Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 8: Đi Tứ Phương



Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



Bản beta lại: 05/2025



………..



Ba ngày sau.



Chúng Thành.



Qua ba ngày bay không ngừng nghỉ, cuối cùng Liệt Không Ưng cũng từ từ hạ cánh. Khi Vân Nhàn xuống từ tòa lầu đủ màu trên lưng chim, nó dịu dàng cọ xát đám lông vũ trên cổ vào mặt nàng.



Mộ Thanh bước xuống từ sau một con Liệt Không Ưng khác, gấp gáp nhét miếng thịt khô vào miệng hai con linh thú vất vả. Đột nhiên ông ta ngẩng đầu lên bảo: “Cuối cùng cũng tới.”



Giọng nói có phần mệt mỏi.



Vân Nhàn và Kiều Linh San cũng ngẩng đầu nhìn lên.



Trước mặt họ là một tòa pháo đài thành trì cổ kính khổng lồ đến mức sắp che khuất bầu trời, thậm chí hai đầu Đông Tây còn lưu giữ những tháp canh có tuổi đời hàng trăm năm lịch sử. Dẫu rằng những viên gạch đá đã cũ kỹ, rêu phong long ra từng mảng và không còn cung nỏ gác bên trên, song sức uy hiếp không hề giảm đi thậm chí còn tăng lên.



Chỉ riêng tại cổng thành đã có hai luồng hơi thở ẩn giấu với cảnh giới Phân Thần lẩn quẩn và lười biếng giữa đám người.



Kiều Linh San chưa từng thấy một công trình kiến trúc nào quy mô hùng vĩ đến vậy, trong lòng đầy rung động và thán phục nhưng nàng ấy lại không muốn lộ ra vẻ vụng về làm mất mặt Kiếm Các. Vì vậy, nàng ấy cố nén tiếng kêu, đồng thời nghe thấy giọng nói của Vân Nhàn.



“Ôi!” Nàng vươn vai thốt lên với vẻ mặt phấn chấn, “Nhiều người quá đi!”



Kiều Linh San: “...”



Cầm tu Phong Diệp ở phía sau thở hổn hển ôm túi đàn của mình nhao tới, thở không ra hơi: “Chờ, chờ ta ...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cầm Phường thực sự không nể mặt ai, Mộ Thanh thuyết phục mãi vẫn không thể khiến Chưởng môn cử thêm một người tới, nhượng bộ lớn nhất là cho phép Phong Diệp mang theo một trong bảy cây đàn của tông môn. Theo lời ông ta giãi bày thì đây là một pháp bảo vô cùng ghê gớm – lúc gảy không chỉ không dễ mỏi mà còn bền bỉ, âm thanh hay cùng cực, thậm chí đủ sức khiến trời đổ xuống cơn mưa nhỏ.



Ha ha, quả là ghê gớm thật!



“Đã mang theo đầy đủ mọi thứ chưa?” Lần trước Mộ Thanh đến Chúng Thành là hai mươi năm trước, giờ đây ông ta cũng bồi hồi xúc động. Hít thở sâu một lát, ông ta giơ tay ra hiệu ba người trong đội nhỏ đi theo: “Đi thôi, giữ chặt văn tự qua cổng trên tay, cẩn thận kẻo người ta lấy mất.”



Những đội ngũ khác của Đông Giới vẫn đang lục tục kéo đến trong khi ba người họ đến sớm nhất, hai nhóm không đi cùng nhau.



Lý do rất đơn giản: không quen biết. Suy cho cùng Rèn Thể Môn và Đao Tông ở Bắc Giới cũng là ông lớn một phương, ngày thường vẫn giao lưu với các tông phái tự do khác; trong khi đó Kiếm Các lại theo kiểu hiền hòa, ngay cả khi bên này ra lệnh, chưa chắc người ta đã quen nghe theo. Tốt nhất là không ép buộc.



