Tại lần gặp gỡ này Liễu Thế thật sự không cố ý gây chuyện, mỗi tội khi thấy được Vân Nhàn không tránh không né, đón đầu đi lên, y sẽ đối diện với các đệ tử Đao Tông ra sao nếu bản thân y né?
Nhưng y thật sự đâu ngờ Vân Nhàn lại ngang ngược bực này.
Nhịn không nổi nữa, không cần nhịn thêm nữa, Liễu Thế rút đao Sát Lục lao về phía Vân Nhàn!
Mọi người cùng lùi lại ba bước, nhường chỗ cho hai người.
Số là chủ yếu là nhường chỗ cho Vân Nhàn. Tính cách cô nương này quá sung mãn, khi nàng đánh nhau cũng không yên ổn, tuyệt đối không thể đứng yên một chỗ. Đứng đấy rút kiếm, rút kiếm giữa không trung, nhảy lên rút kiếm, rút kiếm từ phía sau, ngươi sẽ không thể tưởng tượng được có góc độ nào nàng không thử qua.
Hiện tại Kiều Linh San thôi còn tâm trạng căng thẳng như trước, thậm chí còn có thời gian đứng bên cạnh buôn chuyện với Phong Diệp: “Ta còn tưởng là đánh nhau tập thể, sao đệ tử Đao Tông kia cũng lùi lại vậy?”
“Bởi vì một chọi một còn hòa.” Dù oán giận vì công dụng của mình lại bị tước đoạt một lần nữa, Phong Diệp vẫn thành thật trả lời, “Với sức chiến đấu hiện tại, Vân Nhàn đối đầu với Liễu Thế, còn lại chỉ cần một mình Kỳ đạo hữu nữa đã đủ đánh bại cả nhóm còn lại.”
Không phải ai cũng kiên trì tự chuốc lấy nhục như Liễu Thế.
Kiều Linh San: “... A Di Đà Phật.”
Phong Diệp: “A Di Đà Phật.”
Chẳng có gì hay để đánh nhau với Kỳ Chấp Nghiệp vì chưa chắc đã đối đầu nổi, còn với Liễu Thế thì nhất định phải đánh. Vân Nhàn đang lo lắng không có cơ hội để gây gổ tạo ra cuộc chiến nữa, kết quả Liễu Thế lập tức cắn câu, nàng vừa gọi Khi Sương về vừa suy nghĩ kín đáo:
So ra có hiệu quả còn nhanh hơn khoe áo yếm đỏ với tên trâu yêu nhiều.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bóng đao lao đến trước mặt, hiển nhiên người sử dụng đã thật sự nổi giận. Tuy nhiên, nó chẳng còn mạnh mẽ như trước trong mắt Vân Nhàn, trái lại tốc độ chậm lại hẳn, thậm chí Vân Nhàn còn dễ dàng đối phó. Nàng cấp tốc né sang một bên, Khi Sương như chim én, không để lại dấu vết, mũi kiếm sắc nhọn lao thẳng về phía mặt Liễu Thế. Song, nó đã bị thanh đao to lớn chặn lại trong lúc hiểm nguy, chống đỡ và đánh bay nó.
Lúc này, Liễu Thế cũng đang thầm táng đởm.
Vốn dĩ Vân Nhàn đã thiện về tốc độ, sau khi thăng tiến lên nửa bước tới Nguyên Anh, nàng càng nhanh tựa chảo chớp; mắt thường gần như không thể bắt kịp bóng dáng của nàng lúc linh lực được thúc đẩy đến mức cực hạn. Chớp mắt đã qua hơn mười mấy chiêu, chút coi thường ban đầu của Liễu Thế đã tan biến thành mây khói dưới áp lực nặng nề.
Quá nhanh!
Trường binh đối đầu trường binh, tuy thanh đao của y uy vũ nhưng lại cực kỳ nặng nề, môi khi vung lên luôn có cảm giác trì trệ. Chỉ trong chớp mắt thoáng qua này, Vân Nhàn đã để lại một vết thương dài trên vai lưng y.
Máu lập tức túa ra.
Đây chính là sự khác biệt giữa so tài và chiến đấu. Lần trước so tài với Cơ Dung Tuyết, cả quá trình đều chỉ đánh tới một mức là dừng, vết thương không nặng, vài ngày là khỏi. Tuy nhiên vết thương hở này thì hoàn toàn khác, da thịt lật ngược, linh khí thuộc tính Hỏa lập tức thiêu đốt. Sắc mặt Liễu Thế thay đổi, y rút ra một cây đao ngắn từ trong lòng ngực chém về phía tai Vân Nhàn.
