Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 7: Kiếm Các (6)



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Dưới sự chú ý của những kiếm linh mặt mày xanh lét, Vân Nhàn đã nhẹ nhàng vượt qua cửa ải gieo neo nhất này.



Và bấy giờ, tiếng lăn lộn của một sinh vật nào đó ở phía bên kia vẫn tiếp tục: Ở đâu nào... Ở đây sao...



Nàng cảnh giác đặt đầu ngón tay lên chuôi kiếm.



Giọng nói này tựa như là một con quái vật không mấy thông minh. Nhưng chẳng ai tiết lộ rằng có quái vật trong Cõi Đao Kiếm cả? Chẳng lẽ thông tin tình báo của nàng có sai sót?



Mỗi tội giọng nói đó ở quá xa, cũng không có vẻ gì mang tính tấn công, Vân Nhàn gạt nó sang một bên, ung dung bước về phía trước.



Chưa đầy năm bước, một luồng kiếm khí sắc bén lao về phía nàng chực chảo chớp, nàng rút kiếm ra đỡ theo bản năng, thân kiếm va chạm với kiếm khí đã run rẩy từng hồi.



Từ bây giờ bài kiểm tra thực sự mới bắt đầu.



Mỗi lối đi sẽ có con đường khác nhau, những thứ gặp phải trên đường đi cũng muôn hình vạn trạng, vì vậy may mắn cũng là một phần của thực lực. Tất nhiên, ví dù đủ sức dốc hết toàn lực thì may mắn cũng chẳng còn là đáng kể. Vân Nhàn đã “xui xẻo” từ nhỏ, bốc thăm mười lần không trúng nổi một lần “đại cát”, những tưởng trong bí cảnh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, tuy nhiên thực tế đã nằm ngoài dự đoán của nàng. Suốt dọc đường đi có thể gọi là trời yên biển lặng, thuận lợi đến mức nàng cảm thấy khó tin.



“Tiền bối,” Vân Nhàn nghi ngờ hỏi, “Là các người đang giúp tôi sao?”



Cho dù tức giận đến đâu cũng không cần phải đưa tiễn xa thế.



Giọng nói vang vọng trong hang động rộng lớn, ngoài ra không có lời hồi âm nào khác, xem ra không phải.



Nàng tiếp tục dấn bước về phía trước.



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn vung kiếm đỡ đòn kiếm khí đánh tới một lần nữa, cánh tay phải luôn căng cứng đã bắt đầu cảm thấy nhói đau. Trước mắt vẫn là con đường tẻ nhạt và khô khan chực như không thấy điểm cuối, là một vùng sáng chói lọi. Nàng thấy khá ổn, không tới mức không chịu đựng nổi.



Khi mở mắt ra ở thế giới này, nàng không thể nói chuyện, không thể cử động, lại còn ốm đau triền miên. Sau này mục đích cầm kiếm chỉ nhằm để rèn luyện sức khỏe, thành thử nàng không có nhiều cảm giác cấp bách, cũng không thể gọi là ham học hỏi gì.



Tuy nhiên giờ đây lý do cầm kiếm của nàng đã thay đổi và trọng lượng thanh kiếm gánh vác cũng khác xưa. Tư chất của nàng được xem là tốt trong Kiếm Các, ấy nhưng một khi ra khỏi Kiếm Các sẽ là cảnh thiên tài đầy rẫy trong thế giới rộng lớn, nàng còn được tính là gì.



Vân Nhàn hốt nhiên cảm thấy một nỗi buồn không sao lý giải.



Dù nàng cố gắng đến đâu, muốn thay đổi cả thảy nhường nào, cuối cùng nàng vẫn chỉ là một hạt bụi nhỏ bé dưới vòm trời này, là một sự tồn tại tầm thường như con ong cái kiến, vĩnh viễn không thể chống lại dòng chảy của số phận... Hả? Không đúng? Sao lại nghĩ như vậy?



Vân Nhàn rít một tiếng, lập tức nhận ra sự bất thường.



Thật kỳ lạ, tại sao nàng lại không được xem là thiên tài?



Nếu thật sự phải bình chọn thiên tài dùng kiếm đứng đầu bốn giới, tới Túc Trì cũng phải lùi lại một chút đấy chứ?



Ngay khi ý nghĩ này lóe lên, trước mắt nàng bỗng sáng bừng, những cảm xúc khác lạ trước đó tan ra như thủy triều, không để lại dấu vết.