Chúng Thành nằm ở trung tâm bốn giới, do nó có vị trí đắc địa thành thử mấy trăm năm trước bốn giới đánh nhau hết lần này tới lần khác, đổ máu chảy mồ hôi sôi nước miếng, cuối cùng vẫn không phân biệt rõ rệt được chốn đây là thuộc về ai. Về sau Thần nữ là tiên trên trời không nhìn nổi nữa, hạ xuống ý để cho tòa thành cổ này độc lập, lấy tên là Chúng Thành, nghĩa hệt như tên, là thành thị của quần chúng.



Thật ra Vân Nhàn thấy cách đặt tên này hơi tùy tiện, đồng thời nghĩ có lẽ người khác cũng cho là vậy, tuy nhiên chẳng ai nói gì nên nàng cũng không buồn cất lời.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trải qua bao thế hệ biến đổi, các chủng tộc và môn phái trong Chúng Thành ngày càng phức tạp đa dạng đến mức không đếm xuể, nếu là đệ tử tông môn lớn đi ra ngoài mua thanh kiếm ắt sẽ gặp được ba kẻ thù. Nhưng cũng từ đó, chốn này phát triển trong trật tự và ràng buộc tương ứng, tại tình cảnh hỗn loạn có một mảy trật tự đáng thương:



Đầu tiên, có thể trả thù nhưng không được hại đời sau, thù không truyền sang con cái, báo thù xong là ngừng.



Thứ hai, bình đẳng giữa người và người, yêu và yêu, ma và ma, người và yêu và ma, cấm phân biệt chủng tộc, cấm ăn thịt lẫn nhau.



Thứ ba, nếu có tiền thì hai điều trên hết hiệu lực.



Vì vậy, với xuất thân của Tức Mặc Xu, nàng ấy hoàn toàn có thể ngang nhiên đi lại trong thành này. Ma Giáo là kẻ thù chung ở bất kỳ giới nào, ấy nhưng ai nấy đã quá quen với bọn họ ở Chúng Thành, quan tâm chi đến việc ngươi có là ma hay chăng, liên quan gì đến ta?



Vân Nhàn đi theo một con sói yêu đuôi to lững thững bước qua cổng, đưa văn tự qua cổng cho thủ vệ. Gã thủ vệ có đôi mắt đỏ hoe lướt qua mặt nàng, dò xét từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng mới dừng lại ở cổ áo nàng.



“Ngươi là Kiếm tu đến từ Đông Giới sao?” Thủ vệ khàn khàn than thở, “Hầy, đã lâu rồi không gặp.”



“Kiếm tu ít ỏi lắm à?” Vân Nhàn hòa nhã nói với gã, “Không nên thế chứ.”



“Cũng không thể nói là ít. Có điều rất nhiều Kiếm Tu không đủ tư cách, sẽ đi học một số nghề phụ để kiếm sống. Này thì bói toán, đánh bốc, đánh đàn, nhảy múa... vân vân.” Người lính canh này vừa nói vừa nhìn hau háu vào nàng và nuốt nước bọt, dường như thấy Vân Nhàn rất ngon miệng, “Nhưng sau đó họ phát hiện ra làm cái gì cũng dễ kiếm tiền hơn so với làm Kiếm Tu, thế là đều chuyển sang nghề khác hết.”



Gã ta ấn dấu vân tay lên văn tự qua cổng của Vân Nhàn, đưa lại cho nàng kèm với một mảnh giấy nhỏ, lại vất vả hít mũi: “Nếu ngươi cũng cần nghề phụ thì chỗ ta đúng lúc đang thiếu người.”



Vân Nhàn đi vào theo dòng người, dưới ánh sáng ban ngày rực rỡ, trên mảnh giấy ghi:



“Cá Sấu Đói Cắt Lát Thơm Ngon tuyển đầu bếp có tay nghề cao – khẩu hiệu của chúng ta là lừa già lừa trẻ!”



Vân Nhàn: “...”



Ít nhất cũng che giấu một chút chứ, mấy người này!



