“Vương gia nửa đêm triệu chúng ta đến, là muốn bàn chuyện trọng đại gì?”
“Chẳng lẽ là muốn kéo tiểu hoàng đế xuống ngựa?”
Trịnh Khâu là người biết rõ nội tình, dè dặt hỏi:
“Giờ Nhiếp chính vương đã tìm được muội muội ruột thịt, vậy vị ở trong phủ kia, nên xử trí thế nào?”
Sau phút chấn kinh, có người hoài nghi:
“Có khi nào là do chính địch phái tới, muốn mượn cơ hội này mưu đồ gì đó không?”
Có người đề nghị:
“Không bằng… g.i.ế.c đi?”
Tạ Tẫn nhấc mí mắt lên, lạnh nhạt liếc qua kẻ vừa đề xuất hai chữ “g.i.ế.c đi” kia.
Tên mưu sĩ ấy bị ánh mắt của hắn dọa toát mồ hôi lạnh.
Giọng Tạ Tẫn đầy mỉa mai:
“Là ta năm đó mắt mù.”
“Vương gia cảm thấy g.i.ế.c nàng ta thì quá tiện nghi sao?”
Ta chỉ nghe được đến câu này, không dám nghe tiếp nữa.
Sợ rằng họ lại nói ra những hình phạt tàn khốc nào đó, rồi giáng hết lên người ta.
9
Bởi vậy ta cũng không hề hay biết.
Sau khi ta rời đi.
Trong thư phòng, Tạ Tẫn liếc xéo hắn một cái:
“Ngươi chán sống rồi à?”
Người kia lập tức câm như hến.
Tạ Tẫn nhìn đám mưu sĩ trông có vẻ tinh ranh ấy, bỗng dưng bật cười một tiếng rất đột ngột.
Những mưu sĩ này đều là theo hắn nửa đường, tâm nhãn rất nhiều, nhìn cái gì cũng thấy bẩn.
Hắn chỉ cảm thấy buồn cười.
Hắn nhớ tới chính mình năm mười bốn tuổi, hai bàn tay trắng, lại nhận nhầm muội muội.
Còn trong ngôi miếu hoang kia, A Âm mới tám tuổi đã kiên định không rời mà theo hắn suốt mười một năm.
“Chuyện này tạm thời không bàn.”
Tạ Tẫn chống cằm, chậm rãi nói:
“Thật ra hôm nay ta triệu các vị tới, là vì ta có một người bằng hữu…”
Tên tâm phúc đứng bên cạnh nhíu mày rồi lại nhíu mày.
Bằng hữu? Bằng hữu của Nhiếp chính vương… chẳng lẽ là mấy tên tướng quân thô lỗ từ Trần Châu tới?
Tạ Tẫn nói:
“Người bằng hữu này của ta, hắn yêu một nữ t.ử, nhưng lại khổ vì không biết nên thổ lộ tâm ý thế nào, đến mức dạo gần đây không dám gặp nàng.”
“Vương gia thân phận tôn quý… à không, ý là bằng hữu của ngài, nếu đã địa vị cao quyền lớn, thì cứ trực tiếp cướp người về là được.”
Tạ Tẫn cười mà không cười:
“Ngươi chán sống rồi à?”
Hắn tự mình nói tiếp:
“Nữ t.ử mà người bằng hữu này thích, dung mạo như tiên giáng trần, chim sa cá lặn, hoa cỏ cũng thẹn thùng, hắn hận không thể đem hết mọi điều tốt đẹp trên đời này trao cho nàng.”
Ngay sau đó, trong giọng nói của Tạ Tẫn lại lộ ra mấy phần uất ức:
“Nhưng không biết dạo này nàng bị làm sao, lại không chịu nhận lấy lòng tốt của hắn, dường như còn liên quan tới vị hòa thượng nào đó trong chùa, thậm chí nảy sinh ý định xuất gia.”
Nhắc tới hai chữ “hòa thượng”, ánh mắt Tạ Tẫn sắc như d.a.o.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đám mưu sĩ trong lòng xoay chuyển trăm ngàn ý nghĩ: Nhiếp chính vương chưa từng dùng cách này để hình dung một nữ nhân. Rốt cuộc là ai xui xẻo đến vậy?
