Gặp phải gian thần dư đảng của tiền triều, thủ đoạn của hắn cũng rất đơn giản, chỉ có một chữ: g.i.ế.c, g.i.ế.c, g.i.ế.c.
Ta không nghĩ thông được.
Danh tiếng của Tạ Tẫn quả thực không tốt, nhưng mỗi lần hắn g.i.ế.c người, cũng coi như có nguyên do.
Lần này thật sự không cần thiết phải xuống tay với các tăng nhân ở Huyền Tế Tự.
Trong chùa, các hòa thượng đứng thành mấy hàng dưới hành lang.
Tạ Tẫn dường như đang tìm kiếm người nào đó, sắc mặt hơi trầm xuống.
Hình như đã có người đi trước ta một bước, chặn hắn lại.
Dưới ánh trăng, một thiếu nữ áo vải thô quỳ trên đất, khuôn mặt trắng nõn đẫm lệ:
“Tạ đại nhân, tiểu hoàng đế đương triều cũng chỉ là con rối trong tay ngài, ngài cần gì phải lấy cớ tìm người mà xông vào Huyền Tế Tự?”
Cô nương ấy ngây thơ, không chút tâm cơ.
Dù sợ đến run rẩy, vẫn c.ắ.n răng đón lấy ánh mắt của Tạ Tẫn.
Dưới ánh trăng, Tạ Tẫn khẽ “xì” một tiếng.
Đám thị vệ phía sau liền tiến lên một bước.
Đôi mắt thiếu nữ trong veo sáng rõ, hàng mi run lên rồi lại run:
“Hôm nay, nếu ngài muốn làm tổn thương một người trong ngôi chùa này, thì cứ giẫm qua t.h.i t.h.ể ta, Ninh Nguyên, trước đã.”
Nàng dập trán xuống đất, để lộ một đoạn cổ thon thả.
Tạ Tẫn bỗng khựng lại.
Ánh mắt hắn dừng rất lâu nơi gáy thiếu nữ.
Ở đó, rõ ràng có một đóa bớt hình hoa đào.
So với vết sau cổ ta, còn tự nhiên, hoàn chỉnh hơn rất nhiều.
6
Thế nhưng, Tạ Tẫn cũng chỉ do dự trong chớp mắt.
“Ninh Nguyên? Con gái độc nhất của Ninh Tư Gián sao?”
Trong sân, Ninh Nguyên hoảng hốt ngẩng đầu lên:
“Ngài muốn làm gì?”
Tạ Tẫn vẫn cười hờ hững như cũ.
Chỉ hơi nghiêng đầu, nói với tâm phúc bên cạnh:
“Tra.”
Chỉ một ánh mắt, tên tâm phúc kia đã hiểu ý, lặng lẽ lui xuống.
Ninh phu nhân ăn chay niệm Phật, nuôi dạy con gái cũng hiền lương nhân hậu, đến giẫm c.h.ế.t một con kiến cũng thấy mang tội.
Cho đến nửa tháng trước, Ninh phu nhân mắc phải chứng bệnh quái lạ.
Ninh phủ mời rất nhiều đại phu, đều bó tay.
Con gái Ninh Nguyên ở lại Huyền Tế Tự phát nguyện, trai giới tắm gội, cầu phúc cho mẫu thân suốt một tháng.
Ta không biết vì sao Tạ Tẫn lại đến Huyền Tế Tự.
Nhưng ta rất hiểu hắn.
Tạ Tẫn xưa nay là người tính toán xong xuôi mới hành động.
Có lẽ, hắn đã sớm nhận ra manh mối.
Ta hồn xiêu phách lạc bước ra ngoài.
Thị vệ Tiểu Bát không dám tin:
“Tiểu thư, chúng ta cứ thế không quản nữa sao? Danh tiếng của đại nhân vốn đã không tốt, hay là chúng ta khuyên can…”
Ta cắt lời hắn, lắc đầu nói: “Đã có người quản rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng giống như năm đó, trong ngôi miếu hoang ngoại thành, Tạ Tẫn có thể vì ta mà từ bỏ việc tìm c.h.ế.t.