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ba người còn lại cũng nhanh chóng kiểm tra văn tự qua cổng rồi tụ họp bên trong cổng thành. Đi qua một con đường lầy lội, tiếp đấy rẽ một khúc cua, qua một cây cầu, cuối cùng bước qua một bậc thềm. Khoảnh khắc cánh cổng lớn mở ra là cảnh một cây cầu vòm khổng lồ, dòng người hối hả, tiếng rao bán và tiếng cười đùa náo nhiệt ập đến:



“Xem này xem này, bán vị trí xem trận Đại Chiến Tứ Phương tốt nhất!! Ai đến trước được trước!!”



“Tranh chân dung thủy mặc của người giám sát Đông Giới Túc Trì! Có thể treo hoặc trải phẳng, giống với bản gốc đến sáu phần, các quý cô và quý ông ơi, không tới mua một bức sao?”



“Vỏ cây du, món ăn vặt đích thực nhất của Ma giới trong toàn bộ Chúng Thành, nửa lượng một hộp! Một lượng ba hộp!”



“Thịt chim cánh cụt, thịt chim cánh cụt, loại không thành tinh!”



“Các hiệp sĩ của đại chiến hãy mau tới xem Bát Bảo Lâu của chúng ta nhé, ở đây ngủ ngon ăn ngon mới phát huy hết khả năng ~”



Sự huyên náo trong thành còn hơn cả ở cổng thành, khắp nơi đều là những quầy hàng rong nhiệt tình rao bán, họ suýt nữa chen lấn tới nỗi dép của Vân Nhàn rơi mất. Còn có những người hở một chút là ra tay đánh nhau, nhóm này đánh nhau ở phía trước, gà bay chó sủa khó coi, nhóm kia ở phía sau xem, cắn hạt dưa rất hài hòa. Thậm chí còn có người chỉ sợ thiên họa không loạn bèn reo hò: “Đúng! Nắm chặt đuôi hắn, nhổ đứt đi! Bà đây đã ghét con hồ ly chết bầm này từ lâu rồi!”



Phong Diệp vô tội bị máu bắn tung tóe khắp mặt, gã hãi hùng tới độ suýt phi thăng ngay tại chỗ.



Chúng Thành này quả nhiên không tầm thường, hệt như lời đồn, hoang dã tợn.



Mộ Thanh vất vả dẫn cả bọn chen qua cầu vòm, giải thích: “Mười năm một lần diễn ra Đại Chiến Tứ Phương là lúc Chúng Thành sôi nổi nhất, sao đám liều mạng này bỏ qua cơ hội... Nhớ kỹ, phải giữ tiền, nó có thể cứu mạng đúng lúc quan trọng.”



Mỗi người Vân Nhàn và Kiều Linh San được tặng hai ngàn lượng và chúng đang nằm ngoan ngoãn trong nhẫn trữ đồ.



Toàn bộ Chúng Thành có hình dạng pháo đài, chia thành ba vòng trong ngoài. Vòng ngoài cùng là nơi bốn người đang đi, vàng thau lẫn lộn, giả như không cẩn thận tới lúc đi ra ngoài chỉ còn lại độc chiếc quần lót. Vào sâu hơn một vòng sẽ đến khu vực quản lý, có cửa hàng chính quy và binh lính đồn trú, trị an sẽ tốt hơn đôi chút, bình thường số người chết trong mỗi lần kéo bè kéo lũ đánh nhau không quá mười. Vào sâu hơn nữa là nơi ở của những người tham gia đại chiến và bí cảnh đại chiến.



(P4)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Sau cùng Mộ Thanh chỉ có thể đưa đến đây, ông ta không có thẻ bài danh tính, không cách gì vào trong.



“Sắp tối rồi, các ngươi mau vào đi.”



Mộ Thanh dừng bước nhìn ba người trong giây lát.



Dưới màn trời đêm đã hơi ảm đạm, Vân Nhàn đứng giữa, mái tóc đen tuyền buộc cao bị gió thổi rối, nhẹ nhàng vương trên khóe môi hơi hé mở của nó. Trên vùng đất xa lạ và hỗn loạn này, gương mặt hãy còn non nớt của nó lại tỏ ra bình thản và nhẩn nha, không hề có vẻ căng thẳng.