Đao ngắn lóe ánh sáng lạnh căm, trên thân có rãnh thoát máu, nó tỏa ra mùi máu nồng hệt như đao Sát Lục. May sao Nhàn né tránh kịp thời, chỉ bị cắt đứt một lọn tóc dài.
Mái tóc đen bay theo gió, lơ lửng rơi xuống cát vàng.
Bốn bề tĩnh lặng.
Ngắn khắc dài, cây đao ngắn đó là một vấn đề lớn. Nếu để Liễu Thế áp sát e rằng Vân Nhàn sẽ không còn ung dung như trước.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Liễu Thế đưa cây đao ngắn lên ngang trước mắt, đôi mắt đầy sắc máu. Nhìn thấy vẻ mặt khác thường của mọi người, y toan lạnh lùng lên tiếng...
“Dùng hai đao à?” Vân Nhàn cảm thán, “Còn là một ngắn một dài, thật là tài. Sát vách nhà ta có bà lão luyện côn nhị khúc mà ngày nào cũng đập vào đầu, khâm phục khâm phục.”
Liễu Thế: “...” Ai quan tâm bà lão sát vách nhà ngươi có luyện côn nhị khúc hay chăng!!
Nói nhiều vô ích, y lại một lần nữa lao lên với sắc mặt dữ tợn, đao và đao ngắn phối hợp nhịp nhàng, lấp đầy kẽ hở giữa các chiêu thức. Vân Nhàn rõ ràng chưa kịp thích nghi, trên người nhanh chóng xuất hiện thêm vài vết thương.
Có rãnh thoát máu kia, máu càng khó cầm lại, chảy ồ ạt, Kiều Linh San đứng thẳng người, khẽ cau mày.
Dù sao đi nữa Vân Nhàn mới thăng tiến, kinh nghiệm không phong phú bằng Liễu Thế.
Vân Nhàn lại suy nghĩ đơn giản hơn nhiều, đại khái chỉ có ba điểm sau: Thứ nhất, nàng có Y tu. Thứ hai, nàng có Y tu. Cuối cùng, nàng có Y tu. Có Y tu đồng nghĩa với dù nàng đứng yên trao đổi vết thương qua lại với Liễu Thế, thương thế của nàng rồi sẽ khỏi hẳn cực nhanh, còn Liễu Thế thì không. Thành thử Liễu Thế kiếm được lợi nhỏ nhưng nàng vĩnh viễn không thua thiệt.
Việc từng bước khám phá chiêu thức của đối phương cũng mang lại thu hoạch kha khá.
Đương nhiên Liễu Thế cũng hiểu điều này, nói đúng ra, mục đích ban đầu của y không phải muốn giết chết Vân Nhàn ngay tại đây. Y hừ lạnh một tiếng, khẽ giọng thốt lên nhân lúc giao đấu: Ngươi thật sự cho rằng mình đang chiếm ưu thế sao?”
Vân Nhàn: “?”
Không phải chứ, có gì không thể sổ toẹt ra đây mà phải thì thầm?
“Vân Nhàn, ta nói cho ngươi biết.” Liễu Thế càng nói càng tĩnh trí, xem ra đây là suy nghĩ mà y luôn tin tưởng vững chắc từ trước đến nay và cũng kiên định thực hiện tới cùng, “Thây kệ các ngươi giãy giụa thế nào, kết quả cuối cùng cũng sẽ thế thôi. Đao Tông sẽ giành được Thủ Lĩnh, san bằng Đông Giới, cho đến khi một thế lực mạnh mẽ đến mức lật đổ chúng ta xuất hiện... Tuy nhiên, đến lúc đó có lẽ ngươi đã chết từ lâu.”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn nhìn y, cũng mỉm cười nhẹ nhàng, lịch thiệp đáp lời: “Thay vì ngày nào cũng lo lắng người khác chết chưa, ta khuyên ngươi nên tự chết trước đi cho thỏa đáng.”
Vài câu nói của hai người gieo lên trong chốc lát, đoạn đôi bên đột ngột tách ra.
Cả hai đều bị thương, nhưng rõ ràng vết thương trên người Liễu Thế nhiều hơn một phần.
“Đi.” Cuối cùng Liễu Thế liếc nhìn Vân Nhàn, không hề tức giận mảy may, “Lần sau gặp lại, hy vọng ngươi vẫn mạnh miệng như vậy.”
