Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Khi mọi người đang dưỡng sức chuẩn bị bước vào Cõi Đao Kiếm, Mộ Thanh lại mang đến một tin xấu.
“Ban đầu tưởng rằng Đại Chiến Tứ Phương lần này đã đủ hỗn loạn, nào ngờ…” Khuôn mặt tròn trịa của người đàn ông trung niên hóp đi trông thấy, lo lắng tột độ, ông ta nói, “Không hiểu sao, bên Ma giáo cũng bắt đầu có động tĩnh mà còn rầm rộ nữa chứ! Nghe nói vị Thánh nữ trăm năm mới xuất hiện một lần, người được Giáo chủ nâng niu như báu vật, giờ cũng được cho đi rèn luyện. Chúng ta còn có thể đoán được một hai mục đích của các phái khác, còn người Ma giáo thích làm gì làm nấy, thế này, thế này thì làm sao đoán được đây!”
Theo người cung cấp tin tức, Thánh nữ Ma giáo này đi ra ngoài rất gọn nhẹ… nói đúng hơn là quá gọn, trên người chẳng có mấy mảnh vải che thân. Nàng ta lại là một thiếu nữ má đào, theo lẽ thường sẽ làm người khác phải chú ý, song trên thực tế điều thu hút nhất không phải là nàng ta mà là con trâu yêu chỉ có mỗi miếng vải ngay háng.
Ban ngày ban mặt mà lắc la lắc lư, thật là trái với thuần phong mỹ tục!
Tóm lại, một nhóm người rầm rộ tiến về phía bí cảnh của Đại Chiến Tứ Phương, đằng đằng sát khí, không biết ai sẽ là kẻ xui xẻo tiếp theo.
Vân Nhàn nghe tin này và thầm nghĩ: ai xui xẻo thì mặc ai, nói chung kiểu gì cũng không phải là Trọng Trường Nghiêu.
Tức Mặc Xu xem hắn như con mắt của mình, vì vậy Vân Nhàn mới ra tay sớm với hắn, đâm một chút được một chút; lỡ vào bí cảnh đại chiến thì sẽ khó đối phó người này vì kiểu gì Thánh nữ cũng cản trở.
Vân Nhàn thở dài, cất “Ma nữ ngây thơ nóng bỏng” vào nhẫn trữ đồ.
Trọng Trường Nghiêu nhất định sẽ làm chạn vương, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
“Các đệ tử của Đao Tông cũng lên đường do huynh đệ họ Liễu dẫn đầu; Rèn Thể Môn thì có vị đại tiểu thư nọ… Đội ngũ của Phật Thôn cũng đã xuất phát, đi theo cùng có mười mấy tiểu hòa thượng, khí thế rất lớn. Bên Y tu Diệu Thủ đang thuê cao thủ, giàu nứt đố đổ vách, bảo mỗi một hộ vệ năm ngàn lượng!” Mộ Thanh lo lắng, “Cầm Phường đâu? Tại sao không có âm thanh nào của Cầm Phường? Tốt xấu gì cũng là đồng minh đấy?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nghe thấy có người gọi, thiếu niên mặt non choẹt đang ngủ gà gật trong đại điện giật mình tỉnh dậy, suýt ném đàn cổ xuống đất. Gã thốt lên: “Ai, ai gọi ta?”
Mộ Thanh: “?”
Thiếu niên mặt non choẹt: “... Hay là để ta đàn cho ngài một bài nhỉ.”
Mộ Thanh: “...”
A a a! Trời muốn diệt Kiếm Các, muốn diệt Đông Giới!!!
Cho dù người Cầm tu tên Phong Diệp này không đáng tin cậy và thái quá đến đâu thì thà mang theo còn hơn là không. Gã cũng hài lòng với vị trí này. Suy cho cùng Cầm tu kiếm cơm ổn định bằng cách nói “chắc chắn mang theo sẽ tốt hơn không mang”.
Trên thực tế có thời điểm họ đối mặt với nhau trong trận đại chiến lớn, vừa nhìn thấy nhau là trong lòng đã tỏ, các Cầm tu sẽ thầm hiểu và đếm 1, 2, 3, đoạn cùng nhau ngừng lại. Nói chung có gảy đàn thì cũng triệt tiêu lẫn nhau, tương đương không đàn, vậy thì thà không đàn cho đỡ tốn thời gian tốn sức mà vẫn được trả lương, ôi sướng biết bao. Nhưng gã thường không nói điều này với người khác vì dễ bị đánh khi phát tiền lương.
