Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Chương 186



Trái ngược với tâm trạng “muốn nghỉ việc” của đám quỷ sai, thì chuột tinh Kim Nguyên Bảo đang ngồi trên vai Tống Thao, cùng với Tiểu Điềm Điềm đầu bù tóc rối từ bàn gương, lại hăng hái như được bơm m.á.u gà.

 

Tiểu Điềm Điềm nhảy dựng lên, phất cờ hò hét:

 

“Các đồng chí! 

Mọi người hăng hái lên! Tinh thần lên! 

Trái ngọt của chiến thắng là của chúng ta! 

Vì lý tưởng chung của địa phủ Trung Hoa! 

Vì tự do và tình yêu! Xông lên! 

Hãy cùng ta lao vào chiến trường! 

Hãy thổi kèn lệnh trong tay các người!”

 

Kim Nguyên Bảo lông dựng đứng, giơ nắm đ.ấ.m gào lên:

 

“Chí khí căng tràn, đói thì ăn thịt yêu quái Nhật! 

Khát thì uống m.á.u yêu tinh Nhật! 

Hôm nay chính là ngày Chuột gia ta lưu danh sử sách cõi âm!”

 

Bạch Vô Thường: 

“Kim Nguyên Bảo, cái tên đầu tổ quạ đứng cạnh ngươi là thằng ngu nào vậy?”

 

Mã Diện: 

“Phải đó! Địa phủ có tên ngu nào như vậy sao mà ta không biết?”

 

Tiểu Điềm Điềm: “.....”

 

Câu chuyện còn chưa đùa xong, thì bọn yêu quái xâm lược phía đối diện đã không thể chờ thêm, đồng loạt gầm lên lao tới!

Quỷ sai địa phủ trong chớp mắt đồng loạt đổi sắc mặt.

 

Dù có than vãn cỡ nào, nhưng khí khái và m.á.u nóng thì không ai thiếu cả.

Không một ai lùi bước, ánh mắt ai nấy đều hung hãn, giơ cao vũ khí trong tay hét lớn.

📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

 

“Giết bọn nó!!”

 

“A a a a a! Xông lên!!”

 

Thế giới quỷ quái đầy màu sắc kỳ dị, vì tiếng hô xung trận mà mặt đất chấn động dữ dội.

Thế nhưng khi Bạch Vô Thường và các quỷ sai còn chưa kịp tiếp cận quân địch thì tất cả bất ngờ khựng lại giữa đường.

 

Trên bầu trời, dị tượng lại xuất hiện.

 

Thế giới quỷ quái bỗng nhuộm một màu đỏ rực, và từ không trung vang lên một tiếng gầm giận dữ khiến toàn bộ yêu ma đồng loạt run rẩy.

Tiếng gầm đó làm chấn động cả linh hồn.

 

Ma khí mù mịt, giữa màn sương đỏ, một sinh vật khổng lồ gần như cao bằng trời đất dần dần hiện rõ hình hài.

Trong ánh mờ tối, lờ mờ hiện ra một đôi mắt đỏ như máu, treo lơ lửng giữa thiên không, giống như hai vầng trăng đỏ đang bốc cháy.

 

Một con rồng khổng lồ, mình rắn mặt người, toàn thân đỏ rực, đang từ từ lộ diện trong lớp sương mù.

Đó chính là Chúc Long — thần thú của núi Chung Sơn, mình rắn mặt người, mắt mở là ngày, mắt nhắm là đêm, không ăn không ngủ không nghỉ, điều khiển gió mưa — một trong những thần sáng thế cổ đại của Trung Hoa.

Mà lúc này, trên đỉnh đầu của Chúc Long, là một vị thần mặc tử bào.

 

Đám quỷ sai địa phủ chưa từng thấy qua Chúc Long, thần sáng thế thượng cổ đã từ lâu trở thành truyền thuyết không ai nhắc tới.

Thế nên toàn bộ đồng loạt mở to mắt, lông tóc dựng đứng, vừa sợ vừa phấn khích, con ngươi run rẩy vì kinh động.

 

Tống Thao cũng ngẩng đầu nhìn lên.

Ánh mắt nàng dừng lại trên thân hình Chúc Long, rồi lại rơi vào người vị thần mặc tử bào đang đứng trên đỉnh đầu hắn.

 

Ngày hôm đó, giữa đất trời u ám mịt mù, Chúc Long tung hoành nuốt trọn, ăn no một bữa ra trò.

Quả nhiên, Bát Kỳ Đại Xà, đối với nó mà nói, chỉ như một miếng ăn lót dạ.

 

Trận chiến còn chưa thực sự bắt đầu... đã kết thúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Yêu quái bị dọa đến tan tác, chen chúc chạy trối chết, cố gắng chui ngược lại vào Thủy Nguyệt Kính.

