Vì thế hắn dẫn yêu ma quỷ quái, bất chấp tất cả mà xông lên Cao Thiên Nguyên.
Sau đó, hắn xây cho Hoa Hoa một tòa thần điện trong cây đàn Thiên Chiểu.
Hằng ngày, hắn bầu bạn bên nàng, tạc cho nàng đủ loại búp bê rối gỗ, chải tóc cho nàng, kể cho nàng nghe bao câu chuyện ngày xưa.
Trong câu chuyện ấy, họ là một đôi trời sinh, kết tóc se duyên, còn từng sinh ra một đứa con đáng yêu.
Tiếc là Hoa Hoa vẫn không thể nhớ nổi.
Nàng mất cả ngàn năm, mới gắng gượng nhớ được tên hắn.
Nàng chỉ biết ôm quả cầu mây ngốc nghếch chơi đùa.
Còn hắn thì âu yếm nhìn nàng, khi hắn dùng tay vuốt ve má nàng, nàng thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo nhìn hắn.
Nàng gọi hắn:
“Tắc.”
Chu Tắc là cái tên sau khi hắn đọa ma.
Linh hồn của Hoa Hoa, hắn vẫn luôn nuôi dưỡng trong Thiên Chiểu Cầm.
Nhưng Thân Chu không biết, nàng còn có thể cầm cự đến bao giờ.
Tòa thần điện ấy, lạnh lẽo, cô tịch, cứng ngắc.
Hắn biết, không thể để nàng ở đó mãi được.
Dưới ánh mắt trong vắt của Hoa Hoa, hắn khép mắt lại, thành kính hôn lên nàng, tựa trán mình vào má nàng.
Giọng nói hắn mềm nhẹ như gió:
“Ta từng phạm một sai lầm.
Giờ ta hối hận rồi, muốn làm lại từ đầu.
Hoa Hoa, em có thể cho ta một cơ hội không?”
Hồi đó, Hoa Hoa đã trả lời sao?
Nàng vẫn mải chơi với quả cầu mây trong tay, ngốc nghếch gật đầu:
“Không.”
Thân Chu còn nhớ, lúc đó hắn đã bật cười, nhẹ xoa đầu nàng.
Đến khi tan biến, hắn mới nghĩ:
Thì ra Hoa Hoa không lừa hắn.
Nàng nói “không” là thật sự không.
5.
Khi Chúc Long biến mất, trong kết giowits chỉ còn lại một đám quỷ sai của địa phủ.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, bắt đầu thì thầm rôm rả.
Mã Diện:
“Thấy chưa?
Ta đã nói rồi mà, trời có sập cũng có Đế quân chống.”
Ngưu Đầu:
“Ta bảo ngay từ đầu rồi, nhẹ như lông hồng thôi, bọn nhãi ranh đó có gì đáng sợ đâu.”
Dạ Du Thần:
“Gì mà nhanh vậy trời!
Còn chưa tới lượt ta ra tay nữa đó!
Ta còn định xiên vài tên yêu quái làm tiệc BBQ mà!”
Phí Trường Phòng: “Heh.”
Cả một đám quỷ sai còn chưa kịp giải tán, đã đồng loạt nhìn về phía vị đại boss tối cao của họ — người đang bước trên ánh trăng, từ trời cao đi xuống.
Thần ảnh ấy, rõ ràng như nhật nguyệt, khiến vạn vật phải lặng câm.
Tất cả lập tức im phăng phắc, ngoan ngoãn như học sinh tiểu học chờ hiệu lệnh từ giáo viên chủ nhiệm.
Không ngờ, người đàn ông kia, mày tựa viễn sơn, mắt như tinh tú, thân ảnh như sương khói mây ngàn, dần dần đi về phía Tống Thao.
Tống Thao nhìn hắn, không khỏi nghi hoặc.
Đế quân khẽ cong môi, ánh mắt mang theo ý cười, vươn tay về phía nàng.
Trên lòng bàn tay mở ra ấy là chuông dẫn hồn của nàng.
Tống Thao cụp mắt, nhận lấy.
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
“Cảm ơn Đế quân.”
... ...
