Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 16: Đan Tháp Khảo Chứng



Sau lò đan đầu tiên, Long Phàm không lập tức lao ra ngoài.

Hắn cũng không vì luyện thành một viên Hồi Khí Đan méo mó mà sinh ra nửa phần tự mãn.

Ngược lại, chính viên đan đầy vết nứt ấy lại khiến hắn càng hiểu rõ hơn đan đạo khó ở chỗ nào.

Khó không phải ở việc khống hoả.

Cũng không phải ở việc ném dược liệu vào đỉnh.

Mà là ở chỗ phải để từng phần dược tính đi đúng đường, vào đúng lúc, hòa đúng nhịp.

Sai một tia—

là hỏng cả lò.

Sai một phần—

là phế cả dược.

Mà hắn trước nay, quen nhất chính là giết trong một nhịp.

Đan đạo thì không như vậy.

Đan đạo chậm hơn.

Tinh hơn.

Nhẫn hơn.

Cũng vì thế, Long Phàm càng không vội.



Từ hôm đó trở đi, hắn gần như không rời khỏi tĩnh thất nữa. Ban ngày mua dược liệu, ban đêm luyện đan. Có lúc cả ngày không thành một viên, chỉ đổi lại mấy lò dược bị đốt thành tro, mùi khét bám kín trong phòng. Có lúc vừa luyện đến bước dung dược, các loại dược dịch trong đỉnh đã xung đột nhau, nổ tung thành một đám hơi nóng, ép hắn phải lui lại ba bước.

Nhưng hắn không dừng.

Mỗi lần thất bại, hắn đều nhớ rất kỹ.

Hỏa quá mạnh ở đâu.

Hỏa quá yếu ở đâu.

Thần thức dẫn chưa đủ tinh ở đâu.

Dược tính xung nhau ở đâu.

Mạc Dược Sinh đứng bên cạnh nhìn từ đầu đến cuối, ban đầu còn thường xuyên quát mắng, nhưng về sau, số lần mở miệng dần ít đi.

Không phải vì Long Phàm đã không cần dạy nữa.

Mà là vì hắn tiếp thu quá nhanh.

Có những sai lầm, chỉ cần nói một lần, lần sau hắn sẽ không phạm lại nữa.

Có những bước khống hỏa, chỉ cần Mạc Dược Sinh làm mẫu một lần, hắn liền có thể dựa vào thần hồn mạnh mẽ của mình mà chậm rãi phục dựng lại cảm giác ấy.

Điều khiến Mạc Dược Sinh thật sự kinh ngạc, lại không phải là thiên phú về hỏa.

Mà là—

mộc hệ chân tức.



Hôm đó, sau khi Long Phàm đốt hỏng lò đan thứ bảy liên tiếp, Mạc Dược Sinh rốt cuộc cũng lạnh giọng hỏi:

“Ngươi có biết mình đang lãng phí cái gì không?”

Long Phàm khẽ ngẩng đầu lên.

“Dược liệu?”

Mạc Dược Sinh cười lạnh.

“Dược liệu thì đúng là đang lãng phí.”

“Nhưng thứ ngươi lãng phí nhiều hơn… là mộc.”

Long Phàm hơi nheo mắt.

Mạc Dược Sinh hừ một tiếng, chỉ thẳng vào đan đỉnh.

“Người thường luyện đan, cần hỏa để luyện, cần thần thức để dẫn. Nhưng ngươi khác. Ngươi có mộc hệ chân tức, hơn nữa còn là loại kỳ mộc mang sinh cơ cực mạnh. Ngươi không dùng nó để giữ dược tính, lại chỉ chăm chăm ép hỏa, chẳng khác nào chặt mất một tay của chính mình.”

Câu nói ấy khiến ánh mắt Long Phàm khẽ động.

Giữ dược tính…

Trước đây, trong đầu hắn luôn xem mộc hệ chân tức là thứ để trói buộc, để kéo dài, để hồi phục.

Hắn chưa từng thật sự nghĩ tới chuyện dùng nó trong đan đạo.

Mạc Dược Sinh nhìn hắn, giọng chậm lại.

“Hỏa dùng để tách.”

“Thần thức dùng để dẫn.”

“Mộc dùng để dưỡng.”

