Rằng vào thời thượng cổ, Hậu Thổ nương nương lấy thân hóa đạo, sáng lập nên U Đô, rồi rèn ra ba chiếc chuông dẫn hồn.
Một lần khi tẩy chuông bên bờ Hoàng Tuyền, có một vị thần ô uế không thuộc về nơi này trườn ra từ trong nước.
Vị thần ấy khóc lóc kể lể rằng mình lỡ bước vào đây, thân thể đã mục rữa.
Hậu Thổ nương nương bèn ban cho y một chiếc chuông dẫn hồn và một bình nước hoàng tuyền.
Chính vị thần ô uế đó, nhờ vào hai món bảo vật được ban tặng — chiếc chuông dẫn hồn và bình Hoàng Tuyền thủy — mới có thể trở về quê hương, lập nên Hoàng Tuyền Quốc của riêng mình.
Vị thần ô uế ấy tên là Izanami.
Từng là mẫu thần của vùng biển trên Thiên Nguyên Cao.
Cũng chính là nữ thần ô uế Hoàng Tuyền trong truyền thuyết.
Thiên Nguyên Cao vốn nằm ở hải đảo biển Đông, nơi gọi là Đông Doanh.
—
Chuyện về Izanami, Tống Thao đã từng nghe qua.
Chuyện kể rằng, nàng sau khi hạ sinh con trai — thần lửa Kagutsuchi, bị lửa thiêu cháy thân thể, rồi sinh bệnh mà chết.
Phu quân của nàng — Izanagi — phẫn nộ tột độ, liền c.h.é.m bay đầu con trai Kagutsuchi.
Izanagi và Izanami vốn là hai vị chủ thần của Thiên Nguyên Cao.
Sau khi Izanami chết, Izanagi đau đớn điên cuồng tìm kiếm, muốn mang hồn nàng trở về.
Nào ngờ Izanami vì lỡ bước sa chân vào cảnh giới Hoàng Tuyền, lúc gặp lại phu quân, thân thể đã thối rữa mục ruỗng, đầy giòi bọ bò lổm ngổm.
Izanagi kinh hoảng, sợ hãi, liền quay đầu bỏ trốn.
Izanami, bị người chồng phản bội bỏ rơi, trở thành đọa thần.
Không nơi dung thân, nàng bèn xây dựng Hoàng Tuyền Quốc dưới lòng đất Đông Doanh, về sau được người đời xưng là Hoàng Tuyền Tân Đại Thần.
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Tính ra thì, cũng giống như Hậu Thổ nương nương đã hóa đạo, nữ thần thượng cổ ở hải đảo này, hẳn cũng đã sớm không còn tồn tại.
Nhất Mục Ngũ tiên sinh kể tiếp:
Chiếc Thủy Nguyệt Kính chính là được rèn luyện từ bình nước Hoàng Tuyền mà Hậu Thổ ban cho Izanami.
Bên trong nó hấp thu vô số ma chướng từng thuộc về Thiên Nguyên Cao, pháp lực mênh m.ô.n.g khôn lường.
Còn chiếc chuông dẫn hồn thứ ba, sau khi Izanami diệt vong, vì khát vọng hồi hương, nên đã tự đình công, thậm chí xúi giục Thủy Nguyệt Kính cùng nhau bỏ trốn, kết quả là lưu lạc sang vùng Bắc Lục Đạo ở Đông Doanh, rơi vào tay một vị lão tăng chùa cổ.
Lúc đó, vị hòa thượng Đông Doanh kia không ngại vất vả, vượt biển sang Đại Đường, tỏ ý muốn hiến tặng lễ vật.
Nhưng thực ra, thứ hắn mang theo chính là chiếc chuông dẫn hồn và Thủy Nguyệt Kính.
Không ngờ giữa đường vượt núi băng rừng, hắn gặp một ma vật hấp hối.
Một khắc lòng trắc ẩn nổi lên, lão tăng liền ra tay cứu giúp.
Ma vật kia, sau khi được cứu, liền chui tọt vào Thủy Nguyệt Kính, mê hoặc lão tăng Đông Doanh, khiến lão ta chỉ dâng lên hoàng đế nhà Đường chiếc chuông dẫn hồn, còn Thủy Nguyệt Kính thì lặng lẽ mang về lại Đông Doanh.
“Tống, Tống Thao đại nhân, chúng ... chúng ta phải đi rồi…
Ma... ma vật kia đang ở trong kính, ngài... ngài nhất định phải cẩn thận…"
Chương ngũ tiên sinh đầu bạch tuộc run rẩy nói, mặt mũi đầy hoảng loạn.
