Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Chương 192



Tống Thao, ta sinh ra từ thời thượng cổ Thần Nông, lúc còn nhỏ đã theo hầu Hậu Thổ.

Trên có Hoàng Thiên, dưới có Hậu Thổ – bà chính là người cai quản sinh tử vạn vật, lục đạo luân hồi, giữ gìn trật tự âm dương, thiện ác, hỗn độn nơi U Minh giới.

 

Khi Hậu Thổ nhập vào luân hồi, cũng chính là vì thuận theo đạo trời, để duy trì âm dương, quét sạch uế khí nhân gian.

Còn ta, kế thừa sứ mệnh ấy, sau khi nhập thế, ta phải gánh hết tội nghiệt trần gian lên mình, không có cách nào để yêu một người.

 

Đối với ta, nàng cũng như bao nhiêu người phàm khác mà ta từng gặp: nam nữ già trẻ, không có gì khác biệt.

Ta không ghi nhớ những khuôn mặt ấy, vì trong vạn năm trôi qua, ta đã thấy quá nhiều người. 

Đối với số phận và những chuyện đời của họ, ta chỉ là người ngoài cuộc, dửng dưng quan sát, không có nhẫn nại.

 

Thế nhưng khi dần dần không còn cần phải thường xuyên giáng thế nữa, lúc rảnh rỗi nghĩ lại, ta lại nhớ đến một cô gái vì ta mà khóc ba lần, nhặt xác cho ta ba lần.

Ta đột nhiên muốn biết rõ rốt cuộc nàng trông như thế nào?

 

Nhưng mỗi lần gặp ta, nàng chưa bao giờ ngẩng đầu nhìn lấy một cái.

Ta đợi bên bờ Hoàng Tuyền, nghĩ mãi không biết nên mở lời thế nào, phải nói gì mới có thể bắt chuyện cùng nàng.

 

Ta đứng nơi ấy, thực ra trong lòng cũng chẳng bình tĩnh gì, chỉ thấy hoang vu và buồn bã.

Vì lần thứ ba nhìn thấy ta, nàng liền quay đầu rời đi, rất lâu cũng không trở lại.

Ta đã nghĩ, có lẽ ta không nên bắt chuyện với nàng, vì nàng vốn không muốn thấy ta.

 

Sau đó ta đi đến Nam Hải Quy Hư.

Bàn Cổ hỏi ta vì sao lúc nào cũng thất thần, hồn vía lên mây.

📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

 

Ta nói với Ngài, ta đã phải lòng một cô gái, nhưng không biết nên làm gì.

 

Chư thần như Chúc Long đều cười ầm lên.

 

Ngay cả Bàn Cổ cũng bật cười, bảo: 

A Di, con đưa nàng ấy đến đây, ta sẽ dùng ấn chú Thượng Cổ Thần tộc khắc lên hai người, từ nay về sau, các con có thể mãi mãi bên nhau. 

Dù nàng là phàm nhân, tán tiên hay yêu quái, cũng không thành vấn đề.

 

Tống Thao, nàng không biết đâu, lúc ấy lòng ta căng thẳng đến nhường nào. 

Trong suốt vạn năm, lần đầu tiên ta cảm thấy sắt thép luyện ngàn đời cũng mềm mại như lụa vờn tay.

 

Ta nghĩ, chúng ta có thể kề vai sánh bước.

Nàng sẽ từ Quỷ Tiên bay lên thành Thượng Tiên, rồi cùng ta nhận được phúc lành của Bàn Cổ.

Ta rất vui, định bụng trở về sẽ báo cho nàng tin tốt lành này.

 

Nhưng sau đó, khi đồ đệ của Mộ Dung Chiêu là Liên Khương từ chối thành tiên, ta đã thấy ngạc nhiên.

Ta bắt đầu suy nghĩ, không còn chắc chắn nữa rằng nàng liệu có đồng ý việc bay lên làm Thượng Tiên hay không.

 

Rồi một ngày kia, trước cửa Đế cung, ta nhặt được một tấm gương đá.

Ta hỏi nó: Tình là gì?

 

Nó đáp: Thân tình, ái tình, hữu tình, gian tình, tư tình, thuần tình... tất cả đều là tình.

Ta nghe mà nhíu mày, thật sự không kiên nhẫn nổi.

 

Tống Thao, không giấu nàng, kể từ thời Tam Hoàng Ngũ Đế đến nay, ta đã nhập thế làm đủ mọi loại người.

