Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 47: Chiến trường viễn cổ (1)



Chiến trường vừa mở đã rung chuyển trời đất, cả bí cảnh đều chấn động theo.



Hệt như với tên gọi “viễn cổ”, toàn bộ chiến trường không như những gì mọi người mường tượng ban đầu. Rõ rành nó là vùng đất được đục đẽo thô bạo tại trung tâm bí cảnh, tạo nên lãnh địa riêng rộng ba ngàn dặm. Trong phạm vi ba ngàn dặm này, tất cả cảnh tượng ban sơ đều bị xé nát kéo căng, bị vùi lấp dưới lớp đất vàng dày. Mọi vật sống bị chôn vùi trong nháy mắt, chỉ còn lại một miền tĩnh mịch.



Giữa sự tĩnh mịch chỉ có Thủ Lĩnh xa xa cắm ở vị trí cao ngất ngưởng nhất, đón gió, đôi khi lóe lên từng luồng sáng đỏ quỷ quái, chực như rất gần nhưng lại xa tận chân trời.



Chiến trường đã mở, mau mau giành hạng nhất!



Những đệ tử chính phái còn lại trong bốn phương tám hướng bí cảnh không hẹn cùng buông bỏ mọi việc trong tay, hóa thành những vệt sáng chớp nhoáng, dốc toàn lực lao về phía chiến trường, thề phải giành trước.



“A Di Đà Phật.” Đại đệ tử Phật Thôn thở dài, quay đầu nhìn về phía xa, “Bần tăng chỉ mong đừng gây thêm sát nghiệp.”



Trên tay hai người, viên ấn ngọc được thắp sáng hóa thành tro tàn tức thì, phóng ra hai luồng sáng trắng như ngọc nhập vào cơ thể Vân Nhàn và hắn. Vân Nhàn như có linh cảm bèn nhìn xuống.



Bỗng đâu trên cánh tay nhỏ xuất hiện một dấu ấn phức tạp, nhìn vào sẽ thấy biểu tượng một con Thanh Long đang cuộn mình chợp mắt.



Vân Nhàn: “...”



Sao lại xăm cho nàng một hình xăm trên tay thế này. Cơ mà trông cũng khá ngầu đấy chứ.



Những đệ tử khác bên cạnh đều bay vút vút qua, chỉ sợ chậm chân một chút là Thủ Lĩnh sẽ bị người khác cướp mất. Ấy vậy mà nhóm người ở đây lại tạm thời không có động tĩnh gì.



Đã đến lúc phải mỗi người mỗi nẻo thật rồi.



Vân Nhàn xoay người nhìn về phía Kỳ Chấp Nghiệp và Tiết Linh Tú, cả hai cụp mắt, không nhìn rõ biểu cảm.



Phật Thôn ở đây, chiến trường đã mở, nhất định Kỳ Chấp Nghiệp muốn hành động cùng Phật Thôn, gã đã nói rõ điều này từ trước.



Bên cạnh Tiết Linh Tú là Trọng Trường Nghiêu. Thương thế của hắn đã khá hơn nhiều, nay sắc mặt hồng hào hơn đôi phần.



Kiều Linh San và Phong Diệp lặng lẽ đứng sau Vân Nhàn, ba nhóm người phân biệt rõ ràng, phân chia ranh giới rành mạch.



Đông, Nam, Tây.



Hệt như ban đầu.



Vân Nhàn mân mê chuôi kiếm Khi Sương, đoạn chắp tay một cách tự nhiên: “Mọi người, bảo trọng.”



Tiết Linh Tú khẽ cười, nói: “Bảo trọng.”



Kỳ Chấp Nghiệp lãnh đạm bảo: “Lo cho bản thân mình trước đi.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nàng và Kiều Linh San nhìn nhau gật đầu nhẹ, khoảnh khắc tiếp theo mũi chân chạm nhẹ xuống mặt đất, cả hai bay lên không trung, hướng về phía chiến trường.



Giữa cơn cuồng phong gào thét thốc tới, khuôn mặt Vân Nhàn bị thổi đến méo mó, nàng luôn cảm thấy chiến trường viễn cổ này không đơn giản bèn la to với hai người quen ở Đông Giới: “Đừng hành động vội vàng, mạng nhỏ quan trọng hơn, biết chưa?”



