Lá Khô Và Hoa Hồng Dại

Chương 3



“Cô Thư, tôi xin cô đấy.”

“Đặng Doanh rất quan trọng đối với tôi. Cô ấy từng cứu mạng tôi. Tôi chỉ muốn nhìn lại những thứ từng thuộc về cô ấy thôi.”

Không phải vì tôi mềm lòng.

Mà là vì...

Anh quỳ xuống rồi.

[ Cứu mạng, từ bao giờ nam chính lại thành kiểu người này vậy? Vì yêu mà quỳ gối luôn sao? Anh ấy là thiếu gia nhà giàu đấy! ]

[ Trời ơi, thiết lập si tình thế này tôi còn thích hơn. Tình cảm này rõ ràng đến mức không thể che giấu được. ]

[ Nhìn tư thế quỳ kia xem. Vai rộng eo hẹp thế kia, nhìn mà thèm. Tuy nữ phụ chẳng ra sao, nhưng đúng là hưởng phúc không ít. Ít nhất cũng được tận hưởng mấy tháng cơ mà. ]

Tôi kéo thế nào cũng không nổi, đành phải đỡ anh dậy.

“Chỉ một lát thôi. Xem xong thì anh đi ngay đấy.”

Người này quỳ nhanh.

Đứng dậy còn nhanh hơn.

Trong nhà tôi vốn chẳng còn dấu vết nào của Đặng Doanh.

Huống chi cô ấy đã mất 3 năm rồi.

Căn nhà được trang trí tông hồng ngọt ngào, hoàn toàn khác với phong cách của Đặng Doanh, người lúc nào cũng miệng nói thích màu xanh.

“Đây là căn phòng trước kia Đặng Doanh từng ở. Là phòng cho khách trong nhà tôi.”

“Tôi nói trước nhé, anh không cần xem lâu đâu. Sau khi cô ấy mất, tôi đã dọn sạch mọi thứ rồi. Không còn lại bất cứ món đồ nào của cô ấy nữa.”

Tôi chỉ vào căn phòng.

Chu Luật bước thẳng vào.

Anh đảo mắt nhìn quanh một lượt.

Cho đến khi đôi chân dài ấy đi thẳng tới chiếc bàn học trong phòng khách.

Lúc đó tôi mới giật mình nhận ra có chuyện lớn rồi.

Rùa

Ngón tay anh kẹp lấy một phong thư.

“Chẳng phải cô nói không còn bất cứ thứ gì của Đặng Doanh sao?”

Trên phong bì vẫn còn viết rõ:

Thân gửi Chu Luật.

Cùng nét chữ quen thuộc của Đặng Doanh.

Đáng sợ hơn nữa là nội dung bên trong.

Tôi hoàn toàn không ngờ Chu Luật sẽ tìm đến tận đây.

Lá thư đó đơn thuần chỉ là kể lại cuộc sống thường ngày và chia sẻ những chuyện vụn vặt hằng ngày.

Có chỗ nào giống một người sắp c.h.ế.t đâu chứ?

5

Tôi lập tức giật lấy lá thư.

Tôi cố nhớ lại nội dung bên trong.

Dù thế nào đi nữa, lá thư này tuyệt đối không thể để anh xem.

“Cô Thư, có lẽ cô không hiểu tình cảm của tôi dành cho Đặng Doanh. Cô không nên lừa tôi như vậy.”

Nghe giọng điệu ấy, trong đầu tôi đã tự động hiện lên cảnh mình bị kéo vào một khu rừng hoang nào đó, rồi đào hố chôn luôn.

[ Nam chính thật sự nổi giận rồi. Vừa mới chấp nhận được chuyện Đặng Doanh đã mất, kết quả thư lại còn ở đây... ]

Anh nhìn ngày tháng trên phong bì, mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

“Ngày ghi trên này... là hai ngày trước?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hai ngày trước.

Có nghĩa là vào thời điểm đó, theo lời tôi nói, Đặng Doanh đáng lẽ đã mất ít nhất 10 ngày rồi.