“Có những dược lực khi vừa thoát khỏi dược liệu sẽ rất bất ổn. Người thường chỉ có thể dựa vào khống hỏa và thần thức mạnh để miễn cưỡng giữ chúng lại. Nhưng ngươi có mộc hệ chân tức, hoàn toàn có thể dùng một sợi mộc lực cực mảnh quấn lấy phần dược tính ấy, khiến nó không bị hao tán quá nhanh.”

“Ngươi có biết điều đó nghĩa là gì không?”

Long Phàm nhìn lão.

Mạc Dược Sinh nói từng chữ một:

“Nghĩa là, cùng một lò đan…”

“Ngươi có thể giữ lại nhiều dược lực hơn người khác.”



Căn phòng nhất thời trở nên yên tĩnh.

Long Phàm không trả lời ngay.

Nhưng trong mắt hắn đã hiện lên một tia sáng lạnh.

Hắn hiểu rồi.

Tử diễm của hắn quá bá đạo, mạnh ở hủy diệt.

Nếu chỉ dùng hỏa và thần hồn, hắn vẫn có thể luyện đan, nhưng sẽ luôn phải đối mặt với một vấn đề: dược lực dễ bị đốt cháy hoặc hao tán trong quá trình luyện hóa.

Nhưng nếu dùng mộc hệ chân tức làm một tầng “dưỡng” âm thầm bọc bên ngoài—

vậy thì rất nhiều thứ sẽ khác.

Ngay trong lò đan tiếp theo, hắn thử làm theo.



Một cây Hồi Nguyên Thảo bị luyện tan.

Ngay lúc dược dịch vừa thành hình, Long Phàm không vội dùng thần thức ép nó vào giữa đỉnh như trước, mà lặng lẽ rút ra một sợi mộc hệ chân tức mỏng như tơ, vô thanh vô tức quấn quanh lớp dược dịch xanh nhạt.

Kết quả gần như hiện ra ngay lập tức.

Khối dược dịch vốn run rẩy bất ổn sau khi tách khỏi bản thể linh thảo, lúc này bỗng êm hơn hẳn. Dược tính không còn tản đi nhanh như trước, mà giống như được giữ lại trong một lớp màng sinh cơ rất mỏng.

Ánh mắt Mạc Dược Sinh khẽ đổi.

“Tiếp tục.”

Long Phàm không nói gì, nhưng thần thức đã càng thêm tập trung.

Từ lần đó trở đi, hắn bắt đầu thật sự hiểu tác dụng của mộc hệ chân tức trong đan đạo.

Không phải để thay hỏa.

Mà để cân bằng hỏa.

Không phải để trực tiếp luyện hóa.

Mà để giữ.

Giữ dược tính.

Giữ ổn định.

Giữ nhịp dung hợp.

Nếu tử diễm là lưỡi dao mổ tách từng tầng dược lực, thì Bất Diệt Thanh Liên Tâm chính là bàn tay vô hình giúp hắn không để những phần tinh túy vừa tách ra bị hủy mất.

Một công.

Một dưỡng.

Một phá.

Một giữ.

Hai thứ nhìn như đối nghịch, đến lúc này mới thật sự bắt đầu phát huy giá trị khi đứng chung trong một lò đan.

Mạc Dược Sinh nhìn tất cả, trong lòng cũng dần trầm xuống.

Lúc đầu, lão chỉ thấy Long Phàm là một mầm tốt.

Về sau, lão thấy hắn là một thiên tài có thể đi trên đan đạo.

Còn bây giờ—

lão bắt đầu cảm thấy, tên tiểu tử này có lẽ sẽ không chỉ đơn giản là một luyện đan sư lợi hại.

Mà là một kẻ rất có thể sẽ mở ra con đường của riêng mình.

Những ngày sau đó, số lần thất bại của Long Phàm bắt đầu giảm hẳn.

Lò đan đầu tiên chỉ ra được một viên méo mó.

Lò thứ hai, ba viên.

Lò thứ ba, có một viên miễn cưỡng đạt đến hạ phẩm đúng nghĩa.

Từ Hồi Khí Đan, hắn luyện sang Dưỡng Mạch Đan sơ cấp, rồi đến một loại Thanh Tâm Đan dùng để bình ổn tâm thần rất thông dụng trong cảnh giới Khởi Nguyên và Tụ Hoàn.



Từng lò một.

Từng viên một.

Đan dược trên bàn ngày một nhiều.

Động tác của hắn cũng ngày một vững hơn.

Ban đầu hắn chỉ biết nhìn chằm chằm vào lửa.

Về sau hắn bắt đầu nhìn được biến hóa của dược dịch.

