Lá Khô Và Hoa Hồng Dại

Chương 5



Dù gần đây tôi vừa kiếm được một khoản tiền nhỏ, số tiền gấp mười lần giá bia mộ đã giúp tôi giảm bớt rất nhiều áp lực.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Chỉ là hôm nay, bầu không khí trong công ty có gì đó rất lạ.

Không lẽ lại có bản thiết kế nào xảy ra vấn đề?

“Có chuyện gì vậy? Mới sáng sớm mà ai nấy đều ủ rũ thế?”

Một chị đồng nghiệp trung niên lên tiếng:

“Nghe nói ông chủ lớn của công ty sẽ trực tiếp tiếp quản công ty.”

Chị ấy đầy lo lắng.

“Quan mới nhậm chức thường đốt ba đống lửa. Mọi người bảo xem có cắt giảm nhân sự không? Nhà chị còn hai đứa con trai, chị không thể mất việc được.”

Nghe vậy, tôi cũng bắt đầu lo lắng.

Từ ngày Chu Luật xuất hiện, quanh tôi chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả.

Về sau tôi mới phát hiện...

Phán đoán này của mình chính xác đến đáng sợ.

Bởi vì điều khiến tôi lo hơn nữa là...

Tổng giám đốc mới của công ty.

Là Chu Luật.

8

Rùa

Mọi người trong công ty đều rơi vào một trạng thái rất kỳ lạ.

Một mặt cảm thán nhan sắc của vị tổng giám đốc mới.

Mặt khác lại lo lắng vì anh trông quá quyết đoán và mạnh mẽ, sợ một ngày nào đó sẽ bị vạ lây.

Còn tôi thì càng lo hơn.

Trước đây anh sống đối diện nhà tôi.

Mỗi ngày ra khỏi cửa, tôi chỉ cần coi như mình bị mù là được.

Không thì cùng lắm chạm mặt, chào hỏi một câu rồi đóng cửa về nhà mắng thầm.

Giờ thì hay rồi.

Về nhà có thể gặp.

Đi làm càng phải gặp mỗi ngày.

Chị Vương thấy tôi mặt mày ủ rũ liền hạ giọng hỏi:

“Sao thế? Người ta lại đến đòi khoản nợ bố em để lại à?”

Tôi lắc đầu.

“Không phải, chuyện đó em vẫn xoay xở được.”

“Chủ yếu là hôm nay công ty có tổng giám đốc mới.”

“Đừng nghĩ nhiều.”

Chị Vương an ủi.

“Cũng đâu đến mức vừa tới đã thay hết nhân viên đâu.”

Ở công ty, chị Vương luôn rất quan tâm chăm sóc tôi.

Tôi vô cùng biết ơn.

“Vâng, em sẽ cố gắng làm việc.”

Lãnh đạo là ai cũng chẳng liên quan đến tôi.

Chỉ cần tôi làm tốt công việc của mình, anh ta cũng chẳng có lý do gì gây khó dễ.

Không bao lâu sau, trợ lý mới của tổng giám đốc là Lưu Từ bước ra thông báo:

“Hôm nay là ngày đầu tiên Chu tổng đến công ty. Để chào mừng, công ty sẽ tổ chức liên hoan cho toàn bộ nhân viên.”

“Để không ảnh hưởng đến thời gian của mọi người, hôm nay toàn công ty được tan làm sớm một tiếng.”

Trong chốc lát, cả công ty đều reo hò vì được về sớm.

Chỉ có tôi đau đầu với những dịp giao lưu kiểu này.

“Hay là em không đi nữa.”

Tôi nói với chị Vương bên cạnh.

“Em muốn về nghỉ sớm.”

“Với lại... em đang giảm cân.”

Nhưng đúng lúc tôi định chuồn đi, Lưu Từ lại nói thêm:

“Hôm nay ai tham gia đều có lì xì.”

Vừa nghe câu đó...

Bước chân đang đi của tôi lập tức quay trở lại.

[ Ha ha ha, người không vì tiền, trời tru đất diệt. ]

Tối hôm đó, tôi càng ăn càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Tôi vào phòng riêng hơi muộn.

