Về cái kèo cá cược trong đám quỷ sai địa phủ, Tống Thao hoàn toàn không hề hay biết.
Sau khi quỷ giới yên ổn trở lại, cuộc sống của nàng cũng không khác gì trước kia.
Vẫn nằm dài ở Hoàng Tuyền chi cảnh, thỉnh thoảng lên nhân gian “chạy KPI”.
Thẻ ngân hàng thì tiền tiêu hoài không hết, nhưng cuộc đời lại nhạt nhẽo vô cùng.
Mỗi khi đến nhân gian, nàng thường ghé tiệm mai táng của Trương Nhuận Trạch ngồi chơi.
Chuột tinh Kim Nguyên Bảo thì đã dọn hẳn sang ở đó từ lâu.
Nó nói ở địa phủ chán c.h.ế.t đi được, chẳng có gì vui.
Ở nhân gian mới thú vị, đặc biệt là mỗi ngày được chọc cho Tiểu Điềm Điềm nhảy dựng lên như lò xo, cuộc sống đúng là vừa vui vừa có hy vọng.
Ban đêm yên tĩnh, Trương Nhuận Trạch hay xách ghế nhỏ ra ngồi cùng Tống Thao trước cửa tiệm.
Cả hai cùng ngắm những ánh đèn neon nhấp nháy, nhìn dòng xe qua lại cuồn cuộn giữa những tòa nhà san sát.
Tống Thao khẽ thở dài:
“Không ai ngờ được, ngàn năm sau nhân thế lại trở thành cảnh tượng như thế này, đẹp đến mức cứ như đang mơ vậy.
Đối với thần linh, tín ngưỡng của chúng sinh là thứ quan trọng nhất.
Nhưng sống lâu rồi mới hiểu, điều khiến tín ngưỡng trở nên quý giá, chính là bởi vì mỗi người mang trong mình một niềm tin, đều mang hình hài ban sơ của thần minh.
Là họ cho các người sự tự do và công bằng.
Là họ khiến thế gian hiểu rằng, ‘ngẩng đầu ba thước có thần linh’… thật ra chỉ để nói rằng mỗi người chính là thần linh của chính mình.
Sự cứu rỗi nằm ngay trong bản tâm.”
Trương Nhuận Trạch đưa cho nàng một lon bia lạnh.
Tống Thao tiện tay nhận lấy.
Cậu cười cười:
“Được khai sáng rồi, cô giáo Tống.”
Tống Thao liếc hắn:
“Nộp học phí chưa, học sinh Trương?”
“Không có học phí, mời cô uống bia được không?”
“Chỉ có bia?”
“Hầy, vốn định xào thêm hai món, nhưng cô có ăn đâu.”
“Ta từng nói không ăn sao?
Giờ đi làm đi.”
“Lần đầu cô đến, ta làm cả bàn tiệc.
Cô bảo ‘cảm ơn, không cần’, mặt mũi ta như bị cô đè xuống đất quẹt qua quẹt lại.”
“Vậy à?”
“Thật.
Tiểu Điềm Điềm bảo cô là chỉ dùng vật phẩm cúng tế, không ăn đồ phàm.
Nhưng ta đâu có tin.
Bà cô của ta thì cái gì cũng ăn: lẩu, BBQ, mì cay, trà sữa, kem, xúc xích bột... thứ gì cũng chén sạch, bụng dạ tốt đến mức đánh rắm còn vang trời.”
“Phụt…”
Tống Thao không nhịn được bật cười.
Thấy nàng cười, Trương Nhuận Trạch liền nói ngay:
“Thấy chưa?
Cô cười lên nhìn xinh thế, sao cứ suốt ngày lạnh tanh, bộ dạng xa cách ngàn dặm vậy?
Phải học theo thái độ sống của Liên Khương kìa, ở nhân gian sống vui vẻ biết bao.
Không giống cô, cứ như trong lòng giấu cả một nàng Lâm Đại Ngọc.”
“Ta không vui lúc nào?”
“Cô vui lúc nào?”
Trương Nhuận Trạch nhìn nàng, khẽ nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm:
“Tống Thao, làm một vị quỷ tiên cô có thấy vui không, chính cô rõ nhất.”
“Nếu ta rõ, sao ngươi lại biết?”
“Vì ta đã từng bước vào nội tâm của cô.
Ta nhìn thấy nỗi buồn của cô.”
“Trương Nhuận Trạch, thật bất ngờ đó!
Ngươi thật sự đã từng bước vào nội tâm của ta?”
“Phải.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy ngươi có thấy cô ấy không?”
“Ai cơ?”
“Ta.”
“Hả?”
“Là một ta khác.
Là tâm ma của ta.”
Tống Thao nghiêm túc nhìn cậu, khóe môi khẽ cong:
“Ngươi biết không, đối với thần tiên mà nói, tâm ma chính là ung thư của loài người.
Rất không may, ta đã mắc bệnh...
... Và sắp c.h.ế.t rồi.”
Giọng nàng pha chút giễu cợt trêu chọc, nhưng không hiểu sao, trong vẻ nhẹ nhàng ấy, lòng Trương Nhuận Trạch bỗng nặng trĩu.
Sắc mặt cậu khẽ biến:
“Tống Thao, cô nói thật à?”
“Dĩ nhiên.”
“Nhưng ta chỉ đùa thôi.
Khi xưa ta chỉ từng bước vào Nghiệt Kính Đài, lướt qua cuộc đời cô, chứ nào có thấy tâm ma gì đâu.”
“Ta biết chứ.
Ta là quỷ tiên mà, còn ngươi chỉ là người phàm, làm sao thấy được tâm ma của ta?”
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Tống Thao mỉm cười, nhưng giọng nói lại vô cùng nghiêm túc:
“Còn nhớ lúc trong Thủy Nguyệt Kính, ta thiêu rụi Di ca chỉ bằng một chưởng không?
Trương Nhuận Trạch, tâm ma của ta, có lẽ chính là bắt đầu từ khoảnh khắc ấy.”
Trương Nhuận Trạch thoáng sững người.
Đúng vậy.
Khi ấy, Tống Thao đánh một chưởng đẩy Chiêm Thế Nam ra xa, ánh mắt nàng cứng cỏi và quả quyết.
Nhưng ai biết được sâu trong lòng nàng là tâm tình như thế nào?
Di ca trong Thủy Nguyệt Kính quá chân thật.
Nói đúng hơn, cho dù chỉ là ảo ảnh thì Chiêm Thế Nam khi xưa, chẳng phải cũng chỉ là một hóa thân nhập thế của Đế quân hay sao?
Điều này, Tống Thao hiểu hơn ai hết.
Và đó cũng chính là điều nàng luôn đau đáu suốt bao năm qua.
So với nói rằng tà khí trong Thủy Nguyệt Kính đã sinh ra tâm ma, thì chi bằng thừa nhận chính chấp niệm của nàng từ thuở ban đầu, đã gieo nên quả đắng hôm nay.
Một Chiêm Thế Nam giả tạo, chẳng thể khiến nàng gục ngã.
Đáng sợ chính là một phiên bản khác của chính nàng, không ngừng truy vấn:
“Tống Thao, nếu được làm lại một lần nữa, ngươi sẽ chọn thế nào?
Ngươi dám thừa nhận không — rằng đã từng có lúc, ngươi muốn đưa ra cùng một lựa chọn như ta?”
Tống Thao, ngươi không phải là ngươi.
Ta cũng chẳng phải là ta.
Dù cao khiết như thần mlnh, cũng vẫn cần đi tìm chính mình.
Vậy khi còn là con người, ngươi đã là người như thế nào?
Khi thành thần tiên, ngươi lại là thần tiên kiểu gì?
Ngươi có chắc con đường ngươi đi là đúng?
Có chắc ngươi là một thần tiên xứng đáng?
Nếu ngươi tin là đúng, thì hãy can đảm đối mặt với ta, thừa nhận ta.
Vì ngươi biết rõ, ta chính là ngươi, chúng ta là một thể.”
Thừa nhận nàng ấy vốn chẳng phải chuyện khó.
Nhưng tâm ma chính là tâm ma.
Là bởi vì nàng ấy sẽ không ngừng tìm kiếm điểm yếu của ngươi.
Tất cả.
Từng chút một.
Nàng sống trong lòng Tống Thao, và rồi sẽ từng chút một nuốt chửng suy nghĩ của nàng, nuôi lớn một Tống Thao hoàn toàn mới.
Mà Tống Thao mới ấy sẽ là ai, đến chính nàng cũng không thể nói rõ.
Nàng kể cho Trương Nhuận Trạch nghe một câu chuyện.
Khi Thân Chu lên kế hoạch lật đổ Sát Thủy Hà, hắn từng tìm đến một yêu tinh hoa mai.