Đối với việc đám quỷ địa phủ tỏ ra chẳng mấy bận tâm, Tống Thao đã quá quen, chẳng lấy làm lạ.
Trước đó, nàng cũng thực lòng nghĩ rằng có kết giới của Đế quân bảo hộ, thì dẫu Thân Chu có giỏi đến đâu, cũng khó mà làm nên sóng gió.
Nào ngờ đúng vào đêm trăng tròn hôm ấy, bầu trời bỗng chốc bị mây đen phủ kín, chỉ nghe một tiếng nổ long trời như thiên lôi giáng xuống.
Một luồng kim quang hủy diệt bỗng nổ tung nơi chân trời, nhanh chóng lan ra từng vòng chấn động rùng rợn.
Sắc mặt Tống Thao lập tức thay đổi.
Khi đó, nàng đang ở tiệm mai táng của Trương Nhuận Trạch, đứng xem Tiểu Điềm Điềm và Kim Nguyên Bảo cãi nhau.
Lúc đẩy cửa bước ra, Trương Nhuận Trạch cũng đang đứng bên cạnh nàng.
“Vãi thật, cái gì vậy?”
“Kết giới vỡ rồi.”
“Hả?
Giờ phải làm sao?”
“Bó tay.”
4.
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Khi thả đám yêu ma quỷ quái ra, Thân Chu cũng đồng thời tung ra toàn bộ những quân bài cuối cùng trong tay hắn.
Yêu quái trong Thủy Nguyệt Kính mới chỉ là một phần.
Những đại yêu khủng khiếp đến từ Nhật Bản như Tengu, Nurarihyon, Cửu Vĩ Hồ Tamamo-no-Mae, Shuten-dōji ... không ngờ cũng đều tồn tại trên đời.
Không nghi ngờ gì nữa, bọn chúng chính là những yêu vật từng thống lĩnh Bách Quỷ Dạ Hành năm xưa.
Tengu mặt đỏ, mũi khoằm, mình mặc pháp phục tu hành, chân đi guốc mộc, từ trên trời giáng xuống.
Nurarihyon, đầu to dị dạng, hình dạng quái dị, ánh mắt hung hăng, nhưng lại ăn mặc như một thương nhân, bước đi nhàn nhã, không vội không vàng.
Tamamo-no-Mae, hồ ly chín đuôi từng được đồn đoán đã c.h.ế.t dưới tay âm dương sư Abe no Seimei, giờ xuất hiện với gương mặt trắng mịn, lông vàng óng, dung mạo vừa yêu mị vừa quỷ dị.
Shuten-dōji, đại quỷ vùng núi Ōe, tóc đỏ, nanh dài, ánh mắt hung dữ như hổ rình mồi.
Ngoài ra còn có các yêu quái từng xuất hiện trong Thủy Nguyệt Kính như: phát quỷ, rết trăm chân, chó mặt người, quái xương khô, tiểu tăng đậu hũ…
Yamata no Orochi—Bát Kỳ Đại Xà—ẩn mình trong không trung, thân thể to lớn như một ngọn núi sừng sững giữa trời.
Chỉ nhìn thoáng qua, cũng thấy yêu vật phía đối diện đông đúc chen chúc, thanh thế ngút trời, khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy.
Mây đen che khuất ánh trăng, cả vùng đất chìm vào hỗn độn, trời đất tối mịt, gió âm gào thét, cảnh tượng chẳng khác nào ngày tận thế bước ra từ phim ảnh.
Không cần Tống Thao triệu gọi, trên phố đêm đã sớm xuất hiện các quỷ sai từ địa phủ.
Mười điện Diêm Vương cũng vội vã kéo tới.
Một đoàn quỷ sai đen đặc như mực, ai nấy nét mặt đều vô cùng nghiêm trọng.
Tần Quảng Vương điện hạ, thân hình tròn trịa, lúc này tâm trạng hoàn toàn sụp đổ, bật tiếng chửi thề:
“Má nó chứ!
Đệt!
Nó thật sự tới rồi!”
Phía đối diện là đám yêu ma ngoại tộc xâm nhập vào Trung Thổ, đội hình hùng hậu, mặt mày hung ác, sát ý cuồn cuộn.
Ngay khi phát hiện dị biến, quỷ giới đã đồng loạt hợp lực, xoay chuyển cấu trúc không gian mặt đất.
Không gian mà con người sinh sống, nếu dùng khoa học hiện đại giải thích, là thế giới ba chiều.
Còn thần linh và quỷ quái, ngoài không gian của con người, bọn họ còn có thể tự do ra vào các chiều không gian khác, nhìn thấy những tầng sâu xa hơn.
