Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Chương 191



Lần quay lại Minh phủ sau đó, Đế Quân đã không còn đến Hoàng Tuyền nữa.

Đám quỷ sai nơi Âm phủ như Thành Hoàng gia gia, từ trước đến nay đều thích tụm năm tụm ba nghe ngóng chuyện thị phi, vài câu đồn đãi như vậy cũng từng lọt vào tai Tống Thao.

 

Tương truyền, Đế Quân từng hỏi Liên Khương:

“Vì sao ngươi không muốn rũ bỏ thân xác phàm trần để thành tiên?”

 

Liên Khương chỉ khẽ đáp:

“Chàng đã không còn ở đây, ta thành thần tiên để làm gì nữa?”

 

Về sau, quả nhiên nàng không chọn thành tiên, mà tự nguyện bước vào Dị Yêu Sách, phong ấn chính mình tại Bất Chu Sơn.

Chính khoảnh khắc đó, mức độ thiện cảm của Tống Thao dành cho Liên Khương, cũng đã đạt đến đỉnh điểm.

 

Trên đời này luôn tồn tại những kẻ ngốc, một lòng một dạ giữ gìn thứ họ cho là đáng giá, không hối hận, chẳng quay đầu.

Cũng bởi vậy, Tống Thao mới không sao chấp nhận được việc “một cái tôi khác” trong lòng mình, lại có thể phản bội tình cảm của chính mình và Di Ca.

 

Liên Khương đã thủy chung suốt hai ngàn năm, chưa từng thay lòng.

Nếu có một cơ hội để làm lại từ đầu, nàng thực sự có thể buông bỏ Di Ca, chọn cứu lấy bản thân và người thân xung quanh ư?

 

Tống Thao, giữa những lần chất vấn không ngừng của tâm ma, cuối cùng cũng bắt đầu do dự.

Mà do dự chính là khởi đầu của nghi hoặc bản thân, và cũng là lúc bị tâm ma nuốt chửng.

 

Đám quỷ sai truyền nhau rằng: Sau khi Liên Khương rời đi, Đế Quân đã rất lâu không bước ra khỏi Đại điện Phong Đô.

Mãi cho đến một hôm, ngài nhặt được một tấm gương đá rơi trước cửa cung.

 

Tối hôm đó, Đế Quân hỏi chiếc gương:

“Ngươi từng sống lâu dưới nhân gian như thế, vậy có biết ‘tình’ là gì không?”

 

Gương đá trả lời thế nào, không ai biết.

Chỉ nghe đồn rằng nó đã ngủ cùng Đế Quân suốt một đêm, đến sáng hôm sau bỗng hóa thành hình người, như Tôn Ngộ Không vọt ra từ tảng đá, gào to om sòm mà chạy đi:

 

“Lão tử thành người rồi !!

Hahaha, Đế Quân lấy từ gương đài của ta một giọt lệ, độ hóa ta thành hình người.

Ta phải đi tìm Liên Khương! Tìm Trương Đầu To!

Lão tử thành người rồi! 

Hai cô cháu trời đánh kia, đừng hòng nhét ta vào kho đồ cũ cho bụi phủ nữa!”

 

Đế Quân, từ gương đài, lấy ra một giọt nước mắt.

Sau đó, Thành Hoàng lão gia kể lại rằng hôm ấy, tóc Đế Quân bạc trắng.

 

Tất nhiên, sang ngày thứ ba thì đen lại rồi, suôn mượt như trước.

Đế Quân vẫn là vị thần cổ đẹp không lời nào tả xiết.

 

Dù sao thì, người ta là Cổ Thần, muốn bạc thì bạc, muốn đen thì đen, khiến Thành Hoàng hâm mộ đến đỏ cả mắt.

Kể từ đó, những lời đồn Đế Quân già rồi còn biết rung động, tương tư không thành cứ thế lan truyền.

Mà nữ chính trong câu chuyện ấy, chính là Tống Thao.

 

Đối với những lời bàn tán vớ vẩn này, Tống Thao xưa nay chưa từng tin.

Dù sao chuyện nàng và Đế Quân từng có một đời tình duyên, vốn cũng chẳng phải điều gì bí mật.

Miễn là lũ quỷ dưới tay không nói xằng bậy trước mặt nàng, thì nàng cũng làm như chưa từng nghe thấy.

 

Đế Quân tương tư một người mà không thể với tới ư?

Tống Thao chỉ thấy buồn cười.

 

3.

Trong suốt hàng nghìn năm qua, số lần Tống Thao gặp Đế Quân chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lúc này, khi đang ở Đại điện Phong Đô, nghe hắn tự mình nói ra:

 

“Ta không giỏi biểu đạt tình cảm của mình. 