Kết quả vị trí duy nhất còn trống...

Lại nằm ngay cạnh Chu Luật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mà những món ăn trên bàn...

Dù sao thì toàn bộ đều là những món “Đặng Doanh” từng nói thích trong thư.

Lúc ấy tôi hiểu rồi.

Anh đang thử tôi.

Vì thế, từ một người luôn dành sự tôn trọng tuyệt đối cho đồ ăn...

Tôi lập tức biến thành bệnh nhân mắc chứng rối loạn ăn uống.

Món nào cũng ăn.

Nhưng món nào cũng chỉ ăn một miếng.

Ăn đến mức thần kinh căng như dây đàn.

Trong bụng đói meo, còn mũi thì ngửi mùi thức ăn thơm phức.

Sau đó, nhà hàng mang lên một nồi lẩu thịt dê rất lớn.

Nhân viên phục vụ lần lượt chia bát cho mọi người.

Đến lượt Chu Luật...

Tật hay lo chuyện bao đồng của tôi lại tái phát.

Đầu óc nóng lên.

Tôi buột miệng nói:

“Đừng cho rau mùi.”

Nhân viên lập tức đáp:

“Vâng, thưa cô.”

Trong khoảnh khắc ấy...

Tôi sững người.

Chu Luật sững người.

Cả bàn ăn cũng sững người.

Ánh mắt Chu Luật nhìn tôi đầy dò xét.

Tôi lập tức chữa cháy:

“Xin lỗi, Chu tổng.”

“Tôi tưởng phần đó là của tôi.”

9

Bên cạnh lập tức có người hùa theo:

“Đều tại Chu tổng chọn nhà hàng này ngon quá. Đến cả con mèo tham ăn như Thư Hòa cũng không nhịn nổi.”

Tôi vội gật đầu:

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Chu Luật lại lên tiếng:

“Nhưng tôi thấy từ nãy đến giờ cô Thư cũng chẳng ăn được mấy miếng.”

“Tôi đang giảm cân. Thật ra món nào tôi cũng muốn ăn, chỉ là sợ không kiềm chế được thôi.”

Vừa nhắc đến chuyện giảm cân, các chị em trong phòng lập tức hào hứng tham gia:

“Em còn giảm cân cái gì nữa?”

“Em đang đùa quốc tế à?”

Sau khi bị các nữ đồng nghiệp thay nhau “phê bình” một trận, tôi ngoan ngoãn ngồi một góc uống rượu, ăn cơm, đến đầu cũng lười ngẩng lên.

Ít nhất tôi vẫn nhớ rất rõ.

Trong thư, “Đặng Doanh” chưa từng uống rượu.

Điều này tôi không hề bịa.

Dù Đặng Doanh đã ở nhà tôi gần hai năm, nhưng có lẽ vì bệnh tật nên cô ấy không thích tiếp xúc quá nhiều với bất kỳ ai.

Thi thoảng có thể chào hỏi hay nói với tôi vài câu đã là chuyện rất hiếm hoi.

Cũng bởi vậy mà khi viết thư, nếu không dùng thông tin của chính mình để thay thế thì những lá thư ấy căn bản không thể tiếp tục được.

Tôi biết Đặng Doanh rất thích kết bạn qua thư.

Cô ấy cũng có không chỉ một người bạn qua thư.

Nhưng người thật sự tìm đến tận cửa...

Lại chỉ có Chu Luật.

Đến lúc tiệc tan, tôi đã hơi ngà ngà say.

Nhân viên mang máy quẹt thẻ tới.

Chu Luật nhìn điện thoại một cái.

“Hết pin rồi, quẹt thẻ đi.”

Sau khi thanh toán xong, nhân viên đưa hóa đơn để anh ký tên.

Đúng lúc ông chủ nhà hàng tới chào hỏi, Chu Luật tiện tay đẩy tờ hóa đơn về phía tôi.

“Cô ký giúp tôi đi.”

Tôi thuận tay cầm lấy b.út.