Chu Luật dẫn tôi tới một căn phòng.
Cửa vừa mở ra.
Một màu hồng thuần khiết hiện ra trước mắt.
Không phải kiểu hồng sến súa.
Mà là sắc hồng cao cấp, tinh tế, hoàn toàn không hề ch.ói mắt.
Lông tơ trên người tôi lập tức dựng đứng.
Tôi nhớ rất rõ.
Trong thư, tôi từng viết rằng màu sắc Đặng Doanh thích nhất là màu xanh.
Đó là một trong số rất ít điều tôi thực sự biết về cô ấy.
Tôi nhìn thêm hai lần, rồi giả vờ tức giận quay người bước ra ngoài.
“Đặng Doanh thích màu xanh.”
“Nếu chuyện đơn giản như thế mà anh còn không biết, vậy còn gọi tôi sang đây làm gì?”
Phía sau lưng, giọng Chu Luật bình thản vang lên:
“Cô Thư.”
“Cô nhớ nhầm rồi.”
“Đặng Doanh từng nói với tôi...”
“Thứ cô ấy thích nhất là màu hồng.”
11
Hai ngày tiếp theo.
Mọi chuyện đều bình yên vô sự.
Ở công ty, Chu Luật hoàn toàn xem như không quen biết tôi, chỉ giữ mối quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường.
Hôm đó, bộ phận kinh doanh tiếp nhận một loạt yêu cầu thiết kế nội thất của các cặp vợ chồng trẻ.
Và ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp người phụ nữ tên Lộ Ưu, tôi đã biết cô ấy chắc chắn là nữ chính trong những dòng bình luận kia.
Cô ấy rất đẹp.
Lại mang vẻ mong manh khiến người ta muốn che chở.
Ngược lại, khi nhìn vị hôn phu của cô ấy là Lâm Hải...
Trong đầu tôi chỉ hiện lên một câu:
Trông đúng là một gã đàn ông…
Tôi cố đè nén sự kích động trong lòng, vừa trao đổi với họ về phong cách thiết kế mong muốn vừa ghi chép.
“Căn hộ của hai người rất rộng. Hoàn toàn có thể ngăn thêm một phòng thay đồ riêng.”
Tôi vừa nói vừa phác thảo sơ bộ trên giấy.
“Ngoài ra, nếu còn yêu cầu nào khác, hai người cứ nói với tôi.”
“Tôi sẽ đến xem kết cấu căn hộ thô trước, đo đạc kích thước rồi sau đó lên phương án thiết kế.”
“Nhưng phí thiết kế bên công ty chúng tôi sẽ được tính riêng. Chắc hẳn hai người đã tìm hiểu trước rồi.”
Từ đầu đến cuối buổi trao đổi.
Chỉ có Lộ Ưu là người nói chuyện.
Còn người đàn ông bên cạnh cứ như chẳng liên quan gì đến mình.
Công ty nội thất mà Chu Luật mua lại vốn là công ty lớn nhất địa phương.
Giá cao.
Chất lượng cao.
Hiệu quả thi công cũng nổi tiếng trong ngành.
Người có thể tìm đến đây...
Hoặc là người giàu.
Hoặc là cực kỳ giàu.
Chu Luật đi ngang qua hai lần.
Nhưng dường như hoàn toàn không để ý đến Lộ Ưu, cứ thế đi thẳng.
Lúc này, Lâm Hải lên tiếng:
“Bọn tôi về suy nghĩ thêm đã.”
“Được ạ.”
Tôi mỉm cười.
“Vật liệu bên chúng tôi đều là loại tốt nhất, đồ nội thất cũng sử dụng gỗ nhập khẩu. Hai người cứ về cân nhắc kỹ thêm.”
Hai ngày sau.
Lộ Ưu liên hệ với tôi, hẹn đến đo đạc căn hộ.
Nhưng lúc tôi tới nơi...
Chỉ có một mình Lâm Hải ở đó.
Anh ta nhìn tôi một cái rồi nói:
“Cô tự đo đi.”
“Có gì thì hỏi vợ tôi, tôi không hiểu mấy chuyện này.”
Nhiều người đàn ông đều có thái độ như vậy.
