Ninh Nguyên nghĩ, người này đúng là làm bộ thật.
Trước mặt người khác thì không cúng, sau lưng lại cúng.
Ninh tiểu thư bỗng nổi hứng, liền trốn sau tượng Phật.
Nam nhân quỳ trong điện, áo bào trải dài trên đất.
Trong mắt hắn lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt, trên mặt lại cực kỳ nghiêm trang, thành kính.
“Cả đời này của ta, sát nghiệp quá nặng.”
“A Âm an táng t.h.i t.h.ể, siêu độ vong hồn, thực sự là việc nhân thiện.”
“Nếu có báo ứng, cũng nên giáng xuống một mình Tạ Tẫn ta, chớ liên lụy đến A Âm nhà ta.”
Trụ trì Huệ Phương nói, nơi này ban đầu chỉ là một ngôi miếu nát ở ngoại thành.
Có quý nhân quyên góp hơn vạn lượng bạc, mới có Huyền Tế Tự ngày nay.
Người này thật đáng thương.
A Âm là ai, còn đáng thương hơn.
Ninh Nguyên chạy về hỏi phụ thân, Tạ Tẫn là ai.
Ninh đại nhân sợ đến hồn vía rời rạc, dặn nàng tuyệt đối đừng dính dáng gì đến người này: Nhiếp chính vương Tạ Tẫn, là một kẻ điên.
Ninh Nguyên không đúng lúc nhớ lại, trong chính điện Huyền Tế Tự, bóng lưng cô tịch đến khó hiểu kia.
Cảm thấy dường như, hắn cũng không đáng sợ như lời phụ thân nói.
Thế nhưng, lúc này, Tạ Tẫn trước mắt lại đang cười.
“Ta hỏi ngươi, nàng ấy đâu rồi?”
Gương mặt được ánh lửa chiếu rọi ấy, rõ ràng không hề thay đổi chút nào so với trước kia.
Nhưng lại âm trầm lạnh lẽo như sơn quỷ.
13
Cuộc đào thoát lần này của ta, chỉ vừa trôi qua đúng một canh giờ, đã bị thị vệ Tiểu Bát dẫn người đuổi bắt trở về.
Trên cỗ xe ngựa quay lại Thượng Kinh, bọn họ canh phòng nghiêm ngặt.
Tiểu Bát rất bất đắc dĩ.
“Tiểu thư, chủ t.ử đã nói rồi, cho dù người có trốn đến chân trời góc biển, cũng phải đưa người về.”
“Hai người lần này cãi nhau, làm ầm ĩ quá rồi thì phải?”
“Rốt cuộc Mạnh Doãn có gì tốt chứ?”
Các thị vệ mồm năm miệng mười khuyên ta:
“Tiểu thư, người giận dỗi với chủ t.ử cũng không cần phải bỏ trốn như vậy đâu. Người mà thật sự tức giận, đợi chủ t.ử khỏe lại rồi, đối mặt trút giận với ngài ấy là được, ngài ấy còn dám không chiều người sao?”
Không ai hiểu được trái tim dằn vặt của ta.
Ta cười khổ một tiếng:
“Các ngươi vẫn đừng gọi ta là tiểu thư nữa thì hơn.”
Ngay sau đó, ta khựng lại một chút, chậm chạp nhận ra điều khác thường trong lời Tiểu Bát.
“Chờ hắn khỏe lại… là sao?”
Vừa rồi đám thị vệ còn ồn ào, lúc này lại đồng loạt im lặng.
Kỳ quái. Quá kỳ quái.
Với tính cách có thù tất báo của Tạ Tẫn, hắn tuyệt đối hận không thể tự mình đến bắt ta về.
Càng không thể giả tay người khác.
Trừ phi… hắn không đến được.
Bàn tay đặt trên đầu gối ta khẽ run lên:
“Tạ Tẫn hắn… làm sao rồi?”
Tiểu Bát muốn nói lại thôi, cuối cùng như cam chịu số phận, nói:
“Tiểu thư, chủ t.ử gặp thích khách, mũi tên còn bị tẩm độc.”