Rồi dần dần, chỉ cần dược tính trong đỉnh vừa lệch đi một tia, thần thức hắn đã có thể nhận ra ngay.

Tử diễm trong tay hắn cũng bắt đầu thay đổi.

Không phải mạnh hơn.

Mà là nghe lời hơn.

Hắn có thể ép nó thành từng sợi mảnh, chạy vòng quanh thành đỉnh như nước chảy.

Cũng có thể tách nó thành ba luồng nhiệt độ khác nhau trong cùng một lò, chỉ để luyện hóa ba loại dược liệu với mức độ khác nhau.

Những thứ như vậy, nếu là trước kia, hắn tuyệt đối không làm được.

Mà trong khoảng thời gian ấy, quan hệ giữa hắn và Mạc Dược Sinh cũng dần khác đi.

Ban đầu, giữa hai người là cảnh giác.

Là thử nhau.

Là mỗi câu nói đều có khoảng cách.

Nhưng theo từng lò đan thành hình, loại khoảng cách ấy cũng dần mỏng đi.

Mạc Dược Sinh vẫn hay châm chọc.

Long Phàm vẫn không nhiều lời.

Nhưng lúc chỉ dạy, lão không còn giấu nghề quá mức. Còn Long Phàm, khi hỏi, cũng hỏi thẳng vào những điểm cốt lõi nhất, không vòng vo, không nghi ngờ vô nghĩa.

Mối quan hệ ấy không giống thầy trò bình thường.

Cũng không giống bằng hữu.

Nó giống như hai người cùng đi trên một sợi dây mỏng: một người cần tồn tại để tiếp tục, một người cần tri thức để mạnh lên.

Nhưng đi lâu rồi, dù không nói ra, vẫn sẽ có một thứ gọi là ăn ý.



Hôm đó, sau khi Long Phàm luyện thành công lò Thanh Tâm Đan thứ ba liên tiếp, Mạc Dược Sinh nhìn mười hai viên đan đặt trên bàn hồi lâu, rốt cuộc cũng chậm rãi nói:

“Đủ rồi.”

Long Phàm nghe vậy liền ngẩng đầu.

“Đủ?”

Mạc Dược Sinh gật đầu.

“Với trình độ hiện tại của ngươi, nếu chỉ xét đan dược nhập môn, đã đủ đi khảo hạch.”

“Khảo hạch?”

“Đan Tháp.”



Mạc Dược Sinh chắp tay sau lưng, hư ảnh già nua lơ lửng bên cạnh đan đỉnh.

“Ngươi muốn ở Hắc Nham Thành đứng vững, chỉ làm một tán tu biết chút luyện đan là chưa đủ. Phải có thân phận.”

“Thân phận luyện đan sư của Đan Tháp, dù chỉ là sơ cấp nhất, cũng đủ để ngươi đỡ rất nhiều phiền toái.”

Long Phàm không phản đối.

Bởi vì lão nói đúng.

Một tán tu Tụ Hoàn có chút tài nguyên, sẽ chỉ khiến người khác nghĩ cách cướp đoạt.

Nhưng một luyện đan sư Tụ Hoàn được Đan Tháp chứng nhận, ý nghĩa lại khác hẳn.

Đan sư có thể yếu.

Nhưng không ai dám dễ dàng động vào.

Bởi phía sau họ thường không chỉ có chính họ.

Mà còn là quan hệ, là giá trị, là mạng lưới trao đổi của Đan Tháp.

Long Phàm hỏi:

“Khảo hạch thế nào?”

Mạc Dược Sinh đáp ngay:

“Luyện một lò đan ngay trước mặt người của Đan Tháp.”

“Nếu thành đan đạt yêu cầu, sẽ được ghi nhận phẩm cấp.”

“Ngươi hiện tại không cần nghĩ quá cao. Chỉ cần lấy được danh hiệu nhất phẩm luyện đan sư là đủ.”

Long Phàm gật đầu, không hỏi thêm.

Nhưng đúng lúc ấy, Mạc Dược Sinh lại trầm mặc một lát.

Ánh mắt già nua nhìn về phía bắc, như xuyên qua bức tường tĩnh thất mà trông thấy một nơi rất xa.

Long Phàm lập tức nhận ra khác thường.

“Lão đang nghĩ gì?”

Mạc Dược Sinh không trả lời ngay.