Vân Nhàn: “...”



Hay lắm, hóa ra còn có tấn công tinh thần. Thật là đã đánh giá thấp ngươi!



Chắc những kiếm linh chịu trách nhiệm châm ngòi thổi gió đâu ngờ rằng Vân Nhàn có da mặt dày như tường thành, chúng bị đánh cho không kịp trở tay ngay lập tức. Còn chưa bắt đầu đã kết thúc, Vân Nhàn ung dung rẽ vào khúc cua cuối cùng, nhìn thấy một thanh kiếm nhỏ trên vách tường không xa.



Trong một khoảng trống mênh mông, thanh kiếm nhỏ chừng lòng bàn tay xuất hiện thật kỳ quặc, lưỡi kiếm cứ vậy lộ liễu ra bên ngoài, không có vỏ kiếm che chắn. Vân Nhàn nhìn lăm lăm vào nó hồi lâu, luôn cảm thấy mình đã từng thấy ở đâu rồi, trông quen lắm.



Hiềm một nỗi đột nhiên không nhớ ra.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nàng ngồi xổm xuống cách đó không xa, chưa kịp đưa tay vơ vét đã nghe thấy thanh kiếm nhỏ ấy mơ màng nói tiếng người: “Cút đi, ta không chơi với đồ ngốc!”



“Không chơi với đồ ngốc? Đồ ngốc nào ở đây.” Dù gì cũng đâu phải là nàng, Vân Nhàn mượn chuyện này hỏi, “Ngươi nhỏ như vậy đã phải đi làm rồi?”



“Đồ khốn!” Thanh kiếm nhỏ lại trả lời, “Ta là... bảo vật của Kiếm Các, kiếm trấn phái, Thái Bình. Xưa kia một kiếm ta đây đã vượt qua mười vạn người, cảnh tượng hùng hồn... “



Vân Nhàn: “Hả?”



Tiểu Kiếm: “Khốn kiếp! Ta chính là...”



Chuôi kiếm nhỏ lắc lư, ánh sáng lấp lóa bốn bề, nó nói liến thoắng những lời khó hiểu, nào là “Ta là Thái Bình”, nào là “Hãy thả ta ra”, khiến Vân Nhàn bật cười, Cõi Đao Kiếm tràn đầy bầu không khí vui vẻ.



Vân Nhàn nhìn vào lối ra gần trong tầm mắt, lòng tốt trào dâng, nàng nhét thanh kiếm nhỏ chưa thành niên này vào túi: “Được rồi, ta đưa ngươi đi gặp Chưởng môn, đừng niệm nữa.”



Nàng hấp tấp bước đi, chớ hề nhận ra hai luồng kiếm khí sát phạt dũng mãnh tựa ưng lao đến từ phía sau tai mình. Luồng kiếm khí kia mạnh mẽ vô song là thế lại tiêu tan trong tiếng khịt mũi yếu ớt đến mức không thể nghe thấy của thanh kiếm nhỏ.



Ánh nước nhấp nhô ở lối ra nuốt chửng Vân Nhàn, lại một trận trời đất quay cuồng, nàng nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất vững chắc. Ngước mắt lên, nàng đã thấy khuôn mặt kích động của mọi người trong Kiếm Các.



Nén hương chỉ cháy hai phần ba, còn thừa lại một đoạn ngắn.



“Ra rồi! Ra sớm thế!”



“Còn nhanh hơn cả đại sư huynh nữa!”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Xem ra Đại Chiến Tứ Phương lần này thuộc về sư tỷ Tiểu Vân là điều không còn gì phải bàn cãi...”



“Đó là điều chắc chắn. Điều cần lo lắng bây giờ là hạng hai sẽ thuộc về ai. Ta nghĩ có khi là Kiều sư tỷ.”



“Ngươi dám nói như vậy bộ không muốn sống nữa à? Coi chừng Kiều sư tỷ nổi giận đấy!”



“...”



Vân Nhàn đứng thẳng người, nhìn Vân Lang bên cạnh. Tiêu Vu cũng tới. So sánh với đạo lữ đầy vẻ vui mừng, có thể thấy biểu cảm của Chưởng môn hiện tại vô cùng phức tạp. Nếu nhất định phải miêu tả thì đó là hai phần vui mừng ba phần kích động năm phần nín lặng nghẹn ắng, biến ảo khôn lường.