Càng đến gần ngày hẹn ước Đại Chiến Tứ Phương, trên dưới Kiếm Các chìm trong bầu không khí nặng nề, ngay cả Vân Nhàn cũng không thể ngồi yên và bắt đầu tu luyện. Đây đúng là chuyện ngàn năm mới gặp, bấy giờ Anh Lạc mới nhận ra những gì Vân Nhàn giãi bày nghiêm túc sẽ được thực hiện, hệt như hiện tại.
Cuối cùng như thường lệ, Cõi Đao Kiếm đã mở ra một cách âm thầm tại nơi giao thoa mười năm một lần này.
Năm người thắng tại cuộc thi trước đó đã tập trung trước bí cảnh chờ Chưởng môn đến giải thích vấn đề. Sau một nén hương, Vân Lăng đủng đỉnh xuất hiện với vẻ mặt nghiêm túc.
Cõi Đao Kiếm là một bí cảnh đặc biệt tột cùng, đã được truyền thừa trong Kiếm Các vô số năm, mang lịch sử lâu đời, ít nhất là đã bắt đầu hoạt động từ thời tổ sư gia của Vân Lăng. Tuy nhiên, nó khác với các bí cảnh khác bởi trong Cõi Đao Kiếm không có bất kỳ thiên tài địa bảo nào tỷ lệ thuận với mức độ nguy hiểm, cũng không khiến người ta bỏ mạng giống như bí cảnh thực sự, so với “khám phá”, nó thiên về “thử thách” hơn.
Điều này được phản ánh sâu sắc cùng cực ở lối vào của Cõi Đao Kiếm.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Các kiếm linh canh gác tại lối vào đến từ các thành viên Kiếm Các qua các đời, có thể là trưởng lão hoặc đệ tử xuất sắc. Sau khi họ qua đời, bội kiếm của họ được đưa trở về Kiếm Các. Qua nhiều năm chung sống, mặc dù linh tính của các kiếm linh không tới mức trưởng thành nhưng thực sự đã nhiễm lấy kha khá các tính cách và giọng điệu của chủ nhân, đặc biệt là một số kiếm linh của trưởng lão thì càng biết đau lòng nhức óc.
Khi nào thì Kiếm tu mới chú trọng đến môn văn hóa đây!
Ngày nào cũng chỉ luyện kiếm luyện kiếm, thơ này không viết, sách này không đọc, câu đối thì không đối khớp được câu nào, cứ lắp ba lắp bắp, chẳng biết xấu hổ!
Vì vậy chẳng biết từ bao giờ chúng bắt đầu canh gác ở đó, yêu cầu các đệ tử vào Cõi Đao Kiếm phải nộp ít nhất một bài thi, không giới hạn đề tài và số lượng chữ, thật công bằng, tiêu chuẩn đánh giá duy nhất là khi chúng vui vẻ.
Vui vẻ rồi, ngươi có gắng viết nhật ký luyện kiếm vẫn được qua; không vui thì có viết tám nghìn chữ “Vịnh kiếm”, “Thuyết yêu kiếm”, “Kiếm Tĩnh dạ tứ” cũng vô ích.
Khác gì khó nắm bắt.
Nhân tiện nói thêm, người giữ kỷ lục cao nhất hiện tại là đại sư huynh đã xông pha. Chàng bảo không viết là không viết, sau một chốc giằng co, chàng rút kiếm xông lên. Các kiếm linh đâu ngờ có đệ tử “tôn sư trọng đạo” đến vậy, chúng không kịp phản ứng, hấp tấp đi cản. Cản một hồi, người ta quá mạnh, chúng vẫn không cản nổi.
Vân Lang giải thích điểm chính cho năm người bọn họ rồi đưa cho mỗi người một cái ngọc bội.