Một lúc sau, lão mới chậm rãi nói:

“Ngươi có biết vì sao ta bảo ngươi phải lấy thân phận đan sư, phải từng bước tiến vào hệ thống của Đan Tháp, rồi sau đó tiếp cận Ngô gia không?”

Long Phàm nhìn lão.

Mạc Dược Sinh hạ giọng.

“Bởi vì trong tổ địa Ngô gia…”

“Có một thứ.”

Ánh mắt Long Phàm khẽ co lại. Một nhịp sau, hắn hỏi tiếp.

“Là thứ gì?”

Mạc Dược Sinh chậm rãi phun ra hai chữ:



“Dị hỏa.”



Ánh mắt Long Phàm khẽ động.

“Dị hỏa?”

Mạc Dược Sinh nhìn vẻ mặt hắn, biết hắn đã bắt đầu động tâm, liền cười nhạt.

“Xem ra, ngươi thật sự có hứng thú.”

Lão dừng một chút, giọng càng lúc càng thấp:



“Cửu U Minh Hỏa.”



Bốn chữ ấy vừa ra, trong đan điền Long Phàm, hố đen bỗng rung lên rất nhẹ.

Không dữ dội.

Nhưng rất rõ.

Ánh mắt hắn lập tức sâu xuống.

Mạc Dược Sinh chậm rãi nói tiếp:

“Đó không phải loại hỏa mạnh nhất về bộc phát.”

“Nhưng lại là dị hỏa cực kỳ hiếm, thiên về âm minh, thiêu đốt thần hồn, ăn mòn ý chí. Dùng để luyện đan, nó có thể tinh luyện tạp chất tới mức rất sâu. Dùng để giao chiến, chỉ cần dính một tia cũng đủ khiến thần hồn đối phương đau đớn như bị quỷ hỏa cắn nuốt.”

“Quan trọng hơn…”

Lão nhìn thẳng vào Long Phàm.

“Nó rất hợp với ngươi.”

Hợp.

Chỉ một chữ.

Nhưng đủ khiến không khí trong phòng yên hẳn.

Long Phàm không lên tiếng.

Trong đầu hắn, rất nhiều thứ đang nối lại với nhau.

Ngô gia.

Tổ địa phương bắc.

Một dị hỏa giấu sâu bên trong.

Đan đạo.

Thân phận luyện đan sư.

Mạc Dược Sinh nhìn hắn, biết hắn đã bắt đầu suy nghĩ thật sự, liền chậm rãi nói thêm:

“Đừng tưởng thứ đó nằm trong tổ địa Ngô gia là ai cũng biết.”

“Ngay trong nội bộ Ngô gia, người thật sự chạm được đến bí mật ấy cũng không nhiều.”

“Ta năm xưa… là tình cờ biết được.”

Long Phàm nghe tới đó, ánh mắt càng thêm lạnh.

Hắn nghĩ trong đầu:

Quả nhiên, lão già này không đơn giản.

Hắn không hỏi sâu.

Bởi hắn biết, nếu Mạc Dược Sinh đã mở miệng, về sau tự nhiên sẽ nói tiếp.

Điều quan trọng bây giờ không phải là dị hỏa kia.

Mà là—

hắn phải có tư cách đến gần nó.

Mạc Dược Sinh thấy hắn không nóng vội, trong lòng càng thêm hài lòng.

Lão gật đầu rất nhẹ.

“Cho nên, bước đầu tiên, là vào Đan Tháp.”

“Lấy thân phận.”

“Lấy chỗ đứng.”

“Sau đó, mới từng bước nhìn vào Ngô gia.”

Long Phàm chậm rãi nhìn đan đỉnh trước mặt.

Ở đáy đỉnh, chút hỏa dư cuối cùng của tử diễm vẫn còn lay động rất nhẹ, phản chiếu lên đôi mắt hắn thành một màu tím sâu thẳm.

Một lát sau, hắn mới cất giọng:

“Ngày mai, đi Đan Tháp.”

Mạc Dược Sinh nghe vậy, không nói thêm gì.

Chỉ vuốt râu cười nhạt.

Nhưng trong ánh mắt già nua ấy, lại có một tia sáng rất khó gọi tên.

Giống như lão đã nhìn thấy một cánh cửa khác, vừa bị người thiếu niên trước mặt này đẩy ra.

Đan đạo chỉ là bước đầu.

Ngô gia cũng chỉ là bước đầu.

Còn phía sau những bước đầu ấy—

mới là con đường thật sự của Long Phàm.