Trương Nhuận Trạch dùng hai tay nâng khuôn mặt Tống Thao lên, cong mắt cười, nước mắt rưng rưng:
“Tuy rất muốn giữ cô lại, nhưng cô cũng biết mà…
Lần trước khi tiễn Liên Khương đi, vì chấp niệm quá sâu mà tôi đã gây ra đại họa.
Hai chữ ‘buông tay’, là cô của ta dạy ta một lần.
Còn lần này, là cô dạy tôi lần thứ hai.
Tôi đã học được rồi, cô giáo Tống, vậy cô có phần thưởng gì khác không?”
Tống Thao mỉm cười:
“Ngươi muốn phần thưởng gì nào?”
“Nếu tôi nói ra thì cô đều sẽ cho chứ?”
“Ừ, ta sẽ cho hết.”
Trước cửa tiệm tang lễ rực ánh đèn neon, Tống Thao và Trương Nhuận Trạch lặng lẽ nhìn nhau.
Trong đôi mắt long lanh ánh nước của Tống Thao, cậu nhìn thấy bóng dáng chính mình.
Rồi cậu cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên vị thần đang thuộc về mình trong khoảnh khắc này.
Hàng mi cụp xuống, đôi tay run rẩy, bờ môi chỉ khẽ chạm nhẹ, nhưng lại là khoảnh khắc ngưng đọng cả thời gian.
Thế rồi, vị thần khẽ nhón chân, nhưng cuối cùng lại đặt một nụ hôn lên trán hắn.
Tống Thao dịu dàng nói:
“Trương Nhuận Trạch, ngươi sẽ sống lâu trăm tuổi, bình an đến cuối đời, ngươi sẽ không bao giờ cô đơn.
Ta hứa đấy.”
Lời chúc của thần linh, một lần nữa sẽ ứng nghiệm lên một con người trần thế.
Trong mắt Tống Thao cũng lại một lần nữa nở nụ cười an yên.
“Ta phải đi rồi…
Đừng nói với Kim Nguyên Bảo nhé, ta sợ con chuột điên ấy lại đòi đi đầu thai cùng, rồi lại đòi ăn một đoạn ruột của ta nữa.”
Trương Nhuận Trạch buông tay ra.
Cậu đứng dưới ánh đèn neon chớp tắt, bóng người cao gầy bị kéo dài trên nền đất.
Trước khi Tống Thao khuất hẳn ở cuối con phố, cậu đột nhiên gọi:
“Hôm ấy cô dẫn tôi vào thế giới ma quỷ mở mang tầm mắt không phải chỉ để đỡ đòn thay cô thôi chứ?”
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Tống Thao quay đầu lại, mái tóc dài xoăn nhẹ bị gió thổi tung, váy dài như dải mây lướt qua phố vắng, ánh lên dưới ánh đèn mờ, như ánh trăng len lỏi.
Nàng cười khẽ:
“Ngươi đoán xem?”
“Tôi không đoán.
Cho dù đúng là để đỡ đòn thì tôi cũng cam lòng.”
Tống Thao cười:
“Trương Nhuận Trạch, ta đưa ngươi vào đó, là vì ngươi là phúc tinh của ta.”
Nói xong câu cuối, nàng xoay người bước đi, biến mất nơi góc phố.
Trương Nhuận Trạch đứng lặng nhìn theo phương hướng ấy thật lâu, rồi khẽ mỉm cười.
2.
Tống Thao nhớ rất rõ, hôm ấy sau khi Thân Chu biến mất, nàng theo Đế Quân trở về Phong Đô.
Trong Đại điện của Phong Đô Đế Quân, nàng nhắc đến chuyện của Chung Ly Hoa.
Chung Ly Hoa không chịu đi đầu thai, nàng nói mình không thuộc về thế giới này.
Vô Thường đã khó khăn lắm mới giúp nàng tụ lại thiên hồn địa hồn, vậy mà đến cuối cùng, nàng lại không cần nữa.
Nàng muốn để mặc cho bản thân bị hoang cảnh Hoàng Tuyền ăn mòn.
Người không tự cứu thì không thể cứu, đạo lý ấy dùng trên hồn ma cũng thật bất lực.
Vì chuyện này, Tống Thao đi tìm Phong Đô Đế Quân.
Đế Quân trông có vẻ tâm trạng rất tốt, nhưng lời nói ra lại lạnh lùng vô tình:
“Không thuộc về thế giới này, thì hãy tiêu vong.
Kẻ thích nghi mới sinh tồn, đó cũng là thuận theo thiên đạo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Thao thở dài một tiếng:
“Nàng là bạn của Liên Khương.
Nếu Liên Khương đã được đưa vào Dị Yêu Sách, người có thể đưa nàng ấy vào cùng được không?”
“Không thể.”
Đế Quân từ chối.