Kiều Linh San: “Á – GIÓ LỚN QUÁ! TỶ NÓI GÌ CƠ?”



Phong Diệp hoảng hốt: “ĐÀN CỦA TA, TA QUÊN MANG THEO ĐÀN RỒI!”



“...”



-



Có lời đồn rằng chiến trường viễn cổ đã tồn tại từ hàng ngàn năm trước.



Thời điểm ấy hai nước giao tranh, tình hình chiến đấu giằng co, 100 ngàn đại quân tranh chấp ở đây suốt hàng tháng trời, không những không thể phân định thắng bại ngược lại còn cạn kiệt lương thảo, sắp sửa lộ rõ tình trạng kiệt quệ. Đại tướng trấn thủ thành đang chờ tin tức từ Chúa công, hoàn toàn đâu tỏ mình đã bị xem như con rơi, đợi mãi vẫn không thấy tiếp tế lương thảo từ hậu phương, cứ vậy bị địch bao vây tứ phía ở vùng đất hoang tàn này. Cuối cùng hết đạn cạn lương, thảm án diệt vong, tới cỏ còn bị bóc sạch. Quân địch phá thành vào mới vỡ lẽ phần lớn tướng sĩ trong thành đã bỏ mình vì chết đói chứ nào chết trên chiến trường bảo vệ đất nước.



Sinh ra giữa trời đất, Thủ Lĩnh được hun đúc bởi sinh mạng của hàng chục ngàn người này, hấp thụ sát khí huyết khí, từ đó hóa thành thần binh.



Thậm chí khi ba người Vân Nhàn đến nơi đã không tài nào nhìn rõ tình hình bên trong từ xa, có chăng thấy được màu máu nồng nặc bao trùm lên những bức tường thành cổ kính đổ nát.



Nhóm người đầu tiên tiến vào đã biến mất không tăm hơi.



“Binh linh bị giam cầm lâu, tính tình sẽ không được tốt.” Vân Nhàn nhớ lại những binh linh trốn thoát trước đó, oán niệm muốn ngút trời, ít nhất cũng phải ở cấp Kim Đan mới đối phó nổi, “Lúc này trực tiếp xông vào thế kia chỉ e là không ổn.”



Mà đó chỉ là một vài binh lính tán loạn. Trong chiến trường, binh sĩ tự có đội hình, nói không chừng còn biết phối hợp, càng nguy hiểm hơn.



Sự cám dỗ của Thủ Lĩnh quá lớn, dù biết hiểm nguy vẫn sẽ có người nối đuôi nhau xông vào.



Kiều Linh San nhìn màn sương máu, chợt nghĩ đến điều gì đó bèn quay sang nhìn Phong Diệp.



“Ta không sao, đừng lo lắng cho ta.” Phong Diệp mang vẻ mặt thấy chết không sờn, giờ gã đã luyện được đến mức chỉ còn lắp bắp, “Không phải chỉ là máu thôi à, ai mà không có chút máu chứ? Ha, ha ha... “



Ba người chẳng vội vàng tiến vào, thay vào đó chờ đợi một chốc. Bấy giờ đột nhiên trong sương máu xuất hiện một luồng linh khí cuộn trào, hai tu sĩ cấp tốc lui lại, sắc mặt thảm hại.



Mới qua bao lâu ấy vậy mà cánh tay phải của một người trong số họ đã bị chặt đứt, máu tươi phun trào, nhuộm đỏ ngay mặt đất dưới chân. Người kia nhanh chóng xử lý vết thương, sau lưng hai người họ còn có một vài tu sĩ có tu vi thấp hơn, vừa chạy trốn vừa hãi hùng ngoái đầu nhìn lại.



Đuổi theo bọn họ là một binh linh cầm trường kích, gào thét, chuẩn bị tấn công lần nữa!



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trên không trung, một luồng kiếm khí nhẹ nhàng lướt qua đánh bay trường kích của binh linh, đoạn, một luồng kiếm khí khác theo sát lao tới, binh linh thét dài một tiếng, ngã xuống đất.



Loại binh linh này giống linh tượng trong lâu đài cổ Đại Hoang, chỉ có thể hạn chế hành động hoặc đánh vỡ tạm thời, không thể tiêu diệt triệt để. Có lẽ chỉ mỗi đệ tử Phật Môn mới có khả năng “tiêu diệt” với hiệu quả “một lần vất vả suốt đời nhàn nhã”, song họ lại gọi đó là siêu độ.



Các tu sĩ còn lại táng đởm, chân tay run rẩy.



Bí cảnh Tứ Phương có cơ man là yêu thú. Tốt xấu gì cũng là động vật, tuy nhiên binh linh này lại có hình hài kinh khủng đâm khiến người ta dễ dàng liên tưởng đến những thứ ma quỷ. Hơn nữa chúng còn không thể bị giết cũng không thể đánh tan và tu vi lại không thấp.



“Tạ ơn đạo hữu đã cứu giúp.” Tu sĩ bị gãy một cánh tay ở phía trước có khuôn mặt tái nhợt, gắng sức chắp tay nhưng không thành, “Trong sương máu này có rất nhiều binh linh du đãng theo từng nhóm, cảm giác cực nhạy; vừa nãy có một đồng môn mới sơ ý đã lạc mất. Mặc dù may mắn leo lên được tường thành nhưng trên đó còn có binh lính bắn cung tiễn và binh lính ném đá đang chờ sẵn, quả là được huấn luyện bài bản...”



Từ đầu đã là một đội quân thủ thành, sao lại không được huấn luyện bài bản đây? Vân Nhàn lấy ra một số thảo dược của Đao Tông từ nhẫn trữ đồ đưa cho hắn, hỏi: “Có ai vào chưa?”



“Có.” Người đó vừa vào đã bị trọng thương, tận mắt chứng kiến đồng đội lạc mất, dù có tâm tư gì vẫn không dám liều cái mạng nhỏ, “Khi nãy ta thấy một đạo hữu Kim Đan tầng 5 leo qua tường thành nhưng sau khi vào lại không còn tiếng động gì nữa, không biết bên trong có thứ gì.”



Vân Nhàn buột miệng nói một câu vô nghĩa: “Có thứ khủng khiếp hơn.”



Người nọ: “...”



“Cảm ơn đạo hữu.” Người nọ khập khiễng đứng dậy, cười khổ, “Với tu vi bực này ta vẫn không nên tự chuốc nhục, cứ ở bên ngoài chờ kết quả là được.”



Chưa đến Kim Đan tầng 5 thì ngay cả ngưỡng cửa đã không thể chạm tới, rõ ràng đây là trò chơi của kẻ mạnh, nhóm tép riu nên tránh tham gia thì hơn.



Vân Nhàn cho rằng quyết định của hắn khá sáng suốt: “Ừ. Giữ mạng là tốt nhất.”



Nhóm tu sĩ tự do cúi đầu ủ rũ chuẩn bị rời đi, bất thình lình họ nghe thấy giọng nói trong trẻo của Vân Nhàn: “Khoan, mọi người này.”



Ai nấy: “?”



Vân Nhàn: “Ta thấy các vị là Kiếm tu? Kiếm tu tuyệt lắm, có biết Kiếm Các Đông Giới không?”



Ai nấy: “...”



Lúc này rồi mà ngươi còn quảng cáo à!!



Đáng tiếc, chẳng ai quan tâm đến quảng cáo dán vỉa hè đầy khoác lác của Vân Nhàn, dìu dắt nhau đi tìm nơi an toàn.



Vân Nhàn tính toán một hồi, rút ra Khi Sương, đi quanh vòng ngoài cùng một lúc. Nàng phát hiện binh linh vô tận đang bảo vệ tường thành mà chiến trường lại chiếm diện tích cực lớn, dù nàng có đi nhanh đến đâu cũng không thể đi hết một vòng ngay lập tức. Nàng dừng ngay lại, nói với Kiều Linh San: “Ta nghi ngờ chiến trường này có hình tròn.”



Một vòng tường thành bảo vệ, binh linh canh gác, không có chỗ nào chui sang. Giả như muốn vào trong thì chỉ có nước xông thẳng hoặc leo tường, tóm lại là phải vượt qua chỗ này.



Kiều Linh San gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu.



Ba người nhìn nhau, chân đạp xuống, nhảy thẳng vào trong màn sương máu.