Ngược lại với vẻ mặt, ngón tay của nó lại vô tình hay cố ý chạm vào chuôi kiếm ở hông với những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng.



Kiều Linh San cau mày, mím chặt môi, từ khi vào đến giờ vẫn một mực im lặng, hẳn là đang thích nghi.



Phong Diệp... Phong Diệp hình như vẫn đang choáng váng vì máu... Nói thật, ngươi đã tới Đại Chiến Tứ Phương mà còn choáng váng vì máu, có muốn sống không vậy! Rốt cuộc bình thường Cầm Phường đang làm gì?



Có thể ba người chúng đều không nhận ra, giờ đây người dẫn đầu đã được chọn.



Xứng đáng là con gái của Chưởng môn, à không, sau này có thể đổi cách gọi, gọi là Thiếu Tông chủ. Mộ Thanh thở dài một tiếng, kéo suy nghĩ xa vời của mình trở lại, dù sao cũng chưa chắc có sống sót trở về hay không, cuối cùng vẫn không gây thêm áp lực cho ba người. Ông ta chỉ vỗ vai Vân Nhàn: “Làm cho tốt.”



“Yên tâm đi ạ.” Vân Nhàn hiếm khi không đùa cợt, thậm chí còn dùng kính ngữ, “Cảm ơn ngài, ngài quay về đi thôi.”



“...” Trước khi Mộ Thanh rời đi, ông ta để lại một câu nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.



“Cẩn thận Đao Tông. Nếu không cần thiết, tuyệt đối, tuyệt đối đừng xung đột với họ.”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



“Đừng xung đột với bọn họ?”



Ba người bước vào vòng trong cùng, quả nhiên, người đi đường ít hơn hẳn, thậm chí còn có vẻ thưa thớt dưới ánh chiều tà. Kiều Linh San cau mày, hãy còn suy nghĩ về câu giãi bày của Mộ Thanh: “Nhưng chắc chắn phải đối đầu với Bắc Giới trong Đại Chiến Tứ Phương , làm sao không xung đột cho được?”



“Cái, cái gì?” Phong Diệp mới lấy lại tinh thần từ việc choáng váng vì máu lại suýt ngất đi. “Đối đầu với Bắc Giới? Các ngươi điên rồi sao?”



Không nói đến Đao Tông, ngay cả Rèn Thể Môn cố nhiên không thích gây chuyện cũng không dễ đối phó gì cho cam. Toàn bộ Rèn Thể Môn đều tu luyện công pháp hóa thú, khi nổi điên sẽ mất hết tính người. Thế mà còn muốn cùng nhau chống lại, có mấy cái mạng để tiêu xài như vậy?



Kiều Linh San đã không ưa gã từ lâu, nhưng bản thân nàng ấy chẳng ưa ai là mấy: “Không phải ngươi biết rồi mới tới à? Đừng nói ngươi cho rằng tới đây để chơi thật đấy?”



Trên khuôn mặt non nớt của Phong Diệp tràn đầy nước mắt, gã đáp: “Chưởng môn của chúng ta tịnh không nói gì cả…”



Lẽ nào gã bị lừa?



“Đừng cãi nhau.” Vân Nhàn giơ tay ngăn lại, hít một hơi xoa cằm suy nghĩ, “Có lẽ ý của ông ấy là trong một tuần tự do trước khi Đại Chiến Tứ Phương diễn ra.”



Một tuần trước đại chiến là thời gian chuẩn bị cho các tông môn, đợi đến khi người giám sát đến nơi, quan sát biến động trong bí cảnh rồi điều chỉnh đá chiếu ảnh. Trong tuần này, ai nghèo có thể lúc lắc nhận nhiệm vụ kiếm tí linh thạch; người giàu thì mua pháp bảo, treo thưởng tại phòng đấu giá nhằm tăng thêm sức mạnh cho bản thân trong bí cảnh.