“Nó... nó rất mạnh, rất… đáng sợ, tất ... tất cả yêu quái trong kính này đều bị nó khống chế cả!
Tôi ... tôi không thể nói nhiều, chúng tôi... tôi phải đi trốn ngay ...”
Cả năm con Ngũ Kỳ Quỷ, mặt mũi hình thù quái đản, đều viết đầy sợ hãi.
Trừ chương ngũ đầu bạch tuộc còn lắp bắp được vài lời, bốn con còn lại đã tranh nhau chuồn lẹ, chỉ mong thoát khỏi nơi quỷ quái này càng sớm càng tốt.
Tống Thao chau mày.
Rõ ràng còn quá nhiều điều chưa sáng tỏ, nhưng Ngũ Kỳ Quỷ thì vừa gấp vừa nói chuyện quá tốn sức.
Nàng đành chọn lấy vấn đề quan trọng nhất để hỏi:
“Ngươi có biết hồn phách của Trương Nhuận Trạch đang ở đâu không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ai… ai cơ?”
Chương ngũ tiên sinh sửng sốt vài giây, rồi như sực nhớ ra:
“Là… là… cái hồn bị Phát Quỷ dắt vào đây ư?
Hắn ... hắn… đã bị Phát Quỷ ăn rồi…
Chúng ... chúng ta cũng bó tay, không cứu được đâu…”
“Bị Phát Quỷ ăn rồi?”
Tống Thao trầm mặt.
“Vậy còn cứu được không? Phát Quỷ ở đâu?”
“T-Tống Thao đại nhân…”
Chương ngũ tiên sinh càng lúc càng luống cuống,
“Trong Thủy Nguyệt Kính này ma khí che kín bầu trời…
Ngài chưa chắc đã là đối thủ của Phát Quỷ...
Chỉ ... chỉ e là không cứu được đâu...”
“À à à! A Vũ!”
Như nhớ ra điều gì, chương ngũ tiên sinh hớn hở nói:
“Ngài ... ngài có thể đi tìm A Vũ!
Nàng là một trong các gương mặt của Phát Quỷ.
Có... có... khi nàng ấy chịu giúp ngài ...”
“A Vũ là ai?”
“A… A Vũ tên thật là Dương Tú.
Sinh ra ở Kim Lăng.
Để tôi… để tôi nhớ lại đã…
Nàng ... nàng ấy bị người ta... cho Phát Quỷ ăn... vào năm 1933.
Chúng ... chúng tôi cùng nhau bị hút vào Thủy Nguyệt Kính từ hồi đó…”
“Vậy là các ngươi bị nhốt trong này từ đó đến giờ, không ra được?”
“K-k-không phải vậy…”
Trong kính… mọi yêu quái đều đã bị khắc ấn ma lực.
Dù... dù... dù có trốn ra cũng vẫn bị nó khống chế, rồi tan thành tro bụi…”
“Tống, Tống Thao đại nhân… lời đã hết…
Chúng... chúng... chúng tôi… xin cáo từ…
Bảo trọng… bảo trọng…”
Ngũ Kỳ Quỷ không dám ở thêm một khắc nào nữa.
Từng con từng con bám đuôi nhau chuồn sạch, chạy nhanh hơn thỏ.
5.
Thần linh Cao Thiên Nguyên, lão tăng Đông Doanh, chuông dẫn hồn, Thủy Nguyệt Kính, ma vật…
Từng đầu mối lướt qua tâm trí, nhưng Tống Thao không kịp nghĩ nhiều.
Vì cẩn trọng, nàng ẩn giấu chân thân trước, tránh bị yêu tà phát hiện.
Sau đó, nàng chuyển sang một nơi đông đúc đầu người, lấy thân phận Vô Thường, lặng lẽ lần theo tung tích A Vũ – người con gái sinh ra ở Kim Lăng.
A Vũ c.h.ế.t vào năm 1933, sinh năm Quang Tự thứ 33, tức 1907.
Thủy Nguyệt Kính xoay chuyển không gian.
Tống Thao vừa mở mắt, đã thấy mình đứng bên bờ Tần Hoài, vào thời cuối Bắc Dương.
Chiến loạn quân phiệt, dân chúng đói khổ, nhà tan cửa nát.
Nhưng giữa cảnh loạn lạc ấy, phố đèn lầu xanh vẫn tiếng đàn tì bà, đêm đêm hoan ca.