Cũng từng làm chim muông thú vật, cây cỏ hoa lá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng điều khó ngộ nhất, khó hiểu nhất, vĩnh viễn vẫn là lòng người.

 

Con người quá đỗi phức tạp.

Người mặt lạnh độc ác, đôi khi cũng có thể làm điều thiện.

Kẻ nhân hậu hiền lương, cũng có lúc gây nên tội ác tày trời.

 

Gương mặt cười, nét mặt khóc, những gì ẩn sau lớp da thịt ấy, rốt cuộc là thứ gì?

Chỉ khác nhau ở một niệm mà thôi.

 

Rất lâu về trước, ta đã tự tay nhổ bỏ tơ tình, hủy đi thứ phiền lụy ấy.

Ta vốn không thể sinh lòng vướng bận với phàm nhân, vì những gì ta gánh trên vai là trật tự của thiên địa và vạn vật nhân gian.

 

Thế nhưng, rốt cuộc là vì điều gì khiến ta lại mọc rễ tình si, chính ta cũng không nói rõ được.

Có lẽ là vì ba giọt nước mắt ấy của nàng, cũng có thể là vì nàng đã ba lần vì ta mà thu nhặt xác thân.

Cũng có khi, là do tơ tình của thư sinh Giải Nguyên ở Cám Châu – Hứa Đình Hoài – bị ta rút đi, mang theo bên người suốt ba trăm năm.

 

Nhân gian dẫu ô uế, vẫn có kẻ thư sinh thuần lương.

Yêu quái chờ đợi hơn hai ngàn năm, vẫn giữ được một trái tim chân thành.

 

Hôm ấy ta bỗng muốn đến thăm Nghiệt Kính Đài, để nhìn lại muôn vẻ tình người quen thuộc.

Rồi ta đã thấy nàng.

 

Dĩ nhiên ta biết, nàng là người bị chôn sống hơn trăm năm, sau mới phi thăng làm Quỷ Tiên.

Trước đó, ta luôn cho rằng đó là tạo hóa của nàng, sai lệch trong âm dương đã sinh ra một nhân quả vô thường.

 

Ta chưa từng nghĩ đến việc, nàng đã sống thế nào trong trăm năm dưới mồ hoang lạnh vắng ấy?

Bị chôn sống, rốt cuộc đáng sợ ra sao?

 

Cái gọi là “tạo hóa của trời đất” kia, khi nàng bị đóng đinh trong quan tài, bị chôn sống dưới đất, nàng hoàn toàn không hề hay biết.

Nàng chỉ là một thiếu nữ m.á.u thịt phàm trần.

Nàng đang trải qua điều đáng sợ nhất thế gian, tuyệt vọng tin rằng sẽ không có ngày mai, không còn tương lai.

 

Bầu bạn với nàng, chỉ là bóng tối vĩnh hằng và nỗi cô độc bất tận.

Thân xác bất tử bị giam trong quan tài, với một cô gái mười bảy tuổi, tàn nhẫn đến mức nào?

 

Đợi đến khi ta thấy rõ tất cả những điều ấy, còn chưa kịp đau lòng, đã như rơi vào hầm băng mà nhận ra – hóa ra nàng không chỉ vì ta mà rơi ba giọt lệ.

Nàng đã tìm kiếm ta suốt hơn ba trăm năm, cầm đèn lồng đi qua biết bao núi rừng hoang dã.

Nàng hỏi hết lượt các loài quỷ quái: 

Có từng thấy một linh hồn tên là Chiêm Thế Nam không?

 

Ngốc nghếch như nàng, căn bản không thể tìm được ta.

Rồi ta chợt nhớ ra, nàng không tìm thấy ta, là vì trong lòng ta, chưa từng có nàng.

Cũng giống như trong hơn trăm năm nàng bị chôn sống ấy, ta chưa từng nhớ đến nàng một lần nào.

 

Thế mà khi ta đứng trước Nghiệt Kính Đài, trông thấy những giọt lệ nàng rơi, liền như rơi vào hầm băng sâu thẳm, đau đớn đến tứ chi rã rời.

Ta hối hận rồi, hận chính bản thân mình vô tình đến mức ấy.

 

Lệ của Vô Thường, ngưng tụ âm khí, giá lạnh như sương.

Ta lấy một giọt lệ ấy từ Nghiệt Kính Đài, đặt lên tim mình, chỉ qua một đêm, đầu đã bạc trắng.

Từ đó về sau, ta tương tư nàng mà không thể gặp, chẳng còn dám thốt ra chữ 'tình'.