Vừa bước vào màn sương máu này, Vân Nhàn đã tỏ tường tại sao lúc nãy lại nói đao Sát Lục của Liễu Thế như được trời ưu ái ở nơi này. Sương máu này khá kỳ lạ, không chỉ làm tầm nhìn của mọi người nhòe nhoẹt còn mang theo ý chí giết chóc mơ hồ. Ở trong đó càng lâu, ý chí chiến đấu càng tăng, thần trí thêm u mê.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Sương máu sẽ từ từ xâm nhập vào thất khiếu cho nên không thể ở đây lâu.



Vân Nhàn nín thở, vẫy tay ra hiệu cho hai người phía sau, ý tứ rõ ràng: Đừng lên tiếng, mau chóng leo lên trên tường!



Cũng may cả nàng và Kiều Linh San đều là Kiếm tu, đều luyện cùng một loại công pháp, thân pháp phiêu du, động tĩnh cũng nhỏ. Khổ thân Phong Diệp, gã bước đi gieo neo vì đàn cổ quá nặng nề, cuối cùng được Kiều Linh San dứt khoát dùng pháp bảo kéo đi. Trong thoáng chốc gã cảm thấy mình như một con diều rách nát bị kéo bay lượn trên trời.



“Vân Nhàn.” Kiều Linh San nhìn vào pháp bảo lấy từ chỗ Đao Tông trên tay, lo lắng truyền âm, “Hình như đám dược thảo của chúng ta sắp hết rồi.”



Trước đây họ lấy từ Đao Tông nhiều lắm, ban đầu dược thảo do Tiết Linh Tú phụ trách nên tất nhiên chúng đều được cất ở chỗ hắn. Nhưng lần này trước khi đến chiến trường, Tiết Linh Tú đã phân chia không ít, gần như nhét hết cho Vân Nhàn.



Hắn bảo thấy Vân Nhàn liều lĩnh, sớm muộn gì cũng sẽ bị thương, đâu bằng hắn thận trọng hơn ngàn lần nên đâu phải lo lắng gì.



“Sắp hết rồi sao?” Vân Nhàn không hoảng hốt, xoa xoa cằm mà rằng, “Không sao, không vội. Lát nữa cứ đi xem Liễu Thế còn không.”



Cảm thấy hẳn Đao Tông đã cướp được kha khá trong thời gian này.



Lông cừu lấy từ trên mình cừu, có lông mà không nhổ thì không phải quân tử.



Trong sương máu, binh linh du đãng tấp nập, với mật độ này dẫu ba người có cẩn thận đến đâu vẫn sẽ bị một vài tên lẻ tẻ phát hiện. Vân Nhàn vung từng kiếm hệt chém dưa thái rau, hai người dẫn theo một “con diều”, nhanh nhảu leo lên vị trí cao nhất của tường thành.



Vân Nhàn đĩnh đạc vẫy tay, ý tứ rõ ràng: Dừng lại, ta đi trước!



Kiều Linh San: “... Rõ ràng chỉ cần truyền âm trực tiếp là được.”



Phong Diệp: “Có lẽ nàng ấy thấy dùng động tác tay sẽ kích thích hơn.”



Như chuột chũi đột ngột thò đầu ra từ nơi cao nhất, Vân Nhàn nhìn lướt sang, cuối cùng đã thấy rõ cấu tạo của toàn bộ chiến trường!



Đúng hệt như nàng chắc mẩm, cấu tạo của chiến trường này giống y các thành trì khác. Hiện tại nàng chỉ nhìn thấy ba bức tường thành cao vút trong mây, vòng này vòng kia co lại về phía trong chực sao quanh trăng sáng, bảo vệ Thủ Lĩnh ở ngay trung tâm.



Chỉ nhìn thấy ba con đường không có nghĩa là chỉ có ba con đường, mỗi tội chưa tỏ làm sao để vượt qua ba cửa ải này.



Nàng còn đang suy nghĩ thì bất chợt một tảng đá khổng lồ mang theo sức mạnh kinh hoàng ập đến. Mới hơi sững sờ, đột nhiên bên tai nàng vang lên tiếng hãi hùng: “A!!!”



Hả? Ai vậy?



Vân Nhàn giơ tay đập vỡ ngay tảng đá đó, xoay đầu lại nhìn.



Chẳng biết lúc nào đằng sau Phong Diệp đã có một nhóm tu sĩ tự do, nhìn bộ dáng như đã bám theo sau ba người từ đầu. Thấy Vân Nhàn phát hiện, họ cười hề hề lấy lòng.