Chẳng rõ ông đã trải qua những giằng xé nội tâm như thế nào khi đứng ngoài kia.



Nhưng ông nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chậm rãi bước đến, trang trọng trao cho Vân Nhàn huy hiệu hình thanh kiếm đại diện cho Kiếm Các Đông Giới và đanh giọng thốt lên: “Giao cho con.”



Vân Nhàn cầm lấy huy hiệu mỏng ghim vào cổ áo: “Con đã hiểu.”



Nàng theo bản năng muốn sờ thanh kiếm nhỏ kỳ lạ kia, mỗi tội lại sờ vào khoảng không, nàng cau mày bối rối.



Chẳng lẽ đây cũng là ảo giác? Hay là bản thân mình không thể mang nó ra ngoài?



Vân Lang cảm thấy nhẹ nhõm chưa được bao lâu đã nghe Kiếm tu bên cạnh tò mò hỏi: “Sư tỷ Tiểu Vân, rốt cuộc tỷ đã viết vì về điều mình đã ngộ ra vậy? Các bậc tiền bối đọc xong có vỗ tay tán thưởng không?”



“Không tới mức, không tới mức.” Vân Nhàn mỉm cười với bộ dáng tĩnh trí, “Chỉ là một số bài viết như ‘Tu dưỡng bản thân Kiếm tu, ‘Ba câu khiến ngươi thích luyện kiếm, ‘Làm thế nào khi Kiếm tu quá mạnh’, không có gì thanh lịch cả.”



Kiếm tu lộ rõ sự ngưỡng mộ trên mặt: “Sư tỷ Tiểu Vân thật khiêm tốn.”



Vân Lang: “...”



Làm cách gì để có khuôn mặt không đổi sắc như thế…



(P4)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Một nén hương qua đi, Kiều Linh San phong trần mệt mỏi nhảy ra. Nàng ấy thật sự yêu Vân Nhàn sâu đậm, vừa ra đã tìm người ta trước tiên: “Vân Nhàn đâu? Vân Nhàn ra chưa??”



Đệ tử khác trả lời: “Sư tỷ Tiểu Vân đã đi ra lâu rồi ạ.”



Kiều Linh San chưa vui được bao lâu, lại lo lắng sang những chuyện khác: “Những người khác đâu? Những người khác đã ra chưa?”



“Chưa, chưa đâu.” Các đệ tử dừng lại một chút, lại âu sầu nhìn vào cánh cửa ngoài cùng bên trái. Họ vừa nghe được thứ như tiếng kêu thảm của Trọng Trường Nghiêu, thảm dữ lắm, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?



Quái lạ ghê.



-



Việc tuyển chọn của Kiếm Các chính thức kết thúc, hai đệ tử đại diện cho Đông Giới là Vân Nhàn và Kiều Linh San, bọn họ sẽ nghỉ ngơi thêm hai đêm nữa và ngày kia lên đường.



Nhóm đệ tử ngoài phái đến như thế nào thì về như thế đó, nguyên vẹn, thực sự chỉ là đến để trải nghiệm tham quan chứ chẳng thu hoạch được gì, những lời hùng hồn khi vào sơn môn khi ấy đã trở thành trò cười, họ chỉ còn biết á khẩu không thốt nên lời.



Tuy nhiên thái độ của những Kiếm tu đối với họ vẫn như cũ – vốn dĩ không khá hơn là bao.



Thế giới bên ngoài ào gió vần mây, sóng ngầm dao động, tình hình cấp bách chẳng giữ được chân người. Mộ Thanh sẽ mang theo Liệp Không Ưng tới tông môn đón hai người bọn họ vào giờ Mão ngày hôm ấy để cùng đến thành thị nơi xảy ra đại chiến.



Trung tâm của bốn giới, Chúng Thành.



Tất nhiên việc thất bại của Trọng Trường Nghiêu còn khiến người ta kinh ngạc hơn cả, đặc biệt là đối với gia tộc đặt nhiều hy vọng vào hắn. Những tưởng có thể từ đây phi thăng vào mây nào ngờ xuất sư bất lợi, thậm chí còn không nắm bắt được cơ hội đầu tiên, chỉ đành tìm cách khác. Hắn nóng vội, hắn đau đầu.