Vân Nhàn: “...”
Nàng cau mày.
Liễu Thế lại nhận được tin tức gì đâm khiến y đột nhiên trông như nắm chắc mọi thứ vậy?
Vân Nhàn đứng đó, thậm chí quên cả việc máu mình vẫn đang nhỏ giọt. Kiều Linh San đến nhặt kiếm cho nàng, rồi dẫn nàng đến chỗ Tiết Linh Tú: “Làm phiền Tiết đạo hữu rồi.”
Tự nhiên như ăn cơm uống nước.
Tiết Linh Tú rút ra Trảm Tình Châm, kêu: “Ngồi xuống.”
Vân Nhàn ngồi xuống, Tiết Linh Tú châm một mũi kim vào đầu nàng, nàng giật mình: “?!”
Chỉ số thông minh cũng bị đâm cao lên một chút.
“Khí Sát Lục của tên đó khác biệt.” Không biết từ lúc nào Kỳ Chấp Nghiệp đã đứng bên cạnh, nhìn theo bóng lưng Liễu Thế, “Trước đây Cơ Tiểu Tuyết bày tỏ không sai, chiêu thức của ngươi thiếu tính giết chóc, bây giờ đã tốt chứ lúc đó tuyệt đối là điều bất lợi. Trong chiến trường viễn cổ tràn ngập linh binh hồn khí chết trận, máu tanh nồng nặc, y tu luyện công pháp Sát Lục ở đó như cá gặp nước. Ngược lại, nó khắc chế Phật tu.”
Vân Nhàn trầm ngâm: “Vậy nên ngươi không muốn ấn ngọc của Phật Thôn bị thắp sáng... Còn nữa, là Cơ Dung Tuyết.”
Tiểu Tuyết gì chứ, đừng gọi người ta như mèo nhà.
“Ta không muốn thì có làm được gì?” Kỳ Chấp Nghiệp hờ hững nói, “Ta đến đây chỉ có một mục đích, họ không giết thì ta sẽ giết. Nếu thật sự có tội nghiệt cũng không oán trách người khác, tự một mình ta gánh chịu.”
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn lo lắng ngước mắt lên, đúng lúc đối mặt với pháp trượng Đông Cực được gã nắm chắc: “Ngươi không sao chứ?”
Kỳ Chấp Nghiệp cụp mắt, khẽ giật mình: “Ta không sao...”
Vân Nhàn: “Ta hỏi Đại sư Minh Quang.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “?”
Tuy hiện tại không hiểu sao liên lạc giữa gã và sư phụ bị cắt đứt, nhưng nghĩ cũng biết nếu sư phụ còn sống, bây giờ đầu gã ít nhất cũng bị gậy đánh ra mười tám cái bướu, bướu nào cũng chí mạng.
Thây kệ thế nào, mọi chuyện đã đến nỗng nỗi này thì không cách gì cứu vãn. Ai đến cũng bằng thừa, hoặc là… không ai đến được nữa.
Lần này Thủ Lĩnh xuất hiện là điều đã ngã ngũ, trừ phi người đoạt được ngã xuống, bằng không dù có là ai cũng không tài nào tiến vào bí cảnh Tứ Phương được nữa.
Bầu trời ảm đạm, gió rít mạnh, rõ rành là ban ngày mà giữa không trung lại lóe lên một ngôi sao lạ lùng, tựa như báo hiệu cho một trận chiến sắp xảy ra.
Vân Nhàn đội một đầu châm đứng dậy, kêu: “Đi thôi. Đi tìm các đại sư.”
Kỳ lạ là đoàn người Vân Nhàn cứ đi lòng vòng theo pháp trượng Đông Cực mà vẫn không tìm thấy, trong khi Phong Diệp đi giải quyết nỗi buồn lại vô tình phát hiện ra manh mối.
“Từ xa ta đã nhìn thấy một luồng ánh sáng bảy màu.” Phong Diệp kinh ngạc thốt lên, “Tới nhìn kỹ lại, hóa ra đó là ánh sáng phản chiếu từ đầu của các đại sư!”
Cuối cùng, những hòa thượng mất tích từ lâu của Phật Thôn được tìm thấy tại một hố cát vô cùng hẻo lánh.
Hệt như Cơ Dung Tuyết đã nói, khi được tìm thấy, các hòa thượng vẫn đang bày ra trận pháp phòng thủ, nhắm mắt tụng kinh không ngừng.