Từ khi sinh ra đến nay đã hơn vạn năm, vẫn luôn là một mình lẻ loi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có những lời, thật sự không biết phải mở miệng thế nào.”

 

Cho dù Tống Thao có ngây ngô hay khó tin đến mấy, thì dưới ánh mắt dịu dàng như nước kia, cuối cùng nàng cũng hiểu rõ, những lời đồn đoán xưa nay, có lẽ không hẳn chỉ là lời đồn.

Chỉ là đã quá muộn rồi.

 

Nàng khẽ bật cười, giọng nhẹ như gió:

“Đế Quân, người không phải là chàng ấy.”

 

Đế Quân đưa tay khẽ vuốt mái tóc nàng, rồi chầm chậm mở lòng bàn tay trước mặt nàng.

Trong lòng tay ấy, lặng lẽ nằm một viên xúc xắc hồng đậu, đỏ rực, rõ nét.

 

Hắn nói nhỏ:

 

“Ta chính là hắn.

Chiêm A Di là ta, Phương Di là ta, Kiều Ngọc An là ta, Ngụy Huyền cũng là ta.”

 

Phương Di — là vị công tử xuất thân quan gia, từng bị đánh gãy chân, c.h.ế.t trong mưu sâu chốn quan trường.

Kiều Ngọc An — là thầy thuốc trẻ tuổi mắc bệnh ôn dịch, bị dân làng nhốt lại thiêu sống.

Ngụy Huyền — là sát thủ vị thành niên, c.h.ế.t nơi hoang dã, thân trúng vạn tiễn.

 

Đế Quân nhìn nàng, giọng trầm lắng mà chân thành:

 

“Tống Thao, họ là những hóa thân của ta nơi trần thế.

Mọi chuyện, ta đều nhớ rõ.

 

Ta nhớ nàng là Lan tỷ nhi.

Nhớ những ngày ta và nàng cùng sống nương tựa lẫn nhau.

Nhớ khi nàng cười rồi nhào tới, hoặc mạnh như trâu, nhấc ta khỏi đất như nhổ củ cải.

Nhớ nàng quậy phá, còn ta thì cười.

Sau muôn trùng kiếp nạn, ta và nàng từng hứa sẽ rời khỏi đó, cùng đi xem nhật xuất hoàng hôn, núi cao biển rộng."

 

Ta nhớ khi vợ con chia lìa, hai chân bị đánh gãy, toàn thân bị lũ chuột gặm cắn trong mê man, chính nàng ôm lấy ta, đặt vào tay ta viên xúc xắc hồng đậu.

Khi ấy, ta nói:

Xúc xắc tinh xảo, an hồng đậu, khắc cốt tương tư, nàng biết không?

Thứ này, phải tặng cho người trong lòng mới đúng.

 

Ta nhớ khi bị dân làng nhốt trong căn nhà lửa cháy ngùn ngụt, nàng như vị thần vừa hạ thế, người đưa tay về phía ta.

Còn ta chỉ lắc đầu.

Nhớ trong hang núi hoang vu, lửa trại cháy rừng rực, người gối đầu lên vai ta, gọi một tiếng: Di Ca.

 

Nhớ nàng đã vì ta mà khóc ba lần, thu liệm xác ta ba lần.

Lần cuối cùng ấy, nàng quỳ bên xác ta, rút mũi tên dài cắm trong n.g.ự.c ta ra.

 

📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Bàn tay nàng đặt lên mặt ta, lau sạch vết m.á.u trên đó.

Nàng nhét viên xúc xắc hồng đậu vào tay ta, rồi nói:

Di Ca, từ nay ta sẽ không quay lại nữa.

Chàng hãy bảo trọng.

 

Lúc ấy nàng còn hỏi ta, ‘Di ca, huynh có đau không? Huynh có sợ không?’

Nàng nói nàng rất đau, không thể đến nữa, bởi mỗi lần thấy ta c.h.ế.t đi, nàng cũng như c.h.ế.t thêm một lần.

 

Thần linh nhập thế, cần phải phụng mệnh, gánh nghiệp, không sinh không diệt.

Một vị thần cứu giúp muôn dân khỏi điều ác, xưa nay chưa từng có ai hỏi: người có đau không?

 

Nàng từng nói: Đế quân gánh trên vai thiên mệnh, còn nàng cũng có sứ mệnh của riêng mình. 

Từ nay trở đi, nàng sẽ là một Quỷ Tiên chân chính đắc đạo.

Từ nay trở đi, chấp niệm của nàng đã tan biến.

 

Nhưng chính trong khoảnh khắc đó ta lại sinh ra một tâm niệm không nên có.