Nhưng cần lưu ý rằng suy cho cùng Đại Chiến Tứ Phương là dành cho tất cả mọi người trong Chúng Thành với bốn người giám sát được bổ nhiệm. Hòng cân nhắc hơn thiệt và danh tiếng của tông môn mình, có những người dù muốn giả vờ cũng phải giả vờ cho ra trò, không thể không sợ gì sất. Tuy nhiên trong khoảng thời gian trước khi đại chiến bắt đầu, hết thảy đều diễn ra theo quy tắc của Chúng Thành. Nếu có người thực tình muốn giết người âu muốn trốn cũng khó, đó sẽ là một rắc rối to lớn.



Vân Nhàn nghĩ lại nội dung thoại bản, trầm ngâm kêu: “Cất huy hiệu trước đi.”



Kiều Linh San vô thức cởi huy hiệu ra, cảm thấy có chút không đúng: “Tại sao ta phải nghe lời tỷ?”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vì hai ngàn lượng do Lục Trưởng lão ban tặng cũng ở đây với ta.” Vân Nhàn mỉm cười xoa đầu chó của nàng ấy, “Nhanh lên, không muốn tối ngủ ngoài hầm cầu thì ngoan ngoãn đi, đừng có đâm chọt.”



Phong Diệp không hề nao núng, thậm chí còn cực kỳ ham sống sót bèn truy hỏi: “Ta có cần tháo ra luôn không?”



Vân Nhàn: “Tháo hay không không có gì khác biệt, chung quy mọi người đều biết một khi khai chiến sẽ đánh Cầm tu trước.”



Phong Diệp: “?”



Vân Nhàn an ủi gã: “Nếu không, ngươi tìm Diệu Thủ tới cũng được, như vậy ngươi sẽ trở thành người thứ hai bị đánh.”



Phong Diệp: “...”



Mặc dù đang nói sự thật nhưng sao tim lại đau nhói thế…



Kiều Linh San thầm nghĩ mắc gì người này lại bắt đầu? Rõ ràng tỷ ấy nghiêm túc vô cùng từ kỳ thi đấu trong tông môn đến giờ, làm nàng ấy còn tưởng rằng Vân Nhàn đã hoàn lương!



Vân Nhàn liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng ấy: “Lúc trước ta phải vững vàng bởi vì không muốn để trưởng bối lo lắng.”



Kiều Linh San cúi đầu tháo ra, vừa tháo vừa lẩm bẩm: “Tỷ còn biết lo cho trưởng bối...”



Ngày nào cũng chọc tức ông cha Lục Trưởng lão của mình thành cái dạng gì không biết.



Đang lúc nói chuyện, nhóm người đi về phía nơi ở được phân phối cho các hiệp sĩ. Trên đường đi, ai nấy đều là đệ tử tông môn đến tham gia Đại Chiến Tứ Phương, mặc cùng một bộ y phục cùng một nguồn, tuy hối hả nhưng không lộn xộn, từ cử chỉ hành vi tới tiếng nói đều ngay ngắn trật tự.



Có vài người chú ý đến mấy nàng tuy nhiên bọn nàng chỉ là hai ba con mèo con còn mang theo một Cầm tu không mấy tác dụng, có nhìn cũng chẳng ích chi.



Vân Nhàn thong thả đi tới đích cần đến.



Trước mắt là một gian lầu các đơn sơ, mọi người đang xếp hàng ở đó. Vân Nhàn liếc mắt đã nhìn thấy lệnh ngừng chiến treo trên bức tường màu đỏ thẫm – “Bước vào lầu, cấm xuống tay, nếu không sẽ bị giết ngay không cần bàn tội.”



Trên lệnh bài toát ra uy thế của cường giả cấp Hợp Thể.



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đứng đầu tiên là một thanh niên mặc áo xơ cọ nâu sòng gọn gàng, khoác áo giáp da. Y ném văn tự lên quầy, nói với bà chủ quầy với đôi mắt rực sáng: “Lấy thẻ bài.”



Y vác loan đao, không bọc nó trong vải, lưỡi kiếm bóng loáng lóe màu đỏ như máu, trông hung dữ và không thể tiếp cận hệt như y.