Lồng Chuông Vàng, vừa phòng ngự vừa tiêu hao, vô cùng bền bỉ, xứng danh là một trong những chiêu pháp bắt buộc phải học của Phật Môn.
“Đại sư! Đại sư, cuối cùng ta cũng tìm được các ngươi rồi!” ần này Vân Nhàn căng mắt ra nhìn, cuối cùng miễn cưỡng nhìn thấy một tia sáng ấn ngọc trên ngực của người đứng đầu, nàng nói, “Thằn Lằn Băng Lớn ở đâu? Để ta dùng một kiếm kết liễu nó.”
Giọng điệu hống hách tợn.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kỳ Chấp Nghiệp khó chịu, không muốn đi sang.
“Thằn Lằn Băng Lớn nào?” Đại sư huynh dẫn đội Phật Thôn hơi bối rối, ngay sau đó cho hay, “Con yêu quái hung ác hoành hành kia đã bị chúng ta phong ấn từ lâu rồi.”
Vân Nhàn: “?”
Vậy tại sao vẫn luôn bị tiêu hao ở đây? Nhìn xung quanh cũng không thấy có con yêu quái nào đáng gờm cả.
Đại đệ tử Phật Thôn nhìn thấy Kỳ Chấp Nghiệp, biểu cảm lúc đầu là vui mừng trong chốc lát sau đó đã sa sầm: “Chấp Nghiệp, dạo này ngươi đã làm gì? Lại tạo ra sát nghiệp?”
“Ta không có.” Kỳ Chấp Nghiệp lẩm bẩm, thật sự ức chế quá đỗi, “Chẳng lẽ trong mắt sư huynh, ta là loại người rảnh rỗi sẽ đi giết vài con yêu quái chơi cho vui??”
“Không có thì tốt.” Đại đệ tử khẽ gật đầu, “A Di Đà Phật. Không phải ta muốn dông dài, chẳng qua dù là yêu quái cũng có thiện ác. Nếu là loại đã hại mạng người thì phong ấn. Nếu chỉ có lòng làm ác mà chưa gây ra tội ác thì phải cố gắng cảm hóa. Còn nếu...”
“A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.” Nhìn thấy Kỳ Chấp Nghiệp sắp chết đến nơi, Vân Nhàn vội vàng khéo léo ngắt lời, “Vậy tại sao các đại sư một mực ở đây?”
“Điều này...” Đại đệ tử khựng lại, nhìn về những bóng người hư ảo đang dần phai nhạt giữa đám đông.
Những bóng người hư ảo đó khoác trên mình mũ giáp cổ đại, tay cầm những binh khí hình thù quái lạ, đang húc đầu vào trận pháp, giọng khàn khàn chẳng biết giãi bày gì.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Hình như đây là linh hồn binh lính trốn thoát khỏi chiến trường viễn cổ.” Đại sư huynh cho biết, “Oán niệm chúng quá sâu, chúng ta khó độ hóa được nhưng cũng không thể để chúng tiếp tục lang thang, chỉ đành tạm thời cố gắng làm tiêu tan oán niệm của chúng.”
Vân Nhàn sững sờ: “Chiến trường viễn cổ? Vậy còn ngọc?”
Đại sư huynh thở dài một tiếng, lấy ra ấn Chu Tước chỗ ngựa và nói: “Bần tăng chưa bao giờ nghĩ đến việc mượn nó để mở ra chiến trường, nhưng xem ra chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.”
Linh hồn binh lính có miệng, từ đây bọn họ biết được khi ba trong bốn viên ấn ngọc được thắp sáng sẽ mở ra chiến trường viễn cổ. Tuy nhiên ví dù bốn viên xuất hiện đầy đủ, vào thời điểm giao thoa giữa ngày và đêm thứ mười tám, chiến trường viễn cổ vẫn sẽ mở ra. Thời gian kéo dài càng lâu, những thứ bên trong càng trở nên khắc khoải. Trong mười tám ngày này, số lượng tu sĩ chỉ có giảm chứ không có tăng, được cái này mất cái kia, chiến trường càng ngày càng đủ nguy cơ tứ phía.
Chỉ có thể nói đây là lựa chọn giữa một lựa chọn tồi tệ và một lựa chọn tồi tệ hơn.
Có chiến trường, nhất định sẽ có thương tích, tổn hại và mất mạng. Phật Thôn không muốn nhìn thấy điều này nhất, mỗi tội với tình hình bấy giơ, họ đã không thể đứng ngoài cuộc.
