Tôi gật đầu.
“Vâng ạ. Lâu lắm rồi cháu chưa về.”
“Về thăm họ một chút, tiện thể sang ăn ké khoai nướng của bà.”
Con cháu của bà Vương rất đông.
Nhưng tất cả đều làm việc ở nơi khác, hiếm khi về nhà.
Bình thường chỉ có một mình bà lủi thủi.
Chỉ đến Tết mới náo nhiệt hơn đôi chút.
“Trên thành phố không có khoai nướng à?”
“Có chứ.”
Tôi cười.
“Nhưng không ngọt bằng khoai nhà bà.”
“Cho nên cháu định ở lại mấy hôm, tiện thể bầu bạn với bà luôn, được không?”
Ăn xong khoai nướng, tôi lại ra giếng bên bờ sông giúp bà Vương gánh nước.
Rồi tôi nhìn thấy Chu Luật.
Đây chắc chắn là một cảnh tượng tệ hại.
Chu Luật nhíu mày nhìn môi tôi.
“Miệng em đen thui thế kia là sao?”
“Đi gặm than à?”
Anh mới gặm than.
Cả nhà anh đều gặm than.
“Chu tổng, sao anh lại ở đây?”
“Tôi không yên tâm về em.”
Một câu nói đầy ám muội.
Khiến đầu óc tôi lập tức rối tung lên.
Tôi vội hỏi:
“Cô Lộ thế nào rồi?”
[ Tôi nhận ra rồi. Nữ phụ cứ như đang cố nhắc nam chính nhớ tới nữ chính ấy. Nhưng cô ta biết chuyện này bằng cách nào? Từ đầu tới giờ cô ta luôn tránh đi đúng hướng cốt truyện. ]
“Em còn có tâm trạng lo cho người khác?”
Chu Luật nhìn tôi:
“Sao không lo cho bản thân mình đi?”
“Tôi đang rất ổn mà, lo cho bản thân làm gì?”
“Tôi đâu có gặp phải tra nam.”
Chu Luật nhìn tôi thật lâu:
“Em gầy đi rồi.”
“Mấy hôm trước dì giúp việc còn nói em chẳng chịu ăn uống t.ử tế.”
Tôi lập tức phản bác:
“Anh lấy thân phận gì để quan tâm tôi?”
“Chu tổng, anh chỉ là bạn của Đặng Doanh, không phải bạn của tôi.”
“Đặng Doanh chẳng phải chính là em sao?”
14
Ngoài mặt tôi mắng:
“Anh đúng là vô lý!”
Rồi quay người bỏ về nhà bà Vương.
Nhưng thực ra...
Tôi thật sự hết cách rồi.
Tôi sợ Chu Luật nổi hứng chơi trò cưỡng ép yêu đương gì đó.
Dù sao tôi cũng từng là người thức đêm cày tiểu thuyết.
Chu Luật đuổi theo tới tận nhà bà Vương.
Bà Vương nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện rồi hỏi:
“Tiểu Hà à, đây là bạn trai cháu sao?”
“Không phải.”
“Đúng vậy.”
Tôi trợn mắt nhìn anh.
Không thể tin nổi anh lại dám trả lời như thế.
“Bà Vương đừng nghe anh ấy nói linh tinh.”
“Tụi cháu chỉ là bạn thôi.”
“Anh ấy vừa hay đến đây công tác.”
“Ở đây thì có công việc gì được?”
“Nghe nói là dự án du lịch gì đó, cháu cũng không rõ.”
Tôi lập tức chuyển chủ đề.
“Bà đừng để ý anh ấy, để cháu giúp bà.”
Tôi ngồi xuống bóc đậu lông cùng bà Vương, quyết tâm xem Chu Luật như không khí.
“Buổi tối ở lại ăn cơm nhé?”
“Được ạ.”
“Được.”
Hai người đồng thanh trả lời.
Tôi tức đến bật cười.
“Chu Luật, bà Vương mời tôi ăn cơm, liên quan gì đến anh?”
“Bà Vương cũng mời tôi mà.”
Bà Vương lập tức cười ha hả:
Rùa
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đến hết đi, đến hết đi.”
“Đông người ăn mới vui.”
Tôi liền đưa cả rổ đậu trong tay cho Chu Luật.
“Muốn ăn thì làm việc đi.”
Nói xong, tôi đứng dậy, cầm một nắm hạt dưa ngồi gặm.
Không ngờ Chu Luật thật sự nghiêm túc bóc đậu.
Tôi nhìn một lúc rồi hỏi:
“Lâm Hải thế nào rồi?”
“Tôi đã nói với công ty rằng hắn có vị hôn thê nhưng vẫn nhắn tin quấy rối em.”
“Tôi báo cảnh sát rồi cho hắn vào trong.”
“Yên tâm, tôi có quen người.”
“Hắn nhất định sẽ được cải tạo t.ử tế.”
“Ồ.”
Tôi gật đầu.
Rồi lại nhắc:
“Thế còn Lộ Ưu?”
“Cô ấy hủy hôn với Lâm Hải rồi.”
“Tiền đặt cọc cũng không yêu cầu công ty hoàn lại.”
“Hết rồi à?”
Chu Luật lại hỏi ngược:
“Thư Hòa.”
“Tôi muốn em nói cho tôi biết.”
“Vì sao em luôn không ngừng nhắc đến Lộ Ưu trước mặt tôi?”
Vì tương lai hai người sẽ yêu nhau cuồng nhiệt, tình yêu chiến thắng tất cả chứ sao.
Nhưng đương nhiên tôi không thể nói ra.
“Tôi chỉ thấy cô ấy đáng thương thôi.”
“Rõ ràng xinh đẹp như vậy.”
“Dù thế nào thì Lâm Hải cũng không xứng với cô ấy.”
“Tra nam thì nhiều. Nhưng đàn ông tốt cũng đâu phải không có.”
Chu Luật thuận miệng đáp một câu như sét đ.á.n.h ngang tai:
“Nhưng em làm rất tốt.”
“Tốt cái gì?”
“Cú đá hôm đó.”
Anh bình thản nói.
“Em đá nổ một bên của Lâm Hải rồi.”
“Hả?”
Hạt dưa trong tay tôi rơi lộp bộp xuống đất.
“Tôi còn tưởng mình nghe nhầm.”
Chu Luật vẫn vô cùng bình tĩnh.
“Hắn còn muốn tìm em gây sự.”
“Cho nên tôi hỏi hắn.”
“Bao nhiêu tiền thì bán nốt bên còn lại.”
“Tôi đang định mua về để đá nổ luôn cái còn lại.”
15
Tôi ngồi đối diện Chu Luật, nghe bà Vương kể những chuyện vụn vặt ở quê.
Nào là gà nhà họ Trương bị mất.
Nào là con dâu nhà họ Lý bỏ đi theo người khác.
Rồi con trai nhà họ Lâm nhặt một cục phân mang về nhà...
Trong lúc ăn cơm, bà Vương bỗng hỏi:
“Tiểu Hà à, khoản nợ của bố cháu trả hết chưa?”
Tôi lắc đầu.
“Cũng gần xong rồi ạ.”
“Bà đừng lo cho cháu, giờ công việc của cháu ổn lắm, đủ sức trả nợ.”
“Bố cháu ấy mà...”
Bà Vương thở dài.
“Khổ nhất vẫn là liên lụy đến cháu.”
Sau đó, Chu Luật hỏi tôi.
Tôi đại khái kể cho anh nghe về cuộc đời của bố mình.
Bố tôi là công nhân lâu năm trong nhà máy, còn giữ chức quản lý nhỏ.
Trước khi ông chủ bỏ trốn, vì quá tin tưởng người đó nên đã đứng ra bảo lãnh giúp.
Kết quả ông chủ dùng danh nghĩa của bố tôi lừa mất một khoản tiền lớn.
Sau đó, mấy chục công nhân dưới quyền vẫn chờ được phát lương.
Ngoài khoản tiền bảo lãnh kia, bố tôi còn phải gánh thêm một đống nợ khác.
Tất cả đè nặng lên vai ông.
Nặng đến mức không thở nổi.
“Nhưng giờ ổn rồi.”
Tôi cười.
“Anh xem, chẳng phải bây giờ tôi vẫn sống tốt sao?”
[ Trời ơi, trước giờ tôi chưa từng quan tâm đến cuộc đời của nữ phụ. Thật ra cô ấy đáng thương thật. Với hoàn cảnh như thế mà vẫn bỏ tiền mua mộ cho Đặng Doanh, đã rất tốt rồi. ]