Tôi thở dài, bắt đầu bịa tiếp:

“Anh Chu, để tôi nói thẳng thế này nhé. Lá thư này là Đặng Doanh bảo tôi đừng gửi cho anh.”

Trong mắt anh đầy vẻ khó hiểu.

“Tại sao?”

“Vì cô ấy không muốn tiếp tục lừa anh nữa.”

[ Nữ phụ định nhận lỗi rồi sao? ]

[ Cô ta mà thành thật thế à? Mọi người đ.á.n.h giá cô ta cao quá rồi. ]

[ Đừng lúc nào cũng gọi người ta là nữ phụ nữa. Tôi thấy cô ấy là người rất tốt mà. Bạn mình mất rồi, thấy nam chính đáng thương nên chuyện được nhờ là làm suốt ba năm. Còn bỏ tiền túi mua mộ cho bạn nữa. Trong khi bản thân cô ấy cũng chẳng dư dả gì. ]

“Lừa tôi?”

Tôi gật đầu.

“Bệnh của Đặng Doanh là teo cơ tủy sống. Cô ấy phát bệnh từ rất sớm, gia đình lại không có tiền, căn bản không chữa được. Vì thế cô ấy luôn cô đơn, cũng chẳng có mấy người bạn.”

“Trước đây tôi từng mua cho cô ấy một chiếc máy tính bảng để lên mạng. Nhưng cô ấy lại nói muốn tìm một người để viết thư qua lại. Cô ấy quen anh bằng cách nào thì tôi không biết.”

“Chỉ biết cô ấy từng nói với tôi rằng anh bị trầm cảm, cô ấy muốn cứu anh.”

“Có lẽ vì bản thân cũng đang mang bệnh nên cô ấy rất lương thiện, muốn giúp đỡ người khác. Anh xem đi, bây giờ anh khỏe lại rồi, tâm nguyện của cô ấy cũng coi như hoàn thành.”

Nhưng vừa dứt lời, lá thư trong tay tôi đã bị anh giật mất.

Dù không mở ra ngay trước mặt tôi, anh vẫn hỏi:

“Việc đó thì liên quan gì đến chuyện không cho tôi xem lá thư này?”

“Trong thư, Đặng Doanh luôn là một cô gái khỏe mạnh, cố gắng sống thật tốt giữa cuộc đời này. Cô ấy đã lừa anh quá lâu rồi. Đến lúc sắp mất, cô ấy cảm thấy mình không thể tiếp tục lừa anh nữa.”

Tôi cảm thấy lý do mình bịa ra vô cùng hợp lý.

Hợp lý đến mức chính tôi còn muốn ngưỡng mộ bản thân.

“Suốt mấy năm nay, cô ấy chỉ có thể nằm trên chiếc giường này sinh hoạt. Tình trạng ngày càng nặng, đến cuối cùng ngay cả việc trở mình cũng rất khó khăn.”

“Trong những ngày cuối đời, cô ấy đã viết sẵn rất nhiều thư, nhờ tôi gửi đi đúng ngày.”

“Tấm thư cuối cùng này, coi như anh giữ lại chút thể diện cuối cùng cho cô ấy đi. Cô ấy từng nói với tôi rằng cô ấy không muốn lừa anh đâu, chỉ là bất đắc dĩ thôi.”

Thế nhưng lời vừa dứt...

Anh đã mở thư ra.

Tim tôi lập tức thắt lại.

Anh lại nói:

“Cho dù nội dung trong thư đều là giả dối, chỉ cần là thư cô ấy viết, tôi vẫn muốn đọc.”

Được lắm.

Mình nói lý lẽ thế nào cũng vô dụng.

Người ta vốn chẳng định nói lý.

6

“Anh còn biết giữ lời không vậy?”

[ He he, nam chính nhanh tay thật đấy. Tôi thích kiểu đàn ông hành động dứt khoát như thế này. ]

[ Xem cô ta bịa tiếp kiểu gì. Một lời nói dối phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy. ]

Chu Luật còn nhạy bén hơn tôi tưởng.

Đọc lướt một lượt xong, anh đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.