Trong hàng vạn năm dài đằng đẵng, ta chưa từng đau như vậy, cứ như hồn phách bị xé rách thành từng mảnh.
Ta uống rượu ở Nam Hải Quy Hư nhiều lần, vẫn không thể giải được nỗi đau nơi lồng ngực.
Giọt lệ ấy, đến nay vẫn ở ngay tim ta.
Ta vĩnh viễn sẽ không lấy nó ra nữa, bởi vì ta muốn cảm nhận sự đau đớn mà nàng từng trải qua.
Với hành động tự hành hạ như thế, Bàn Cổ thị chỉ lắc đầu: A Di, con hà tất phải thế?
Tống Thao, ta chưa từng mong cảm động được nàng, việc ta làm, cũng chẳng phải để cảm động chính mình.
Ta chỉ là... đã không còn biết ngoài điều đó, ta còn có thể làm gì nữa.
Ta đã chẳng dám đến gần nàng thêm lần nào, cũng như trong vô số lần ở Quy Hư, ta gặp nàng trong mộng, nhưng chỉ đợi đến lúc bóng dáng nàng khuất xa, mới dám nói một câu:
Lan tỷ nhi, là Di ca đây, ta rất yêu nàng.
Lan tỷ nhi, ta nhớ tất cả, ta hiện giờ thật sự muốn được bên nàng, nhưng nàng không cần ta nữa, phải không?
Tống Thao, ta chỉ muốn nàng biết ta chưa từng dám nghĩ rằng, chúng ta còn có thể ở bên nhau.
Kể từ lúc biết nàng đánh mất chuông dẫn hồn trong Thủy Nguyệt Kính, suýt nữa không thoát ra được, ta liền muốn đặt một đạo Truy Quang lên người nàng, để bất cứ lúc nào cũng biết nàng ở đâu.
Bàn Cổ thị nói với ta, loại giám sát như thế nữ nhân sẽ không thích.
Ta sợ nàng chán ghét ta, nên cuối cùng thôi.
Tới tận bây giờ mỗi khi hồi tưởng lại, ta vẫn thấy đó là một quyết định khiến mình vô cùng hối hận.
Nàng đã tự hủy bản thân trong Thiên Trạch Cầm, thân xác tiên cốt tan thành một đống bùn nhão.
Ta nghịch thiên phản đạo, gắng gượng tái tạo lại tiên thể cho nàng.
Về sau, Bàn Cổ thị tức giận, quất ta ba roi.
Roi của Người rất lợi hại, là một trong số ít những thứ trên đời có thể làm tổn thương đến Cổ Thần.
Nhưng ta biết, Người đã nương tay, không dùng toàn lực.
Quả nhiên, Người chỉ nhẹ giọng nói với ta sau đó:
Đánh ba roi này là để cho trời đất trông thấy.
A Di, con là Thần của Trật Tự, nếu ngay cả bản thân con cũng không thể tuân giữ luật trời, để bị trời phạt, thì ai còn có thể cứu con được đây?
Tống Thao, trước kia ta thực sự chưa từng nghĩ, rằng mình còn có cơ hội ở bên nàng.
Cho đến khi ta trông thấy, có một người đàn ông phàm trần, dám đứng chắn trước mặt nàng, cam tâm tình nguyện c.h.ế.t thay nàng, lúc ấy, ta bỗng cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Ta sợ nàng sẽ yêu hắn.
Tình yêu nơi thế gian có muôn vàn hình dạng, ta biết nàng cũng giống như cô gái tên Liên Khương đến từ Ấn Đô – một khi đã yêu, sẽ chẳng màng hậu quả.
Nàng không quá để tâm đến thân phận Quỷ Tiên, hay thân thể bất tử của mình.
Nhưng ta lại muốn vì chính mình, mà giành lấy một cơ hội.
Vì thế, sau khi mọi sóng gió đều lắng lại, ta muốn hỏi nàng một câu:
Nàng có còn bằng lòng, cùng ta ở bên nhau nữa không?
Chỉ mong nàng hiểu được tất cả tâm ý của ta.
Ta vốn không giỏi ăn nói, càng không biết phải mở lời thế nào.
Hàng vạn năm cô độc và gian khổ đã khiến ta quen với việc giữ mặt không cảm xúc, đem hai chữ “thờ ơ” khắc sẵn lên khuôn mặt mình.
Nhưng Tống Thao, nỗi nhớ nàng đã kéo dài quá lâu, tình yêu dành cho nàng ta đã khắc vào tận xương, chôn sâu nơi đáy lòng.
4.