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vào lúc chào từ biệt, thậm chí Trọng Trường Nghiêu còn tự mình tìm tới tẩm điện của Vân Nhàn hòng chứng thực suy nghĩ trong lòng, nhưng hắn không nhìn thấy Vân Nhàn, thay vào đó là Anh Lạc đang vẩy nước quét nhà.



Trong “Nghịch Thiên: Quân tử vốn là vương”, Anh Lạc là nữ tử đầu tiên si mê hắn.



Dẫu rằng Anh Lạc mơ hồ cảm thấy hành vi của người này có vẻ ngả ngớn, ngặt nỗi trong đêm tối, gương mặt nghiêng vì thương tích của Trọng Trường Nghiêu lại quá đỗi tuấn tú khiến nàng ấy không khỏi buồn bã từ đó nghĩ rằng trời cao ghen tị với anh tài. Nhưng với tư chất và tài năng của hắn, ngay cả khi đã... Hừm, ắt sẽ có người nguyện ý theo đuổi hắn thôi.



Nàng ấy đang suy tư miên man chuyện này thì Trọng Trường Nghiêu đã nói rõ ý đồ của mình.



Hóa ra Trọng Trường Nghiêu nghi ngờ Vân Nhàn có tình ý với mình. Rốt cuộc thì trong phần sau của thoại bản, người vợ lẽ thứ năm của hắn có dạng thế này, yêu hận đan xen, chỉ thích đối đầu, chẳng lẽ Vân Nhàn cũng vậy sao?



Anh Lạc: “...”



Anh Lạc lập tức tỉnh trí lại, thậm chí còn nảy sinh những ý nghĩ vô lễ khó thốt nổi thành lời.



Trọng Trường Nghiêu đợi rất lâu để rồi chỉ nhận được cái vỗ vai đầy phức tạp của Anh Lạc.



“Ngươi sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng mình,” Nàng ấy giãi bày uyển chuyển, “Nhưng không phải là tiểu thư nhà ta.”



Ngày rời khỏi tông môn đến nhanh như chớp, thoắt cái đã đến giờ.



Cuối cùng cánh cổng lớn cổ kính trang nghiêm của Kiếm Các cũng được mở ra lần nữa. Nhìn về phía xa, đỉnh núi ngút ngàn đầy sương giăng tuyết đóng, mang một màu lạnh lẽo trong lành, yên tĩnh không một tiếng động. Trên bầu trời rộng lớn vô tận thường ngày tĩnh lặng là hai con Liệp Không Ưng khổng lồ, trên lưng chúng là những gian phòng nhỏ được trang trí rực rỡ.



Đây là con linh thú vừa hiếm thấy lại đắt đỏ. Mỏ sắc nhọn và đôi mắt đỏ trông hung tàn là thế nhưng chúng lại hết sức dịu dàng ngoan ngoãn. Với tốc độ cực nhanh, chỉ cần ba ngày chúng đã bay tới Chúng Thành cách xa hàng ngàn dặm.



Vân Nhàn và Kiều Linh San đã chuẩn bị sẵn sàng từ sáng sớm, đứng ngoài tông môn. Phía sau là một đám đông nườm nượp chẳng luyện kiếm, toàn chạy tới tiễn đưa. Vân Lăng và Tiêu Vu đứng ở hàng đầu, tiếp theo là các trưởng lão xếp hàng theo thứ tự.



Mộ Thanh thò đầu ra từ xa, mỉm cười với mọi người, ý muốn thúc giục.



Giả như lỡ hẹn, lát nữa lại có tuyết rơi, Liệp Không Ưng sẽ trầy trật lắm.



Vân Nhàn và Kiều Linh San ôm theo mấy món pháp khí phòng thủ mà họ đã chọn từ kho tông môn hôm qua, đoạn nhìn lại huy hiệu hình thanh kiếm nhỏ trên cổ áo, tâm trạng đã đủ bình tĩnh sau hai ngày trôi qua.



Giờ Mão sắp đến.



(P6)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cuối cùng, Vân Lăng bước ra một bước, nói nặng nề: “Phải tự chăm sóc bản thân.”



Tiêu Vu chỉnh lại cổ áo cho Vân Nhàn, tiếp lời: “Mẹ tin tưởng con.”



Vân Nhàn xúc động: “Mẹ ơi, cha.”