“Sau khi đi qua lối vào sẽ có 180 luồng kiếm khí tập kích, càng đi sâu vào trong, kiếm khí càng mạnh.” Ông nghiêm nghị cho hay, “Mỗi người có thể chất khác nhau, nếu không chịu được hãy nhanh chóng bóp nát ngọc bội, bí cảnh sẽ truyền tống ngươi ra ngoài. Nhớ lấy đừng cố ép xông qua cửa, dù rằng không nguy hiểm đến tính mạng nhưng sẽ gây tổn hại đến căn cơ, được không bù mất. Mọi người đều hiểu chứ?”
Năm người đồng thanh trả lời: “Đã hiểu.”
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ừ.” Cuối cùng Vân Lang nhìn xoáy vào Vân Nhàn, thốt lên, “Vậy chúng ta bắt đầu.”
Dựa theo thông lệ, người giành nhất trong kỳ thi tông môn sẽ chọn lối vào trước. Vân Nhàn nhìn chằm chằm vào năm cánh cửa gỗ cổ xưa như đang suy ngẫm.
Bàn tay cầm chuôi kiếm của Trọng Trường Nghiêu liên tục siết chặt, trán lấm tấm mồ hôi. Nàng ta sẽ chọn con đường nào? Ngoài cùng bên phải? Chẳng lẽ nàng ta cũng lấy được thoại bản của mình, cố gắng cướp đoạt cơ duyên của mình?
Trong im lặng, Vân Nhàn ôm kiếm, mũi chân chạm nhẹ xuống mặt đất, nàng không nói một lời cứ vậy lao vút về phía lối vào chính giữa. Cánh cửa gỗ trong suốt chốc lát, bao bọc lấy nàng, rất nhanh, bóng người của nàng đã biến mất trước mắt mọi người.
Trọng Trường Nghiêu khẽ thở phào nhẹ nhõm khó để người ta phát giác, ngặt nỗi nụ cười chưa kịp nở trên môi đã thấy Kiều Linh San “đếm binh đếm tướng”, đếm mãi vẫn không hài lòng. Và rồi nàng ấy nhao về phía ngoài cùng bên phải: “Ban đầu ta cũng muốn chọn chính giữa...”
Trọng Trường Nghiêu nghiến răng: “...”
Không sao. Chỉ cần bản thân lấy được kiếm trấn phái, sau này toàn bộ Kiếm Các này rồi sẽ là vật trong túi của hắn mà thôi.
Nhịn thêm đi.
-
Cả năm người đều đã bước vào Cõi Đao Kiếm, tuy bề ngoài tông môn tĩnh lặng hơn hẳn nhưng không biết từ bao giờ lại có người tụ tập trong đại điện.
Đá chiếu ảnh ảm đạm xoay chậm trong không trung, hình ảnh vẫn là một vùng tăm tối, tuy nhiên ai nấy đều nhìn lăm lăm vào đó, tập trung hoàn toàn.
“Đã đi vào hết rồi à? Sao vẫn chưa có động tĩnh gì ta?”
“Đâu nhanh thế, chẳng phải vẫn chưa bắt đầu viết à? Ít nhất cũng phải đợi hai nén hương.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Sư phụ bảo Kiều sư tỷ có tài văn chương lỗi lạc, không cần lo lắng, nhưng sư tỷ Tiểu Vân có viết được không? Lần trước ta thấy tỷ ấy đọc sách ‘Ma nữ ngây thơ nóng bỏng’...”
“Suỵt. Im lặng đi! Lục Trưởng lão vẫn còn ở đây, ngươi mù chắc!!”
“Ma nữ ngây thơ gì?? Sách nào? Này, hai đứa kia, đừng chạy, qua đây nói rõ ràng cho ta rồi đi!”
Mọi người lại đến xem, Ngũ Trưởng lão đang vuốt râu trắng thấy nhức đầu vì tiếng ồn ào. Liếc thấy trên đất có một chiếc giường mềm, ông ấy toan ngồi xuống thì nghe thấy giọng nói sâu kín của Văn Chưởng môn: “Trưởng lão, ngươi giẫm lên giường của ta rồi.”
“!?” Ngũ Trưởng lão suýt nhảy dựng lên, “A, ha ha, Chưởng môn liêm khiết thật…”
Hiện tại Vân Lang không có lòng dạ nói chuyện vãn, ông cau mày, trong lòng đang giằng xé không thể thốt nên lời.