14
Khi ta trở về Tạ phủ, Tạ Tẫn trông như đã sắp c.h.ế.t, mê man nằm trên giường, trước n.g.ự.c loang ra một mảng lớn vết m.á.u.
Mấy võ tướng từng giao hảo với hắn ở Trần Châu đều đã tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Họ vây quanh hắn, khóc t.h.ả.m thiết:
“Tạ huynh, huynh có di ngôn gì thì nói hết đi.”
Tạ Tẫn trên giường khẽ run hàng mi dài.
Ánh mắt xuyên qua đám người trong phòng, rơi thẳng lên người ta.
Hắn im lặng rất lâu, rồi khàn giọng nói:
“A Âm, nàng đến rồi.”
Thấy hắn thành ra thế này, ta chẳng còn kịp nghĩ gì khác, trong lòng chua xót, bước nhanh lên trước, run tay kiểm tra vết thương của hắn.
“Ca, sao huynh lại thành ra như vậy?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Mấy võ tướng mặt mày u sầu, trước khi lui ra còn dặn hắn có lời gì thì nói nhanh đi, đừng để lại tiếc nuối.
Trong phòng yên tĩnh lại.
Tạ Tẫn trầm trầm nhìn ta, ánh mắt rực cháy:
“A Âm, nàng thừa biết, nàng muốn gì, ta đều có thể cho nàng.”
Ta gật đầu, thấp giọng đáp:
“Ta biết.”
Khóe môi hắn hơi nhếch lên, nhưng ánh mắt lại vô cùng cô quạnh.
“Giờ nàng còn chịu nói chuyện đàng hoàng với ta, là vì ta sắp c.h.ế.t rồi sao?”
Ta bảo hắn đừng nói những lời xui xẻo ngu ngốc ấy.
Hắn chống người ngồi dậy một nửa, yếu ớt nắm lấy tay ta:
“Nàng mà thật sự tức giận, đ.á.n.h ta mắng ta để trút giận cũng được.”
“Nhưng Mạnh Doãn tuyệt đối không phải lương phối, những chứng cứ tội gian lận kia, ta không hề làm giả.”
Hắn khép mắt lại, kìm nén một tiếng ho khan:
“Nàng không tin?”
Chỉ trong khoảnh khắc, đôi mắt xinh đẹp ấy như phủ lên một tầng sương mù.
“Thôi vậy, nàng đi đi, để ta ở đây chờ c.h.ế.t là được.”
Miệng nói thế, nhưng Tạ Tẫn vẫn không buông tay.
Lực siết cổ tay ta còn mạnh hơn.
Ta cũng nhận ra điểm không đúng.
Trung y của Tạ Tẫn hơi mở ra, làn da trắng rõ đường nét kéo dài xuống dưới.
Vết thương nơi n.g.ự.c, da thịt lật ra, trông vô cùng dữ tợn.
Nhưng lại không giống trúng độc.
Ta quay mặt đi, giọng lạnh lùng:
“Huynh còn định giả đến bao giờ?”
Con ngươi đen của Tạ Tẫn đột nhiên co rút lại.
Gần như hoảng hốt buông tay ta ra.
Hắn nhìn ta hồi lâu, rồi u u nói:
“Nếu A Âm đã thông tuệ như vậy, có nhìn ra được tâm ý của ta đối với nàng không?”
Ánh nến leo lét.
Ta sững sờ đối diện với đôi mắt ảm đạm của hắn.
Những cảm xúc cuồn cuộn, nồng liệt, phơi bày không che giấu, lúc này sáng rõ đến ch.ói mắt.
Hơi thở ta chợt siết lại, lòng rối loạn trong khoảnh khắc, xoay người định đi.
Hắn nhanh hơn, lật người xuống giường, chắn trước cửa, giọng nhẹ như một sợi khói:
“Vậy còn nàng, đối với ta thì sao?”
15
Ta không biết phải trả lời câu hỏi ấy thế nào.
Dẫu sao thì… thích Tạ Tẫn, thật sự không phải là một chuyện khó.
Trước khi được Khang vương để mắt tới, chúng ta đã trải qua một quãng thời gian khổ sở nhất.