Cho nên tôi cũng không thấy lạ.
Nhưng rất nhanh sau đó.
Rùa
Tôi đã hiểu vì sao cuối cùng Lộ Ưu lại ở bên Chu Luật.
Điện thoại của Lâm Hải reo lên.
Anh ta ngang nhiên tán tỉnh người khác ngay trước mặt tôi.
Ban đầu tôi còn tưởng người ở đầu dây bên kia là Lộ Ưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe đến mức một người chưa kết hôn như tôi cũng thấy ngượng ngùng.
Nhưng càng nghe...
Tôi càng cảm thấy có gì đó không đúng.
“Tối nay thuê phòng nhé?”
“Yên tâm đi, cô ta không có nhà đâu, phải tăng ca rồi.”
“Nếu em thích cảm giác kích thích thì đến căn nhà thuê của bọn anh cũng được.”
“Cô ta đúng là đồ ngốc, ở bên cô ta có gì thú vị đâu. Ngoài cái mặt đẹp ra chẳng có gì cả.”
“Người anh thích đương nhiên là em.”
“Ngoài em ra, còn ai chịu mặc đồ ngủ gợi cảm cho anh xem nữa?”
...
Sau khi cúp máy.
Nhìn thấy vẻ mặt ngây người của tôi, anh ta cực kỳ ngạo mạn.
“Tôi khuyên cô nên biết điều.”
“Đừng có lắm miệng.”
“Nếu không thì vụ làm ăn này cô đừng hòng lấy được.”
Đương nhiên vụ làm ăn này vốn dĩ cũng chẳng thành.
Bởi vì Lộ Ưu là của Chu Luật.
Bề ngoài tôi vẫn mỉm cười.
“Anh Lâm yên tâm.”
“Tôi chẳng nghe thấy gì cả.”
“Tôi vào phòng đo đạc tiếp đây.”
Tôi tránh xa anh ta rồi đi vào phòng ngủ.
Đang ghi số liệu.
Giọng nói của anh ta lại vang lên từ phía cửa.
“Cô bé à.”
“Tôi thấy cô xinh đấy, dáng người cũng không tệ.”
“Hay là ngủ với tôi một đêm nhé?”
“Tôi trả thêm tiền cho cô.”
“Tiền riêng, không cần chia cho công ty.”
Tôi tức đến mức cả người run lên.
Nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Anh Lâm, tôi đo đạc gần xong rồi.”
“Tôi xin phép về trước.”
“Sau này có gì tôi sẽ trao đổi với vợ anh.”
Nhưng anh ta dang tay chặn trước mặt tôi.
“Tôi sẽ không nói lung tung đâu, anh Lâm.”
“Giờ tôi đi được chưa?”
Lúc này anh ta mới bỏ tay xuống.
Tôi lập tức đi lướt qua.
Ai ngờ vừa đi ngang qua...
Anh ta đã ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi từ phía sau.
“Ngay từ lúc bước vào công ty các cô tôi đã thấy khó chịu rồi.”
“Chỉ là một công ty nội thất quèn thôi mà làm giá cao thế.”
“Nhưng sau khi gặp cô, tôi lại thấy số tiền đó đáng bỏ ra.”
Thậm chí anh ta còn ghé sát mặt tôi.
“Tôi nghe thấy cô gọi điện trong hành lang.”
“Cô đang rất thiếu tiền đúng không?”
“Á...”
Tôi vùng vẫy hồi lâu.
Cuối cùng dồn hết sức đá mạnh một cú vào giữa hai chân anh ta.
12
Tôi lao vào thang máy trước anh ta một bước.
Xuống đến tầng dưới, tôi lập tức chui vào xe công ty rồi khóa c.h.ặ.t cửa.
Lâm Hải nhào thẳng tới trước đầu xe.
Ánh mắt hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Anh ta còn giơ nắm đ.ấ.m liên tục đập mạnh lên nắp capo.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi reo lên.
Là Chu Luật gọi tới.
Tôi cuống quýt bắt máy, không cho anh cơ hội lên tiếng.
“Chu Luật.”
“Tôi đang ở khu dân cư Tần Hà.”
“Anh có thể đến cứu tôi được không?”