Lá Khô Và Hoa Hồng Dại

Chương 4



“Cô Thư, vậy có phải trong suốt thời gian qua, rất nhiều thông tin về Đặng Doanh thật ra đều là thông tin của cô không?”

“Ví dụ như chuyện công việc?”

Tôi không muốn thừa nhận điều đó, lập tức phủ nhận.

“Tôi đoán là vì cô ấy không thể đi làm nên thỉnh thoảng bắt tôi kể chuyện công ty, kể chuyện tôi than phiền sếp các kiểu.”

Rùa

“Có lẽ cô ấy đem mấy chuyện đó kể lại cho anh thôi. Còn những chuyện khác thì chắc là không.”

“Dù sao thư của cô ấy tôi cũng không đọc. Chuyện này chỉ có anh biết thôi.”

Cuối cùng tôi cũng nói ra điều mình muốn nói từ nãy đến giờ.

“Anh Chu, cũng muộn rồi. Một nam một nữ ở cùng nhau không tiện lắm.”

“Phòng anh cũng xem rồi, thư anh cũng mở rồi.”

“Giờ anh có thể về được chưa?”

“Cô Thư rất muốn đuổi tôi đi sao?”

Tôi thẳng thắn gật đầu.

“Dù sao anh cũng là một người đàn ông xa lạ đối với tôi. Tôi không muốn sự an toàn của bản thân bị đe dọa.”

Tôi tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Bởi vì sau khi tiễn được Chu Luật đi, suốt mấy ngày liền tôi không gặp lại anh.

Lúc ấy tôi mới thực sự yên tâm.

Cho đến một buổi sáng.

Tôi vội vàng thức dậy, miệng ngậm lát bánh mì, hai tay còn đang bận b.úi tóc viên lên đỉnh đầu.

Rồi tôi lại nhìn thấy người đàn ông ấy.

Đúng là gặp quỷ rồi.

Tôi nhắm mắt lại.

Nhưng với thị lực 5.0 của mình, tôi không thể nào nhìn nhầm được.

Tôi giả vờ như không nhận ra anh, vội vàng chạy lướt qua, định đến bãi đỗ xe điện trong khu dân cư để lấy chiếc xe yêu quý của mình.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, chiếc xe của anh đã chậm rãi bám theo.

Một chiếc xe sang bị anh lái chậm như rùa bò.

“Cô Thư, tôi có một yêu cầu.”

“Xin lỗi, tôi không có gì để nói cả. Hơn nữa lần trước anh đã bảo chỉ có một yêu cầu thôi mà.”

Tôi tăng nhanh bước chân.

“Anh Chu, tôi thấy việc anh cứ theo sau tôi thế này khiến tôi rất khó xử.”

Nhưng rồi tôi khựng lại vì một câu nói của anh.

“Cô Thư, tôi đã mua một căn hộ trong khu này rồi.”

“Ngay cạnh nhà cô.”

Tôi trợn mắt.

“Anh bị bệnh à?”

“Cô Thư, so với việc có bệnh hay không, tôi nghĩ cô nên giải thích cho tôi nội dung trong lá thư này trước thì hơn.”

Trong tay anh vẫn là lá thư cuối cùng ấy.

“Ý anh là gì?”

“Theo như tôi biết, cô mới vào làm ở một công ty lớn cách đây không lâu.”

Rõ ràng anh đã đọc rất kỹ nội dung bức thư.

“Mà Đặng Doanh trong thư cũng có trải nghiệm y hệt như vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh dừng lại một chút.

Rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Vậy nên tôi muốn biết...”

“Người mà tôi biết suốt những năm qua là Đặng Doanh thật sự...”

“Hay từ đầu đến cuối vẫn luôn là cô, cô Thư?”

“Rốt cuộc người đã cứu tôi là cô ấy...”

“Hay là cô?”

7

[ Trời ơi, đến đoạn cao trào của cốt truyện rồi. Nam chính đúng là thông minh thật, lập tức nhận ra có gì đó không ổn. Dù sao Đặng Doanh quanh năm nằm liệt giường, làm sao có thể viết nhiều thư như vậy được? ]

[ Lúc này còn không nhận thì đợi đến bao giờ nữa? Đây là cơ hội đổi đời đấy. Từ bỏ cơ hội này đúng là chuyện người bình thường không làm nổi. ]

[ Nội tâm nam chính giờ chắc phức tạp lắm. Dù sao người anh ấy luôn biết ơn đột nhiên đổi thành một người khác. Anh ấy đã cố gắng chữa bệnh đến vậy chỉ để được gặp cô ấy thôi mà. ]

[ Nói mới nhớ, nữ phụ thật sự thiếu tiền. Nếu biết nam chính giàu đến mức là một ông trùm tài phiệt, sở hữu hơn chục công ty, còn kinh doanh bất động sản là chủ yếu, chắc chắn cô ta sẽ lao tới ngay. ]

Tôi ngẩn người.

Những dòng bình luận chỉ cho tôi biết Chu Luật rất giàu.

Nhưng không ngờ lại giàu đến mức ấy.

Bảo sao anh có thể một tay che trời, ép c.h.ế.t kẻ “mạo danh” như tôi dễ dàng như vậy.

[ Không đúng lắm nha. Sao nữ phụ lại mang vẻ mặt hoảng sợ thế? Giữa ban ngày ban mặt nhìn thấy ma à? ]

[ Một cực phẩm như thế này, từ ngoại hình, vóc dáng đến năng lực đều đứng đầu. Cô ta có vấn đề về não à? Rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? ]

[ Ngủ với anh ta đi chứ. Cô không ngủ thì để tôi ngủ! ]

Điều tôi nghĩ đơn giản hơn nhiều.

Có những đồng tiền vốn không thuộc về mình.

Có muốn cũng không kiếm nổi.

Tôi hít sâu một hơi.

“Anh Chu, tôi đã nói rồi. Đặng Doanh là bạn của tôi, nhưng tôi luôn tôn trọng quyền riêng tư của cô ấy. Những lá thư cô ấy viết, tôi chưa từng đọc.”

“Còn về việc vì sao cô ấy lại viết như vậy, người anh nên hỏi là cô ấy chứ không phải tôi.”

“Ít nhất có một điều tôi có thể khẳng định, tôi chưa từng hướng dẫn hay xúi giục cô ấy viết như thế.”

Tôi thật sự rất không hài lòng với hành vi hiện tại của anh.

“Là bạn bè, Đặng Doanh ở nhờ nhà tôi, tôi không có ý kiến gì.”

“Nhưng anh là bạn của Đặng Doanh, không phải bạn của tôi.”

“Anh mua nhà ngay cạnh nhà tôi như vậy chỉ khiến tôi thấy rất khó xử.”

[ Cứu mạng, sao nữ phụ lại không chịu đi theo cốt truyện thế? Không quyến rũ nam chính thì sau này làm sao nam chính gặp được nữ chính? ]

Chu Luật trông cũng không hề tức giận.

Anh chỉ bình thản nói:

“Cô Thư, tôi mới đến thành phố này. Người tôi quen biết cũng chỉ có mình cô.”

“Tôi sống cạnh nhà cô, nhưng cô yên tâm. Tôi sẽ không làm phiền cô.”

Tôi khẽ thở dài.

Lúc này, tôi thậm chí không dám tỏ thái độ gì thêm.

Như vậy thì không ai có thể nói tôi vì tiền mà quyến rũ anh nữa chứ?

Tôi vội vàng đến công ty làm việc.