Kim Lê Hoa

Chương 5



Ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “chướng mắt”, điên cuồng ám chỉ: chỉ cần Tạ Tẫn chịu thả ta đi, ta nhất định rời xa kinh thành, cả đời này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hắn nữa.

 

Không khí bỗng chốc đông cứng lại.

 

Một lúc lâu sau, khóe môi Tạ Tẫn chậm rãi cong lên một đường, tựa như bị chọc giận đến bật cười:

 

“Xứng chỗ nào?”

 

“Muội không còn lời nào khác muốn nói với ta sao?”

 

Ta ngẩng mặt lên, giả vờ ra dáng đối với Mạnh Doãn tình sâu không đổi:

 

“Cũng phải, bên ngoài ai nấy đều nói huynh là đại gian thần, Mạnh lang có khi nào sẽ cảm thấy ta không xứng với hắn không?”

 

Tạ Tẫn xoay người bỏ đi. 

 

Gió cuốn theo hơi lạnh tràn vào khung cửa. 

 

Ta rùng mình một cái, cũng không biết rốt cuộc Tạ Tẫn là đồng ý hay không đồng ý.

 

Nào ngờ, chỉ cách đúng một ngày.

 

Thám hoa lang Mạnh Doãn đã bị tra ra gian lận khoa cử, thứ hạng bị hủy bỏ.

 

Khi Tạ Tẫn ném chứng cứ tội trạng trước mặt ta, hắn cười lạnh một tiếng:

 

“Xem ra, hắn cũng không yêu đọc sách đến thế.”

 

Trời đất ơi… Trời như sập xuống.

 

Tạ Tẫn… ngay cả việc rời khỏi Thượng Kinh, cũng không cho ta nữa sao?

 

11

 

Để giữ mạng, ta chỉ còn cách bỏ trốn.

 

Nhân lúc đêm xuống, ta trèo tường rời khỏi phủ. 

 

Không dám đến trạm xe ngựa thuê xe, vậy mà lại xui xẻo gặp phải người tuần tra trên phố. 

 

Trong cơn hoảng loạn, ta chui vào một chiếc xe ngựa trong con hẻm tối. 

 

Vừa chen vào trong, liền bốn mắt nhìn nhau với Ninh Nguyên đang ở trong xe.

 

Nàng trợn tròn mắt.

 

Ta che miệng nàng lại.

 

“Nếu cô chịu giúp ta rời khỏi Thượng Kinh, ta nhất định sẽ báo đáp.”

 

Ta thực sự đã không còn đường cầu cứu. 

 

Tùy tiện tìm người khác, e rằng người giúp ta sẽ bị liên lụy vô tội. 

 

Nhưng ta hiểu Tạ Tẫn, hắn tuyệt đối sẽ không ra tay với chính muội muội ruột thịt của mình.

 

Nàng chớp chớp mắt, gật đầu.

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, buông tay ra, gom hết ngân phiếu trên người nhét cho nàng:

 

“Lúc này ta chỉ có chừng này thôi.”

 

Ninh tiểu thư không nói gì, ánh mắt thương cảm rơi trên người ta.

 

“Ta vốn tưởng rằng, ngươi là tự nguyện thông đồng với tên Tạ cẩu kia.”

 

“Nhưng giờ xem ra, cũng chẳng phải lỗi của ngươi, nhất định là Tạ Tẫn hắn ép buộc ngươi.”

 

Ninh Nguyên c.ắ.n môi, từng chữ đều đầy phẫn nộ.

 

Ta không nhịn được, bèn biện hộ cho Tạ Tẫn một câu:

 

“Thật ra, ca ca của cô cũng không phải người không phân biệt phải trái.”

 

Nàng lại như bị ai đó đột ngột bóp c.h.ặ.t cổ họng, cả khuôn mặt đỏ bừng lên:

 

“Ca ca ngươi là ca ca ngươi!”

 

“Ta không có loại ca ca như vậy!”

 

Ánh trăng lọt qua khe mép rèm gấm.

 

Ta liếc thấy miếng ngọc bài bị Ninh Nguyên ném dưới đất. 

 

Ngọc chất ôn nhuận, trên đó khắc mấy chữ triện nhỏ xíu. 