Bốn phía lặng ngắt như tờ.
Các mưu sĩ nhìn Tạ Tẫn mặt mày phơi phới xuân sắc, ấp a ấp úng, nói không ra đầu đuôi.
Bàn đến mưu kế âm độc, g.i.ế.c người phóng hỏa, vu oan hãm hại, bọn họ là giỏi nhất.
Còn chuyện dỗ dành cô nương… bọn họ thật sự là lực bất tòng tâm.
Tạ Tẫn lạnh mặt, đuổi bọn họ cút đi:
“Nuôi các ngươi đúng là chẳng làm nên trò trống gì!”
10
Tạ Tẫn đến tìm ta rồi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhưng người chỉ tựa trước cửa, muốn nói lại thôi.
Một khoảng lặng kéo dài.
Ta nghĩ, dọc đường đi đến hôm nay, ta không có công thì cũng có khổ lao.
Hay là… ta khóc một trận, Tạ Tẫn sẽ mềm lòng mà tha cho ta chăng?
Ta vừa định quỳ xuống, định thẳng thắn nói ra tất cả, thì trước mắt lại hiện lên những dòng chữ kia:
“Ác giả ác báo, lập tức đến lúc vạch trần chân tướng, hả dạ lòng người rồi!”
“Tạ Thư Âm cũng đâu có làm sai gì, phản diện đắc thế xong còn cho nàng ám vệ, nàng cũng sai người đi tìm muội muội ruột của Tạ Tẫn, chẳng phải là nhận được tin năm đó nữ anh nhi kia đã bị dìm sông rồi, nên mới đ.â.m lao thì theo lao sao?”
“Bảo bối, ngươi hồ đồ rồi, ngươi quên kết cục của người lần trước thẳng thắn nhận tội là thế nào à?”
Mi mắt ta giật mạnh.
Người trước đó… là vị Vệ đại nhân kia.
Cũng xem như do chính tay Tạ Tẫn đề bạt, ít nhiều có chút tình phần.
Nhưng kẻ họ Vệ ấy lại tham ô một khoản bạc lớn dùng để tu sửa đê điều sông Cấp.
Dùng vật liệu kém chất lượng để đ.á.n.h tráo.
Kết quả là năm đó sông Cấp vỡ đê, nước lũ tràn lan, thương vong vô số.
Ta nhớ rất rõ.
Người ấy cũng quỳ trước mặt Tạ Tẫn, nước mũi nước mắt chan hòa, kể lể từng chút công lao.
Tạ Tẫn mặt không đổi sắc nghe xong, chỉ ban cho hắn hai chữ:
“Trảm lưng.”
Nghĩ đến đây, biểu cảm của ta cứng đờ lại:
“Ca, sao huynh lại tới?”
Tạ Tẫn trầm mặc, cười khẽ một tiếng.
Trong lòng ta nhanh ch.óng tính toán.
Lúc này, Tạ Tẫn vẫn chưa chọn vạch trần ta.
Chuyện này vẫn còn đường xoay xở.
Ta chuyển ý, vẻ mặt lấy lòng nhìn hắn:
“Ca, huynh xem ta phát hiện ra chuyện gì này?”
“Hai ngày trước ta đi t.ửu lâu nghe kể chuyện, tình cờ gặp một người.”
“Là thám hoa lang Mạnh Doãn, người này dung mạo tuấn tú, văn chương gấm vóc, viết ra rất là bất phàm.”
“Ta thấy Mạnh Doãn kia cực kỳ xứng đôi với ta.”
Ta mỗi nói một chữ, sắc mặt Tạ Tẫn lại trầm xuống một phần.
“Ta thích đọc sách, hắn cũng thích đọc sách, hắn vốn sắp được điều ra ngoài nhậm chức, huynh nói xem, nếu ta và Mạnh lang thành thân, núi cao nước xa, cũng sẽ không chướng mắt người khác, chẳng phải sao?”