Năm mươi tuổi có được con gái, ông thấy như nhặt được báu vật, ước gì dẫn cả vợ con lên đài cúng bái. Tuy Vân Nhàn thông minh bẩm sinh, linh căn tót vời, song đến năm tuổi nó vẫn luôn có thể chất yếu ớt, không cách gì cầm kiếm, thậm chí còn có dấu hiệu chết yểu. Lòng ông như nát tan vì đứa trẻ này, ông đi chu du khắp nơi tìm kiếm linh thảo pháp bảo, cũng chính lúc đó ông mới tình cờ gặp được đại đệ tử Túc Trì.
Vân Lang từng có ý định lập người kế vị thật, ngặt nỗi đối với Vân Nhàn, ông không thể đưa ra bất kỳ yêu cầu nào khác. Tựa như vô số cha mẹ trên đời, chỉ cần con gái khỏe mạnh bình an chính là phúc phần lớn nhất, dù mưa gió bão táp cứ để ông và Tiêu Vu che chắn.
Vậy mà bây giờ...
Ông nhớ lại ánh mắt kiên định của Vân Nhàn đêm hôm đó, vô thức nảy sinh những kỳ vọng khác.
Vân Lang từ từ siết chặt ngón tay. Nhưng liệu Vân Nhàn có thể gánh vác được kỳ vọng này hay chăng?
Vân Nhàn nào tỏ về những sóng gió bên ngoài và trái tim rối bời bời của người cha già, tầm nhìn của nàng tối sầm lại rồi sáng bừng lên. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến nàng bất ngờ.
Rõ ràng là bí cảnh nhưng lại được bày biện một bàn một ghế, bút mực giấy nghiên, trên bàn trải phẳng giấy Bạch Tuyên tốt nhất, bên cạnh còn dựng một tấm bình phong mực loang lổ phức tạp, trông giống như một thư phòng nền nã khác thường.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng tra kiếm vào vỏ, tiến về phía trước dăm bước.
Hốt nhiên trên đầu vang lên tiếng ríu rít:
“Mười năm rồi! Đến rồi đến rồi! Là con gái, là con gái!”
“Toàn là tiền bối Kiếm Các, có thể điềm tĩnh một chút không? Bội kiếm không tệ, cũng chỉ kém ta năm xưa một chút thôi.”
“Con gái là tốt! Con gái viết thơ thường hay hơn!”
“Chà, thế thì chưa chắc... Chẳng qua thường con trai có chữ xấu là thật…”
“Chậc, ta thấy nó vừa mắt, tới hoạnh họe nó hết mức đi.”
Vân Nhàn: “...”
Hình như những kiếm linh già này nghĩ rằng nàng không nghe thấy. Hoặc cố nhiên không nên nghe thấy?
Tuy nhiên nàng tốt bụng, không nỡ để các bậc tiền bối bối rối, nên mặt không đổi sắc; nàng vờ như không nghe thấy gì, đưa tay cầm bút lông rồi trầm ngâm.
Bây giờ đại khái Trọng Trường Nghiêu đã bắt đầu viết thật rồng bay phượng múa về tâm đắc trong chuyện luyện kiếm của mình. Tại thoại bản, hắn bị trì hoãn vì kỳ ngộ của mình mới lần lượt đi ra cùng với Kiều Linh San.
Trước khi nàng kịp chấm mực, từ hang động xa xăm truyền đến tiếng động, tựa như có sinh vật nào đó đang cọ xát trên mặt đất, còn có tiếng vang vọng xa xăm: “Ở đâu nào... Ở đây sao...”
Vân Nhàn nghiêng tai lắng nghe, chỉ nghe ra đó là giọng nam, những kiếm linh trên đầu lại bắt đầu ào ào kết bạn dẫn đội:
“Mọi người mau đi về phía Tây, Thái Bình nói chỗ đó có thằng đần để xem!”
“Có thể xem thằng đần ở đâu? Ở đâu, ở đâu?”
“Mấy người điên rồi, có thiếu nữ không xem đi xem thằng đần.”
“Con gái mười năm mới gặp một lần nhưng kẻ ngốc thì một trăm năm chưa chắc gặp được một tên.”