Bây giờ, hắn tự nhiên cũng sẽ không trái ý nguyện của muội muội ruột thịt mình, mà đại khai sát giới.
“Tiểu Bát, chuyện tối nay ta từng tới Huyền Tế Tự, đừng nói cho ca ca ta biết.”
7
Hai ngày nay, Tạ Tẫn dường như rất vui vẻ.
Đêm đó sau khi về phủ, nghe thị vệ nói ta đã sớm trở về, hắn cũng chẳng để tâm.
Không hề sai người trông chừng ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Càng không đích thân đến chất vấn ta.
Quản gia vẫn việc gì cũng thỉnh thị ta, thị vệ cũng không có chút gì khác thường.
Trong phủ mọi thứ đều như cũ.
Thế nhưng ta biết, tất cả chỉ là sự yên ả trước cơn giông.
Những dòng chữ quái lạ kia, hết lần này đến lần khác nhảy múa trước mắt ta.
Nói về kết cục t.h.ả.m liệt mà ta sắp phải trải qua.
Lại qua một ngày, Tạ Tẫn nửa đêm vào cung một chuyến, gặp tiểu hoàng đế.
Sáng hôm sau.
Tiểu hoàng đế bị buộc phải làm một giấc mộng, mơ thấy lão Khang Vương.
Sau khi tỉnh mộng, y ở triều hội khóc lóc t.h.ả.m thiết, phát nguyện muốn đại xá thiên hạ.
A Lan coi chuyện này như trò cười, kể lại cho ta nghe:
“Tiểu thư, người nói xem có lạ không, chuyện thì là chuyện tốt, chỉ có điều triều đại mới của chúng ta đã lập được ba năm rồi, giờ lại muốn đại xá thiên hạ?”
Điều khiến người ta bất ngờ là, với thân phận Nhiếp chính vương, Tạ Tẫn lại cực lực tán thành việc này.
Còn hết lời ca ngợi tiểu hoàng đế chí thành chí hiếu.
Vị Nhiếp chính vương ngày thường luôn khinh thường những ý nghĩ kỳ quái của tiểu hoàng đế.
Lần này, hắn không cần c.h.ử.i một câu tục nào, cũng nói đến mức khiến tiểu hoàng đế xấu hổ không thôi.
Các triều thần đều cảm thấy, mặt trời hôm nay mọc đằng tây rồi.
Sau khi triều hội kết thúc, Tạ Tẫn còn hẹn mấy vị tướng quân từng ở Trần Châu năm đó đi uống rượu.
Hiếm lạ thật.
Con người hắn đặc biệt giỏi việc lấy quyền mưu tư.
Vui lên rồi, có thể kéo cả thiên hạ cùng cười với hắn.
Ta hiểu rất rõ, Tạ Tẫn tám phần đã xác định, vị Ninh tiểu thư kia chính là muội muội ruột thịt năm xưa bị bắt cóc của hắn.
Ta nghĩ, Tạ Tẫn hắn… nhất định vui đến phát điên rồi.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, hắn lại che giấu ta kín mít.
8
Đêm ấy, A Lan giúp ta chải đầu rửa mặt, thuận miệng nói:
“Nô tỳ vừa rồi có chạm mặt, trông giống như vị Trịnh tiên sinh kia đã vào phủ.”
Đầu ngón tay ta khẽ run lên.
Trịnh Khâu là mưu sĩ được Tạ Tẫn tin tưởng nhất, nửa đêm triệu đến, tất có đại sự.
Nhưng ta không ngờ, đêm nay đến không chỉ có một mình Trịnh Khâu.
Cũng may, từ trước tới nay, chính ta quản lý cả tòa Tạ phủ rộng lớn này.
Muốn đến gần, cũng không phải chuyện khó.
Cách một lớp cửa sổ giấy.
Bên trong truyền ra giọng của các mưu sĩ: