Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Chương 189



Yêu tinh hoa mai ấy sống tại núi Tùng Quả, thuộc dãy Hoa Sơn. 

Nghe nói Ô Xà Ngọc Kinh Tử, đã tu hành bảy trăm năm, nhưng vì cầu mưa cho dân làng mà lộ ra nguyên hình, bị thương nặng, cuối cùng bị chính dân làng phanh thây ăn thịt.

Còn bạn thân của nàng – tiểu nhân sâm tinh, về sau vì vướng vào tình kiếp, cũng lỡ tay c.h.ế.t trong tay người mình yêu.

 

Yêu tinh hoa mai từng đuổi theo một đạo sĩ, hỏi hắn “Vì sao?”

Vì không nỡ g.i.ế.c nàng, nên đi đến đâu, đạo sĩ ấy bị nàng bám theo đến đó.

 

Nàng cứ thế hỏi suốt một năm: hỏi về nhân quả, hỏi về thiên lý, hỏi Đạo rốt cuộc ở đâu.

Cuối cùng, vị đạo sĩ ấy gác kiếm không rút nữa, từ đó không còn trảm yêu trừ ma.

Về sau, hai người sống ẩn cư bên nhau, thành vợ chồng, cùng ở trong một ngôi làng nhỏ.

 

Nhưng rồi, Thân Chu đã tìm được họ.

Hắn đưa yêu tinh hoa mai đi, g.i.ế.c c.h.ế.t đạo sĩ ấy. 

Sau đó, lại mỉm cười nói với nàng:

 

“Ngươi đến Doanh Đô, hỏi thủ hộ Đại Vu nơi ấy — Mộ Dung Chiêu:

Đạo của hắn ở đâu?

Nếu ngươi hỏi được, ta sẽ trả lại trượng phu cho ngươi.”

 

Yêu tinh hoa mai liều lĩnh cả hồn lẫn hình, tiêu hao toàn bộ yêu đan, tìm đến Mộ Dung Chiêu.

Mộ Dung chỉ nói một câu: “Ta đây.”

 

Yêu tinh hoa mai hỏi: “Vậy g.i.ế.c người là đạo ư?”

 

Mộ Dung không đáp.

 

Vì hắn đã sớm nhận ra: yêu tinh hoa mai này đã chết, chỉ là một huyễn ảnh bị điều khiển bởi rối tà thuật của Thân Chu.

Nếu hắn đáp lời, thì cùng khoảnh khắc yêu tinh hoa mai tan biến, hắn sẽ trúng vào một tầng ảo cảnh mà Thân Chu thiết lập.

 

Ảo thuật này không thể làm hắn mất mạng, nhưng sẽ khiến những câu hỏi của yêu tinh hoa mai ấy, khắc sâu vào tâm trí hắn.

Còn nếu không đáp, huyễn ảnh yêu tinh hoa mai ấy sẽ mãi không thể tiêu tan.

 

Mộ Dung không thể g.i.ế.c nàng.

Bởi vì, nàng không chỉ đang hỏi về Đạo của hắn nữa rồi.

 

Giết nàng tức là thừa nhận không thể nói rõ thiên đạo.

Không g.i.ế.c vẫn là không thể nói rõ thiên đạo.

 

Giết hay không giết, đáp hay không đáp, đều sẽ trở thành vết nứt trong lòng Mộ Dung Chiêu.

Mà đó, chính là mục đích cuối cùng của Thân Chu:

 

Gieo xuống trong lòng Mộ Dung Chiêu một “tâm ma”.

 

... ...

 

Trương Nhuận Trạch hỏi Tống Thao:

“Vậy sau đó chuyện ấy giải quyết thế nào?”

 

1.

 

Tống Thao mỉm cười:

 

“Là Liên Khương ra mặt, lén lút sau lưng Mộ Dung tìm tới yêu tinh hoa mai, dùng một tràng lý lẽ ngang ngược cãi tay đôi, lấy gậy ông đập lưng ông, khiến yêu tinh hoa mai nghẹn lời.

Nàng ta tự mình phá được huyễn thuật khống chế, sau đó cảm thấy vừa lòng hả dạ mà tiêu tan.”

 

Trương Nhuận Trạch: “.....”

 

Đối với bản lĩnh “đấu võ mồm” và não bộ vòng vèo của Liên Khương, Trương Nhuận Trạch chưa từng nghi ngờ.

Nhưng điều cậu thực sự muốn biết là:

Tâm ma đó, rốt cuộc phải diệt trừ thế nào?

 

Tống Thao đáp:

 

“Yêu tinh hoa mai hỏi về Đạo, Mộ Dung thì khổ sở. 

📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Đó đã là một trong những người bản lĩnh nhất thời đó mà còn sợ nảy sinh tâm ma, không tìm ra cách giải… 

Còn ta hiện tại, tâm ma đã hình thành, e là không còn cách nào tiêu trừ nữa rồi.”

 

Trương Nhuận Trạch ngập ngừng:

“Nhờ Đế Quân giúp cũng không được sao?”

 

Tống Thao lắc đầu:

 

“Trương Nhuận Trạch, trong lòng ta, nàng ấy tin tưởng vững chắc rằng nàng chính là một phần của ta. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù ta không muốn thừa nhận, nhưng sự thật là nàng thật sự là một phần con người ta.

Muốn g.i.ế.c nàng, chẳng khác nào tự tay g.i.ế.c chính mình.”

 

“Thế... không còn cách nào khác sao?”

 

“Có.” – Tống Thao đáp –

“Ngay từ đầu ta đã nói rồi, con đường cứu rỗi, là ở nơi bản tâm.”

 

Nàng chăm chú nhìn cậu:

 

“Ngoài bản thân ta ra, không ai có thể cứu được ta. 

Vậy nên, lần này ta đến là để từ biệt với ngươi. 

Ta muốn nhập thế rồi.”

 

“Nhập thế?”

Trương Nhuận Trạch ngẩn người, rồi phản ứng lại, nhất thời hoảng loạn:

“Cô định đi đầu thai chuyển kiếp sao?”

 

“Đúng vậy. 

Ta muốn làm người, trải qua sinh lão bệnh tử, yêu hận tình si, cho đến khi bản tâm trở nên sáng tỏ, nhìn rõ được con đường đến và đi của chính mình, khi ấy mới có thể quay lại.”

 

“Tống Thao... Tôi...

Tôi không biết nên nói gì nữa...

Tôi cũng không hề chuẩn bị tâm lý.

Chuyện này... thật sự quá đột ngột.”

 

Trương Nhuận Trạch cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng khi thốt ra, lại nghẹn ngào.

 

“Vậy là tôi sẽ không thể gặp lại cô nữa đúng không?”

 

Tống Thao mỉm cười, đưa tay vỗ vai cậu:

 

“Ta chỉ đi làm người thôi, có phải biến mất đâu, có duyên nhất định sẽ gặp lại. 

Ngươi sao thế hả? 

Biết là ngươi trọng tình nghĩa, nhưng đàn ông con trai thì đừng rơi lệ dễ thế, đừng làm mấy trò mất mặt được không?”

 

Lời nói nhẹ nhàng ấy khiến Trương Nhuận Trạch khẽ ngẩng đầu, chớp mắt mấy cái, gắng ngăn dòng nước mắt đang dâng lên.

Cậu hít sâu một hơi, rồi đứng dậy, hai tay đút túi, nói:

 

“Vậy... trước khi cô đi... có thể ôm tôi một cái được không?”

 

Chàng trai cao lớn ấy, nở nụ cười nghịch ngợm, đôi mắt cong cong.

Tống Thao cũng đứng dậy, dang tay ra:

 

“Tới đi, bạn học Trương.”

 

Trương Nhuận Trạch cao lớn, nên khi ôm vào, Tống Thao hoàn toàn lọt thỏm trong lòng hắn.

Cằm hắn tựa lên mái tóc nàng, hít lấy hương thơm thoảng trên người thần linh, cuối cùng vẫn không kìm được nghẹn ngào:

 

“Tống Thao, tôi đời này chỉ có một kiếp là Trương Nhuận Trạch.

Thật ra, sau này chúng ta sẽ không còn gặp lại nữa, phải không?

Khi cô quay trở lại, trên đời này đã không còn tôi nữa rồi.

Tôi biết với thần linh mà nói, tôi chỉ là một người khách qua trong ngàn vạn năm của cô.

Nhưng tôi vẫn mong, cô hãy nhớ đến tôi, nhớ là tôi từng xuất hiện bên cạnh cô,

Nhớ tên tôi là Trương Nhuận Trạch.”

 

“Ngươi sao lại khóc nữa rồi? 

Gì mà sướt mướt thế này…”

Tống Thao không nhịn được bật cười.

 

Trương Nhuận Trạch vừa nghẹn vừa bật cười theo:

 

“Cô cũng nói tôi trọng tình nghĩa mà… 

Không thể cho tôi sướt mướt một lần sao?”

 

“Được rồi, vậy ngươi tiếp tục sướt mướt đi.”

 

“Bị cô cắt ngang thế này, tôi lại chẳng biết nói gì nữa…”

 

“Không sao, cứ từ từ nghĩ.”

 

“Ừ… Tống Thao, cô nhất định phải bảo trọng đấy.”