Tối hôm đó, mọi chuyện xem như gió êm sóng lặng.
Nhưng ngay khi trở về, Thành Hoàng lão gia đã lập tức kéo một group tám chuyện.
Thành Hoàng:
“Mấy người thấy không?!
Đế quân… thế mà cười đó!
Ngài có biểu cảm đó!
Ta cá trăm đồng, Tống Thao với ngài ấy sắp thành rồi!”
Hắc Vô Thường: “Không chắc lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thành Hoàng:
“Sao lại không chắc?
Đó là Đế quân đó!
Ngài ấy mà mở miệng, Tống Thao dám từ chối chắc?”
Hắc Vô Thường: “Cũng có thể từ chối đấy.”
Thành Hoàng: “Không tin.”
Thôi phán quan:
“Ta cược một nghìn, theo như câu ‘từng thấy biển khơi, chẳng màng dòng suối nhỏ; đã qua Vũ Sơn, không phải là mây nữa’.
Tống Thao không phải người dễ theo đuổi đâu.”
Hắc Vô Thường:
“Ta thêm nghìn nữa.
Đừng xem thường Tống Thao.”
Phí Trường Phòng:
“Tôi trung lập.
Không cược vội những ván thiếu chắc chắn.”
Ngưu Đầu:
“Mấy người mất lòng tin vào Đế quân quá rồi đó?!
Ta ship cặp này từ lâu rồi!
Quá trình có hơi ngược tí, nhưng chắc chắn HE!
Yêu đương đầy m.á.u lửa, tình thâm nghĩa trọng, tình yêu thần tiên!
Ta cược cả gia tài của ta — đặt cửa Đế quân thắng!”
Mã Diện:
“Thôi đi ba, cái gia tài ‘ba đồng kẹo lạc’ của ngươi mà cũng gọi là cược lớn?”
Dạ Du Thần:
“Mấy người lập cái kèo này là vô ích thôi.
Đế quân gánh trên vai trọng trách thiên địa, phải duy trì trật tự luân hồi.
Dù có cảm tình với Tống Thao cũng không thể hẹn hò yêu đương như người phàm đâu!”
Mã Diện:
“Dạ Du Thần, ngươi còn sống trong thời phong kiến đấy à?
Thời đại đã khác rồi!
Loài người còn chinh phục cả vũ trụ rồi kìa!
Đế quân giờ coi như đang thất nghiệp, cây khô còn nảy lộc nữa là!
Ta cược thêm mười nghìn!
Tin ta đi, Đế quân mị lực quá khủng, chỉ cần ngài ra tay thì Tống Thao kiểu gì cũng say như điếu đổ!”
Thôi phán quan:
“Cá nhân ta thì đặt cửa Tống Thao thắng.
Nhưng hiện tại, thay mặt Tần Quảng Vương điện hạ, cược thêm mười nghìn cho Đế quân.
Hắn vừa nhắn: thắng thua không quan trọng, quan trọng là phải ủng hộ lãnh đạo.”
Thành Hoàng:
“Kéo hắn vào group đi.
Tự đặt cược mới tính, cược giùm không được.”
[Hệ thống]: Thôi phán quan đã mời Tần Quảng Vương tham gia nhóm chat.
Tần Quảng Vương đã mời Biện Thành Vương tham gia nhóm.
Biện Thành Vương đã mời Sở Giang Vương tham gia nhóm.
Tần Quảng Vương:
“Cược Đế quân! Cược Đế quân!
Thắng thua không quan trọng, quan trọng là ngài ấy biết ta ủng hộ!”
Biện Thành Vương: “Cược thêm mười nghìn.”
Sở Giang Vương: “Thêm mười nghìn!”
Thành Hoàng:
“Còn ai chưa đặt cược không?
Chuẩn bị chốt kèo rồi đấy.”
Dạ Du Thần:
“Bạch Vô Thường và Tống Thao chưa vào group.
Để ta kéo họ vào!”
Thôi phán quan: “……”
Hắc Vô Thường: “……”
Phí Trường Phòng: “……”
Ngưu Đầu – Mã Diện: “……”
[Hệ thống]: Dạ Du Thần đã bị đá khỏi nhóm chat.
... ...