Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Bên ngoài doanh trại.
Vân Nhàn, Kiều Linh San và Lương Tiếu nhẹ nhàng bay lên mái hiên doanh trại, chân chạm nhẹ lên bệ cửa sổ, thoắt cái đã vượt qua một phòng tuyến cao chót vót. Họ vội vàng rơi xuống đám cỏ khô nơi góc khuất, nằm xuống mai phục.
“Tỷ xác định nó đã vào đây?” Kiều Linh San đưa tay ấn cái ót của Vân Nhàn – người không yên tĩnh tí gì – cho thấp thêm xuống, “Mặc dù đã rất cũ kỹ nhưng vẫn nhìn ra nơi đây là doanh trại.”
“Phải.” Vân Nhàn khẽ nói, “Ta đã tận mắt nhìn thấy nó đi vào.”
Lương Tiếu nhìn những binh linh Nguyên Anh qua lại, lo lắng hỏi: “Nơi này ổn thật chứ?”
“Yên tâm.” Vân Nhàn nghiêm túc trấn an, “Vị trí này tuyệt đối không bị ai phát hiện.”
Từ trong đám cỏ khô vang lên một tiếng yếu ớt: “Này, ta vẫn còn ở đây.”
Vân Nhàn: “? Ai đấy!”
Nàng vội vã bới móc đám cỏ để lộ ra một khuôn mặt trông quen thuộc, chực như đã từng gặp ở đâu đó nhưng cũng lại như mới chỉ gặp một lần.
Rốt cuộc là ai đây?
Vân Nhàn không quen người ta, trái lại người ta lại quen nàng, ngạc nhiên kêu lên: “Vân đạo hữu!”
“Ừ, là ta.” Vân Nhàn tự nhiên bảo, “Thật đúng dịp, không ngờ ngươi cũng ở đây.”
Người này mừng rỡ ra mặt: “Vân cô nương còn nhớ ta ư?”
Vân Nhàn: “Sao không nhớ chứ? Chả phải lần trước đã gặp ở đó rồi sao.”
“Phải phải.” Trái tim bồn chồn của Diêu Tinh cuối cùng đã bình tĩnh lại, hắn nói, “Tinh Diễn Tông thật sự không thiện chiến đấu trực diện, ta còn lo lắng một mình không có cách để cứu được sư muội.”
“Sao cơ?” Vân Nhàn ngạc nhiên hỏi, “Sư muội của Diêu đạo hữu cũng bị bắt đi à?”
“Ừ. Bị một tên Thiên phu trưởng tên Lưu Dũng bắt đi. Hắn còn làm nhiều đệ tử của chúng ta bị thương nặng, đuổi hết họ ra khỏi chiến trường.” Diêu Tinh kể, “À, đúng rồi, sư muội ta tên là Xuân Phương.”
Vân Nhàn với nỗi lòng đầy phẫn nộ: “Đúng rồi! Đáng hận ghê!”
Kiều Linh San: “...”
Đây là lần đầu tiên nàng ấy nảy sinh ý nghĩ “Vân Nhàn có tố chất làm Chưởng môn bẩm sinh” trong đầu.
Diêu Tinh thuật lại xong tình hình của mình, lại hỏi: “Vân cô nương, đồng bọn của ngươi cũng bị bắt đi rồi sao? Là tên Cầm tu kia à? Hình như nay đang bị giam cùng với sư muội của ta ở góc Đông Bắc.”
Vân Nhàn: “Ngươi đã gặp rồi? Chắc chắn là gã chứ?”
“Gặp rồi.” Diêu Tinh cười ngại ngùng, “Cầm tu thì cũng khá phổ biến, nhưng mà kẻ trông như cá chết thì không nhiều lắm.”
Vân Nhàn nghẹn họng, thầm nghĩ thằng nhóc này không biết nói chuyện gì cả.
Diêu Tinh: “À, ta cũng thấy Liễu Thế có bệnh về não.”
Vân Nhàn lại thấy hắn khá biết nói chuyện đấy chứ.