Vị thần chẳng giỏi bày tỏ tình yêu qua lời nói ấy, vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia lại ẩn chứa tất thảy nỗi đau và giày vò, dùng một cách khác để nói cho Tống Thao biết: hắn yêu nàng biết nhường nào.
Trong lòng bàn tay hắn, là một viên xúc xắc hồng đậu cũ kỹ, nhuốm màu năm tháng.
Hắn nói với nàng:
“Linh Lung xúc xắc an hồng đậu, nhập cốt tương tư tri bất tri.
Viên này ta muốn tặng nàng.
Tống Thao, nàng còn muốn nhận lấy không?
Lan tỷ nhi, nàng còn muốn nhận lại Di ca của nàng không?”
Tống Thao nghe thấy.
Nàng đứng trước mặt Đế Quân, nét mặt ngơ ngẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng đưa tay ra, khẽ nhặt viên hồng đậu xúc xắc lên:
“A Di ca.”
“Ta đây.”
“Di ca.”
“Ta đây.”
“Di ca.”
“Ta đây.”
Tống Thao gọi ba tiếng, Đế Quân cũng đáp ba lần.
Nàng ngẩng đầu lên, qua làn nước mắt mơ hồ, trông thấy khuôn mặt kia, khuôn mặt đã in sâu vào tâm khảm nàng suốt nghìn năm qua.
Là chàng trai tuổi trẻ ngông nghênh, mày kiếm mắt sáng, tên gọi Trảm A Di, đang nhướng mày cười đắc ý với nàng.
Là vị bổ đầu anh tuấn trầm ổn tên Bùi Tống, đang cưng chiều nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch.
Là công tử nhà quan Phương Di, là danh y thiện tâm Kiều Ngọc An, là thích khách Vệ Huyền.
Cuối cùng, tất cả những thân phận ấy đều gom lại, biến thành một gương mặt giống hệt nhau.
Chính là vị Thần của U Minh giới.
Đế Quân.
Tống Thao khẽ nhắm mắt, mỉm cười:
“Di ca, ta biết chàng đã quay lại.
Ta chờ được chàng rồi.
Nhưng mọi chuyện đã quá muộn.
Chàng vẫn là chàng, còn ta đã chẳng còn là ta nữa.
Chúng ta không thể quay về như xưa.”
Tâm ma đã sinh, bản tâm đã loạn.
Ta không còn biết mình là ai nữa.
Quả đúng như nàng nói, ngay cả con người hiện đại, vẫn còn bao căn bệnh chưa thể trị dứt.
Huống chi là thần tiên?
Thần tiên cũng biết đau, mà căn bệnh khó chữa nhất, chính là tâm ma.
Sự đáng sợ của tâm ma nằm ở chỗ: một khi nó thực sự nuốt lấy, thì kẻ bị nuốt đó vẫn là “chính mình”.
Ai nói thần tiên thì mãi mãi tỉnh táo?
Nếu thế, cõi đời sao còn có cái gọi là “đọa tiên”?
Đối với thần linh mà nói, tự độ chính mình, còn khó hơn vạn lần độ hóa chúng sinh.
Đế Quân của Phong Đô hiểu rõ tâm ma là thứ gì.
Hắn khẽ cau mày, nói với Tống Thao:
“Muốn tận diệt tâm ma, nàng phải xuống trần luân hồi, cho đến khi gột sạch bản tâm, rồi mới có thể phi thăng lại lần nữa.”
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
“Vâng, Vô Thường Chủ cũng nói vậy.”
Tống Thao khẽ cười, như mang theo chút chua xót:
“Cho nên ta sắp vào Luân Hồi Bàn rồi.
Trước khi đi, chỉ mong không còn vướng bận, thu xếp mọi chuyện cho sạch sẽ.
Chàng có thể giúp ta đưa Chung Ly Hoa đến chỗ Liên Khương được không?”
Đối với một vài thiện niệm trong lòng nàng, Đế Quân thực sự không thể hiểu nổi.
Chẳng hạn như, nàng từng vì phàm nhân tên Tô Miễn đứng đợi ở bờ Hoàng Tuyền mà dùng linh lực độ hồn, để hắn không bị ăn mòn bởi uế khí nơi đó.
Lại như, nàng đã đưa hồn phách của A Vũ – người c.h.ế.t trong Thủy Nguyệt Kính trở về, tìm cách an trí thích hợp, còn tự tay hóa độ cô ấy nhập vào Luân Hồi Bàn, chỉ để hóa giải oán khí, thậm chí mượn thân xác Lý Thuần Quân để dẫn độ.
Đối với Đế Quân mà nói, vạn vật đều có định số, mỗi một linh hồn, cũng có mệnh vận riêng.
Thuận theo thiên đạo, mới là lẽ thường mà thần linh nên hiểu rõ.