Vân Lang: “...” Lúc này mà còn phân biệt xưng hô…



Lục Trưởng lão cũng tranh thủ thời gian dặn dò con gái mình: “Mẹ con rất nóng nảy, ta cũng hết cách. Ra ngoài nhớ đừng háo thắng hơn thua, phải khiêm tốn, biết hợp tác, hòa thuận với Vân Nhàn, không được cãi nhau, nghe chưa?”



Kiều Linh San nghe lời dông dài tới nhức cả đầu: “Con biết, con biết rồi.”



Tưởng Tinh Dao cũng đến, nói bằng cái giọng ngái ngủ: “Sư muội Tiểu Vân, đừng quên những gì ta đã nhắn nhủ cho muội. Muội hiểu chứ?”



“Dạ.” Vân Nhàn gật đầu, “Nếu nhìn thấy đại sư huynh, ta sẽ truyền đạt như vậy.”



Mộ Thanh lại thò đầu ra một lần nữa.



Đôi mắt già nua của Vân Lang đỏ lên, ông gian nan kìm nén: “Có chuyện gì nhất định phải dùng bồ câu truyền tin cho cha mẹ, nghe chưa? Đừng có gánh vác một mình.”



Trông ông còn buồn hơn cả Vân Nhàn.



“Con biết rồi ạ.” Mặc dù có khi tin tức truyền đến thì người đã lạnh được ba ngày. Vân Nhàn cảm thấy bầu không khí có vẻ quá bi thương bèn bảo, “Biết đâu khi con quay lại đã đến lượt con làm Chưởng môn.”



“Không đâu bé Nhàn.” Tiêu Vu nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng, “Cha con sẽ không chết sớm như vậy.”



Vân Nhàn: “?”



Vân Lang: “?”



Giờ Mão đã đến, tiếng chuông vang vọng giữa các đỉnh núi vào buổi sáng sớm, đã đến lúc phải lên đường thật rồi.



Chẳng hay Tức Mặc Xu đã đến chưa, liệu có thể gặp lại Trọng Trường Nghiêu hay không, và phải chăng cốt truyện tiếp theo vẫn diễn ra y như thoại bản.



(P7)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mọi người nhìn theo với ánh mắt mong đợi chực như một đàn ngỗng ngốc vươn cổ nhìn. Vân Nhàn đi vài bước rồi quay lại, dõng dạc tuyên bố: “Mọi người này! Đừng lo lắng cho ta, ta nhất định sẽ đạt được thành tích, khôi phục vinh quang Kiếm tu, khiến danh tiếng Kiếm Các vang dội khắp ngõ ngách của bốn giới!”



Lưng thẳng tắp, nàng giãi bày dứt khoát, chớ hề do dự. Các Kiếm tu dâng trào cảm xúc, cũng giơ kiếm lên cao hô vang:



“Ta tin sư tỷ Tiểu Vân!”



“Kiếm tu là đệ nhất khắp thiên hạ!!”



“Ai nói Kiếm tu kém hơn chó?”



“Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, chớ ức hiếp Kiếm tu nghèo!!”



Khóe môi Vân Nhàn cong lên, sự tự tin toát ra một cách tự nhiên, nàng bảo: “Hãy chờ xem.”



“...”



Giữa những tiếng la vụng về và ngây ngô trẻ con, Kiều Linh San đứng ngớ người tại chỗ. Nàng ấy nhìn nụ cười vui mừng của các trưởng bối, bỗng dưng cảm thấy có một dòng nước ấm dâng lên từ đáy lòng.



Không ngờ, người mà bấy lâu nay nàng ấy không ưa lại có chí hướng lớn lao ngần này.



Cuối cùng khóe môi Kiều Linh San cũng khẽ cong lên. Nàng ấy nghĩ trong trường hợp này, nàng ấy sẽ đi cùng cho tới cuối.



Tiếng chuông ngân vang, Liệt Không Ưng gào một tiếng dài, cánh chim dao động xé toạc bầu trời, lao thun thút về phía xa như một luồng ánh sáng, bóng hình của Vân Nhàn dần dà biến mất giữa mấy non khơi, không để lại dấu vết.



Họ không thể ngờ rằng, chẳng bao lâu sau thế giới này sẽ bị khuấy đảo với biến hóa nghiêng trời lệch đất.



... Cũng không thể ngờ rằng, danh tiếng của Kiếm Các thật sự vang dội khắp bốn giới, và cái cách mà nó vang dội lại có chỗ khác biệt.