“Vân cô nương đã nhìn xem.” Nào tỏ Diêu Tinh đã trốn ở đây chơi bịt mắt trốn tìm bao lâu, hắn chỉ tay về phía túi quần của binh linh đang đi xa, thì thầm, “Mỗi Thiên phu trưởng đều có một chiếc chìa khóa đá giống nhau. Ta nghĩ, rất có thể đó là chìa khóa để qua cổng tường thành thứ hai.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn: “Có căn cứ gì không?”
Diêu Tinh: “Thước trắc tinh đã dò ra, trên chìa khóa đá có hơi thở giết chóc nồng hơn chỗ này nhiều.”
“Vậy thì lạ lùng thật đáy.” Vân Nhàn nhíu mày tỏ bày, “Chiếc chìa khóa đá này được chia thành hai nửa đen trắng, trông có vẻ giống với biểu tượng Thái Cực của Đạo giáo.”
“Ồ?” Diêu Tinh ngẩn người, “Chẳng lẽ Vân cô nương cũng am hiểu Đạo giáo?”
“Không dám nhận, không dám nhận.” Mặt không đổi sắc, Vân Nhàn cho hay, “Lui, tránh, nhu, liễm, phác, vụng, ta luôn thề sẽ lấy sáu từ này làm nguồn gốc lập thân.”
“Nói rất đúng.” Diêu Tinh cảm thán, “Chẳng qua ta vẫn luôn không hiểu rõ ý nghĩa của chữ ‘nhu’. Lấy nhu thắng cương, nói thì dễ, đến cùng phải thực hành kiểu gì? Vân cô nương giải đáp cho ta một phen được không?”
Vân Nhàn im lặng: “...”
Diêu Tinh quay đầu lại, thấy Vân Nhàn nhắm nghiền mắt bèn giật mình: “Vân cô nương sao vậy?”
“Xin lỗi, vừa nãy vô tình ngủ thiếp mất.” Vân Nhàn đĩnh đạc trả lời, “Nhưng bây giờ không phải lúc nói những chuyện này, giải quyết chuyện chính trước đã.”
Xem chừng chốn này là doanh trại tuyệt mật trên chiến trường, số lượng binh linh bình thường qua lại không nhiều, nếu có ai lác đác tới lui cũng gần như toàn là những Thiên phu trưởng hệt Lưu Dũng. Ngặt nỗi hiện tại xem ra họ quá quái lạ, mỗi người một vẻ.
Có một binh linh mang theo mười mấy hồ lô rượu, đi lại trên đường chực một cái cây không chịu nổi gánh nặng; có một binh linh khác đang cắt tỉa hoa cỏ không thấy phiền, chưa từng quay đầu bất kể chuyện gì xảy ra sau lưng; còn có binh linh đang đọc “Binh pháp Tôn Tử”, thoạt trông hiếu học lắm nhưng thật ra đang ngủ gật ngay phần vĩ thanh.
Về phần Lưu Dũng này… Đã bao nhiêu năm rồi chiến trường này mới mở ra, có lẽ hắn ta đã bắt được kha khá người sống mang về trong một thời gian ngắn. Phong Diệp bị giam giữ ở phía sau là nam tu sĩ duy nhất ở đó, giữa muôn vàn sắc đỏ là một màu xanh non, khuôn mặt non choẹt trông im lìm: “...”.
Không có ý coi thường nữ tu sĩ, tuy nhiên gã tự thấy lý do bị bắt của mình là ly kỳ nhất.
Mấy binh linh không can thiệp vào chuyện của nhau, ai làm việc nấy, đến một thời điểm nhất định sẽ đứng dậy ra khỏi doanh trại đi tuần tra.
Diêu Tinh thì thầm cắt nghĩa: “Linh, được sinh ra từ chấp niệm, cũng cuồng loạn vì chấp niệm. Sau khi trở thành linh, tư duy họ rối ren, có lời không nói được, chỉ có chấp niệm không hoàn thành phóng đại mãi theo từng năm đến khi họ cuồng điên. Điểm chung duy nhất của các binh linh ở đây là chấp niệm lớn nhất về thề sống chết bảo vệ tòa thành này; chấp niệm lớn thứ hai, hệt như Lưu Dũng... ừm, hẳn là tiểu Phương đầu làng rồi.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Rõ ràng lúc đầu còn làm người ta cảm động lắm, sao càng nói càng thấy kỳ lạ nhỉ.