Con người ở thế giới ba chiều không thể bước vào chiều không gian nơi thần linh và quỷ quái hiện diện.
Nhưng thần linh và quỷ quái thì có thể dễ dàng vượt giới, hiện thân trong nhân thế.
Bầu trời thành phố lúc này bị mây đen bao trùm, âm khí phủ dày, ma chướng khắp nơi, như thể cả thế giới đang bị bóng tối nuốt trọn.
Dưới sự điều khiển của đám quỷ giới, mặt đất nơi yêu ma tung hoành lúc này đã chuyển hóa hoàn toàn thành một chiều không gian thuộc về ma quỷ.
Trong thế giới ấy, con người sẽ không bao giờ xuất hiện.
Còn ở không gian song song, nơi nhân loại đang sinh sống, cũng sẽ không hề cảm nhận được gì bất thường.
Họ chỉ thấy một đêm tối mịt, trời đất mù mịt, cuồng phong nổi dậy, thời tiết đột ngột trở nên cực kỳ khắc nghiệt.
Thần linh Trung Thổ chưa từng cho yêu ma bất kỳ cơ hội nào để gây hại đến nhân giới.
Thế nhưng rõ ràng, phe đối diện đến với khí thế rầm rộ, e rằng lần này chẳng dễ gì đối phó.
Bạch Vô Thường giữ vẻ cười mỉm, chậm rãi rút ra sợi xích câu hồn của mình.
Hắc Vô Thường mặt lạnh như băng, lôi ra móc câu đoạt mệnh đã lâu không dùng tới.
Luật sư Phí Trường Phòng, đeo cặp kính không gọng, dáng vẻ nho nhã, tay cầm một cây trượng trúc trừ tà.
Ngưu Đầu vác theo cây xĩa sắt ba ngạnh, Mã Diện nắm chặt búa sắt trong tay.
“A Bàng, nhớ nhé, ngứa đầu thì dùng Head and Shoulder.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Xéo!
Từ nay ông đây không gội đầu nữa!”
Dạ Du Thần:
“Anh em! Gia đình mình!
Lúc tế ta nhớ mua trà sữa vị khoai môn ngọc trai đen nhé, phải cỡ lớn ấy!”
Thành Hoàng:
“Gì đây? Di chúc hả?
Còn chưa đánh trận mà đã sầu đời như vậy rồi?!”
Mã Diện:
“Cũng đành chịu thôi Thành Hoàng đại nhân, diệt yêu trừ quỷ đâu phải sở trường của đám quỷ sai như chúng ta.”
Thôi phán quan:
“Đã bảo các người ôn lại pháp thuật đi mà không nghe!”
Dạ Du Thần:
“Thì ai mà ngờ được kết giới của Đế quân cũng bị phá!”
Mã Diện: “Đúng đó.”
Thành Hoàng:
“Giờ nói gì cũng vô dụng.
Đế quân đâu? Ngài ấy đang ở đâu?”
Thôi phán quan:
“Không rõ. Liên lạc không được.”
Thành Hoàng:
“Tống Thao đâu? Cô ấy chắc chắn biết.”
Tống Thao:
“Thành Hoàng đại nhân, ta không biết.”
Thành Hoàng: “Không, cô biết.”
Tống Thao: “Ta không biết.”
Thành Hoàng: “Cô có thể biết.”
Tống Thao: “Ta thật sự không biết.”
Thành Hoàng:
“Hỏng bét rồi…
Thôi Dự, mau nghĩ cách đi!”
Thôi phán quan:
“Địch đang trước mặt rồi, còn nghĩ cách gì nữa, liều mạng thôi mọi người ơi!”
Thành Hoàng:
“Ờ đúng rồi…
Con bé Liên Khương từ Ấn Đô tới, chẳng phải giỏi bắt yêu sao?
Gọi nó ra đi, với cả đám yêu quái trong Dị Yêu Sách nữa, thả ra hết đi!”
Trương Nhuận Trạch:
“Bà cô nhà tôi không ra được, bị nhốt trong đó rồi.”
Thành Hoàng:
“Toang thật rồi…
Ê, nhóc kia, ngươi là ai?”
Bạch Vô Thường:
“Móa, sao lại có người trần lẻn vào đây!
Để ta tống cổ nó ra!”
Tống Thao: “Là ta đưa hắn vào.”
Bạch Vô Thường:
“Cô mang người trần vào đây làm gì?
Đỡ đòn hả?”
Tống Thao: “Ừ, hắn rất giỏi khoản đỡ đòn.”
Trương Nhuận Trạch: “.....”
Bạch Vô Thường: “.....”