Vân Nhàn: “...” Thưa đồng bào thưa các bạn đồng môn Kiếm Các, đã có một ngày ta trở thành một cái đùi để người ta ôm, đây chẳng hóa ra là một dạng “áo gấm về làng” ư?



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Binh linh ở vòng ngoài cùng tường thành thật sự không gây được nhiều trở ngại cho Vân Nhàn và Kiều Linh San. Nàng xoay người đã lên ngay trên đỉnh tường thành, đánh bất tỉnh tất cả những binh lính bắn cung và ném đá ở đó. Đoạn, nàng nhẹ nhàng nhảy xuống như một đám mây, lúc tiếp đất không gieo lên một tiếng động nào dẫu là một mảy.



Kiều Linh San và Phong Diệp bám sát theo, quan sát lắng nghe mọi bề.



Sau khi vượt qua được tường thành, sương máu che trời đã vơi đi một chút, không đến mức làm cay miệng mũi người. Vân Nhàn gác tay lên chuôi kiếm Khi Sương, cảnh giác nhìn về phía trước.



Đại khái chỗ này là khu vực bên trong cổng thành lúc trước.



Hệt như những bức tường đổ nát bên ngoài, khu vực này vẫn miễn cưỡng duy trì được diện mạo của hàng trăm năm trước. Những tảng đá xanh lát đường đã phủ đầy rêu phong, đổ nát đến độ không phân biệt nổi đâu là cung đường chính; những quầy hàng gỗ bên đường và quán rượu đóng chặt cửa đã sập một nửa, nơi nơi là những nấm mồ hoang cỏ dại; chực một tòa thành chết không người.



Ánh sáng màu máu bềnh bồng lưng trời, ba người Vân Nhàn đứng trong góc khuất nhìn những linh thể di chuyển liên tục trước mắt.



So với nhóm binh linh canh gác trên tường thành, rõ rành những linh thể ở đây không hung hăng mãnh liệt tới vậy, tu vi thấp đến mức có thể bỏ qua, thần trí cũng khá đần độn.



Nhìn trang phục của họ, là đồ vải thô ngắn, không có mũ giáp hay binh khí, hẳn là dân thường trong thành. Những linh thể này lang thang và hoạt động trên những con phố vắng tanh, thậm chí còn trò chuyện, tuy nhiên có vẻ như mỗi người nói một chủ đề:



“Chưởng quầy, cho ta hai cân thịt, phải thái thật kỹ, không được để dính tí mỡ.”



“Rốt cuộc khi nào mới mở cửa vậy? Lão bản, ông có thể bớt hơn thua được không, tiền bày ngay đó mà không kiếm? Ông ở cái tuổi này rồi sao còn ngủ được!”



“Nghe nói tiểu Phương nhà bên cạnh sinh con rồi, có dị tượng giáng xuống từ trên trời đó. Đây là lần đầu tiên trong năm nay trời mưa còn kèm tuyết.”



“Mưa thuận gió hòa, ngũ cốc bội thu. Kho lúa năm nay chắc chắn sẽ đầy ắp, không lo đói kém, trời phù hộ cho Đại Thương của chúng ta!”



Những linh thể này cứ đi lang thang vô định trên đường phố, Kiều Linh San lặng lẽ truyền âm: “Hình như tâm trí của họ vẫn còn kẹt lại thời điểm trước khi chiến tranh xảy ra.”



“Ừ.” Vân Nhàn đáp lời, “Tạm thời đừng quấy rầy, trước tiên tìm cách đi đến bức tường thành thứ hai đã.”



Kể từ khi tiếp cận chiến trường, họ không thể ngự kiếm phi hành nữa, trên không trung có kết giới mang áp lực nặng nề, không cách gì xuyên thẳng.



Nói ra cũng lạ, nàng những tưởng khi vào trong rồi ắt có lính canh cao cấp hơn, ấy mà chỉ có những linh thể dân thường vô tội này lang thang bên ngoài, nhìn không thấy nguy hiểm gì cả.



Phong Diệp ôm đàn cổ, chưa kịp lên đường đã nghe tiếng người vọng lại từ xa.



Dần dà có không ít tu sĩ đột phá qua lớp tường thành thứ nhất, tiến vào bên trong chiến trường.



“Sư huynh!” Một tu sĩ không rõ danh tính gấp gáp bước qua, hỏi, “Chúng ta tìm lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy lối vào tường thành thứ hai. Chẳng lẽ bị dính phép che mắt sao?”