Nhìn ra nơi này có binh linh thích uống rượu, thích làm vườn, thích câu cá, cái thú cá nhân của họ phong phú phải biết.
“Phải cứu Phong Diệp ra.” Vân Nhàn giãi bày nặng nề, “Nếu mất gã, Đông Giới chúng ta sẽ tổn thất đến một phần ba nhân lực, tổn thất bực này ta không thể gánh chịu nổi.”
“Vân cô nương suy tính vì đại nghĩa thật đấy.” Diêu Tinh không tiếc lời khen ngợi, tỏ bày, “Nhưng mà, ngay cả khi chúng ta chờ được lúc giao ca để tấn công, thì chỉ riêng Lưu Dũng thôi cũng cần ít nhất ba Nguyên Anh mới đối phó được.”
Bấy giờ Vân Nhàn là nửa bước tới Nguyên Anh, Kiều Linh San là Kim Đan tầng 8, Lương Tiếu cũng là Kim Đan tầng 8, dẫu ba người phối hợp ăn ý âu cùng lắm chỉ đủ ngăn cản nhưng hãy còn hơi miễn cưỡng.
Vân Nhàn nghe giọng điệu của hắn ta, tổng cảm thấy có ẩn ý chi đó: “Diêu đạo hữu có đầu mối gì không?”
“Trận Khóa Linh, có lẽ Vân cô nương đã từng thấy một trận pháp tương tự ở chỗ Liễu Thế.” Sau cùng Diêu Tinh cũng chạm đến lĩnh vực am hiểu, kiêu hãnh mà rằng, “Đó là trận pháp y học được từ Tinh Diễn Tông. Ta bày trận, cản bước linh thể, đồng thời làm suy yếu một phần sức mạnh của hắn. Ngặt cái thời gian chuẩn bị khá lâu, quan trọng nhất là – cần có người đi đặt mắt trận.”
Hắn nói xong những lời này bèn lấy ra một thước trắc tinh nhỏ khỏi nhẫn trữ đồ, nó chỉ to hơn ngón tay cái một vòng.
Tuy thước trắc tinh nhỏ nhưng vô cùng tinh xảo, những vì sao trên đó không ngừng chuyển động tỏa ra ánh sáng le lói.
“Nhỏ vậy, chắc là được.” Nói về thân pháp, tất nhiên Vân Nhàn sẽ đi, nàng nhận lấy thước trắc tinh và hỏi, “Đặt ở đâu? Chính giữa? Hay là bên cạnh bọn Phong Diệp?”
“Không khó lắm.” Diêu Tinh đã tính trước, “Đặt trên đỉnh đầu Lưu Dũng là đủ.”
Vân Nhàn: “...”
Kiều Linh San: “...”
Lương Tiếu: “...”
Thấy sắc mặt ba người có gì đó khác thường, Diêu Tinh vội vàng sửa lời: “À, thật ra cũng không đến mức đó, không nhất thiết phải đặt trên đỉnh đầu, bỏ lên quần áo hắn ta cũng được. Tóm lại, càng gần hắn thì hiệu quả của trận pháp càng cao.”
Nếu hắn không đổi lời, Vân Nhàn suýt nữa nghi ngờ có khi nào người bên Bắc Giới này ôm ý đồ xấu, cố tình tới ám sát mình.
“Được.” Vân Nhàn nắm lấy thước trắc tinh, chờ thời cơ “Đợi đến khi tên đọc sách kia ngủ gật, ta sẽ hành động.”
Kiều Linh San tháo rời bảo pháp móc câu, móc vào người mình và Vân Nhàn, nghiêm nghị dặn: “Cẩn thận, nếu bị phát hiện, ta sẽ lập tức kéo tỷ về.”
Vân Nhàn: “Đã biết.”
Lương Tiếu không khỏi thấy ghen tị: “Tình cảm sư tỷ sư muội tốt thật.”