 

Ta sững người, Tạ Tẫn vậy mà ngay cả ngọc bài tùy thân cũng đưa cho nàng?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thấy ngọc bài này, như gặp chính Nhiếp chính vương.

 

Theo ánh mắt của ta, Ninh Nguyên lộ vẻ chán ghét, cúi xuống nhặt miếng ngọc bài lên.

 

“Ta giúp ngươi, đêm nay ta sẽ đưa ngươi ra khỏi thành.”

 

Trong lòng ta đầy nghi hoặc:

 

“Nhưng vì sao Ninh tiểu thư lại xuất hiện ở đây?”

 

Ninh Nguyên bảo ta ghé lại gần hơn một chút.

 

Đợi ta nghiêng tai sang, nàng mới thì thầm:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Ta phải lòng một người, nay mẫu thân thân thể đã khá lên, tối nay ta ra ngoài, chính là để đi tư hội với chàng.”

 

“?”

 

Tư hội? Từ này… dùng như vậy được sao?

 

Sắc mặt ta phức tạp. 

 

Chẳng phải nói rằng, Hữu ty gián Ninh T.ử Nghiêm cương trực liêm chính, dám can gián thẳng thắn. 

 

Phu nhân của ông ăn chay niệm Phật, lòng dạ lương thiện. 

 

Dạy dỗ ra một nữ nhi càng là ôn nhu hiền thục, hiểu lễ biết sách đó sao?

 

Nhưng đối với chuyện bỏ trốn, Ninh Nguyên lại còn kích động, hưng phấn hơn cả ta.

 

Có ngọc bài của Tạ Tẫn trong tay, chúng ta không hề bị quân canh cổng thành làm khó.

 

Sau khi đưa ta ra khỏi thành, Ninh Nguyên còn để lại cả xe ngựa cho ta, dặn ta dọc đường bảo trọng, còn nàng thì một mình quay về.

 

12

 

Đợi đến khi Ninh tiểu thư quay về thành, kinh thành Thượng Kinh đã bùng lên từng đốm lửa lác đác. 

 

Cấm quân ai nấy đều giơ cao đuốc trong tay. 

 

Nam nhân dẫn đầu, chính là Tạ Tẫn. 

 

Ánh lửa lúc sáng lúc tắt, soi rõ một gương mặt vô cùng phô trương. 

 

Tạ Tẫn chỉ liếc nàng một cái, hơi lạnh đã ép ra từ kẽ răng.

 

“Người đâu rồi?”

 

Ninh Nguyên che mặt khóc nức nở:

 

“Nếu ta nói, nàng ấy tự mình rời đi, ngài có tin không?”

 

Đại khái là một tháng trước.

 

Ninh Nguyên thay mẫu thân đang bệnh đi lên chùa cầu phúc. 

 

Mười lần thì tám chín lần, đều có thể chạm mặt trong chính điện của Huyền Tế Tự một nam nhân mặc thường phục. 

 

Người ấy sinh rất đẹp, cử chỉ cũng mang theo dáng vẻ kim tôn ngọc quý. 

 

Mỗi lần đến đều tiền hô hậu ủng. 

 

Võ tướng đi theo bên cạnh hỏi hắn:

 

“Tạ huynh, đã đến rồi, sao không vào bái một bái?”

 

Người kia làm bộ rất điệu: “Ta không tin thần Phật.”

 

Mấy người kia gãi đầu: “Vậy chúng ta đi bái.”

 

Khi bọn họ bái Phật, Ninh Nguyên đứng chờ bên cạnh cột hành lang ở phía điện. 

 

Mắt thấy tai nghe, người họ Tạ ấy cười nhạo họ thế nào.

 

“Lời của đám hòa thượng trọc có gì hay ho?”

 

“Đi thong thả, không tiễn.”

 

“Phong cảnh Huyền Tế Tự không tệ, ta ngắm thêm chút nữa.”

 

Mãi đến khi trời tối mờ. 

 

Hắn luôn đợi đến lúc mọi người đều đã tản đi, mới quen đường quen lối chạy ra hậu điện, móc ra một thỏi vàng nhét vào tay tiểu sa di:

 

“Theo lệ cũ, lấy cho ta một ngọn đèn đắt nhất, lớn nhất.”