Phía trước, một vài linh thể yếu ớt đang lững lờ đi lại vô tình cản đường y, y “hừ” một tiếng, vô cùng cáu kỉnh, thúc giục linh khí, trong nháy mắt đã giết sạch sẽ tất cả linh thể trên con đường này.



Linh thể dân thường ngẩn ra một lúc mới ngã xuống, biểu cảm trên mặt vẫn còn lưu lại vẻ không tin nổi.



Ba người: “...”



Mặc dù rành rẽ đây là linh thể, sẽ không thật sự chết đi, sau đó còn từ từ chắp vá phục hồi như cũ, khốn nỗi hình ảnh này vẫn khiến người ta cảm thấy khó chịu đâu đó.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Người tu sĩ được gọi là sư huynh kia ngẩng đầu lên, tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Tìm tiếp đi! Sao Tinh Diễn Tông tìm được vị trí còn chúng ta lại không thể? Chắc chắn đã bỏ sót gì đó.”



“Tinh Diễn Tông có Diêu Tinh với trận pháp dò tìm, chúng ta thì không.” Tu sĩ vội vàng nói, “Dọc đường giết những linh thể này cũng vô dụng, trên người chúng không có bao nhiêu thứ, tìm mãi thế này sẽ không tìm ra manh mối đâu.”



Sư huynh kia: “Ngươi đang nghi ngờ quyết định của ta?”



“Không có.” Tu sĩ muốn phủ nhận, “Ta chỉ muốn...”



Hắn ta chưa nói xong bỗng đâu hét lên thảm thiết, thất khiếu chảy máu, lập tức trọng thương.



Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, không ai kịp đề phòng, nam tu sĩ nọ vội vàng rút đại đao cảnh giác nhìn xung quanh. Bất thình lình từ xa trên đường phố vang lên tiếng vó ngựa, người ngồi trước là một binh linh.



Hiển nhiên binh linh này có chức quan cao hơn vì hiện tại hắn trông không giống một linh thể, mà như một ngọn núi nhỏ che khuất trời đất.



Cái nhìn mang theo sát khí vô biên, cơ bắp cuồn cuộn, khoác trên mình lớp giáp dày cộp lấp lánh ánh bạc, vũ khí là một cây búa khổng lồ, trên đầu còn đội mũ giáp sắt. Nhìn kỹ dung mạo người này, đúng là vô cùng xấu xí... à không, dung mạo trông hệt một kẻ có thực lực mạnh mẽ có thừa, rất phù hợp với thực lực tầng Nguyên Anh của hắn.



Ba người Vân Nhàn đồng loạt há hốc mồm.



Nguyên Anh!



Bảo sao cứ nói vào chiến trường viễn cổ là thập tử nhất sinh, như thế này không thập tử nhất sinh mới lạ? Mọi việc đều được sắp xếp theo thứ tự. Tại cửa ải thứ nhất, trên tường thành vẫn là những tên lính quèn hỗn tạp tầng Kim Đan sơ kỳ và trung kỳ, tới cửa thứ hai đã biến ngay thành Nguyên Anh, nói một cách đơn giản là lừa người cho tới chết!



Uy thế này khủng khiếp khôn cùng, sư huynh vừa nãy còn oai phong mắng mỏ người khác để rồi giờ run lẩy bẩy tới nơi: “Cái... cái... cái này là thứ gì vậy!”



Binh linh khổng lồ bước thong thả đến trước mặt y, mỗi lần chân chạm đất đều tạo ra một trận động đất dữ dội. Hắn lên tiếng: “Chính ngươi tàn sát bách tính thành ta?”



Bách tính thành ngươi đã chết ít nhất năm trăm năm rồi, còn sớm hơn cả ông sơ của y nữa. Sư huynh kia oan ức không nói nên lời, có khổ cũng không biết kêu ai: “Cái này...”



Cùng lắm y chỉ mới là Kim Đan tầng 6, trước sự tồn tại này, việc trốn chạy là hi vọng hão huyền.



“Thiên phu trưởng Lưu Dũng ta đây tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai giết hại đồng bào.” Binh linh Lưu Dũng từ từ giơ tay, thốt lên lạnh căm, “Đưa y đi giam giữ, sau mùa thu sẽ xử trảm!”