Kiều Linh San suýt nữa lại nổi cáu: “Ai có tình cảm tốt với tỷ ấy chứ...! Đây là chiến thuật! Chiến thuật đấy!”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ngay lúc này, Vân Nhàn nhạy bén nắm bắt được thời cơ. Khi tên binh linh nhắm mắt lại, nàng như cơn gió đạp thoắt lên mái hiên, nhẹ nhàng lao về trước chực chuồn chuồn lướt nước.
Hạ cánh không tiếng động tựa một bông tuyết lơ lửng giữa trời đất.
Từ rất lâu về trước, Tiêu Vu đã từng nói không ai phù hợp với “Khinh Yến Điểm Phổ” hơn nàng. Khung xương nhẹ, cơ thể cân đối, lướt đi trong gió, đúng hệt như chim én.
Lưu Dũng hãy còn đang nhìn chiếc trâm ngọc cũ kỹ trong ngực, nhớ nhung Tiểu Phương đầu làng có duyên mà không phận.
Ngay lúc này tên binh linh nhắm mắt đọc “Binh pháp Tôn Tử” bỗng đâu đứng dậy, vươn vai, chuẩn bị ra khỏi doanh trại đi tuần tra. Y xoay đầu, tầm nhìn sắp lia tới chỗ Vân Nhàn vượt nóc băng tường, cả ba người đều giật thót!
Vân Nhàn nhẹ nhàng chạm mũi chân, cấp tốc xoay người né tránh, nàng đã thành công lẩn vào góc khuất tầm nhìn trong khoảng thời gian ngắn ngủi đến nghẹt thở này.
Kiều Linh San và Lương Tiếu thở phào nhẹ nhõm.
“Đúng là Vân cô nương!” Diêu Tinh cũng thở phào nhẹ nhõm, tán thưởng, “Thân pháp phi thường, nhanh nhẹn như rồng lượn! Công phu này người thường không thể bì kịp, nhẹ nhàng bay bổng, xoay chuyển bay lên!”
Kiều Linh San: “...”
Rốt cuộc ngươi ghét Liễu Thế đến mức nào mới thấy có thiện cảm đối với Vân Nhàn chứ.
Phong Diệp bị giam giữ ở đó, đã tưởng rằng sẽ không ai đến cứu mình. Đúng lúc lòng như tro tàn, trước mắt gã chợt sáng bừng lên.
Trên đỉnh đầu, Vân Nhàn ra hiệu “suỵt” với gã, đoạn thực hiện động tác cong người lộn ngược, ném một thứ gì đó lên vạt áo Lưu Dũng đang cúi đầu nhớ nhung người đẹp.
Chiếc thước trắc tinh như được bôi thứ gì đấy, dính nháp một mảng lớn, vừa chạm vào đã dính ngay vào nếp gấp áo của hắn, không cục cựa nữa.
Phong Diệp suýt hét lên: Tuyệt vời!!
Vân Nhàn cũng thiếu điều kêu thành lời: Nước bọt của Thái Bình có công dụng thần kỳ ghê!!
Việc đã xong xuôi, hiện giờ càng không thể chủ quan. Vân Nhàn lại nhìn Phong Diệp một lần nữa, gật đầu với gã, đoạn trở mình quay lại trên tường, quay về theo cung đường cũ một lần nữa.
Phong Diệp cố gắng kìm nén tâm trạng kích động của mình, Xuân Phương bên cạnh hiểu biết lắm nên không nói gì, chỉ lộ ra vẻ hâm mộ.
Tên Cầm tu này đúng là phi thường, nhìn vẻ ngoài vô dụng như vậy mà Vân cô nương còn phải đích thân đến cứu. Số hưởng thật đấy.
Vân Nhàn lặng lẽ hạ xuống bụi cỏ, nói với Diêu Tinh: “May mắn không phụ lòng.”
“Tốt!” Diêu Tinh siết chặt tay thành quyền, nói trịnh trọng, “Ta bắt đầu bày trận!”
“...”