“Hóa ra là Lưu Đại hiệp của Đao Tông, thật là hùng dũng hiên ngang, quá phi phàm!” Bà chủ quầy cười hiền hòa, cấp tốc đưa ra dăm tấm ngọc bài, “Đi thêm một trăm bước nữa là đến nơi rồi, thiếu gì cứ tìm ta là được.”



Hẳn người thanh niên đã nghe quá nhiều lời khen ngợi tâng bốc trong đời này, mang theo vẻ mặt chán ngán và ngay cả đáp lời cũng lười, y cứ vậy cầm lấy ngọc bài rồi đi. Phía sau, một đám đông đệ tử Đao Tông đi theo tới ùn ùn, người nào người nấy khoác giáp mang đao lớn, Vân Nhàn đếm một chút, ở đây đã có mười lăm người.



Còn chưa kể tới đệ tử của Rèn Thể Môn, nghe Mộ Thanh nói chính là “cô đại tiểu thư nọ” dẫn đội, khí thế sẽ càng hung hăng hơn.



Bắc Giới đoạt giải quán quân trong đại chiến đợt trước, họ thừa cơ thương lượng được kha khá lợi ích, cái này ưu tiên cái kia cũng ưu tiên, giờ thì đang hằm hè đầy tham vọng, đương nhiên là đến được bao nhiêu người đến thì đến bấy nhiêu.



Đợi đến khi họ đều đi hết, Vân Nhàn mới dấn bước.



Kiều Linh San và Phong Diệp đi từng bước theo sau nàng hệt hai chú con gà con chập chững biết đi.



“Đông Giới, Kiếm Các Cầm Phường.” Vân Nhàn đưa văn tự qua cổng sang, bà chủ quầy nghiêng ngả nhướng mắt nhìn ba người từ trên xuống dưới một cách nhanh chóng, trong cuống họng phát ra một tiếng không rõ nghĩa: “Đông Giới… Ồ?”



Chỉ có ba đứa trẻ nhóc miệng còn hôi sữa này thôi ư? Thậm chí không có ai dẫn đội như lần trước? Đùa với bà sao? Lũ già gân Đông Giới đã chết hết hay không muốn sống nữa đây?



Bà chủ quầy không nhúc nhích, ngả người trên bàn.



Địch không động ta không động, Vân Nhàn cũng bất động, trên mặt vẫn nở nụ cười thân thiện như cũ: “?”



(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bà chủ khẽ gõ ngón tay mảnh khảnh hai lần lên mặt bàn, biểu thị thúc giục.



Mặt Kiều Linh San và Phong Diệp lộ vẻ ngơ ngác.



Bà chủ quầy nhíu mày: “Ngươi còn chờ gì nữa?”



“?” Vân Nhàn nói thẳng: “Ta chờ bà.”



“...”



Sau một lúc, cả nhóm bước ra khỏi lầu các trước khuôn mặt xấu xí bất thường không biết vì đâu của bà chủ, đi về hướng bà ta nói. Đi thêm hai mươi bước, rẽ trái, tới ngã tư rẽ tiếp thì rẽ trái. Trông thấy càng ngày càng đi ra vùng bên ngoài, những kiến trúc lân cận cũng ngày càng kỳ quái, ba người lờ mờ nhận ra điều gì.



“Vừa rồi... Hình như đám người Đao Tông không đi hướng này nhỉ?”



Giọng Kiều Linh San còn chưa dứt, Vân Nhàn đã cầm lắc lắc chiếc bảng gỗ rách nát vô cùng thảm hại trước cửa. Cánh cửa gỗ xem chừng còn già hơn cả tuổi ba người cộng lại bỗng dưng mở ra, để lộ ra bên trong một cảnh tượng hoang tàn tĩnh mịch.



Không biết bao lâu rồi cái sân này không có người ở, ngoài bụi bặm ra chỉ toàn là bụi bặm, bàn gỗ bị bám đầy bụi tro đến tối đen, giếng nước sắp cạn kiệt, dưới đáy ngâm một chiếc áo lót trắng không biết của ai. Ba người đứng chôn chân tại cửa một lúc, thậm chí còn ngạc nhiên khi phát hiện ra vài con vật nhỏ dễ thương.