“Sao có đạo lý như thế…”
Một cơn gió thổi qua, Vân Nhàn thấy đám kiếm linh chen chúc nhau xem trò vui đã vơi đi một nửa, những kiếm linh râu trắng còn lại nhìn chăm chú vào thiếu nữ vẫn không động bút với đôi mắt sáng ngời, giọng uy nghiêm khác hẳn khi tám chuyện trước kia: “Trong vòng một nén hương giao ra câu trả lời!”
Vân Nhàn không khỏi bậc cười, cong môi, viết vù xuống mấy chữ to lên giấy Tuyên Chỉ.
Thu tay, đứng dậy, nhấc tờ giấy lên.
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Tiền bối, hậu bối là Vân Nhàn.” Vân Nhàn thoải mái cất lời, “Tôi viết xong rồi, cho tôi qua nhé? Tôi còn có việc gấp, vô cùng cấp bách.”
“Sao được! Ngươi có biết ngươi đang lừa ai không!” Kiếm linh kia bị xúc phạm, dựng râu trừng mắt, phẫn nộ không kìm nổi, “Ngươi tưởng ngươi cũng chơi cái trò khi sư diệt tổ kia... À.”
“…”
Ngọn đèn luôn sáng đại diện cho lối vào của Vân Nhàn bỗng chốc lóe sáng trên đá chiếu ảnh, đại diện cho việc đệ tử đã vượt qua cửa ải tiến vào bên trong. AI nấy bên ngoài xôn xao, không thể tin được.
Mới có bao lâu?? Thậm chí nén hương của Vân Nhàn chỉ mới cháy một mảy!!
Chẳng lẽ sư tỷ Tiểu Vân thâm sâu khó lường, tuy ngày thường chỉ đọc những quyển thoại bản xằng xít nhưng thực tế là kỳ tài thiên bẩm, hành văn tót vời, trong chốc lát đã khuất phục được các bậc tiền bối? Không thể có chuyện tỷ ấy đánh một mạch tới đâu, từ sau chuyện của đại sư huynh, nhóm kiếm linh đã chuẩn bị sẵn sàng, sẽ không có chuyện này xảy ra nữa.
Mọi người cố gắng kìm nén sự kích động, cứ vậy sốt ruột chờ thêm nửa nén hương nữa, đèn chong ngay lối vào của Kiều Linh San cũng từ từ sáng lên.
Lục Trưởng lão không nén được niềm vui trong lòng, quay sang nhìn Vân Lăng một lần nữa nhưng lại thấy ông vẫn giữ vẻ bình thản. Lần này ông ấy không bị lừa, khẽ ho một tiếng: “Chưởng môn, mau chóng lấy tâm đắc về những gì Vân Nhàn hiểu biết ra cho mọi người đọc đi, nơi đây có rất nhiều đệ tử Trúc Cơ, đoan chắc sẽ thu được thật nhiều lợi ích.”
Vân Lang lộ xẻ khó xử: “Sao không biết ngại thế được...”
Lục Trưởng lão thầm nghĩ “cứ giả vờ nữa cho ta xem” mà rằng: “Có gì mà xấu hổ? Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hiện tượng kỳ lạ tới vậy, đủ nói rõ nó trội nhất.”
Vân Lang cấp tốc đứng dậy: “Cái này, hầy, được rồi.”
Dưới vẻ điềm tĩnh bên ngoài của Vân Lang là cảm xúc trào dâng. Ông thực sự không ngờ rằng Vân Nhàn sẽ hăng hái cạnh tranh tới vậy. Chẳng lẽ kỳ vọng mà ông đã từng từ bỏ trước đây sẽ được thực hiện được trên người đứa con gái duy nhất này?
Chẳng lẽ trời giúp Kiếm Các thật...
Đá chiếu ảnh chập chờn, kiệt tác được Vân Nhàn tiện tay viết xuất hiện trước mặt Vân Lăng, chỉ có sáu chữ nhưng lại gây rúng động thời gian...
“Chưởng môn là cha của ta”.
Vân Lang: “...”
“Chưởng môn, sao đột nhiên tắt đi? Có chuyện gì hả?”
“Hình như đá chiếu ảnh có vấn đề, tạm thời không sửa được, mọi người đi về nghỉ ngơi trước đi, ha ha, ha.”