Cho dù không phải vì tranh đoạt mà chỉ để bảo vệ, họ cũng phải thắp sáng ấn ngọc, chuẩn bị nhiều hơn cho môn phái.
“Đây là sắp xếp đâu ra đấy.” Cảm giác khác thường trong lòng Vân Nhàn lại càng rõ rệt, nàng hỏi, “Vậy rốt cuộc phải làm thế nào để mở ra?”
Đại sư huynh gật đầu, trả lời: “Thắp sáng ba cái cùng lúc.”
Vân Nhàn: “...”
Thì ra là vậy.
Yêu cầu này tưởng chừng như đơn giản đến mức phi lý nhưng thực tế lại quá hà khắc! Nếu không phải Vân Nhàn nhặt được một món hời lớn, mạnh như Rèn Thể Môn cũng chỉ thu được tối đa hai viên. Và tỉ lệ rất lớn viên còn lại sẽ rơi vào tay các môn phái ở các giới khác. Ai hơi đâu mà cùng Vân Nhàn xếp hàng đốt ấn ngọc, chia sẻ kinh nghiệm sống mỗi ngày? Gặp nhau không đánh là đã tốt lắm rồi.
Đại sư huynh nhìn nàng, hỏi: “Nơi tiểu hữu có một viên, vậy viên thứ ba đâu?”
“Chờ tí. Sẽ có ngay.” May mắn thay nàng vẫn có mối quan hệ, Vân Nhàn lấy ra phù truyền tin Cơ Dung Tuyết đã đưa cho nàng trước đây, thúc đẩy linh khí, truyền âm, “Đại tiểu thư, có ở đó không?”
(P7)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ngay sau đó giọng nói lạnh căm của Cơ Dung Tuyết truyền đến: “Nói đi.”
Hiệu quả của phù truyền tin này quá ngắn, khoảng cách càng xa càng khó sử dụng, đây là lúc thử thách sự ăn ý. Vân Nhàn không giải thích, cứ vậy nói thẳng: “Đến đây, ta đếm xong ba hai một, bên đó ngươi bắt đầu đốt ấn ngọc, ba, hai, một...”
Vừa dứt lời nàng đã thúc đẩy toàn bộ linh khí điên cuồng tràn vào viên ấn ngọc trong lòng bàn tay. Đại sư huynh Phật Thôn thấy vậy cũng vội vàng theo sát. Trong lúc linh khí rút ra, Vân Nhàn lờ mờ nhìn thấy bóng cụ thầy đồ như ác mộng lại dần dà xuất hiện trước mặt nàng.
Nàng giật thót.
Không thể nào, chẳng lẽ thất bại rồi?!
Cụ thầy đồ chắp tay sau lưng, gật gù đắc ý, từ tốn mở miệng:
“Một cộng một bằng mấy?”
Vân Nhàn: “... Hai.”
Có cần qua loa như vậy không hả các ông! Quả nhiên trước đây làm khó dễ nàng chỉ đơn giản vì thiếu tố chất!!
Trong thoáng chốc, ba cột sáng chói lọi vọt thẳng lên trời cao, bầu trời bỗng chốc sáng rực, thậm chí chói mắt đến mức không tài nào nhìn thẳng.
Đất trời rung chuyển khủng khiếp, từ trung tâm của ba cột sáng, một vùng đất khổng lồ sụt xuống ngay lập tức, vô số yêu thú tan thành tro bụi. Trong hỗn loạn, ở nơi xa xăm trên bầu trời là một chiến trường viễn cổ từ từ hiện ra.
Một thanh kiếm cổ kính đang cắm trên đỉnh núi, phát ra ánh sáng đỏ chói lòa không thể phớt lờ giữa đất trời!
“... A?” Kỳ Chấp Nghiệp cau mày hỏi, “Pháp trượng?”
Phong Diệp ngây ngốc: “Pháp trượng gì? Đó không phải là cây đàn sao...”
“Không.” Tiết Linh Tú nói từ tốn, “Đó là Thủ Lĩnh.”
Võ học cấp Thiên vô hình vô dạng, người đoạt được Thủ Lĩnh sẽ có được thiên hạ. Ai lấy được nó chính là người chiến thắng xứng đáng nhất trong Đại Chiến Tứ Phương lần này.
Ngay lúc bấy giờ, rốt cuộc chiến trường viễn cổ đã mở ra!