Chuột và dơi tụ tập, nhện thằn lằn hân hoan, đâm khiến ba người trông như kẻ ngoài cuộc quấy rầy giấc mơ thanh bình của bọn nó.



Phong Diệp run rẩy môi, thốt lên: “Thật, thật, thật, thật dơ…”



Gã hoài nghi thậm chí nơi quỷ quái này còn không có chỗ để đặt đàn!



“Linh khí cũng quá mỏng manh, tịnh không có lợi cho việc tu luyện.” Kiều Linh San đá văng gia đình chuột ra, đẩy tay nắm cửa qua lớp tay áo. Bên trong gian phòng càng trống trải hơn, thậm chí không có bàn ăn, chỉ có một bệ đá lạnh lẽo dựng ở đó, trông như ở đây thêm dăm ngày nữa không cần tu luyện cũng thành tiên. Nàng ấy thắc mắc: “Đây thật sự là nơi cho con người ở ư?”



(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đám Đao Tông bên kia ở toàn nhà vàng son lộng lẫy, cách một con phố còn nghe thấy tiếng đàn sáo.



Bên họ chỉ có tiếng cọt kẹt mở cửa vì gió lùa.



Vừa nói, nàng ấy và Phong Diệp không hẹn mà cùng nhìn sang Vân Nhàn.



Hai người nhìn chăm chú với ánh mắt long lanh.



“... Ta hiểu rồi, thật quá đáng, không sợ thiếu chỉ sợ không công bằng, sao đối xử khác biệt tới vậy chứ?” Vân Nhàn vỗ vai Kiều Linh San vô cùng đáng tin cậy, mắt sáng như sao, đầy vẻ chính trực kiên định, nàng nói, “Vân Nhàn ta không cho phép có một hạt cát trong mắt, đời này ta ghét nhất những chuyện như vậy, nhất định phải đòi lại công bằng!”



Thế là đám người hùng hục quay trở về nguyên đường cũ. Trên đường đi còn lạc ba lần.



Tình cờ thay, trước lầu các lại có người xếp hàng. Các cao thủ xếp thành hai hàng san sát nhau trước quầy như bắp cải, che kín người ở phía trước nhất. Giữa những cái đầu người đen kịt và vạt áo, lờ mờ nhìn thấy người đó mặc một bộ trường bào xanh mát, đầu đội ngọc quan, phong thái tao nhã văn thơ. Trời hôm nay không quá nóng vậy mà người kia hãy còn ở đó thong thả phe phẩy quạt xếp.



Nhìn vào cảnh tượng phô trương xa hoa này, nhiều khả năng là vị Y tu Diệu Thủ mà Vân Nhàn vừa lẩm bẩm.



Ánh sáng trong mắt của bà chủ quầy suýt nữa ngưng tụ thành Cửu Thiên Thần Lôi, lời khen ngợi chưa kịp thốt ra, người bên Diệu Thủ đã cất tiếng ôn hòa và đặt một chiếc nhẫn trữ đồ lên bàn đánh một đánh “cạch”.



“Quy tắc cũ.” Hắn chậm rãi giãi bày, “Năm ngàn lượng đổi lấy căn phòng tốt nhất, đừng có ở sát lũ Bắc Giới, bọn súc vật này ồn ào chết đi được.”



Bà chủ quầy: “Được!”



Vân Nhàn: “...”



Kiều Linh San: “...”



Phong Diệp: “...”



Trong một bầu không khí ngột ngạt.



Vân Nhàn: “Thật ra có câu nói của người xưa rất hay ‘Trời định giao cho người nào trách nhiệm lớn lao, ắt trước tiên làm người ta gặp khốn khó tâm chí, nhọc nhằn gân cốt’…”



Kiều Linh San nổi giận: “Ta biết chứ!!”



………..



Lời tác giả:



Nghèo quá, các dì cho bé Nhàn góp vốn mua chút dung dịch dinh dưỡng uống đi (Chết tiệt! Giá như là truyện khoa học viễn tưởng đã có thể nói công khai như vậy rồi!)