Hắn dứt lời.



Phía sau không có một ai.



“Hả?” Lưu Dũng tức giận, tiếng nói như sấm rền, “Người đâu? Binh sĩ dưới quyền của ta đâu?!”



Vẫn không có ai.



Cuối cùng có lẽ sợ hắn quá xấu hổ, mấy linh thể dân thường vừa bị giết một lần trên mặt đất đã chậm chạp chắp vá thành hai người, lắc lư đứng dậy, túm lấy tay sư huynh kia bẻ ra sau lưng, trả lời: “Thiên phu trưởng, bắt được rồi ạ.”



“?” Lưu Dũng, “Không phải ngươi đã chết rồi ư?”



“Thiên phu trưởng nói gì vậy?” Linh thể dân thường hoang mang giãi bày, “Chẳng lẽ người chết một lần về sau không thể chết lại à, ai quy định thế?”



Lưu Dũng tự dưng ngộ ra: “Đúng vậy!”



Ba người Vân Nhàn: “...” Mọi người trò chuyện khá hòa hợp nhỉ.



“Được rồi, vì các ngươi còn sống, hãy đưa tên này vào trong ngục tối và chém.” Thiên phu trưởng siết chặt búa lớn trong tay, trên đó dính đầy máu, hắn đanh giọng, “Có ngoại địch xâm nhập. Ta tuyệt đối không cho phép chúng đến gần trung tâm, cần trục xuất tất cả ra ngoài!”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn khẽ nhúc nhích tai.



Đến gần trung tâm?



Chẳng lẽ Thiên phu trưởng này biết cách vào bên trong bức tường thành thứ hai?



Nam tu sĩ khóc la inh ỏi bị Lưu Dũng đấm một cú vào mặt, lập tức mất đi hơn nửa cái mạng. Nghe tiếng động, từ đằng xa lại vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Vân Nhàn nheo mắt nhìn, hóa ra là người quen.



Lương Tiếu của Hợp Hoan Tông, người đã tặng nàng mạng che mặt trước đây.



Nhóm người như đột ngột xông vào, chưa kịp hiểu rõ tình hình đã xui xẻo đụng phải binh linh Nguyên Anh này. Lương Tiếu hoảng hốt, vội vàng dẫn mọi người bỏ chạy, mỗi tội tốc độ của binh linh lại nhanh hơn mọi người một bước. Búa tạ mang theo sức mạnh vô song, giáng xuống đầu mọi người không chút thương xót...



Lương Tiếu theo bản năng vận công cản đỡ, tuy nhiên trước khi bị đập trúng, nàng ta nghe thấy tiếng kim loại va chạm mạnh mẽ làm nàng ta xoay đầu lại nhìn.



Lưỡi kiếm của Vân Nhàn cản búa tạ, ngăn chặn đòn tấn công này. Với cái nhìn sắc bén, nàng kêu: “Đi nhanh!”



Lương Tiếu cảm động, không khỏi thốt lên: “Vân Nhàn…”



Vân Nhàn nhắm mắt lại gào lên: “Được rồi, ta biết ta rất đẹp trai! Nhưng nếu ngươi không đi thì ta sẽ không trụ được nữa.!”



Lương Tiếu: “...”



Vân Nhàn thật sự luôn chân thành với mọi người, khi nói không trụ được nữa là thật sự không trụ được nữa. Hai người cùng lúc lăn ra ngoài, búa tạ bất ngờ rơi xuống, nện vỡ mặt đất thành một cái hố to.



Nguyên Anh không phải chuyện đùa.



Mặc dù Tức Mặc Xu cũng ở cấp Nguyên Anh, song khi đối đầu với Vân Nhàn, nàng ấy hoặc không dùng hết sức hoặc nương tay. So với kẻ ra chiêu đầy sát ý hừng hực này, nàng ấy đã nhẹ nhàng đến mức cứ như đang tán tỉnh.



Kiều Linh San và Phong Diệp hối hả chạy đến, cả hai nhìn vào đôi mắt vô hồn và tàn nhẫn nhuốm máu của binh linh mà không khỏi rùng mình sợ hãi.



Đây mới chỉ là cửa ải thứ hai.



Lại đi sâu vào trong hơn sẽ có những con quái vật đáng sợ nào...



