Vừa viết xong một nét đầu tiên của chữ Chu...
Rượu trong người tôi lập tức tỉnh sạch.
Tôi vội vàng sửa lại nét chữ của phần tên phía sau thành chữ viết của chính mình.
Ký xong, tôi đưa lại hóa đơn cho nhân viên.
Thấy Chu Luật chỉ liếc qua một cái rồi không nói gì, trái tim đang treo lơ lửng nơi cổ họng mới chịu rơi trở về.
Đều tại những năm qua tôi chỉ viết tên anh trong thư quá nhiều.
Viết đến mức thành thói quen rồi.
Trong lòng tôi âm thầm quyết định.
Sau này nhất định phải tránh xa Chu Luật hết mức có thể.
Lúc tan tiệc, người thì gọi tài xế lái hộ, người thì bắt taxi.
Có người thuận miệng hỏi Chu Luật:
“Chu tổng ở đâu vậy?”
Tôi lo anh nói quá chi tiết.
May mà anh chỉ đáp một câu:
“Bạch Mã.”
Có người lập tức tiếp lời:
“Ơ, trùng hợp thật. Thư Hòa cũng ở Bạch Mã.”
Chu Luật lập tức nói:
“Vậy cô Thư đi xe tôi luôn đi. Tài xế của tôi tới rồi.”
“Không cần đâu, Chu tổng.”
Tôi liên tục xua tay.
“Phiền anh quá. Tôi tự bắt xe là được rồi.”
Nhưng cuối cùng, dưới danh nghĩa “quan tâm mọi nhân viên”, Chu Luật vẫn thành công nhét tôi lên xe mình.
Thế là hai người ngồi ở hai đầu ghế sau.
Khoảng cách ở giữa như cách cả một dải Ngân Hà.
Tôi gần như dính hẳn vào cửa kính.
“Ngồi xa tôi thế à?”
“Cô Thư sợ tôi là hổ hay sư t.ử sao?”
Tôi quyết định giả c,h,ế,t.
Anh lại đột nhiên mở lời:
“Cô Thư thử đoán xem, vì sao tôi lại tới Vinh Thành?”
Tôi giả vờ ngủ.
Thế là anh tự mình nói tiếp.
“Có lẽ cô sẽ không tin. Trước khi đến Vinh Thành, tôi đã chuẩn bị rất nhiều.”
“Chỉ để có thể tới đây, cưới Đặng Doanh, người đã cứu tôi năm đó.”
Có lẽ vì tôi dựa quá sát vào cửa kính.
Nên vô tình chạm phải nút hạ cửa sổ.
Cửa kính bất ngờ hạ xuống.
Làn gió lạnh ập vào khiến tôi không kịp phản ứng.
Đầu tôi cũng theo đó mà chúi xuống một cái.
“Cô Thư, cô vừa nghe thấy lời tôi nói chưa?”
Tôi ôm đầu, giả vờ mơ màng:
“Xin lỗi Chu tổng, chắc tôi uống hơi nhiều nên ngủ quên mất rồi.”
“Anh vừa nói gì vậy?”
“Tôi nói...”
Giọng Chu Luật rất bình tĩnh:
“Tôi đến Vinh Thành là để cầu hôn Đặng Doanh.”
“Tôi muốn cô ấy trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.”
10
“Hả?”
“Tôi đã mua trước công ty này, chuẩn bị sẵn căn nhà theo phong cách cô ấy thích.”
“Thậm chí còn chuyển trọng tâm công việc đến Vinh Thành.”
“Chỉ không ngờ trùng hợp đến vậy.”
“Cô lại là nhân viên của công ty tôi.”
Tôi nghẹn lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu Đặng Doanh còn sống, biết anh dụng tâm như vậy, chắc chắn sẽ rất vui.”
Tôi cố gắng dùng những gì mình biết về Đặng Doanh để an ủi anh.
Nhưng Chu Luật lại nhìn tôi.
“Cô Thư.”
“Nếu tôi làm như vậy... cô thật sự nghĩ Đặng Doanh sẽ vui sao?”