Vân Nhàn và Kiều Linh San ôm chút lòng học lén không mấy trong sáng, tập trung quan sát Diêu Tinh bày trận. Và rồi, họ phát hiện ra một sự thật đau lòng: tiền cứ để người khác kiếm đi thôi, nó thật sự không phải là thứ mà con người hiểu nổi. Vân Nhàn nhìn mãi, vẫn cảm thấy động tác tay của hắn giống như đang vẽ vòng tròn nguyền rủa, thật chất người ta lại bày ra trận pháp vô cùng phức tạp.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lưu Dũng hoàn toàn không hay biết dưới chân mình đã lấp lóe những đường tơ vàng bạc, thành hình, kết nối, vẽ thành những hoa văn huyền bí. Cho đến khi nét vẽ cuối cùng được hoàn thành, Diêu Tinh nhẹ búng tay, trận pháp chợt bùng lên ánh hào quang chói lọi!
Lập tức hàng chục sợi xích xuất hiện dưới chân siết chặt lấy Lưu Dũng, hắn muốn vùng vẫy nhưng không tránh nỗi, đồng thời cảm thấy sức mạnh đang bị nuốt chửng từng chút một. Đầu óc hỗn độn bùng lên cơn cuồng nộ, Lưu Dũng gào thét: “Thằng tặc phương nào!!”
Khi Sương mang theo khí thế kinh người lao sang, cắm thẳng trước mặt hắn, thân kiếm vẫn còn rung nhẹ.
Vân Nhàn xuất hiện đầu tiên, vẻ mặt hờ hững, mái tóc đen tuyền tung bay theo gió lớn khi bước tới. Trong mắt những người phía sau, nàng mang theo một nỗi uy nghiêm thần thánh.
“Đừng hoảng.” Nàng khẽ bóp kiếm quyết, nhẹ giọng nói với mọi người, “Ta đến cứu các ngươi.”
Xuân Phương: “Aaaa!!”
Phong Diệp: “Aaaa!!”
Kiều Linh San: “...” Lúc này đừng có a dua nữa được không!!
“Là ngươi?!” Lưu Dũng nhìn thấy hình xăm Thanh Long trên tay nàng lại ngẩn người trong giây lát. Mỗi tội rõ rành đầu óc linh thể chỉ có thể xử lý từng việc một và lúc này thứ quan trọng nhất là cơn thịnh nộ của hắn. Hắn giơ búa tạ lên đập mạnh xuống đất. Chưa kịp nói gì, hắn đã cảm thấy cơn gió nhẹ lướt qua bên cạnh, cái chìa khóa đá treo bên hông bị người ta giật phăng.
Vân Nhàn thật là bất lịch sự, không biết từ từ giật ra, suýt chút nữa đã kéo luôn cả quần người ta xuống.
Lưu Dũng nổi giận: “Tên nhãi mi dám…!!”
“Ta có gì không dám?” Vân Nhàn thể hiện hết khí phách ngông nghênh, “Ngươi trắng trợn cướp đoạt con gái… trai là lành, thậm chí còn là nhiều người, đúng là tội ác tày trời. Bây giờ ta chỉ lấy lại những gì thuộc về ngươi thì có sao?”
“... A!” Lưu Dũng thấy nàng cầm trong tay chìa khóa đá, bỗng tĩnh trí, nói với giọng âm u, “Ngươi muốn vào bức tường thành thứ hai? Ta nhớ mặt ngươi rồi. Vừa hay trong thành còn có 28 huynh đệ của ta, nếu ngươi đã hiên ngang như vậy hãy nói tên ra đi!”
Cái gì! Hai mươi tám huynh đệ?!!
“Ta sợ ngươi chắc?”
Vân Nhàn khẽ cười, kiếm chỉ lên bầu trời dường như chớ hề lo lắng, bất kỳ lời hằm hè hung ác nào cũng không thể khiến nàng bận tâm.
Mọi người đều bị phong thái hiên ngang của nàng khuất phục.
“Đi không đổi tên ngồi không đổi họ.” Vân Nhàn không đổi sắc mặt, nắm chặt kiếm, kiên cường bất khuất cho hay, “Từ ngày Liễu Nhàn ta bỏ đao theo kiếm, ta đã hiểu thế nào mới là hiệp nghĩa chính trực!”
………..
Lời tác giả:
Phải tranh thủ lúc còn trong chiến trường viễn cổ để kiếm chút danh tiếng. Chấn hưng Kiếm Các nằm ngay trong tầm tay!