Tống Thao nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia bức bối:
“Ta biết, người hoàn toàn có thể làm được.”
“Ồ? Sao ngươi biết?”
Trong đáy mắt Đế Quân dường như có lớp băng giá khẽ tan, ánh lên một nét cười mỏng.
Tống Thao nói:
“Người là Cổ Thần, ngay cả Chúc Long cũng có thể triệu hồi, còn chuyện gì mà người không làm được nữa?”
Đế Quân lắc đầu:
“Tống Thao, ta không lợi hại như ngươi tưởng.
Trên thế gian này vẫn có những việc, ta cũng làm không nổi.”
“Ví dụ?”
“Ví dụ như ta không giỏi bày tỏ lòng mình.
Từ khi ra đời đến nay đã hơn vạn năm, ta vẫn luôn đơn độc.
Có những lời, thật sự không biết phải mở miệng thế nào.”
Đế Quân không rời mắt khỏi nàng, giọng nói càng lúc càng thấp, nhưng ánh mắt lại dần trở nên dịu dàng.
Dưới ánh nhìn ấy, Tống Thao ngẩn người chốc lát, rồi khẽ bật cười.
Kỳ thực, nàng không phải không nhận ra, thái độ của Đế Quân với mình đã dần thay đổi.
Suốt mấy trăm năm trước, nàng rất hiếm khi được gặp ngài.
Dù có gặp, cũng chỉ khách khí gật đầu chào một tiếng “Đế Quân”, giữ đúng bổn phận, tôn kính lễ nghi.
Từ rất lâu về trước, nàng đã buộc bản thân phải coi Phong Đô Đế Quân và Di Ca là hai người hoàn toàn khác nhau.
Bởi vậy ánh mắt nàng chưa từng vượt giới hạn, thậm chí không liếc nhìn hắn quá một cái.
Đế Quân vốn cũng chẳng phải người đa tình.
Hành tung của hắn luôn bí hiểm, dẫu về sau không cần nhập thế thường xuyên như trước, nhưng ở Minh phủ cũng khó mà gặp được.
Mãi sau này, Tống Thao mới biết, khi không ở nhân gian, cũng chẳng hiện diện ở Minh phủ, đa phần thời gian hắn đều ở Nam Hải.
Tương truyền rằng dưới đáy Quy Khư nơi Nam Hải, có một vị Cổ Thần Chân Chính thật sự cư ngụ.
Những Cổ Thần trên đời này, dù là Đế Quân hay Chúc Long, đều thường bị vị ấy triệu gọi, sai khiến.
Nói cách hiện đại thì Đại Boss Phong Đô Đế Quân, bên trên vẫn còn “sếp lớn” quản lý.
Vị “sếp lớn” kia chưa từng rời khỏi Quy Khư, cũng cấm những Cổ Thần có thân hình đồ sộ như Chúc Long hiện thân nơi nhân thế.
Thế nên, Cổ Thần không phải đã tuyệt diệt, mà là đang sống trong thế giới riêng dưới đáy Quy Khư.
Vậy thái độ của Đế Quân với Tống Thao, rốt cuộc bắt đầu thay đổi từ khi nào?
Có lẽ là từ khi hắn rảnh rỗi hơn, bắt đầu xuất hiện nhiều hơn ở Minh phủ, đôi khi còn đến cả Hoàng Tuyền chi cảnh.
Hắn không phải đến tìm Vô Thường Chủ, cũng chẳng nhìn tới đám Quỷ Sai hay hồn ma xung quanh.
Hắn chỉ lặng lẽ đứng nơi bờ Hoàng Tuyền, đôi mắt thâm sâu mà trầm tĩnh, nhìn về phía xa xăm.
Thỉnh thoảng, bóng dáng ấy khiến Tống Thao ngơ ngẩn, nàng bất giác nhớ đến Chiêm Thế Nam.
Dáng vẻ như trăng như sương ấy, lại giống như Đại công tử nhà họ Tô — Tô Miễn, người từng ngày ngày trông đợi bên bờ Hoàng Tuyền năm xưa.
Tô Miễn ngày ấy, chờ đợi, nhìn về xa xăm, trong lòng chỉ nhớ mãi một người con gái tên là Tiểu Liễu.
Vậy thì khi Đế Quân nhìn về phía xa, trong lòng hắn đang nghĩ đến ai?
Lúc ấy, Tống Thao tuyệt đối không tự phụ tới mức cho rằng hắn đến Hoàng Tuyền là vì mình.
Đế Quân làm việc, xưa nay không cần nói rõ lý do cho ai.
Cũng chẳng ai dám tùy tiện suy đoán lòng hắn.
Vì thế, sau khi thấy hắn hai lần, đến lần thứ ba, Tống Thao liền xoay người rời đi, rời khỏi Hoàng Tuyền chi cảnh.
Từ đó, có một thời gian dài nàng không quay lại Minh phủ nữa.