Ngay trong lúc tình hình căng thẳng, tầm nhìn của binh linh vô tình nhìn thấy hình xăm Thanh Long trên cánh tay Vân Nhàn, nó lóe ánh sáng lờ mờ.



Hả.



Ấn Thanh Long?



Ấn ngọc. Khách quý từ phương xa, không thể động vào. Không thể động vào nàng ấy. Khách quý từ phương xa nào? Kẻ thù. Tất cả đều là kẻ thù. Trục xuất, giết sạch tất cả! Không, không phải kẻ thù, là khách quý. Không, rốt cuộc là cái gì...?



Tâm trí bị sát khí xâm nhiễm trở nên rối mù tột cùng, hắn nhất thời đứng sững sờ trước mặt mọi người, chẳng biết phải làm sao.



Giết, hay không giết?



Đám người cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, ngay lúc im lặng này, cuối cùng đám linh thể dân thường phía sau kia cũng lục tục đứng dậy, dửng dưng tiếp tục nói chuyện riêng:



“Nghe nói tiểu Phương nhà bên cạnh sinh con rồi, có dị tượng giáng xuống từ trên trời đó. Đây là lần đầu tiên trong năm nay trời mưa còn kèm tuyết.”



Binh linh đột ngột hét lên: “A!!”



Mọi người hoảng hốt hùa theo: “A??”



Xảy ra chuyện gì?!



Binh linh nhắm chặt mắt, hầu kết nhấp nhô đôi lần, bỗng đâu hắn nhòa lệ, móc ra một chiếc trâm ngọc cũ kỹ từ trong lồng ngực và hỏi Vân Nhàn: “Khách quý từ phương xa, người có biết không?”



Lương Tiếu: “Khách? Khách quý?”



(P7)





























--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đạo đãi khách của nhà ngươi là thế này ư? Dùng võ kết bạn? Vừa nãy còn muốn đánh chết bọn nàng cơ mà!



Muốn diễn thì mọi người cùng diễn, Vân Nhàn bình tĩnh hùa theo: “Ta không biết.”



“Ta và tiểu Phương đầu làng là bạn thân thiết từ thuở ấu thơ, hai bên tình nguyện, xem nhau là nửa kia duy nhất của đời nhau.” Binh linh đanh giọng, “Hôm ấy, ta phải ra chiến trường. Ta nói với nàng ấy đợi đánh xong trận này, ta sẽ về quê kết hôn, đến lúc đó nhất định sẽ cưới nàng. Vậy mà ta lại chết trên chiến trường!”



Vân Nhàn không biết nên nói gì cho phải.



Hay cho chi tiết báo trước mình sắp “tèo”. Không nói câu đó thì biết đâu ngươi đã sống rồi.



Phong Diệp nghe say sưa rồi che miệng: “Trời ơi, thảm quá.”



Binh linh: “Ta không thể quên tiểu Phương. Vì vậy ta quyết tâm tìm một người giống nàng ấy. Nàng ấy thông thạo cầm kỳ thi họa, còn biết thêu thùa, vá được chỗ lủng to bằng cái đầu. Những năm qua ta đã một mực tìm kiếm, dù thế nào ta cũng không thể bỏ lỡ lần nữa.”



“Hầy.” Sao lại tìm người thế thân nhỉ, mới mẻ thế này, Vân Nhàn thật sự mù mờ về chuyện tình cảm, nàng gãi đầu bảo, “Nhưng ngươi nói với chúng ta cũng chẳng ích gì. Vậy, hay là thế này, ngươi đưa chúng ta vào tường thành thứ hai, chúng ta sẽ đốt cho ngươi một con người giấy y hệt tiểu Phương...”



Binh linh: “Ta đã tìm thấy rồi.”



Vân Nhàn: “?”



Đâu nhỉ??



Chỉ mới loáng mắt, binh lính đột ngột hành động, tự dưng lôi một người ra khỏi đám đông, vác trên lưng chạy ngay.



Người đó là Phong Diệp.



Phong Diệp ôm đàn, từ từ hóa đá trên vai hắn.



Lương Tiếu lắp bắp: “Ngoài cây đàn ra thì còn điểm nào giống nhau nữa không...”



Vân Nhàn lắp bắp: “Không nói dái tai như nhau đã là nể mặt lắm rồi...”



Kiều Linh San tan vỡ: “Mau đuổi theo đi! Người ta chạy mất rồi kìa!!!”