Còn bản thân Thủy Nguyệt Kính thì từ trên trời rơi xuống, nằm thẳng cẳng dưới đất giả chết.

 

Trong lúc hỗn loạn, Thân Chu vẫn chưa chịu nhận thua, ẩn mình nơi tối tăm, lần nữa triệu hồi Amaterasu từ Cao Thiên Nguyên, và cả bóng rối của thần hoàng tuyền Izanami.

Nhưng đáng tiếc thay, trước sức mạnh tuyệt đối, tất cả tà thuật đều trở nên vô nghĩa.

 

Chiêu thức của Amaterasu và Izanami, đối với Chúc Long, chỉ như muỗi đốt inox.

Còn Đế quân Phong Đô lạnh lùng đứng trên đỉnh Chúc Long, chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên giữa tầng trời âm u.

 

Trong khoảnh khắc ấy, Thân Chu—kẻ đang điều khiển mọi thứ—lộ ra chân thân, rơi xuống từ tầng mây đen!

Hắn ngã phịch xuống đất.

 

Mà Amaterasu, sau khi thoát khỏi tà thuật điều khiển, ánh mắt dần trở nên sáng rõ.

Ngài thét lên đau đớn, tay áo dệt bằng kim quang che lấy gương mặt, chân mang guốc cao, trong chớp mắt đã biến mất khỏi Trung Hoa đại địa.

Còn bóng rối Izanami, hóa thành một khúc xương khô, tan biến.

 

Thân Chu vốn đã lường trước có thể thất bại nhưng hắn không ngờ sẽ bại thảm đến mức này.

Cho đến khoảnh khắc tan biến, hắn vẫn chưa thể gặp Chung Ly Hoa lần cuối.

 

Hắn không cam tâm.

Hắn lảo đảo đứng dậy giữa kết giới cuồng loạn, gào lên một tiếng xé tim gan:

 

“Hoa Hoa"

 

Hắn bi phẫn đến tột cùng, thân thể không gắng gượng nổi nữa, chầm chậm quỳ xuống đất.

Trước khi hồn phi phách tán, hắn thấy Tống Thao đứng ngay trước mặt, nhìn hắn cười khẽ:

 

“Cô ấy không muốn gặp ngươi. 

Nói rằng ngươi khiến người ta ghê tởm.”

 

Tống Thao xưa nay luôn là người biết cách đ.â.m d.a.o vào tim người khác.

Nàng nhìn vào đôi mắt đỏ như m.á.u của Thân Chu, lại nói tiếp:

 

“Ngươi dốc hết tâm cơ để tái tạo linh hồn cho nàng, nhưng sao chưa từng nghĩ đến, một khi nàng nhớ lại tất cả liệu có thể tha thứ cho ngươi không?”

 

Thân Chu tuyệt vọng bật cười, nhắm mắt lại.

Khóe mắt hắn, ngay khi hồn phách tan rã, rơi xuống một giọt lệ.

 

Làm sao lại chưa từng nghĩ đến?

Chỉ là... vẫn ôm chút may mắn mà thôi.

 

Bên tai hắn dường như lại vang lên khúc Lâm Xung Dạ Bôn ngày nào.

 

Đêm lạnh dài dằng dặc, trú tạm cũng không dám gõ cửa người khác.

Ngẩng đầu nhìn trăng tàn, lén lút vượt cửa quan, bôn ba hoang dã,

Thân nhẹ chẳng ngại đường xa, lòng gấp chỉ sợ người phát hiện, đến nỗi hồn phi phách tán.

 

Một con ch.ó hoang mất nhà, ngàn năm trước trốn đến Đông Doanh, mang theo người con gái duy nhất của hắn – Hoa Hoa – để mưu cầu sinh tồn.

Làm sao hắn không biết, nàng sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho mình...

 

Nhưng rồi, khi hắn trở thành Higashikado Yuta, khi đứng trong tiền viện phủ đệ, trông thấy cây anh đào nở hoa rực rỡ, trong mắt hắn lại là dáng hình của nàng năm ấy, với gương mặt thanh khiết và xinh đẹp đến nao lòng.

 

Nàng sẽ ngốc nghếch mỉm cười với hắn, khi hắn dè dặt, đầy hy vọng hỏi:

“Em có nguyện ý gả cho ta không?”

 

Nàng đã trịnh trọng gật đầu.

Khoảnh khắc ấy, Thân Chu đã bật khóc.

 

Hắn nghĩ, Hoa Hoa sẽ tha thứ cho mình.

Hắn sẽ trao nàng linh hồn trọn vẹn, sẽ tặng nàng tất cả điều tốt đẹp nhất trên đời, sẽ để nàng trở thành thần linh của riêng hắn.