Bây giờ tôi luôn cảm thấy mỗi câu anh nói đều mang hàm ý khác.
Thậm chí còn như đang giăng sẵn cạm bẫy.
Tôi lập tức đáp:
“Chuyện này phải hỏi Đặng Doanh mới đúng.”
“Theo suy đoán của tôi... cô ấy hẳn sẽ vui.”
Anh cũng không làm khó tôi nữa.
“Vậy là tốt rồi.”
Mãi đến lúc về tới trước cửa nhà.
Không biết là ánh mắt của người phía sau khiến tôi căng thẳng.
Hay cơn gió lạnh vừa rồi làm hơi men dâng lên.
Đầu óc tôi bắt đầu choáng váng.
Ngay cả mật mã khóa cửa cũng nhập sai mấy lần.
Đúng lúc ấy, một bàn tay thon dài xuất hiện trong tầm mắt.
“Cô Thư.”
“Có muốn sang xem căn nhà mà Đặng Doanh từng nói mình muốn ở không?”
“Là căn nhà tôi đã trang trí theo đúng sở thích của cô ấy.”
“Không cần đâu, Chu tổng.”
“Tôi nghĩ đó là chuyện giữa anh và Đặng Doanh.”
“Chuyện riêng tư như vậy, tôi không nên tham gia thì hơn.”
“Cô có thể sang xem.”
Rùa
Chu Luật vẫn không định buông tha.
“Dù sao cô cũng là người bạn duy nhất của Đặng Doanh.”
Tôi vẫn đứng yên.
Anh chậm rãi nói tiếp:
“Lúc quen Đặng Doanh, tôi mắc chứng trầm cảm.”
Tôi ngước mắt nhìn anh.
“Có thể cô không tin.”
“Nhưng trong lòng tôi, Đặng Doanh rất quan trọng.”
“Trước khi tới đây, tôi đã nghĩ rồi.”
“Dù có phải lật tung cả thành phố này lên, tôi cũng sẽ tìm được cô ấy.”
Không hiểu vì sao.
Nghe câu đó xong, lòng tôi bắt đầu hoảng loạn.
Đúng lúc ấy, những dòng bình luận lại hiện lên.
[ Đúng thế. Tìm được cô ấy, yêu cô ấy, cưới cô ấy, rồi hận cô ấy đến tận xương tủy. ]
[ Tôi thích đấy. Với một anh chàng cao phú soái thế này, cho dù sau đó ly hôn cũng đáng rồi. ]
[ Làm ơn đi. Thủ đoạn của tên này tàn nhẫn thế nào các người không biết à? Đâu chỉ là ly hôn. Không bị anh ta lột mất một lớp da đã là may rồi. ]
Đúng lúc ấy, tôi chợt nhìn thấy một thông tin quan trọng:
[ Nhưng nữ chính sắp xuất hiện sớm hơn dự kiến rồi. Hai ngày nữa cô ấy sẽ lên sân khấu. Vừa hay là một cô dâu tương lai đang muốn sửa sang nhà cửa. Tôi thật muốn xem cốt truyện lệch hướng thế này sẽ quay lại quỹ đạo bằng cách nào. ]
[ Kiểu tình yêu cưỡng ép vừa méo mó vừa tranh giành thế này đúng gu của tôi. ]
[ Đáng tiếc là chưa được thấy nam chính hành hạ nữ phụ. ]
Đáng tiếc nhất là...
Không ai trong số họ nhắc đến tên nữ chính.
Nhưng chỉ cần biết nữ chính sắp xuất hiện, tôi đã thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Cuối cùng tôi cũng nhượng bộ.
“Vậy tôi xem qua một chút.”
Vừa bước vào nhà.
Đập vào mắt tôi là phong cách tối giản với hai màu trắng đen.
Tôi thật sự nghi ngờ cái gọi là “phong cách Đặng Doanh thích” nằm ở đâu.
Không nhịn được, tôi buột miệng:
“Cái này mà là phong cách Đặng Doanh thích sao... Ý tôi là, bình thường cũng chẳng có cô gái nào thích màu đen nhiều thế này đâu?”