiêu ngạo tự mãn” để hình dung được nữa.
Nói trắng ra chính là tiểu nhân đắc chí đấy!!